BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 47

Cập nhật lúc: 2025-12-28 12:05:40
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban ngày, Hạ Lan Y dạo một vòng quanh thư viện. thư viện Hồng Vụ rộng nhưng hậu sơn dễ tìm, nhất là rừng trúc tím nơi lối Phục Long Cảnh, ngay Tàng Kinh Các.

Tuy nhiên, con đường dẫn đến rừng trúc tím canh gác nghiêm ngặt.

Vệ Chử ngóng rằng Sơn trưởng Nam Vinh Tiêu lệnh cấm bất cứ ai gần rừng trúc đó. Lý do là trong rừng quái vật ăn thịt tà tính tan, tuy phong ấn trấn áp nhưng lúc nào sẽ phá phong ấn xông .

Ngoài , Vệ Chử còn cứ đến ngày rằm hàng tháng, Nam Vinh Tiêu sẽ dẫn rừng trúc tím để gia cố phong ấn.

Hạ Lan Y chỉ tấm bản đồ vẽ nguệch ngoạc bàn: "Bên cạnh rừng trúc tím một đầm nước sâu gọi là Trầm Uyên. Trên bờ Trầm Uyên hai bức tượng đá Trấn Mộ Dũng canh giữ lối Phục Long Cảnh. Hai các cần là kiềm chế hai bức tượng đó khi mở lối ."

"Chỉ là Trấn Mộ Dũng thôi mà, một cũng xử lý , cần Tống Thiếu Hành giúp ." Vệ Chử hất cằm tự tin.

"Trấn Mộ Dũng canh giữ Phục Long Cảnh hàng trăm năm, hấp thụ linh khí đất trời hóa thành yêu vật, thực lực thể xem thường. Mẹ năm xưa suýt mất một cánh tay mới mở lối đấy." Hạ Lan Y nghiêm túc : "Huynh và Tống Thiếu Hành liên thủ thì áp lực sẽ giảm bớt. Hai chỉ cần cầm chân chúng đến khi mở lối ."

Đêm khuya, Hạ Lan Y, Tống Thiếu Hành và Vệ Chử mặc đồ hành rời khỏi phòng, thẳng về hướng Đông, tránh né lính tuần tra trong thư viện, lẻn Tàng Kinh Các đến lối hậu sơn.

Trận pháp phòng thủ cửa hang hẹp dài đang tỏa ánh vàng rực rỡ. Hai đạo sĩ trẻ tuổi lười biếng ôm phất trần dựa vách đá, chán nản ngắm bầu trời đầy .

Vệ Chử lấy chiếc chuông Thất Hồn chuẩn sẵn. Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành bịt tai . Vệ Chử lầm rầm niệm chú, chẳng mấy chốc hai đạo sĩ canh cửa ánh mắt dại , mất trí.

Chỉ lát , hai đạo sĩ sự điều khiển của Vệ Chử đến mặt nhóm Hạ Lan Y, đưa miếng ngọc bội trấn áp tà khí trận pháp phòng thủ bên hông cho họ.

"Họ tỉnh nhớ chúng ?" Hạ Lan Y nhận lấy ngọc bội, cẩn thận quan sát hai đạo sĩ đờ đẫn.

Vệ Chử thu chuông Thất Hồn , hai đạo sĩ lập tức ngã lăn đất, mất ký ức: "Quận chúa yên tâm, chuông Thất Hồn hiệu nghiệm lắm, họ tỉnh tuyệt đối sẽ nhớ gì về lúc ."

Ba nhanh chóng tiến lối hậu sơn. Hạ Lan Y xách đèn . Trong thung lũng sương mù dày đặc, vực sâu cây cao, âm u rợn .

Đi bao lâu, mùi lá trúc nồng nàn xộc mũi. Rừng trúc tím nơi lối Phục Long Cảnh lúc tuy sương đen bao phủ nhưng vẫn lờ mờ thấy ánh sáng xanh nhạt lấp lánh. Khung cảnh trùng khớp với ký ức nhiều năm của Hạ Lan Y.

"Vào rừng hết sức cẩn thận. Hai con Trấn Mộ Dũng sẽ tỉnh ngay khi chúng bước chân rừng trúc. Không cái phong ấn gì đó của Nam Vinh Tiêu khống chế chúng bao lâu ." Hạ Lan Y ôn tồn dặn dò.

Thấy tay Hạ Lan Y trống , Tống Thiếu Hành triệu hồi kiếm Diệu Linh từ tay trái đưa cho nàng: "Nàng cầm lấy phòng ."

"Thanh kiếm tay cũng thành sắt vụn thôi, cứ giữ lấy mà dùng." Hạ Lan Y nhận, nhướng mày nhẹ: "Ta tự cách phòng ."

Nhắc mới nhớ, kiếp Tống Thiếu Hành dường như từng thấy Hạ Lan Y dùng vũ khí gì. Nàng tùy tiện bày trận tại chỗ, gì dùng nấy. Nước sông, đá sỏi, lá trúc thậm chí sương mù đều thể trở thành vũ khí trong tay nàng.

