BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 53

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:57:11
Lượt xem: 267

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ Chử dám trả lời.

Hạ Lan Y tuyệt đối tin Triệu Nhạc Nghi chuyện tàn sát như . Nàng lấy Ngọc Long Cốt để cứu ca ca Hạ Lan Hành Chi, đồng thời điều tra rõ chân tướng vụ t.h.ả.m sát tộc Thiên Hộc trong Phục Long Cảnh để minh oan cho .

"Trưởng công chúa sẽ chuyện đó ." Tống Thiếu Hành dậy : "Bà như ."

Hạ Lan Y mỉm , cầm chén rượu sứ trắng bàn uống cạn, kiên định : "Mẹ chắc chắn sẽ chuyện đó."

Lâm Nhiên gõ cửa bước , báo với Vệ Chử rằng tìm tung tích của Trịnh nương t.ử - nữ bổ khoái ở huyện nha huyện Thuận.

Thực Hạ Lan Y tìm Đồ Kính Thủy - tên thư sinh Mộng Yêu mùi hương lạ . Hạ Lan Y xác định mùi hương Đồ Kính Thủy bắt nguồn từ Phục Long Cảnh, nên thể một bí mật nào đó.

Theo lời Lâm Nhiên, nữ bổ khoái tên là Trịnh Văn Quân, bình thường ở huyện nha huyện Thuận. mấy ngày nay nàng đột nhiên xin nghỉ phép sớm, chữa bệnh.

Lâm Nhiên tốn nhiều công sức mới tra nơi ở hiện tại của Trịnh Văn Quân.

Hạ Lan Y đoán Trịnh Văn Quân xin nghỉ phép là để giúp Đồ Kính Thủy trốn tránh sự truy sát, tạm thời lánh nạn.

"Vệ tướng quân cần phái ?" Lâm Nhiên chủ động hỏi.

Vệ Chử lắc đầu, xoay vai: "Không cần. Ngươi cứ coi như tối nay chúng từng đến đây, cứ việc như bình thường, đừng để bọn chúng phát hiện điều gì bất thường là ."

Phủ của Lâm Nhiên ở huyện Hòe Nam phía Đông huyện Thuận, còn chỗ ở hiện tại của Trịnh Văn Quân ở một viện hẻo lánh ngoài thành phía Đông huyện Hòe Nam.

Hạ Lan Y, Tống Thiếu Hành và Vệ Chử mỗi một ngựa, phi nước đại trong đêm, nhanh chóng đến nơi ở của Trịnh Văn Quân.

Lâm Nhiên giá nhà ở đây đắt, nhất là tòa nhà lớn chiếm gần nửa con phố mà Trịnh Văn Quân đang ở, ngay cả phú hộ địa phương cũng khó mà mua nổi. Nếu của Lâm Nhiên phát hiện tòa nhà bỏ hoang lâu ngày đột nhiên ở thì cũng khó mà ngờ nơi ẩn náu của một tiểu bổ khoái như Trịnh Văn Quân là nơi .

nhóm Hạ Lan Y đến đúng lúc. Vừa xuống ngựa, họ thấy một toán cũng đang tiến đến từ đầu hẻm. Đó là đám to con vạm vỡ truy bắt thư sinh ở huyện Thuận đó.

"Nguy , bọn chúng thấy mặt chúng ." Hạ Lan Y buông cương ngựa, phủi bụi tay.

Vệ Chử rút thanh đao bên hông , lưỡi đao lóe sáng lạnh lẽo, chắn ngang : "Hai , đám cứ giao cho ."

Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành bước lên bậc thềm, gõ cửa một lúc lâu nhưng ai trả lời, như thể bên trong là một tòa nhà hoang ở.

Ngoài đường, Vệ Chử đang giao đấu quyết liệt với đám , ánh đao loang loáng, chiêu nào cũng nhắm chỗ hiểm.

Hết cách, Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành đành trèo tường trong.

Tòa nhà nhỏ hơn trạch viện của Hạ Lan Hành Chi ở Giang Lăng một chút, nhưng cũng là kiểu nhà bốn gian bốn lớp, nhiều sân nhỏ ngăn cách riêng biệt, tìm trong cũng tốn ít công sức.

Hành lang treo đèn lồng, ánh đèn phản chiếu xuống mặt nước lấp lánh. Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành một vòng, đau cả gót chân mà vẫn thấy bóng nào.

