BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 44
Cập nhật lúc: 2025-12-28 09:57:40
Lượt xem: 308
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Có vài việc cần bẩm báo với Quận chúa." Tống Thiếu Hành ôn tồn đáp.
Giang gia từ lâu đầu quân cho Tam hoàng tử. Theo lý thuyết, Tam hoàng t.ử nâng đỡ gia đình Giang Dao Ninh nắm quyền Nguyên gia mới . theo những gì , dường như Tam hoàng t.ử chẳng mặn mà gì với việc để Giang Dao Ninh kiểm soát bộ Nguyên gia. Giữa Giang gia và Tam hoàng t.ử chắc chắn xảy chuyện gì đó tế nhị.
Vệ Chử đáp: "Quận chúa đang bận, lúc tiếp khách. Nếu việc gấp, Quản quân cứ với là ."
Tống Thiếu Hành tuy cần giữ thái độ hòa hoãn với Vệ Chử, nhưng nghĩa là việc gì cũng theo sự sắp đặt của y: “Bao giờ Quận chúa mới xong việc?"
"Không ." Vệ Chử dửng dưng.
"Vậy đây đợi." Tống Thiếu Hành thuận thế bệt xuống bậc thềm sân, còn sai Tống Nguy lấy chút đồ ăn vặt và nước.
"Ngươi việc gì ?" Vệ Chử lạnh lùng xuống Tống Thiếu Hành.
"Việc xong hết , giờ gặp Quận chúa là quan trọng nhất." Tống Thiếu Hành tảng lờ ánh mắt của Vệ Chử, chậm rãi chỉnh tay áo.
Thấy Tống Thiếu Hành lì lợm chịu , Vệ Chử cũng chẳng tiện đuổi thẳng, đành mặc kệ đó.
Tống Nguy bưng điểm tâm và nước lên. Vệ Chử cũng chẳng khách sáo, xuống bậc thềm bên cạnh, cầm bát canh kim ngọc lên ăn. Tống Thiếu Hành bên cạnh nhấm nháp bánh xốp.
"Ngươi đường đường là Điện Tiền Tư Phó đô chỉ huy sứ, ở yên Biện Lương mà hưởng phúc, chạy theo Quận chúa nhà khắp nơi thế?" Vệ Chử ăn bâng quơ dò hỏi.
Tống Thiếu Hành đáp: "Hộ vệ cận đây của Quận chúa qua đời, Thái hậu yên tâm nên bảo theo."
Vệ Chử khẩy: "Là Thái hậu bảo ngươi theo, tự ngươi theo?"
Tống Thiếu Hành ngước mắt thẳng Vệ Chử, hề nhượng bộ, gằn từng chữ: "Đương nhiên là... ý chỉ của Thái hậu."
Hai đàn ông cứ thế ở bậc thềm từ chiều đến tận đêm khuya. Phòng Hạ Lan Y vẫn sáng đèn nhưng bên trong im phăng phắc.
Vệ Chử bắt đầu sốt ruột. Mấy năm , Hạ Lan Y từng tẩu hỏa nhập ma khi tu luyện hạt hắc châu đó, suýt chút nữa g.i.ế.c sạch t.ử tù trong ngục Hình bộ, bản cũng kiệt sức gần c.h.ế.t. Sau đó, Hạ Lan Hành Chi phong ấn kinh mạch tu luyện của nàng, cấm nàng đụng đến đạo thuật. càng nguy hiểm, Vệ Chử càng dám phiền, sợ nàng phân tâm mà xảy chuyện.
Thấy Vệ Chử lo lắng trong sân, Tống Thiếu Hành đoán chắc Hạ Lan Y đang việc gì đó nguy hiểm: “Vệ tướng quân, rốt cuộc Quận chúa đang gì? Có cần giúp một tay ?" Hắn dậy hỏi.
"Không cần!" Vệ Chử giơ tay ngăn , kiên quyết : "Quận chúa dặn, cho phép bất cứ ai trong."
lúc hai đang giằng co thì trời nổi gió lớn. Một tia sét trắng khổng lồ x.é to.ạc tầng mây, đ.á.n.h thẳng phòng Hạ Lan Y. Đèn đóm trong phòng vụt tắt.
Cả Vệ Chử và Tống Thiếu Hành đều hoảng hốt lao đến cửa.