"Vậy ." Tống Thiếu Hành Hạ Lan Y khẽ .

"Được." Hạ Lan Y gật đầu, căng thẳng về phía rừng trúc tím phía .

Tống Thiếu Hành bước rừng , Hạ Lan Y và Vệ Chử theo sát phía . Vệ Chử tay cầm thanh trường đao đầu vòng mũi phượng, cẩn trọng bên cạnh Hạ Lan Y.

Chiếc đèn lồng trong tay Hạ Lan Y bằng da quái vật Phòng Phong, mỏng như giấy nhưng dù mưa to gió lớn bên ngoài thế nào, ngọn lửa bên trong cũng bao giờ tắt.

Ba giữ đội hình phòng thủ, rảo bước tiến về phía .

Rừng trúc tím xào xạc, những chiếc lá trúc tím dài nhọn bay múa trong trung như đàn bướm. Sương đen dày đặc, đèn lồng trong tay Hạ Lan Y chỉ soi sáng một nhỏ phía . trong rừng trúc còn nhiều đốm sáng lập lòe, khiến khu rừng bớt phần đáng sợ.

Nhiệt độ ban đêm giảm mạnh, trong rừng trúc lạnh thấu xương. Hạ Lan Y dỏng tai ngóng. Nàng nhớ theo Triệu Nhạc Nghi đến đây, bà bảo hễ thấy tiếng nước của Trầm Uyên là sắp đến lối Phục Long Cảnh .

khi thấy tiếng nước, họ thấy tiếng bước chân nặng nề.

Sương đen ập đến, dơi bay tứ tán, đốm sáng trong rừng trúc hoảng sợ bay dạt về phía Tây. Gió lạnh rít gào như tiếng quỷ khiến nổi da gà.

Hạ Lan Y xách đèn lồng, tay bắt quyết, gom những đốm sáng bay qua thành một cụm, cùng với ánh đèn lồng chiếu sáng một trong màn sương đen dày đặc.

Hai con Trấn Mộ Dũng cao như ngọn núi nhỏ xuất hiện kinh hoàng mặt ba . Mặt thú, đôi cánh, sừng hươu tai voi, khoác áo giáp ngũ sắc, mặt mũi như yêu ma quỷ quái, âm sâm đáng sợ, tạo áp lực cực lớn.

Nhóm Hạ Lan Y hai con quái vật thật nhỏ bé, đỉnh đầu chỉ cao đến chân chúng. Chỉ qua thôi cũng đủ khiến lạnh sống lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-47.html.]

"Sao... to thế !" Vệ Chử kinh ngạc ngửa mặt con quái thú mặt.

Vừa dứt lời, ngọn lửa phun từ miệng Trấn Mộ Dũng quét về phía họ. Nơi ngọn lửa qua, trúc tím cháy đen, đất đai nứt nẻ, cỏ cây còn sự sống.

"Hai cầm chân chúng một lát!" Hạ Lan Y né tránh ngọn lửa, xách đèn lồng lao về phía .

Trấn Mộ Dũng nhận ý đồ tiếp cận Phục Long Cảnh của Hạ Lan Y, liên tục phun lửa nàng. Mỗi chỉ suýt soát một chút nữa là Hạ Lan Y thiêu thành tro.

Vệ Chử xách đao lao lên, thu hút sự chú ý của con Trấn Mộ Dũng phun lửa, thi triển thuật pháp giao chiến với nó.

Hạ Lan Y nhân cơ hội tiếp tục chạy.

Con Trấn Mộ Dũng còn bất ngờ dang rộng đôi cánh khổng lồ, lao xuống như chim ưng vồ mồi nhắm Hạ Lan Y.

Hạ Lan Y nghiêng đầu né tránh. Tống Thiếu Hành cầm kiếm Diệu Linh chặn đường con quái vật.

Tiếng đao kiếm, tiếng gầm rú của Trấn Mộ Dũng vang vọng bên tai Hạ Lan Y khiến tim nàng đập thình thịch. Nàng Vệ Chử và Tống Thiếu Hành cầm cự bao lâu, nàng nhanh chóng tìm lối Phục Long Cảnh.

Trấn Mộ Dũng xuất hiện ở đây chứng tỏ Trầm Uyên ở ngay phía xa. Hạ Lan Y xách đèn lồng chạy một đoạn thì thấy tiếng nước chảy.

Gió lớn cuốn những chiếc lá trúc tím đất bay lên. Áo choàng hành đen Hạ Lan Y gió thổi tung bay. Nhìn thấy tấm bia đá cũ kỹ khắc hai chữ "Trầm Uyên", nàng lập tức đặt đèn lồng xuống, hai tay bắt quyết, dẫn nước từ Trầm Uyên lên, miệng lẩm bẩm khẩu quyết Phục Long Cảnh mà Triệu Nhạc Nghi dạy.

Sau lưng nàng lúc sấm sét vang rền, biển lửa ngút trời, thê t.h.ả.m vô cùng.