"Tin tức của Lâm Nhiên vấn đề đấy? Sao chẳng thấy ma nào thế ?" Hạ Lan Y nhảy từ lan can xuống, thấy Tống Thiếu Hành lưng về phía bất động, bèn tới vỗ vai .

ngay trong khoảnh khắc đó, Hạ Lan Y cảm thấy một lực hút mạnh mẽ, mắt tối sầm , cuồng như chong chóng. Khi cơn chóng mặt qua , nàng mở mắt thì thấy đang trong một chiếc xe ngựa.

Bộ trường bào tay hẹp màu đen đơn giản biến thành bộ váy áo tay rộng màu hồng đào rực rỡ, tóc cũng búi kiểu Bàn Hoàn dành cho phụ nữ chồng.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy , Thanh Yểu đang che ô bên ngoài bất ngờ vén rèm xe lên: "Nương tử, Lang quân đến kìa."

"Lang quân nào?" Hạ Lan Y theo hướng tay Thanh Yểu chỉ, thấy Tống Thiếu Hành đang dẫn đội mưa phi ngựa tới.

Thấy Tống Thiếu Hành, Hạ Lan Y yên tâm hơn đôi chút. Nàng vén rèm định xuống xe tìm .

Thanh Yểu vội vàng ngăn : "Nương tử, chân trẹo , đừng cử động lung tung."

"Nói bậy, trẹo chân lúc nào?" Hạ Lan Y ngơ ngác, sốt ruột xuống xe. bước cửa xe, mắt cá chân đau nhói, nàng mất thăng bằng, nghiêng suýt ngã xuống.

May mà Tống Thiếu Hành đến kịp lúc, đỡ lấy nàng. Hạ Lan Y ngã lòng . Ánh mắt Tống Thiếu Hành thâm trầm, mặt nở nụ dịu dàng, bế ngang nàng lên thẳng trong phủ.

Tống Nguy bên cạnh che ô cho hai , vẻ mặt cũng đầy ẩn ý.

"Tống Thiếu Hành, gì thế? Ta tự mà." Hạ Lan Y giãy giụa đòi xuống, quanh: "Đây là ? Sao giống phủ của ở Biện Lương thế?"

"Chân nàng trẹo, ." Tống Thiếu Hành những thả Hạ Lan Y xuống mà còn ôm chặt hơn, sợ nàng giãy giụa ngã xuống đất.

Càng trong, Hạ Lan Y càng thấy quen thuộc. Cách bài trí ở đây giống hệt Ngọc Lộ Đường nàng ở tại Biện Lương.

Tống Thiếu Hành đặt nàng lên giường La Hán. Thanh Yểu bưng chậu nước nóng lui .

Thấy trong phòng chỉ còn hai , Hạ Lan Y vội : "Tống Thiếu Hành, hình như chúng trúng bẫy yêu quái . Phải mau chóng tìm cách thoát thôi. Với chân tự nhiên đau thế ?"

"Yêu quái? Yêu quái gì chứ?" Tống Thiếu Hành tưởng Hạ Lan Y đang đùa, nhúng khăn sạch chậu nước nóng, vắt khô cẩn thận đắp lên mắt cá chân của nàng, lo lắng nàng: "Sẽ đau đấy, nàng ráng chịu một chút."

"Hả?" Hạ Lan Y kịp hỏi rõ ràng thì thấy tiếng "rắc" một cái, mắt cá chân đau điếng, gân xanh thái dương nổi lên cuồn cuộn.

Tống Thiếu Hành giữ vai nàng, để trán nàng tựa xương quai xanh của , xót xa : "Mắt cá chân nàng trật khớp , nắn mới . Ta bảo nàng xe ngựa dâng hương cầu phúc mà nàng , cứ đòi cưỡi ngựa. Cưỡi ngựa thì thôi , còn chọn con ngựa Cẩm Bác Thông hung dữ nhất. Con ngựa đó tính tình thuần, cần huấn luyện thêm."

Cơn đau dịu , Hạ Lan Y mới lờ mờ nhận Tống Thiếu Hành lẽ mất trí .

Nàng ngẩng mặt , ướm hỏi: "Chúng đang ở đây?"

Tống Thiếu Hành vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn đáp: "Ở nhà chúng chứ ."