Lúc , Hạ Lan Y đang xếp bằng giường thấp, cổ họng tanh ngọt, mở mắt phun một ngụm m.á.u tươi. Nàng ôm n.g.ự.c khung cửa sổ gỗ sét đ.á.n.h cháy đen. Gió lạnh ùa cuốn theo tấm rèm trúc kêu lạch cạch. Nàng cúi đầu nôn thêm vài ngụm m.á.u nữa mới thở hắt , lồng n.g.ự.c bớt đau tức đôi chút.
Cũng may là hạt hắc châu luyện hóa thành công cơ thể. Vết thương lở loét gáy đang dần khép miệng, ngũ quan của nàng cũng đang hồi phục trạng thái nhất. Ví dụ như, dù trong phòng tối om nhưng nàng vẫn cảm nhận rõ mồn một sự hiện diện của Vệ Chử và Tống Thiếu Hành ngoài cửa. Nguồn sức mạnh quen thuộc, ấm áp và mạnh mẽ cuối cùng cũng trở với nàng.
Triệu Lạc Nghi là thiên tài thuật sĩ trăm năm một của Thiên Sư viện Biện Lương. Hạ Lan Y thừa hưởng thiên phú của , từ nhỏ bà dạy dỗ. Dù nàng học hành bữa đực bữa cái, lười biếng ham chơi, nhưng nền tảng vẫn vững chắc. Nếu mấy năm Hạ Lan Hành Chi phong ấn kinh mạch, nàng cũng chẳng cần mang theo hộ vệ tinh thông đạo thuật bên gì.
Nàng quệt vội vệt m.á.u khóe môi tay áo, gọi với ngoài: "Hai ."
Vệ Chử và Tống Thiếu Hành tiếng bèn đẩy cửa bước . Ngọn nến thắp lên, soi rõ vũng m.á.u đỏ tươi sàn nhà khiến Tống Thiếu Hành giật .
"Quận chúa!" Vệ Chử vội vàng chạy tới bắt mạch cho nàng. Một lúc , đôi mày đang cau chặt của mới giãn .
"Đã bảo mà." Hạ Lan Y nhướng mày Vệ Chử, sang Tống Thiếu Hành: "Tống Thiếu Hành, yêu quái thương cần tịnh dưỡng. Mấy ngày tới sẽ ở thành Giang Lăng dưỡng bệnh, gặp ai cả. Ngươi hiểu ý chứ?"
Tống Thiếu Hành bước tới gần, hỏi nhỏ: "Nàng định ?"
"Trong vòng mười ngày sẽ về. Ngươi ở Giang Lăng xử lý nốt chuyện nhà họ Nguyên, đến lúc đó chúng cùng về kinh." Hạ Lan Y cụp mắt, trả lời thẳng câu hỏi của . Nàng đón lấy chén Vệ Chử đưa, súc miệng qua loa, nhưng mùi m.á.u tanh vẫn nồng nặc.
"Ta thể cùng ?" Câu hỏi mà chua xót, giống như chú cún con sắp chủ bỏ rơi xa .
Hạ Lan Y đáp: "Vệ Chử sẽ cùng . Ngươi ở đây dưỡng thương ."
Tống Thiếu Hành khẽ gật đầu, thốt lên một tiếng "Ồ" đầy thất vọng.
Vệ Chử bắt đầu đuổi khách: "Tống Quản quân, đêm khuya, ngài về nghỉ sớm ."
"Vậy bao giờ nàng ?" Tống Thiếu Hành vẫn chịu nhúc nhích, hỏi tiếp.
"Lát nữa luôn."
"Gấp thế ?"
Hạ Lan Y day trán, vẻ mặt phiền muộn: "Ta chán ngấy cái thành Giang Lăng , ở thêm một khắc nào nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-44.html.]
"Được , ." Tống Thiếu Hành gật đầu, lê bước nặng nề cửa. Đi vài bước, nghĩ ngợi thế nào dừng , đầu bước .
"Sao ?" Hạ Lan Y lúc xuống giường bàn trang điểm, tháo tóc , chuẩn búi kiểu tóc tròn của nam giới.
Tống Thiếu Hành thấy Vệ Chử vẫn đó như trời trồng, thầm mắng tên thật điều. Không thấy sắp đồ chải chuốt mà còn trơ đó, chẳng tránh gì cả: “Ta... hỏi xem cần chuẩn gì ?"