Nước hồ lạnh lẽo từ Trầm Uyên ngừng Hạ Lan Y triệu hồi, dần dần hóa thành một cánh cửa nước trong hư mặt nàng.

ngay khi cánh cửa nước sắp hình thành, một chuỗi tràng hạt phát sáng vàng kim bất ngờ tấn công Hạ Lan Y từ phía . Nếu nàng né kịp thì đầu lìa khỏi cổ.

Đương nhiên vì phân tâm bất ngờ, cánh cửa nước vỡ tan tành, nỗ lực đó của Hạ Lan Y đổ sông đổ bể.

"Tiểu thí chủ, bể khổ vô biên, đầu là bờ." Một hòa thượng mặc áo cà sa vải thô thu hồi chuỗi tràng hạt bay một vòng , cúi đầu, vẻ mặt lạnh nhạt hành lễ một tay với Hạ Lan Y.

Hạ Lan Y giận dữ quát: "Lại là tên trọc nhà ngươi!"

Triệu Nhạc Nghi đến đây cũng tên hòa thượng khó dễ. chỉ cái mã ngoài, vẻ lợi hại chứ vài chiêu Triệu Nhạc Nghi đ.á.n.h rơi xuống Trầm Uyên. Lúc đó để ngăn cản Triệu Nhạc Nghi Phục Long Cảnh, tên trọc suýt chút nữa bắt tiểu Hạ Lan Y đang trốn gần đó để g.i.ế.c.

Hôm nay nợ cũ nợ mới tính một thể.

Hạ Lan Y giơ tay lên, một thanh kiếm sắc bén kết từ lá trúc tím gọn trong lòng bàn tay. Nàng cầm kiếm đ.â.m thẳng về phía hòa thượng. Hắn nhón chân bay lên, triệu hồi thiền trượng, Hạ Lan Y ép lùi mấy bước.

"Tiểu thí chủ, thủ của ngươi còn kém xa ngươi lắm." Hòa thượng khẩy, chân trái đạp lên cây trúc, bất ngờ dừng , ném chuỗi tràng hạt về phía Hạ Lan Y nữa, đồng thời tay vung thiền trượng đập đầu nàng.

Hạ Lan Y cũng mượn lực cây trúc nghiêng né tránh, tay trái vê bùa triệu hồi nước từ Trầm Uyên nữa, tụ thành con rồng nước há mồm to như chậu m.á.u lao về phía hòa thượng.

mục đích của Hạ Lan Y ở đó. Nàng tạo rồng nước chỉ để dương đông kích tây. Sau khi lộn né chuỗi tràng hạt, nàng một tay dẫn lửa từ đằng xa tới chặn đường tràng hạt.

Khi hòa thượng dùng thiền trượng chống đỡ rồng nước, nàng tay từ bên sườn. Gió trong lòng bàn tay nhanh như chớp, phối hợp với rồng nước ép hòa thượng xoay né tránh, lướt qua nàng. Trong khoảnh khắc bốn mắt , Hạ Lan Y xâm nhập thần thức của qua đôi mắt, dùng sức mạnh của gió c.h.é.m nát ký ức trong đầu thành từng mảnh vụn ghép .

Lúc , hòa thượng là chính , nhưng cũng còn là chính nữa.

"Đại sư, ngài động tình ?" Hạ Lan Y nhạt, khống chế hòa thượng khiến thể phản kháng. Nàng thấy một bóng hình áo đỏ mờ ảo trong những ký ức loang lổ : "Ngươi là canh giữ, dám Phục Long Cảnh."

"Kẻ bỉ ổi, ngươi dám tu luyện loại tà thuật nghịch thiên , dùng sức phàm nhân khống chế hồn phách, ngươi sẽ kết cục !" Hòa thượng đau đầu như búa bổ, hai tay ôm thái dương, quỳ rạp xuống đất. Thiền trượng trong tay và chuỗi tràng hạt đang tấn công Hạ Lan Y cũng mất hết ánh sáng trong nháy mắt, rơi lả tả xuống đất, mất tác dụng.

"Kết cục của thế nào, đại sư quyền phán xét." Hạ Lan Y khinh bỉ hòa thượng một cái, thu tay về, lập tức tập trung tinh thần, triệu hồi nước từ Trầm Uyên nữa. Cánh cửa nước hiện hình.

Phía sấm sét lửa cháy càng dữ dội hơn. Hạ Lan Y truyền âm cho Vệ Chử và Tống Thiếu Hành: "Hai mau đây, tìm thấy cửa ."

Hòa thượng vì Hạ Lan Y xâm nhập thần thức, tinh thần tổn thương nặng nề, giữa đường lẩm bẩm một , rơi hỗn loạn: "Miên nhi, đang lừa nàng, đừng theo , đừng tin lời , , , mà!"

"Hai nhanh lên!" Hạ Lan Y sốt ruột gọi Vệ Chử và Tống Thiếu Hành đang chạy tới. Mắt thấy hai con Trấn Mộ Dũng cũng đuổi theo, tim Hạ Lan Y thắt như ai bóp nghẹt.

Ngọn lửa khổng lồ như con rắn lửa cuộn tới, Vệ Chử và Tống Thiếu Hành rõ ràng kịp né tránh nữa .

Loading...