CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 1 - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-09-08 17:08:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần đầu tiên Lương Vũ Đống gặp A Liêu, con bé mới hơn ba tuổi.
Khi ông ném một xấp tiền dày cộp lên chiếc bàn gỗ cáu bẩn, hai cặp mắt tham lam sáng rực lên như nạp điện. Đôi môi nứt nẻ của đàn bà run run, khẽ : “Không ngờ nhặt một con bé trong núi mà cũng chịu bỏ tiền mua.” Nói xong lập tức đổi sắc mặt, vui vẻ mặt gọi bếp: “Con , mau.”
Hôm , những ngày cuối tháng Chạp, núi non tuyết đổ trắng trời.
Đứa bé gái xuất hiện ở cửa, trạc ba bốn tuổi, tấm áo len cũ mỏng manh, cổ tay áo và cổ áo đều sờn rách, bao bọc lấy hình nhỏ gầy. Nó đang bưng một bát khoai tây luộc xong, đôi mắt đen láy lanh lợi khuôn mặt tròn vo lấm lem tro bụi.
“Bố.” Nó lon ton chạy đến bên đàn ông, vui vẻ ngẩng đầu, đưa bát khoai tây mặt ông : “Bố xem, con luộc cháy nhé.”
Gã đàn ông mất kiên nhẫn giật lấy cái bát đặt sang một bên, xách con bé đến cửa sổ, đẩy về phía thanh niên trẻ tuổi: “Đây, của đấy.” Nói xong, gã lườm con bé, bảo: “Sau ông là bố mày, theo ông .”
Anh trao một con , mà là một món hàng thể tự do mua bán.
“Bố vui thế. Thích thật.” Đứng cánh cổng hàng rào xiêu vẹo, con bé đầu “ngôi nhà” cũ, đôi mắt to chớp chớp, mặt buồn bã, tức giận, sợ hãi, chỉ nụ , như một đóa hoa dại lặng lẽ nở.
Lương Vũ Đống con bé. Từ lúc ông dắt tay nó khỏi nhà, nó như một con mèo con ngoan ngoãn, hề kháng cự, cứ để mặc ông đưa đến một phương trời xa lạ.
“Con hỏi định đưa con ?” ông hỏi nó.
“Không hỏi ạ.” Nó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, quệt nước mũi vì lạnh, hì hì: “Chú ăn thịt con .”
Ông lắc đầu, xổm xuống, rút khăn tay cẩn thận lau cái mũi bẩn của nó, : “Quả nhiên sạch như tờ giấy trắng.”
Tuyết trong sân phủ một lớp mỏng, cây ngân hạnh cao lớn bên ngoài tựa sát tường sân. Trời đất lạnh lẽo, gió buốt cắt da, mà cây vẫn tầng tầng lớp lớp lá ngân hạnh xanh biếc, mỗi chiếc lá đều tươi non mơn mởn.
Tuyết trắng lá xanh, một sự kết hợp trái mùa nhưng bừng lên sức sống mãnh liệt.
Lương Vũ Đống cái cây một lát, dắt con bé . Trên con đường núi quanh co, một đôi dấu chân lớn, một đôi dấu chân nhỏ, kéo dài về phía …
Trong quán trọ quê mùa đơn sơ, Lương Vũ Đống dọn dẹp chiếc giường bừa bộn, cau mày : “Ngày mai là đến nhà . Tối nay ở tạm một đêm, ngủ sớm .” Ông nó đang ngó nghiêng khắp nơi: “A Liêu, thấy ?”
“Ở đây…” Nó chạy đến bên Lương Vũ Đống, vui vẻ nắm lấy tay ông: “Nhà ở đây quá ạ!” Nói , nó nhảy phóc lên giường, lăn qua lăn tấm chăn bông thoang thoảng mùi ẩm mốc, vỗ tay ngớt: “Mềm và sướng quá!”
“Trước đây con từng ngủ giường thế ?” Lương Vũ Đống xuống mép giường, thích thú đứa trẻ đang phấn khích đến đỏ bừng cả mặt.