Vệ Chử thấu tâm tư của , bước tới chặn đường: "Mọi thứ chuẩn xong hết . Tống Quản quân về nghỉ . Chỗ Quận chúa cần ngài hầu hạ nữa. Nam nữ thụ thụ bất , ngài ở đây tiện."
"Vậy Vệ tướng quân ngoài ?" Tống Thiếu Hành vặn .
Vệ Chử thấy buồn hết sức. Hắn lớn lên cùng Hạ Lan Y và Hạ Lan Hành Chi, thiết hơn cả ruột thịt, coi Hạ Lan Y như ruột. Giờ một tên lính mới tò te từ chui giáo huấn, thật nực : “Tống Quản quân lo chuyện bao đồng quá đấy. Chuyện giữa và Quận chúa hình như liên quan gì đến ngài thì ?"
Tống Thiếu Hành cứng cỏi đáp: "Thái hậu giao cho bảo vệ an cho Quận chúa."
"Giờ ở đây , cần ngài bảo vệ nữa."
"Lời Vệ tướng quân tính. Nếu Quận chúa xảy chuyện gì, cách nào ăn với Thái hậu."
"Ngươi hiểu tiếng ..." Vệ Chử định nổi nóng thì Hạ Lan Y lên tiếng cắt ngang: "Vệ tướng quân, xem xe ngựa chuẩn xong ."
"Quận chúa..." Vệ Chử tin nổi Hạ Lan Y đuổi .
Hạ Lan Y dậy đẩy tay Vệ Chử, cau mày dặn dò: "Tối nay ăn gì, bảo chuẩn nhiều điểm tâm một chút, thích ăn gì mà."
Vệ Chử hậm hực lườm Tống Thiếu Hành một cái đành .
"Nói , rốt cuộc ngươi gì?" Hạ Lan Y khoanh tay, nheo mắt Tống Thiếu Hành.
Tống Thiếu Hành chớp chớp mắt, cố gắng thuyết phục: "Ta ở Giang Lăng một . Cho cùng ?"
"Không cần thiết." Hạ Lan Y lắc đầu kiên quyết: “Vệ tướng quân võ công cao cường, tu vi thâm hậu. Hơn nữa nhanh về nhanh, sẽ xảy chuyện gì . Ngươi còn đang thương, theo gì cho mệt. Dù chuyện gì, Hoàng tổ mẫu trách tội xuống sẽ gánh hết, liên lụy đến ngươi ."
"Ta sợ trách phạt mới đòi theo." Tống Thiếu Hành buồn bã, vắt óc tìm lý do: “Ta... là vì... vì..."
"Vì cái gì?" Hạ Lan Y nhíu mày chờ đợi.
"Nàng còn nhớ trận lũ lụt kỳ lạ ở Giang Lăng khi chúng đến ? Ta phát hiện kẻ thả thủy tinh xuống sông Thục Giang mới gây tai họa tày trời đó. Hai tên hòa thượng béo gầy , và cả tên đạo sĩ Liễu Pháp Trần của Thái Nhất Cung vẫn còn lẩn trốn bên ngoài bắt . Ta nghi ngờ chuyện liên quan đến trận chiến Uất Châu năm năm . Kẻ im lặng tiếng bao năm nay tay, e là sẽ bất lợi cho nàng. Ta tu hành ở Thái Nhất Cung nhiều năm, nếu gặp kẻ đó chắc chắn sẽ tóm ngay."
Nghe Tống Thiếu Hành nhắc, Hạ Lan Y mới nhớ năm năm Uất Châu cũng từng xảy trận lũ lụt kỳ quái. Chuyện đúng là thể đề phòng: “Chuyện ngươi yên tâm, Vệ tướng quân cũng từng tu hành ở Thái Nhất Cung ba năm, đối phó ." Hạ Lan Y bình thản đáp.
Tống Thiếu Hành mím môi, nhất thời nghĩ lý do nào thuyết phục hơn, chỉ trơ đó Hạ Lan Y với vẻ mặt tủi .
"Ngươi về nghỉ ngơi , quần áo gấp." Hạ Lan Y lên tiếng đuổi khéo.
"Ta..." Tống Thiếu Hành buồn bực nàng, chỉ hận lúc đầu óc trống rỗng, nghĩ mãi cái cớ nào chính đáng để bám theo.