"Nhà chúng ?" Hạ Lan Y trợn tròn mắt, tim đập thình thịch: "Ý là... nhà của ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-53.html.]

"Chứ nữa? Chẳng chúng thành ?" Tống Thiếu Hành mỉm , đưa tay sờ trán Hạ Lan Y xem nàng sốt vì dầm mưa . May mà . Hắn nắm lấy bàn tay lạnh của nàng, giọng dịu dàng xen lẫn chút áy náy: "Y Nhi, nàng giận ? Ta nàng cứ , nhất định sẽ sửa mà. Lần cùng nàng đến chùa nhưng nàng cho, ..."

"Tống Thiếu Hành, điên thật ." Hạ Lan Y mắt Tống Thiếu Hành, cảm thấy nơi quá quỷ dị. Nàng chẳng hiểu đang gì, vội đẩy tay định xuống giường rời khỏi đây.

Nàng nhanh chóng tìm cách giúp Tống Thiếu Hành tỉnh táo và thoát khỏi nơi quái quỷ .

định dậy, nàng Tống Thiếu Hành nắm lấy cổ tay kéo mạnh lòng. Tống Thiếu Hành dường như thiếu cảm giác an , vòng tay ôm eo nàng siết chặt, cằm tựa lên vai nàng, giọng khàn đặc: "Y Nhi, chúng thành mà, nàng định ?"

Tim Hạ Lan Y đập loạn nhịp như nhảy khỏi lồng ngực. Nàng giơ tay định đẩy Tống Thiếu Hành nhưng cứng như đá, đẩy mãi .

Tống Thiếu Hành rõ ràng cũng cảm nhận sự kháng cự của nàng. Hắn cứng , từ từ buông lỏng vòng tay, chớp hàng mi dày đầy vẻ tủi nhưng vẫn nắm chặt cổ tay của nàng, khẽ hỏi: "Y Nhi, lúc chúng thành , nàng hứa sẽ cùng hết cuộc đời mà? Nàng chẳng ... nàng còn tình cảm gì với Vệ Tư nữa ?"

Có lẽ chính Tống Thiếu Hành cũng nhận , khi hỏi những câu , ngón tay đang siết chặt lấy cổ tay Hạ Lan Y.

"Thành ? Phải, chúng thành ..." Hạ Lan Y nóng lòng thoát khỏi sự kiềm chế của nên giọng điệu mềm mỏng hơn, định dỗ dành cho bình tĩnh .

Tống Thiếu Hành mím môi , vẻ vui, lặp : " , chúng thành ."

Từ khi quen Tống Thiếu Hành, Hạ Lan Y hiếm khi thấy vui vẻ như thế.

Nàng kìm hỏi: "Thành với ... vui đến thế ?"

"Đương nhiên." Tống Thiếu Hành gật đầu chút do dự, nghiêm túc : "Y Nhi, nàng , ngày tin Thái hậu ban hôn cho chúng , cả đêm ngủ . Ta mừng sợ. Ta sợ nàng đồng ý, sợ nàng vẫn... vẫn còn thích Vệ Tư."

Hạ Lan Y nhớ từng nhắc đến cái tên Vệ Tư mặt Tống Thiếu Hành bao giờ, bên cạnh nàng cũng tuyệt đối lắm miệng chuyện với . Vậy mà giờ cứ nhắc nhắc chuyện Vệ Tư, thật là kỳ lạ.

"Sao Vệ Tư?" Hạ Lan Y hỏi.

Tống Thiếu Hành cụp mắt, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại nơi cổ tay nàng, giọng vẫn khàn khàn: "Ta khác ... trong mộng của nàng."

"Ai ?"

Tống Thiếu Hành mím môi, ngước mắt thẳng mắt Hạ Lan Y: "Huynh trưởng nàng."

Lúc Tống Thiếu Hành về kinh, Hạ Lan Hành Chi ở Biện Lương, hai họ từng gặp mặt. Cho dù nhiều năm Hạ Lan Hành Chi từng gặp Tống Thiếu Hành ở Bắc Yến, nhưng lúc đó Hạ Lan Y còn quen Vệ Tư, gì đến chuyện thích.

Hạ Lan Y cảm thấy Tống Thiếu Hành lúc thần trí tỉnh táo, chắc là đang nhảm.

Nàng thể lãng phí thời gian với nữa, mau chóng thoát khỏi ảo cảnh .