“Nhà con giường, chỗ bố mới . con nhiều rơm lắm ạ! Mà con ngủ với Tiểu Đô thôi. Dựa Tiểu Đô ấm lắm.” Nó ôm lấy cái gối, áp chặt mặt : “Không Tiểu Đô ăn cơm .”
“Tiểu Đô là ai?”
“Là con ch.ó giữ sân cho bố ạ, lông trắng như tuyết, to lắm, nhưng chẳng bao giờ béo lên , cứ gầy gầy.”
“Ồ, .”
Lương Vũ Đống đặt nó ngay ngắn , kéo chăn đắp cho nó: “Ngủ . Tối nay sẽ lạnh .”
“Vâng ạ!” Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ như quả táo, chui tọt trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh nụ ngọt ngào: “Hôm nay vui quá.” Nói , nó thò nửa cái đầu , nghiêm túc hỏi: “Sau còn gặp bố ạ?”
“Họ sẽ sống .” Ông xoa đầu nó: “Gặp đứa con gái như con, là phúc mấy đời họ tu đấy.”
“Ha, thích thật!” Nó mãn nguyện rúc chăn, yên tâm ngủ : “Sư phụ cũng ngủ sớm nhé.”
Nói , nó thò đầu , ngọt ngào với Lương Vũ Đống: “Sư phụ, thật!”
“Ừm.” Lương Vũ Đống gượng.
Trên đường , ông hai việc. Một là lúc qua một cánh đồng bao la, ông tùy tiện đặt cho nó một cái tên. Hai là xác định rõ mối quan hệ của hai . Ông thích gọi nó là con bé, càng thích nó gọi là bố.
Đêm khuya, gió núi buốt như d.a.o lùa qua khung cửa sổ hỏng, gào thét. Mùa đông núi, cái lạnh ẩm thể len tận xương tủy. Lương Vũ Đống giường, dựa ánh đèn dầu leo lét sách. Cuốn sách ố vàng, còn cũ hơn cả cây đèn dầu bám đầy bụi. A Liêu sát bên cạnh, ngủ say như c.h.ế.t, ngón tay ngây ngô đặt trong miệng.
Gấp sách , đứa trẻ bên cạnh, khuôn mặt vô cảm của ông ánh đèn chập chờn, phủ một lớp ưu tư sâu thẳm.
Một cơn gió mạnh lùa , thổi tắt ngọn đèn dầu.
Lương Vũ Đống nhịn hắt xì một cái.
Ông xoa mũi, khổ. Hóa yếu đến mức . Phép phi thiên độn địa, chỉ cây thành nhà, là chuyện của ngày xưa. Bây giờ, đến một trận gió lạnh con con cũng chống cự nổi.
Dẫu là Thụ Yêu ngân hạnh tu thành hình thì , nghìn năm đạo hạnh thì . Khi đại kiếp gần kề, cũng chẳng qua chỉ là một cái xác phàm chờ c.h.ế.t mà thôi.
Trốn , thì là trường sinh. Trốn , thì là đường cùng.
Đó là quỹ đạo định sẵn của loài yêu.
Trong bóng tối, thở bên cạnh ông đều đặn và yên bình. Nụ và tiếng reo vui của A Liêu, trong lòng ông lúc rõ lúc mờ…
Khi rạng đông hé, Lương Vũ Đống tỉnh giấc trong ấm. Chẳng từ lúc nào ông đắp chăn, tuy mùi lạ, nhưng nó thực sự che chắn cho ông khỏi cái lạnh. A Liêu chỉ đắp hờ một góc chăn, co quắp bên cạnh ông, một bàn tay nhỏ đặt cánh tay ông, vẫn còn ngủ khò khò, nước dãi chảy ròng ròng.
Lương Vũ Đống đang lắc đầu định đắp chăn cho nó thì A Liêu cựa , tỉnh giấc.
“Xem dùng keo dán con , con mới chịu ngủ yên đạp chăn.” Lương Vũ Đống trách móc lườm nó một cái.
A Liêu dụi mắt dậy, : “Con đạp chăn ạ!”
“Thế chăn chạy sang .”
“Nửa đêm con thấy ho, nên con đắp chăn cho đấy chứ.” A Liêu thật thà trả lời: “Không con đạp .”
