BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 50

Cập nhật lúc: 2025-12-28 13:05:29
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Lan Y kiên quyết phủ nhận: "Không thể nào, con tuyệt đối chuyện như ."

Thất Vương phi lộ vẻ bi thương: " ngoài thể Phục Long Cảnh, trừ con chỉ con. Không con , chẳng lẽ là con?"

Hạ Lan Y hỏi kỹ Thất Vương phi về t.h.ả.m kịch .

Sự việc xảy mùa xuân năm năm . Vì bên ngoài thành Phục Long hạn hán, Thất Vương phi cùng Thất Vương gia khỏi thành xem xét tình hình thiên tai. Sáng hôm đó chuyện vẫn bình thường, nhưng đến đêm trở về thì trời đất đổi màu, mưa m.á.u trút xuống thành. Khi Thất Vương gia và về đến thành Phục Long thì thấy xác c.h.ế.t la liệt, m.á.u chảy thành sông. Ngay cả đứa con trai út mới ba tuổi của họ cũng c.h.ế.t trong cuộc t.h.ả.m sát đó.

Ngoại trừ nhóm Thất Vương gia, Thất Vương phi và hộ vệ cùng, bộ trong thành Phục Long đều g.i.ế.c sạch, còn ai sống sót.

Còn cảnh tượng bình thường trong thành hiện nay chỉ là ảo ảnh do Thất Vương gia dùng oán niệm của những c.h.ế.t tạo để an ủi lòng mà thôi.

"Năm năm con cùng cha t.ử trận trong trận chiến Uất Châu. Nếu thực sự cho rằng kẻ tàn sát bách tính là con hoặc con thì giờ con vạn tiễn xuyên tâm , còn đây chuyện với con?" Hạ Lan Y ôn tồn .

Thất Vương phi nghẹn ngào: "Mẹ con năm xưa từng cứu mạng , lạm sát vô tội. nếu thì còn ai thể đây g.i.ế.c trong thành chứ?"

Hạ Lan Y chợt nhớ đến tên hòa thượng , nhưng nàng , chỉ hỏi: "Vương phi, tộc Thiên Hộc canh giữ Phục Long Cảnh mấy trăm năm nay, ngoài con và con , thực sự ai từng đây ?"

"Chuyện ..." Thất Vương phi chau mày, ngón tay run rẩy.

"Con đến đây để lấy một mảnh Ngọc Long Cốt." Hạ Lan Y thẳng thắn: "Nếu Vương phi giúp con lấy Ngọc Long Cốt, đổi , con thể giúp tìm hung thủ thật sự."

"Lời là thật?" Thất Vương phi hỏi.

"Một con , con cần giúp nữa." Hạ Lan Y vẽ bóng lưng nữ t.ử áo đỏ nàng thấy trong ký ức tên hòa thượng bên ngoài đưa cho Thất Vương phi: "Con phụ nữ là ai."

Thất Vương phi nhận lấy bức vẽ, vẻ mặt khựng nhưng chỉ gật đầu, cuộn bức vẽ , hạ quyết tâm: "Được, nếu con giúp tìm hung thủ, thể giúp con lấy một mảnh Ngọc Long Cốt."

Sau khi đạt thành giao dịch, Hạ Lan Y định rời khỏi Tiêu Tương Uyển . chuyện nãy truyền đến tai Thất Vương gia, ông thấy điều bất thường nên dẫn đến kiểm tra.

Thất Vương phi vội vàng giấu Hạ Lan Y trong tủ quần áo ở phòng trong. Bà thấy Tống Thiếu Hành nhưng Hạ Lan Y cùng một khác nên tìm cái tủ rộng nhất.

tủ vốn để quần áo, dù rộng đến mấy thì hai trốn trong đó cũng chật chội. Hạ Lan Y sang định chuyện với Tống Thiếu Hành thì mũi hai chạm . Hạ Lan Y sững , vội ngửa tránh, kết quả đầu đập mạnh thành tủ, đau điếng .

"Tiếng gì thế?" Thất Vương gia đang chuyện với Thất Vương phi bên ngoài cảnh giác hỏi.

Tống Thiếu Hành thấy Hạ Lan Y cứng đờ sắp ngã, vội vòng tay ôm lấy vai nàng, kéo cả lẫn đèn lồng lòng . Đầu Hạ Lan Y tựa n.g.ự.c Tống Thiếu Hành, vặn điểm tựa cho cả cơ thể. Lòng n.g.ự.c Tống Thiếu Hành ấm áp, chỉ là tim đập nhanh. Đặc biệt vì mặt Hạ Lan Y áp sát n.g.ự.c nên tiếng tim đập càng rõ hơn gấp bội.

