BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 40

Cập nhật lúc: 2025-12-28 09:57:35
Lượt xem: 315

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Diên Nhi vẫy vẫy cái đuôi hồ ly xù lông, sốt sắng : "Là một đám Thủy Tinh, ai thả Nguyên phủ, đang kéo hết về phía Loan Tường Các."

Hạ Lan Y chợt nhớ chuyện nửa tháng phủ Giang Lăng lũ lụt c.h.ế.t nhiều .

"Nàng tìm chỗ trốn , xử lý đám tà vật ." Tống Thiếu Hành dặn dò Hạ Lan Y.

"Được." Hạ Lan Y gật đầu.

Tống Thiếu Hành diệt yêu, Trương Diên Nhi đương nhiên theo Hạ Lan Y trốn một gian phòng nhỏ khuất nẻo trong Đinh Lan Hiên.

"Sao ngươi chẳng ngạc nhiên gì thế?" Hạ Lan Y con hồ ly trắng đất.

Trương Diên Nhi nghiêng đầu: "Ngạc nhiên cái gì?"

Hạ Lan Y rót cho chén : "Thấy là tân nương mà ngươi ngạc nhiên ?"

"Có gì mà ngạc nhiên. Ta còn thấy khối chuyện kỳ quái hơn thế nhiều. Mấy chuyện cỏn con mà cũng ngạc nhiên thì hóa là ếch đáy giếng ." Trương Diên Nhi ngẩng cao đầu, kiêu ngạo .

"Cũng . À đúng , còn chuyện hỏi. Ngươi Bàng nương t.ử và Nguyên Kỳ Lễ quan hệ gì ?" Hạ Lan Y cầm chén , quan sát Trương Diên Nhi.

Nhắc đến cái tên Nguyên Kỳ Lễ, Trương Diên Nhi tức ách: "Tên Nguyên Kỳ Lễ đó đúng là ngụy quân tử! Bề ngoài thì vẻ đạo mạo thanh cao, lưng quyến rũ cô cô . Nếu tại thì năm năm cô cô bỏ mạng ở biên giới phía Bắc!"

Hạ Lan Y tò mò: "Chẳng Bàng nương t.ử Nguyên Kỳ Lễ bắt về phong ấn trong tháp Lưu Ly ? Sao động lòng với ông ?"

"Chuyện kể dài dòng lắm." Trương Diên Nhi thở dài, đôi mắt hồ ly lúng liếng đa tình. Ả biến thành , uể oải chiếc ghế cạnh Hạ Lan Y, chống cằm, nhíu mày: "Khoảng hơn hai mươi năm , Giang Lăng hạn hán lớn. Lúc đó Nguyên Kỳ Lễ là đạo sĩ của Thiên Sư viện Biện Lương. Để truyền linh lực long mạch Giang Lăng đang khô cạn, đến núi Hắc Thủy. lúc cô cô đang trải qua thiên kiếp ngàn năm, là lúc yếu ớt nhất, giúp cô cô vượt qua."

"Để báo đáp ân tình, cô cô tự nguyện theo về thành Giang Lăng, để một mạng trong tháp Lưu Ly phong ấn, nuôi dưỡng long mạch cho Giang Lăng. Sau tên Nguyên Kỳ Lễ dùng tà thuật gì mà khiến cô cô si mê như điếu đổ, bà cũng theo..."

Trong ký ức của Hạ Lan Y, Bàng nương t.ử xinh quả thực thường xuyên xuất hiện cùng Nguyên Kỳ Lễ. với tu vi của nàng lúc đó, thể nhận Bàng nương t.ử là hồ yêu. Trừ phi Triệu Nhạc Nghi cố tình giúp Nguyên Kỳ Lễ che giấu.

quan hệ giữa Nguyên Kỳ Lễ và Triệu Nhạc Nghi , hơn nữa và yêu xưa nay đội trời chung, hoàng tộc Đại Lương vốn ghét cay ghét đắng yêu vật, Triệu Nhạc Nghi chẳng lý do gì để bao che cho ông .

"Quận chúa đang nghĩ gì thế?" Thấy Hạ Lan Y im lặng, Trương Diên Nhi hỏi.

"Cô cô ngươi đây từng nhắc đến Ngụy Quốc Trưởng công chúa với ngươi ?" Hạ Lan Y hỏi .

Trương Diên Nhi lắc đầu: "Cô cô chẳng bao giờ kể chuyện về Nguyên Kỳ Lễ và Biện Lương cho cả. Ngoài hôm bà đột ngột xuất hiện đưa cây trâm vàng, dặn giao cho các thì bà từng gì khác."

Đang chuyện thì Tống Thiếu Hành bất ngờ nhảy qua cửa sổ . Hắn vẫn mặc bộ hỉ phục đỏ rực, chỉ là vạt áo dường như dính ít vết m.á.u sẫm màu.

"Đám Thủy Tinh xử lý xong . Tống An cũng bắt Nguyên Huyền Tiễn. Chúng qua đó thôi."

Khách khứa ở tiền sảnh giải tán, chỉ còn nhà họ Nguyên và các quan như Thông phán phủ Giang Lăng.