Thấy Hạ Lan Y bình tĩnh , Tống Thiếu Hành cũng yên tâm hơn. Khóe môi cong lên dịu dàng, trong mắt ánh lên tia hy vọng, khẩn khoản cầu xin: "Y Nhi, chúng đừng nhắc đến Vệ Tư nữa ? Ta thích , cũng thích cái tên ."

Hạ Lan Y đương nhiên thèm chấp nhặt với kẻ đầu óc tỉnh táo, bèn gật đầu qua loa: "Được."

Nghe Hạ Lan Y đồng ý, Tống Thiếu Hành ban đầu chút dám tin, đó vui sướng tột độ, gương mặt tràn ngập hạnh phúc.

Trong lúc Hạ Lan Y đang ngẩn ngơ, Tống Thiếu Hành bỗng cúi , trán chạm trán nàng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi nàng.

"Y Nhi, lấy t.h.u.ố.c tan m.á.u bầm cho nàng, nàng đừng chạy lung tung nhé." Tống Thiếu Hành dậy, dáng vẻ chút cứng nhắc và ngượng ngùng cửa.

Còn Hạ Lan Y, khóe môi vẫn còn vương ấm của , ngẩn ngơ giường La Hán, đầu óc trống rỗng, tai ù , mãi phản ứng kịp.

Tống Thiếu Hành! Vừa ! Đã hôn nàng!

Nàng... nàng còn từng nam nhân nào hôn bao giờ!

Tống Thiếu Hành, chán sống !

Đến khi Hạ Lan Y lơ mơ hồn thì Tống Thiếu Hành ngoài, Thanh Yểu bước trông nom nàng.

"Nương tử, mặt đỏ thế?" Vừa thốt câu Thanh Yểu hối hận. Nàng quên mất tiểu thư nhà là gái chồng. Vừa trong phòng chỉ Hạ Lan Y và Tống Thiếu Hành, chuyện nàng đỏ mặt là bình thường thôi.

Hạ Lan Y hổ vùi đầu chăn, hai tay ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, nhắm chặt mắt, lời nào.

"Nương tử, với Lang quân thành ba tháng vẫn..." Thanh Yểu khúc khích.

Bình tĩnh , Hạ Lan Y ngẩng đầu lên với vẻ chật vật, vội vàng định xuống giường rời khỏi đây.

"Nương tử, bây giờ chạy lung tung !" Thanh Yểu luống cuống giữ Hạ Lan Y , cho nàng xuống giường.

sức Thanh Yểu cản nổi Hạ Lan Y. Dù mắt cá chân sưng vù tím bầm, Hạ Lan Y vẫn tập tễnh bước khỏi phòng.

Vừa khỏi cửa, nàng đụng ngay Tống Thiếu Hành đang tới. Tống Thiếu Hành quá quen với tính bướng bỉnh của nàng nên chỉ chớp mắt một cái thành thạo bế bổng nàng lên, đưa trở phòng.

"Chân nàng bôi thuốc, chạy lung tung." Tống Thiếu Hành cẩn thận đặt nàng xuống giường, cầm lọ t.h.u.ố.c mỡ định bôi cho nàng.

"Không cần!" Nhìn thấy Tống Thiếu Hành là Hạ Lan Y nhớ đến nụ hôn , tai nàng đỏ bừng lên: "Đưa t.h.u.ố.c cho Thanh Yểu, để Thanh Yểu bôi cho ."

Bàn tay Tống Thiếu Hành khựng giữa trung. Tuy chút tình nguyện nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa lọ t.h.u.ố.c cho Thanh Yểu, đó lủi thủi xuống ghế, Thanh Yểu bôi t.h.u.ố.c cho Hạ Lan Y.

Thanh Yểu nhận bầu khí gượng gạo giữa hai , nghĩ thầm mâu thuẫn vợ chồng son để họ tự giải quyết với nhất, nên bôi t.h.u.ố.c xong bèn kiếm cớ lui ngoài.

Trong phòng im lặng như tờ, khí phần ngượng ngập.

"Tống Thiếu Hành, về Mộng Yêu bao giờ ?" Hạ Lan Y chợt nảy ý nghĩ. Nàng nhớ cách thoát khỏi ảo cảnh , nhưng Tống Thiếu Hành là t.ử Thái Nhất Cung, trí nhớ , .

 

 

Loading...