BIỆN KINH YÊU SỰ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-12-26 16:43:26
Lượt xem: 523

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Kẻ nào?" Tống Nguy cưỡi con ngựa tía cao lớn rút kiếm dẫn xông lên, vây chặt hai kẻ mặt.

Gã lang quân đầu, dung mạo nho nhã, ăn mặc sang trọng nhưng chẳng hề hoảng sợ. Hắn chắp tay thi lễ với Tống Nguy một cách hời hợt, nhướng mày, hất cằm, vẻ mặt đắc ý, một tay chắp lưng, một tay chỉ trỏ : "Tại hạ tên là Chu Thiện Tuấn, là Thám hoa khoa thi năm nay. Không trong xe ngựa là Quận chúa Tĩnh An ?"

Tống Nguy cầm cương ngựa, đầu Tống Thiếu Hành đang cưỡi ngựa bên cạnh xe.

Chưa đợi Tống Thiếu Hành lên tiếng, Hạ Lan Y trong xe thấy động tĩnh bèn vén rèm, nhỏ với Tống Thiếu Hành bên ngoài: "Tên đầu óc bệnh đấy, đừng để ý đến , bảo cút !"

Tống Thiếu Hành gật đầu: "Vâng."

Hắn ngước mắt hiệu cho Tống Nguy.

Tống Nguy hiểu ý, lưng ngựa, khách khí quát thẳng mặt Chu Thiện Tuấn: "Tránh !"

"Ta hỏi ngươi bên trong Quận chúa Tĩnh An , ngươi dám vô lễ với như thế? Ngươi là Thám hoa do Quan gia đích chỉ định hả?"

Chu Thiện Tuấn lắc lư cái đầu, khuôn mặt nho nhã cũng trở nên méo mó vì cái vẻ chợ búa: "Tên hộ vệ nhà ngươi chắc là lính mới hả? Lần tha cho, tái phạm. Ta sẽ trực tiếp gặp Quận chúa !"

Nói , Chu Thiện Tuấn định lao tới gần xe ngựa của Hạ Lan Y.

"Không hiểu tiếng ? Cút!" Tống Nguy khinh bỉ Chu Thiện Tuấn, đám thuộc hạ phía lập tức rút đao chắn mặt .

Nhìn lưỡi đao sáng loáng, Chu Thiện Tuấn nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một cái, lùi một bước, gượng hai tiếng, nhếch mép tiếp tục huênh hoang: "Ta là Thám hoa đấy! Đợi thụ phong quan chức, sẽ là rường cột triều đình, văn quan thanh lưu. Các ngươi dám rút đao với , chán sống ?"

Tống Nguy khẩy, giật mạnh cương ngựa. Con ngựa tía phun nóng phì phò, giơ hai chân lên suýt đạp mặt Chu Thiện Tuấn. May mà gã hầu theo nhanh tay kéo lề đường, nếu thì giẫm nát mặt .

"Ái chà!" Chu Thiện Tuấn bên lan can đá bay gã hầu lòng cứu , vuốt phẳng bộ áo bào tay chẽn bằng gấm khổng tước đắt tiền, vung tay: "Ta là Thám hoa! Bọn chúng chỉ là đám phủ binh quèn, dám động thủ với !"

Chu Thiện Tuấn mai phục ở đây hai ba ngày . Khó khăn lắm hôm nay mới gặp xe ngựa của Hạ Lan Y, nếu tiến thêm bước nào thì thật với tấm ngọc ngà thức đêm vất vả và bộ đồ đắt tiền .

Thế là rảo bước đuổi theo xe ngựa của Hạ Lan Y đang lọc cọc lăn bánh, chạy thở hồng hộc, gào to: "Quận chúa! Sao thể đối xử với như ! Ta là Thám hoa do Quan gia khâm điểm cơ mà! Người bạc tình bạc nghĩa như thế, sợ một tờ cáo trạng lên Ngự Sử Đài ? Là hoàng gia, đáng lẽ gương cho vạn dân, sai khiến phủ binh coi thường , là đang chà đạp lên thể diện của sách trong thiên hạ đấy!!"

