Chiếc xe thể thao hào nhoáng lao vun vút đường. Huyễn chăm chú cầm lái, im lặng hơn bao giờ hết.
Thương Đồng Khải ném điện thoại sang ghế bên cạnh, ngoài cửa sổ nhạt.
“Là tin nhắn của ông chủ .” Huyễn hỏi.
Ông chủ, là cha của Thương Đồng Khải.
“Ừm.” Thương Đồng Khải đáp qua loa, giọng điệu bình thản như đang tả một qua đường quan trọng: “Người đó ông về, công việc bên New York vấn đề. À, dừng ở tiệm kem phía một lát.”
Về về, quan trọng gì. Cậu nhớ mặt , vì bà qua đời ngày sinh . Cậu cũng nhớ rõ mặt cha, vì ông chẳng bao giờ về nhà.
Một tuần , sinh nhật mười bảy tuổi của , cha về. Sinh nhật mười sáu tuổi, cha về. Sinh nhật mười lăm tuổi, mười tuổi, bảy tuổi, mỗi một sinh nhật trong ký ức, cha đều từng về. Thứ đúng hẹn trở về, chỉ tiền, nhiều tiền, dạng séc hoặc thẻ phụ, thậm chí là cả một túi kim cương, đổ dồn tay Thương Đồng Khải.
Có tiền, chẳng là tất cả . Muốn quà sinh nhật gì, đều thể mua . Một cha thật hào phóng.
Hộp kem hai viên xinh xắn thơm ngọt, đặt trong hộp giữ lạnh đặc biệt, Thương Đồng Khải cẩn thận đặt trong xe.
Đồ Đồ thích nhất là món kem tươi mỗi ngày ở tiệm . Lần nào ăn xong, cô cũng vui vẻ lộn nhào trong nước, Thương Đồng Khải luôn cô chọc cho ha hả, tò mò cô ăn kem là ăn t.h.u.ố.c kích thích.
Đồ Đồ của hôm nay, cũng ngoại lệ. Không khí trong phòng bí mật, thoang thoảng mùi vani sô cô la tuyệt diệu.
Cô thỏa mãn chép miệng, vui vẻ bơi lội trong nước, yêu cầu Thương Đồng Khải ngày mai mua cho cô kem ba viên, nhưng đổi sang vị khoai môn lạc và dứa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-1/chuong-3.html.]
Thương Đồng Khải sàn bể cá, lưng tựa tấm kính dày, kể những chuyện xảy ở trường hôm nay. Chẳng hạn như lá thư tình của cô bạn lớp bên cạnh, việc chỉ xem một thuộc lòng cả bài văn, cho ông thầy dạy văn cứ đinh ninh thể thuộc nổi một đoạn sững sờ. Hay như lúc ăn cơm trưa, mấy ông đầu bếp trong nhà ăn bàn tán chuyện nuôi hai con lợn bếp.
Đồ Đồ xong ha hả, hứng chí bàn luận với về cô bạn thư tình, ông thầy sững sờ, và mấy ông đầu bếp nhiều chuyện. Một một cá, nghiêng ngả. Không khí trong phòng bí mật, chỉ vị ngọt, mà còn sự thư thái thật sự, và niềm hạnh phúc bình dị.
Thời gian điểm về khuya, Đồ Đồ nổi lên mặt nước, dùng đuôi vẩy một chuỗi giọt nước, rơi lên đầu Thương Đồng Khải.
“Này, nên ngủ . Mai còn học đấy!”
Thương Đồng Khải ngáp một cái, lắc đầu: “Dạo bên ngoài yên . ở thêm một lát nữa.”
“Là những kẻ xâm nhập ở đây .” Đồ Đồ thản nhiên thổi một cái bong bóng.
“ sẽ bảo vệ cô.” Thương Đồng Khải dậy, mũi áp thành kính: “Tin , sẽ luôn bảo vệ cô.”
Đồ Đồ vui mừng bơi đến mặt , hôn lên chóp mũi : “Ừm, mà. sẽ luôn ở bên cạnh .”
Ánh đèn đầu rọi xuống mặt nước, lấp lánh, phản chiếu những tia sáng dịu dàng lên họ. Ngay cả bức tranh sơn dầu đối diện, cũng một sức sống linh hoạt, biển biếc, sóng nhẹ vỗ, như đang truyền một tình ý khó tả.
Một tiếng nữa trôi qua, Thương Đồng Khải dụi đôi mắt mệt mỏi, : “Dạo cứ đến tối là buồn ngủ, pha ly cà phê.”
Đi cầu thang xoắn ốc trong biệt thự, gió đêm mát lạnh lay động tấm rèm dày. Ngoài cửa sổ, vọng tiếng mèo hoang kêu, từ một tiếng đến hai tiếng, cuối cùng thành một bầy, lúc cao lúc thấp. Thương Đồng Khải cau mày, đặt tách cà phê xuống, bước về phía cửa chính.
Trên chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ trong phòng khách, kim giờ đang nhích dần về phía mười hai giờ đêm.