"Chắc là con mèo thôi, thế?" Thất Vương phi căng thẳng theo Thất Vương gia phòng trong.

Hạ Lan Y thót tim, một tay cầm đèn lồng, tay túm đại đó. Cảm nhận lưng Tống Thiếu Hành cứng , nàng mới phát hiện đang ôm eo .

Nàng vội buông tay , cả càng dựa Tống Thiếu Hành hơn. Nàng dán sát , Tống Thiếu Hành cũng tránh né, chỉ ôm vai nàng, con rắn vàng tay như lao .

Không hiểu Hạ Lan Y cảm thấy an tâm lạ thường. Giống như hồi nhỏ chơi cùng ca ca, dù nàng gây họa lớn thế nào ca ca cũng sẽ bảo vệ nàng. cảm giác với Tống Thiếu Hành khác. Hạ Lan Y diễn tả thế nào, tóm là nàng hề bài xích sự tiếp xúc với Tống Thiếu Hành, cảm thấy thiết với .

"Chàng xem kìa, chắc là con mèo nhảy ngoài ." Thất Vương phi chỉ khe cửa sổ đang mở, khoác tay Thất Vương gia dịu dàng : "Con bé nãy cho dạy dỗ . Con bé ngốc nghếch ở trang trại quê lên, hầu hạ bên cạnh chúng từ nhỏ, thỉnh thoảng phạm lầm, nhốt vài ngày là , cần đ.á.n.h c.h.ế.t thật."

Thất Vương phi dẫn Thất Vương gia rời khỏi phòng trong. Dường như việc gấp nên Thất Vương gia gọi nhanh.

Cửa tủ mở . Hạ Lan Y thấy tiếng động, ngẩng đầu lên thì thấy tai và cổ Tống Thiếu Hành đều ửng hồng.

"Con ." Thất Vương phi mở cửa tủ, đỡ Hạ Lan Y ngoài.

Để an , Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành đợi một lúc mới trèo tường rời khỏi Vương phủ.

Trên đường đến hồ Liên Hoa ở Nam thành, Hạ Lan Y xách đèn lồng hỏi Tống Thiếu Hành bên cạnh: "Vừa nãy tim đập nhanh thế?"

"Hả?" Tống Thiếu Hành ngơ ngác, hiểu nàng đang chuyện trong tủ. Hắn mặt đổi sắc dối: "Do pháp thuật tu luyện thôi, bình thường tim cũng đập nhanh thế đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-50.html.]

Hạ Lan Y đặt tay lên n.g.ự.c trái Tống Thiếu Hành. Trái tim trong lồng n.g.ự.c đập thình thịch như tiếng trống, đúng là nhanh thật.

Tống Thiếu Hành căng thẳng mím chặt môi, sợ Hạ Lan Y sơ hở mặt .

"Sao loại đạo thuật kỳ lạ thế nhỉ?" Hạ Lan Y thu tay về, nhướng mày, ánh mắt đầy ẩn ý.

Hạ Lan Y hỏi thêm nữa, cùng Tống Thiếu Hành tiếp tục lên đường. Đến hồ Liên Hoa ở Nam thành, nàng lập tức tạo cửa nước, bước khỏi Phục Long Cảnh, trở về phòng ở thư viện Hồng Vụ.

Vệ Chử đang đợi giường thấy hai về vội dậy chạy tới nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Lan Y: "Lần còn dám thế nữa, nhất định sẽ mách Quốc công, để ngài phạt quỳ từ đường ba ngày ba đêm."

"Chỉ thôi, sẽ , thề!" Hạ Lan Y giơ tay lên thề thốt.

Tống Thiếu Hành bên cạnh dáng vẻ của Hạ Lan Y, chợt nhớ hồi ở Thượng Kinh Phủ Lâm Hoàng. Hắn tường Ngụy Quốc Trưởng công chúa trong sân cầm roi dạy dỗ Hạ Lan Y phạm , nàng cũng bày vẻ mặt hứa sẽ sửa đổi y hệt thế .

Hạ Lan Y nào nhận cũng nhanh, nhưng nào cũng chứng nào tật nấy. Lúc đó Triệu Nhạc Nghi phạt nàng chép sách bùa chú mấy trăm , tối hôm đó nàng trèo tường sang tìm Tống Thiếu Hành uống rượu. Sau đó nàng say khướt lăn giường, Tống Thiếu Hành chong đèn chép sách giúp nàng cả đêm. Đợi sáng hôm nàng tỉnh dậy mở mắt , xấp sách phạt xếp ngay ngắn mép bàn, chặn bằng cái chặn giấy, dày cộp.