Tiếng la hét của cực lớn, thu hút ít bá tánh chơi đêm và các hộ giàu hiếu kỳ xúm xem.

Hạ Lan Y trong xe và Tống Thiếu Hành bên ngoài đương nhiên rõ mồn một.

"Cho xe dừng !" Hạ Lan Y vén rèm, nhướng mày giận dữ: "Hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t cái tên tiện nhân mồm mép tép nhảy !"

Tống Thiếu Hành ghìm cương con ngựa đen, ôn tồn : "Loại hà tất để Quận chúa tức giận, cứ giao cho thuộc hạ xử lý là ."

Hạ Lan Y cau mày, bên cửa sổ xe: "Ngươi tên ghê tởm thế nào . Cái miệng cực kỳ giỏi ngụy biện, lý lẽ với thông ."

"Đã thông thì bắt ngậm miệng là xong." Ánh mắt Tống Thiếu Hành trầm xuống, vẫy tay gọi Tống Nguy thì thầm dặn dò vài câu.

Lát , Tống Nguy bẩm báo: "Lang quân, chúng thuộc hạ ném xuống sông ạ."

"Ngươi trắng trợn như thế, đám quan văn sẽ đàn hặc ngươi đấy." Hạ Lan Y ngờ Tống Thiếu Hành thế, nghĩ đến đám quan già nước bọt tung tóe là nàng thấy đau đầu.

Dù ngày thường nàng việc ngang ngược, trời sợ đất sợ, nhưng gặp đám lão già đó thì tránh là tránh.

"Không ." Ánh mắt Tống Thiếu Hành dịu dàng: “Họ đàn hặc thì cứ đàn hặc, mấy chuyện đó chẳng nghĩa lý gì với thuộc hạ."

Hạ Lan Y cảm thấy Tống Thiếu Hành càng lúc càng thú vị. Kẻ quan trong triều ai chẳng mong thăng quan tiến chức, chuyện đắc tội khác đương nhiên càng ít càng , thế mà chẳng thèm bận tâm.

"Thôi , nếu Hoàng tổ mẫu và Quan gia trách tội, ngươi cứ đổ hết lên đầu , sẽ gánh cho." Hạ Lan Y hào hiệp .

Nhìn đôi mắt sáng trong của Hạ Lan Y, khuôn mặt lạnh lùng của Tống Thiếu Hành thoáng qua một nét xúc động khó nhận . Hắn khẽ đáp: "Vậy đa tạ Quận chúa."

Về đến phủ Ngụy Quốc Trưởng công chúa, Thanh Yểu và Đồng Ngọc đợi sẵn bậc thềm từ lâu.

"Quận chúa." Hạ Lan Y xuống xe, Thanh Yểu thấy vết thương tay nàng nứt , m.á.u thấm cả ngoài tay áo phấn hồng.

Tống Thiếu Hành xuống ngựa bước tới, nhẹ nhàng : "Quận chúa rơi xuống nước, phiền nương t.ử mời đại phu khám kỹ cho ."

Thanh Yểu gật đầu với , vội đỡ Hạ Lan Y về Ngọc Lộ Đường.

"Lang quân dừng bước!" Tống Thiếu Hành hành lang, gọi Đồng Ngọc .

Đồng Ngọc ban đầu chỉ thấy mà Hoàng thái hậu phái đến điều tra vụ án còn quá trẻ, e là kinh nghiệm non nớt khó mà phá án. càng lúc càng thiện cảm với Tống Thiếu Hành. Người chỉ đạo thuật cao thâm, am hiểu tường tận trận pháp của phủ Trưởng công chúa, mà đối nhân xử thế còn ôn hòa lễ độ, nhất là với và Thanh Yểu, thái độ cực kỳ .