Không khí phần gượng gạo. lúc đó Tống Nguy tìm đến. Thân binh của Vệ Chử báo Tống Nguy đang tìm Tống Thiếu Hành. Sợ chủ nhân từ chối uống thuốc, nhân lúc Hạ Lan Y đang ở đây, Tống Nguy cố tình bên ngoài gào to đòi gặp Quận chúa.
Hạ Lan Y tiếng gọi bên ngoài thấy lạ, bèn cho gọi Tống Nguy : “Ngươi tìm lang quân nhà ngươi cơ mà, tự dưng đòi gặp ?" Trước đó khi giam trong ngục phủ Giang Lăng cùng Tống Thiếu Hành và Đồng Ngọc, Tống Nguy ở bên ngoài chăm sóc Thanh Yểu chu đáo nên Hạ Lan Y ấn tượng khá về .
Được cho , Tống Nguy Tống Thiếu Hành với ánh mắt oán trách như oán phụ, bắt đầu than vãn với Hạ Lan Y: "Quận chúa, hôm ở nhà cổ Nguyên gia, con nhện tinh tấn công và Đồng Ngọc lang quân. Lúc đó tình thế nguy cấp, lang quân nhà tiểu nhân vì cứu hai nên hút hết chất độc ."
"Tạ đại phu dặn ngài mỗi ngày đều uống t.h.u.ố.c giải độc. ngài bận rộn là quên bén , còn chê t.h.u.ố.c đắng. Cứ bữa đực bữa cái thế , Tạ đại phu bảo cứ đà ngài sẽ độc c.h.ế.t mất. Tiểu nhân hết cách mới đến cầu xin Quận chúa chủ. Nếu lang quân thể bình an trở về Biện Lương, tiểu nhân và Tống An coi như xong đời."
Hạ Lan Y trong lòng động. Tống Thiếu Hành cứu nàng thể coi là trách nhiệm, nhưng liều mạng cứu cả Đồng Ngọc thì chứng tỏ thực sự quan tâm đến những xung quanh nàng. Hơn nữa, đây cũng đầu cứu mạng nàng.
"Thuốc giải ?" Hạ Lan Y chìa tay về phía Tống Nguy.
Tống Nguy vội vàng tháo lọ sứ trắng bên hông đưa cho nàng: "Tạ dặn t.h.u.ố.c mỗi một viên, ngày hai , uống hết lọ mới ."
Hạ Lan Y mở nắp lọ, đổ một viên t.h.u.ố.c nhỏ lòng bàn tay, đưa cho Tống Thiếu Hành: "Uống ."
Tống Thiếu Hành nhíu mày nhận lấy viên thuốc. Cái ông Tạ đại phu chẳng tâm lý chút nào, kê đơn t.h.u.ố.c gì mà đắng hơn cả hoàng liên. Thực phần lớn chất độc trong đẩy ngoài bằng chân khí, chỉ còn chút dư lượng cần thời gian mới thải hết . Tất nhiên chất độc cũng gây tổn hại ít nhiều đến lục phủ ngũ tạng, nhưng so với những vết thương cũ thì chẳng nhằm nhò gì.
Hắn bỏ viên t.h.u.ố.c miệng, chậm chạp nhai.
"Nuốt xuống ." Hạ Lan Y thấu sự miễn cưỡng của .
Tống Thiếu Hành nhăn mặt, khó khăn nuốt xuống, lẩm bẩm: "Đắng quá."
Tống Nguy bên cạnh mà trợn mắt há hốc mồm. Trước đây Tống Thiếu Hành uống một ba bốn bát t.h.u.ố.c đắng còn chẳng chớp mắt lấy một cái, giờ mặt Hạ Lan Y ăn viên t.h.u.ố.c bé bằng hạt đậu xanh kêu đắng? là hết t.h.u.ố.c chữa!
"Vậy ngươi bảo chuẩn thêm ít điểm tâm ngọt ." Hạ Lan Y cất lọ t.h.u.ố.c , nhẹ nhàng với Tống Thiếu Hành, sang Tống Nguy cam đoan: "Ngươi yên tâm, sẽ giám sát uống hết chỗ t.h.u.ố.c , sót viên nào."
"Ý nàng là... cho cùng ?" Tống Thiếu Hành ngẩn một lúc, giấu nổi vẻ vui mừng hớn hở.