"Con trai ? Tống Quản quân, ngài mặc hỉ phục thế ?" Gia chủ Nguyên gia lờ mờ đoán sự thật nhưng tin, khăng khăng đòi hỏi cho nhẽ từ miệng Tống Thiếu Hành.

"Nguyên Lê Đình nhện tinh g.i.ế.c c.h.ế.t từ lâu . Mấy ngày nay Nguyên gia luôn là Lang quân nhà ." Tống An cầm kiếm cạnh Tống Thiếu Hành.

Gia chủ Nguyên gia mặt cắt còn giọt máu, đỡ mới vững, lời nào. Trịnh phu nhân thì gào t.h.ả.m thiết. Nguyên Linh Nguyệt đẩy xe lăn cho hai Nguyên Tri Lan trong góc, mặt đầy vẻ kinh hoàng, nhưng khi thấy Tống Thiếu Hành, mắt nàng sáng lên.

"Ha ha ha ha ha! Ta bảo mà, còn sống ! Uổng công còn thả Thủy Tinh g.i.ế.c , đúng là thừa thãi!" Nguyên Huyền Tiễn quỳ đất, cổ kề dao, điên dại.

"Ngươi... là ngươi tay!" Nguyên Linh Nguyệt chạy tới chỉ tay mặt Nguyên Huyền Tiễn: "Đại ca coi ngươi như ruột, Nguyên gia đối xử tệ bạc với ngươi chỗ nào mà ngươi hại nhà tan cửa nát nhà?"

"Coi như ruột?" Nguyên Huyền Tiễn đưa tay quệt m.á.u bên khóe miệng, chống gối dậy, ánh mắt u ám: "Tất cả những thứ đáng hưởng. Các tư cách gì mà cao bố thí cho ?"

"Ngươi là ý gì?" Nguyên Linh Nguyệt lùi một bước.

"Cha." Nguyên Huyền Tiễn gia chủ Nguyên gia, mắt rưng rưng lệ: "Cha thực sự trơ mắt bọn họ g.i.ế.c con trai ruột của cha ?"

Gia chủ Nguyên gia thấy hoang đường: "Ngươi chỉ là con nuôi, con ruột cái nỗi gì? Ngươi đang nhảm cái gì thế hả?"

Nguyên Huyền Tiễn nhếch mép nhạt, chằm chằm gia chủ Nguyên gia, gằn từng chữ: "Mẹ tên là Hàn San."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-40.html.]

"Ngươi... ngươi..." Đồng t.ử gia chủ Nguyên gia giãn , dám tin khuôn mặt ba bốn phần giống của Nguyên Huyền Tiễn: "Ngươi là con của San nhi?"

Người phản ứng dữ dội hơn cả gia chủ Nguyên gia là Trịnh phu nhân. Bà chằm chằm Nguyên Huyền Tiễn, vẻ mặt kinh hãi tột độ, mắt chớp lấy một cái.

Gia chủ Nguyên gia bước tới, giọng điệu dịu nhiều: "Con trai, con... con hồ đồ quá. Năm xưa con đúng là lưỡng tình tương duyệt, nhưng bà hủy hôn ước với để lấy khác mà."

"Mười ba năm , đính hôn với ông vốn là . vì bà ..." Nguyên Huyền Tiễn chỉ tay Trịnh phu nhân: "Bà ghen tị với hôn sự của nên sai dụ dỗ nợ một khoản tiền cờ b.ạ.c khổng lồ, ép hủy hôn nhường mối hôn sự cho bà , còn ép gả cho khác. lúc đó mang thai, nhà nhanh chóng phát hiện và đuổi bà . Mẹ lưu lạc đầu đường xó chợ, sinh giặt quần áo thuê kiếm sống qua ngày."

" đó thế nào..." Nước mắt lăn dài má Nguyên Huyền Tiễn: "Mụ đàn bà độc ác sự tồn tại của , bèn phái đến g.i.ế.c con . Mẹ liều c.h.ế.t chặn đám sát thủ , còn rơi xuống vách núi, may mắn ông trời thương xót giữ một mạng mới ngày báo đại thù ."

Nguyên Huyền Tiễn Trịnh phu nhân đầy hận thù: "Bà g.i.ế.c , g.i.ế.c đứa con trai yêu quý nhất của bà. Ha ha ha ha, đây là thiên lý tuần , ác giả ác báo."

Lúc mặt Trịnh phu nhân trắng bệch như giấy, nên lời.

"Bà với San nhi c.h.ế.t bệnh?" Gia chủ Nguyên gia bóp c.h.ặ.t t.a.y lão quản gia: "Ta sai thăm dò nhiều , ngươi đều báo là bà sống mà?"

Lão quản gia quỳ sụp xuống đất van xin: "Lang quân tha mạng! Tất cả đều là do phu nhân sai khiến. Văn tự bán của cả nhà già nô đều trong tay phu nhân, già nô cũng hết cách ạ!"

"Ngươi cố ý! Ngươi cố ý tiếp cận con , để nó tưởng ngươi là trẻ mồ côi, sức lấy lòng, tất cả là vì ngày hôm nay!" Trịnh phu nhân đột nhiên vùng lên lao khỏi đám đông, định bóp cổ Nguyên Huyền Tiễn.