"Không Quản quân còn chuyện gì dặn dò?" Đồng Ngọc cung kính hỏi.

Tống Thiếu Hành dựa cột, hạ thấp giọng: "Vừa đường về, gặp một tên Thám hoa tên là Chu Thiện Tuấn chặn xe Quận chúa, miệng lưỡi sạch sẽ lắm. Không với Quận chúa ân oán gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bien-kinh-yeu-su/chuong-8.html.]

"Hắn chặn xe Quận chúa !" Đồng Ngọc xong nổi giận đùng đùng, định gọi mấy tên phủ binh tới: “Quản quân gặp ? Tên dạy dỗ xong !"

Tống Thiếu Hành khẽ : "Không cần phiền phức nữa , cho ném xuống sông ."

Đồng Ngọc thở phào một , cơn giận trong lòng cũng vơi kha khá.

"Quản quân đấy thôi, cái tên Chu Thiện Tuấn một tháng bắt đầu dò la hành tung của Quận chúa. Hầu như ngày nào cũng gửi danh phủ, mấy lời thơ từ dâm loạn phóng túng. Quận chúa vốn chẳng thèm để ý, nhưng đà lấn tới, ngày nào cũng canh ở đầu ngõ, bám riết lấy Quận chúa như đỉa đói. Tặng hoa thơ thì thôi , còn khắp nơi tung tin đồn nhảm là Quận chúa thầm thương trộm nhớ , sắp tuyển phủ rể."

"Mấy hôm Quận chúa chịu nổi, lén dẫn đ.á.n.h một trận. Mới yên mấy ngày, đơn kiện lên Ngự Sử Đài, tố cáo Quận chúa đức hạnh vấn đề, hành vi ngang ngược, dùng phận hoàng thất chèn ép bề , hại Quận chúa nhà Hoàng thái hậu quở trách một trận tơi bời. Đây là may mà Quốc công gia nhà hiện ở kinh thành, chứ nếu tống cổ tên khỏi Biện Lương từ lâu ."

Tống Thiếu Hành gật đầu, ánh mắt thâm trầm: "Ta ."

"À, trong thời gian Quận chúa vắng mặt, trong phủ gì bất thường ?"

Đồng Ngọc lắc đầu: "Không , sự vẫn bình thường."

Trong lúc Hạ Lan Y thuốc, Tống Thiếu Hành cũng Tống Nguy ép về biệt viện Thanh Đình Cư của Tướng phủ.

Đại phu bắt mạch cho Tống Thiếu Hành, trán nhăn tít như kẹp c.h.ế.t con muỗi, khó xử Tống Tri Hi đang bên cạnh đợi tin.

"Trương đại phu, con trai thế nào ?" Tống Tri Hi mặc bộ thường phục màu đen, vẫn ngủ, đợi ở Thanh Đình Cư cho đến khi Tống Thiếu Hành về.

Trương đại phu rụt tay về: “Nội thương của lang quân cực nặng, nay dấu hiệu tái phát, bắt buộc tĩnh dưỡng đàng hoàng. Nếu , e sẽ thành bệnh mãn tính cả đời, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng!"

"Được , kê đơn ." Tống Thiếu Hành cụp mắt chỉnh tay áo, giọng lạnh băng.

Tống Tri Hi sang vẫy Tống Nguy , râu run run, trách mắng: "Ngươi chăm sóc Nhị lang quân kiểu gì thế hả? Sao để tái phát thế ?"

"Ông còn việc gì ? Không thì , đừng đây ngứa mắt!" Tống Thiếu Hành Tống Tri Hi với vẻ khó chịu.

"Con , cứ... cứ dưỡng bệnh cho khỏe , hãy tra cái vụ án thị vệ ?" Tống Tri Hi vẻ mặt hiền từ, hề giận vì lời hỗn hào của con trai.