Ông sững , hỏi: “Đắp chăn cho , con lạnh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-1/chuong-3.html.]
“Lạnh, nhưng con ho ạ.” A Liêu bĩu môi: “Ngày xưa Tiểu Đô cũng ho, còn run nữa, con chỉ cần lấy rơm lót thật dày cho nó, ôm nó là nó khỏi ngay mà!”
“Ta Tiểu Đô .” Ông véo mũi nó.
“ ở bên cạnh con mà.” A Liêu nghiêng đầu, nghiêm túc bẻ ngón tay : “Không ốm. Người ốm sẽ vui, vui thì A Liêu cũng vui. A Liêu bố , cả Tiểu Đô, cả sư phụ nữa, tất cả bên cạnh đều vui vẻ ạ!”
“Con bé ngốc.” Ông xoa đầu nó, nụ nơi khóe miệng một vị chát khó .
Bởi vì ở bên cạnh con…
Thôi , từ nay về , con sẽ chỉ ở bên cạnh .
Lương Vũ Đống đưa ngón trỏ , nhẹ nhàng điểm giữa trán A Liêu. một luồng sáng nhàn nhạt từ đầu ngón tay ông tỏa .
A Liêu, con còn quá khứ nữa, chỉ tương lai sống cùng với mà thôi.
Chương 4:
“Rầm” một tiếng, cửa phòng ai đó tông thẳng .
Mạt Bạch ôm cánh tay, khóe miệng rướm máu, lảo đảo xông , khuỵu chân ngã xuống đất.
A Liêu đang dọn bát đũa cô dọa cho một phen hết hồn. Nó vội vàng chạy đỡ cô, đầu gọi lớn trong nhà: “Sư phụ, sư phụ, chị Mạt Bạch thương !!”
“Buông !”
Mạt Bạch đẩy nó , gắng gượng dậy, cau mày thẳng Lương Vũ Đống đang vội vã bước , nhỏ: “Chúng đến . đ.á.n.h . Đã dùng Thất Tuyệt Chú lập kết giới, thể cản chúng ba ngày.”
“Cái gọi là chính đạo, giỏi nhất là thừa nước đục thả câu.” Lương Vũ Đống lạnh lùng cửa: “Vết thương của cô nhẹ, trong bôi chút t.h.u.ố.c .”
“Phải đó, chị Mạt Bạch, chị đang chảy m.á.u kìa!” A Liêu lo lắng chen .
“Ngoài Trường Sinh Dẫn , thừa mấy thứ t.h.u.ố.c đó chỉ chữa phần ngọn.” Mạt Bạch chẳng thèm để ý đến nó, túm lấy cánh tay Lương Vũ Đống, bộ móng tay giũa nhọn hoắt gần như cắm da thịt ông: “Đại kiếp sắp đến, cả và đều còn thời gian nữa. Con yêu chim tu vi năm trăm năm ứng kiếp mà c.h.ế.t, kết cục của nó thế nào, và đều rõ. Anh còn thiếu bao nhiêu nữa mới xong?”
Lương Vũ Đống ngẫm nghĩ một lát, đáp: “Còn thiếu một vị… hạt ngân hạnh.”
“Ba ngày.” Mạt Bạch tựa bàn xuống, thở hổn hển: “Trong ba ngày nếu lấy hạt ngân hạnh để bào chế Trường Sinh Dẫn, thì nhân họa còn thể tránh, chứ thiên tai thì khó thoát.”
“ .” Lương Vũ Đống thu ánh mắt xa xăm, khổ xuống đối diện Mạt Bạch: “Con than thở kiếm sống dễ, chắc ngờ loài yêu cũng đồng cảm.” Khóe miệng ông gắng gượng nhếch lên: “Ha ha, loài yêu cũng chỉ một cuộc sống mây nhạt gió nhẹ, năm tháng bình yên. Vậy mà cũng .”
Mạt Bạch cúi mắt xuống, hàng mi xinh khẽ rung.
Một cái bàn, hai con , vây quanh một thế giới hiu quạnh.
A Liêu chữ, nhưng nó ngu ngốc.