Binh lính phủ Giang Lăng vội ngăn . Gia chủ Nguyên gia tát Trịnh phu nhân một cái như trời giáng. Khung cảnh hỗn loạn tả xiết.

"Đại ca bệnh, Nguyên Kiến An tống giam, tất cả đều do ngươi bày mưu?" Nguyên Linh Nguyệt chợt hiểu đầu đuôi câu chuyện.

Nguyên Huyền Tiễn ngạo nghễ gật đầu: "Đương nhiên. Nguyên Lê Đình thành xong sẽ tiếp quản vị trí gia chủ. Kẻ độc ác như xứng đáng gánh vác vọng tộc trăm năm ? Còn cả Nguyên Kiến An nữa, cũng chẳng thứ lành gì. Trừ khử cả hai là chuyện cho Nguyên gia!"

Nguyên Linh Nguyệt nghẹn ngào: "Vậy nên... nên ngươi gia chủ Nguyên gia?"

"Ngoài , cái nhà còn ai gia chủ nữa?" Nguyên Huyền Tiễn dang tay : "Ta cố ý thiết kế cho Nguyên Lê Đình bệnh nặng, dụ Nguyên Kiến An tay, đó một mũi tên trúng hai đích, đổ tội g.i.ế.c Nguyên Lê Đình cho Nguyên Kiến An. Mưu kế như chẳng lẽ gia chủ ?"

"Nếu tại tên phá đám thì kế hoạch của hảo kẽ hở. Giờ là gia chủ, mỹ nhân bên cạnh, sung sướng bao!" Nguyên Huyền Tiễn chỉ Tống Thiếu Hành.

Nguyên Linh Nguyệt Tống Thiếu Hành, Hạ Lan Y trong bộ hỉ phục đỏ rực cạnh .

"Ngươi câu giờ lâu như mà ả vẫn xuất hiện, ngươi thấy khả nghi ?" Tống Thiếu Hành lạnh lùng Nguyên Huyền Tiễn.

Tâm tư kín đáo vạch trần, Nguyên Huyền Tiễn chột . Con nhện tinh bảo rằng nếu chuyện gì xảy , ả sẽ đến cứu ngay lập tức mà.

"Cây trâm vàng ?" Hạ Lan Y hỏi.

"Trâm vàng gì? Ta ." Nguyên Huyền Tiễn ngơ ngác.

"Ta hỏi ngươi." Hạ Lan Y Nguyên Huyền Tiễn với vẻ ghét bỏ, sang Nhị lang quân Nguyên Tri Lan đang điềm tĩnh trong góc: "Nguyên Tri Lan, trâm vàng ?"

"Chuyện liên quan gì đến nhị ca ?" Nguyên Linh Nguyệt lúc đầu óc rối tung mù mịt.

"Nguyên Huyền Tiễn tưởng gài bẫy Nguyên Lê Đình và Nguyên Kiến An, nhưng bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình lưng. Nguyên Huyền Tiễn chẳng qua chỉ là quân cờ trong tay nhị ca ngươi mà thôi. Hắn cũng coi như thông minh một nửa, một hòn đá ném c.h.ế.t ba con chim, đến mức cũng dễ dàng gì." Tống Thiếu Hành hất cằm, Tống An lập tức cho vây quanh chiếc xe lăn của Nguyên Tri Lan.

"Cái gì mà một hòn đá ném c.h.ế.t ba con chim? Các đang cái gì ?" Nguyên Huyền Tiễn dám tin Tống Thiếu Hành.

"Chuyện đơn giản mà. Ngươi, Nguyên Lê Đình, Nguyên Kiến An, ba đều loại bỏ, vị trí gia chủ Nguyên gia chỉ thể rơi tay ." Hạ Lan Y nhướng mày.

"Không thể nào!" Nguyên Huyền Tiễn tự phụ lùi một bước, sững như chợt hiểu điều gì đó nhưng vẫn cố chấp chịu thừa nhận: "Không thể nào! Ta cứu mạng con nhện tinh đó, ả theo năm năm nay, ả sẽ phản bội ."

Hạ Lan Y lắc đầu tặc lưỡi: "Ngươi tự cho là ân nhân cứu mạng của nó, nhưng ân nhân thực sự là ngươi ?"

Nguyên Tri Lan bật , Nguyên Huyền Tiễn như kẻ ngốc, tay vịn xe lăn, cao giọng khinh miệt: "Ha ha ha ha, trưởng , thôi nhận mệnh . Năm năm , khi cứu Ngân Châu trọng thương từ tay tên đạo sĩ , trong rừng trúc bên cạnh chứng kiến tất cả. Ngay cả tên đạo sĩ đó cũng là của . Màn hùng cứu mỹ nhân năm xưa chẳng qua chỉ là vở kịch dựng lên cho diễn mà thôi."

"Ngươi bậy! Năm năm ngươi phận của !" Nguyên Huyền Tiễn quả quyết phủ nhận, tuyệt đối tin lừa.

 

 

Loading...