"Tướng công, chúng thuộc hạ phát hiện hàng chục xác khô sông ngầm địa thành, trong đó cả nương t.ử nhà các quan lớn." Tống Nguy bình phong trúc xanh khẽ bẩm báo.

"Cái gì! Hàng chục cái ư!"

Tống Tri Hi chuyện nên vui mừng, nhưng đối diện với đứa con trai giỏi giang thế , trong lòng ông khỏi dấy lên niềm tự hào.

Ông đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tống Thiếu Hành: "Con trai, đến bước lập đại công . Con cứ buông tay giao cho Đại Lý Tự và Hình Bộ điều tra ."

Ông tiếp tục khổ tâm khuyên giải: "Vụ án dính líu quá lớn, Quan gia nhất định sẽ phái quan kinh nghiệm điều tra kỹ. Con mới về Biện Lương lâu, hà tất nóng lòng lập công dâng đầu danh trạng gì. Bản lĩnh của con, Quan gia và Hoàng thái hậu đều hiểu rõ. Hơn nữa, cha ở đây chống lưng cho con, cho dù kẻ đỏ mắt ghen tị với chức vị của con thì cha tin chúng cũng chẳng dám ho he gì ."

"Đã quá nửa đêm , ông buồn ngủ ?" Tống Thiếu Hành rõ ràng định theo lời cha, giọng cứng rắn: "Ta buồn ngủ , , đừng ở đây ảnh hưởng giấc ngủ của ."

Tống Tri Hi yên tâm bỏ mặc con trai một ở biệt viện : “Còn uống t.h.u.ố.c mà, lát nữa hẵng ngủ. Cha ở đây với con một lúc nữa."

"Giờ bắt đầu đóng vai cha hiền từ đấy ? Là vì thấy ích hơn mấy đứa con trai khác của ông ?" Tống Thiếu Hành khẩy mấy tiếng: “Ta khuyên ông đừng đặt hy vọng . Hồi đó đồng ý đổi sang họ Tống cũng chỉ để tiện hành sự trong triều thôi. Ông cứ coi như từng đứa con như đây là , đằng nào cũng..."

"Cũng ?" Tống Tri Hi tưởng con trai sẽ , nhưng mắt Tống Thiếu Hành vẫn ráo hoảnh. Cũng thôi, chịu khổ bao nhiêu năm như thế, thể vì chút chuyện nhỏ mà rơi lệ.

Món nợ ông nợ đứa con , đến bao giờ mới trả hết.

"Con , con gì cha cũng chiều, chỉ là... đừng để cha lo lắng, ?" Tống Tri Hi nghẹn ngào dậy, bước đến mặt Tống Thiếu Hành: “Ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c , mai cha đến thăm con."

Tống Thiếu Hành theo bóng lưng cha rời , ánh mắt sâu thẳm, đang nghĩ gì.

Người hầu bưng t.h.u.ố.c sắc xong lên. Tống Thiếu Hành bưng bát uống cạn một , hề nhíu mày lấy một cái.

"Cho tra lai lịch tên Chu Thiện Tuấn , càng chi tiết càng ."

Tống Nguy lĩnh mệnh rời .

Khi , Tống Thiếu Hành vẫn ngủ mà đang giá sách tìm sách.

"Lang quân đang tìm gì ?"

"Một loại cổ trùng thể điều khiển xác c.h.ế.t." Tống Thiếu Hành đặt cuốn sách cổ xuống, ngước mắt Tống Nguy: “Hôm nay phát hiện Đào Ngột Nô ở Quỷ Phàn Lâu đều là xác khô giống hệt Đoạn Như Viễn."

"Ý ngài là kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t Đoạn Như Viễn và những sông ngầm đều là do Lâu chủ Quỷ Phàn Lâu ?"

Ánh mắt Tống Thiếu Hành tối sầm: "Chúng sẽ sớm đáp án thôi."

 

 

Loading...