Họ “yêu chim”, “ứng kiếp mà c.h.ế.t”, nó dễ dàng nghĩ đến ông lão hiền từ chỉ gặp một mà ngỡ như quen. Con chim c.h.ế.t , đến giờ vẫn quên .
“Sư phụ…” Nó giữa hai : “Người là yêu quái ạ?”
Nó lúc nào cũng bình thản và an nhiên như thế, mang một vẻ trong trẻo thấu suốt, như thể thứ liên quan đến niềm vui đều thể lọt lòng nó. Kể cả khi hỏi đến hai chữ “yêu quái” mà bao kẻ đến biến sắc.
Lương Vũ Đống đăm đăm đôi mắt trong như nước của nó, gì.
“Còn cần giữ bí mật nữa ?” Mạt Bạch liếc ông một cái, với A Liêu: “Dù thì mày cũng chẳng sợ là gì. Nói cho mày , tao với sư phụ mày đều con . Ông là một con Thụ Yêu ngân hạnh, đừng thấy trẻ thế, thực là một lão già c.h.ế.t tiệt nghìn tuổi .”
“Thế còn chị?” A Liêu chống cằm, chỉ tò mò, chút sợ hãi.
“Tao…” Mạt Bạch bĩu môi: “Tại tao cho mày .”
A Liêu đảo mắt, : “Chị Mạt Bạch thích ăn cá như , chẳng lẽ là một con mèo?”
“Con ranh con…” Mạt Bạch giơ tay định đ.á.n.h nó.
“Những kẻ thực sự đến gây chuyện, cứ giao cho xử lý.” Lương Vũ Đống dậy, cắt ngang cuộc cãi vã của hai : “Mạt Bạch, cô đưa A Liêu đến nơi khác lánh tạm .”
“Lánh?” Mạt Bạch như đ.â.m chỗ đau, vụt một cái dậy, gằn giọng: “Chúng thể lánh ? Ba ngày , nếu tìm hạt ngân hạnh để bào chế thuốc, thì dù chúng ở , cũng chỉ một kết cục.”
“ .” Lương Vũ Đống khẽ gật đầu.
“Anh ?!” Dưới đáy mắt Mạt Bạch, lóe lên tia sáng sắc như dao. Cô màng đến vết thương đang chảy máu, nhảy vọt một cái, nhanh như chớp lao phòng của Lương Vũ Đống, một lát , tay cầm cuốn sách cũ: “Cái phương t.h.u.ố.c Trường Sinh Dẫn , xem bao nhiêu năm, tưởng xem ? Anh tưởng chủ Vong Ngôn của cũng tác dụng với ? con ngốc , cũng là yêu quái tu vi! chẳng qua là đang đợi quyết định mà thôi!”
“Cô quả nhiên sự thông minh của loài mèo yêu.” Lương Vũ Đống cuốn sách cô bóp đến nhàu nát, nhàn nhạt : “Có điều, cô quyết định ?”
“…” Mạt Bạch chợt cứng họng, ném cuốn sách , xông lên túm lấy cổ áo Lương Vũ Đống, nghiến răng : “ c.h.ế.t cùng với .”
“Ừm, .” Lương Vũ Đống hề nhúc nhích.
“…” Đôi mày xinh của Mạt Bạch xoắn với , đôi môi hồng mím chặt đến rỉ máu. Giằng co một hồi lâu, cô buông tay trong tuyệt vọng, đ.ấ.m một cái n.g.ự.c Lương Vũ Đống, cúi đầu lẩm bẩm: “ chỉ mặc quần áo , ăn đủ loại cá, sống như một đàn bà thực sự, sống cho thật …”
“ …” Lương Vũ Đống khẽ thở dài, ôm Mạt Bạch lòng: “Xin …”
Vai Mạt Bạch run lên, nấc khe khẽ.
Đây là đầu tiên A Liêu Lương Vũ Đống xin , đầu tiên thấy Mạt Bạch , đầu tiên thấy họ gần gũi với đến .
Chỉ trong một khoảnh khắc, nó mơ hồ cảm thấy cuộc sống bình lặng như mặt nước của , một thế lực vô hình nào đó cắt đứt.