"Ngươi còn ?" Vệ Chử Tống Thiếu Hành đang mỉm: "Ngươi định bỏ trốn mà nhắc , ngươi cố tình thông đồng với cô ?"

"Không ." Tống Thiếu Hành lắc đầu thành thật: "Ta cũng suýt bắt kịp nàng ."

"Cũng may ngươi phản ứng nhanh. Nếu cô xảy chuyện gì trong đó, cũng chẳng còn mặt mũi nào sống sót về Biện Lương gặp Quốc công nữa." Vệ Chử thở dài.

Hạ Lan Y định mở miệng thì bên ngoài tiếng gõ cửa dồn dập: "Mau ngoài! Sơn trưởng triệu tập quảng trường, xảy chuyện lớn ."

Lúc trời tờ mờ sáng, khí buổi sớm mai vẫn còn se lạnh.

Vì đêm qua kẻ đột nhập cấm địa, đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê t.ử canh giữ lối hậu sơn, còn xông rừng trúc tím gây cháy rừng và sấm sét, nên cả thư viện Hồng Vụ đều kinh động.

"Nghe hai sư canh giữ lối hậu sơn đều cắt đầu. Không kẻ trộm nào to gan thế, thư viện Sơn trưởng và Chưởng giáo tọa trấn mà cũng dám mò lên núi trong đêm." Một t.ử bậc thang thì thầm.

Người khác : "Không hậu sơn giấu bảo vật gì mà mấy năm nay cứ liên tục lén lút đột nhập."

Hạ Lan Y phía thì thầm hỏi Vệ Chử: "Sao thế? Chẳng chỉ họ ngất thôi ?"

Vệ Chử cảnh giác: "E là kẻ đục nước béo cò."

Đến quảng trường, Hạ Lan Y thấy vị Sơn trưởng Nam Vinh Tiêu trong truyền thuyết. Hóa là một phụ nữ cực kỳ xinh . Dù búi tóc cao bằng dây vải, mặc đạo bào màu xám nhạt giản dị nhưng khuôn mặt đó cũng đủ thu hút ánh , khiến quên cả bộ đạo bào .

Chưởng giáo Tạ Linh Miễn bên cạnh thì vẻ bình thường, trông như một đạo sĩ trầm mặc ít , đam mê tu đạo, chẳng gì nổi bật.

"Mọi chắc cũng , đêm qua hậu sơn xảy án mạng. Vì sự an của , buộc gọi tất cả tập trung đây." Nam Vinh Tiêu dịu dàng : "Nếu ai manh mối về hung thủ đêm qua thì cứ cho . Là Sơn trưởng, để thư viện xảy sơ suất lớn như , khó chối bỏ trách nhiệm. Giờ chỉ mong sớm bắt hung thủ để trả công bằng cho hai t.ử khuất."

Vì nhóm Hạ Lan Y mới thư viện hôm qua nên trở thành đối tượng kiểm tra trọng điểm.

"Mọi giơ tay ." Chưởng giáo Tạ Linh Miễn mặt lạnh tanh kiểm tra bàn tay quấn băng của Hạ Lan Y: "Vết thương tay ngươi do ?"

Hạ Lan Y hất hàm về phía Tống Thiếu Hành vẻ bực bội: "Đêm qua cầm d.a.o cứa đấy."

Tạ Linh Miễn dừng mặt Tống Thiếu Hành, thấy tay cũng thương: "Tay ngươi cũng thương?"

"Đêm qua đang sách thì vị lang quân cầm nến sán đòi xem cùng. Ta cho xem, bèn cầm nến ném , trúng ngay tay . Ta tức quá nên cầm d.a.o cứa tay ." Tống Thiếu Hành lạnh lùng .

"Sao trùng hợp thế? Đêm qua hậu sơn cháy lớn thì ngươi bỏng tay ?" Tạ Linh Miễn nghiêm mặt hỏi Hạ Lan Y.

Trên mặt Hạ Lan Y hề chút chột nào. Nàng cau mày lắc đầu, hất cằm liếc xéo Tống Thiếu Hành, vẻ công t.ử bột ngông cuồng: "Ta từ nhỏ ném chuẩn . Ai bảo cho xem sách. Lần cho xem còn ném nữa."

Vệ Chử thầm nghĩ Quận chúa nhà giả công t.ử bột lưu manh đúng là ai bằng, cứ như bản chất thế .

"Người , bắt hai tên !" Tạ Linh Miễn mặt cảm xúc lệnh bắt Tống Thiếu Hành và Hạ Lan Y.

Loading...