CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 1 - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-12-12 12:38:36
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả thế giới dường như đột nhiên còn tiếng động.

Trong ống cống xi măng vững chãi và lạnh lẽo, Đồ Đồ nắm chặt tay, đang định , bên ngoài một tiếng “ầm” vang trời, cho bụi trong ống cống cũng rơi lả tả.

Đồ Đồ vội vàng chui , kinh hãi kêu lên.

Huyễn ngửa đất, thở hổn hển, n.g.ự.c những vết cào sâu hoắm. Máu như suối trào khỏi cơ thể . Xa xa , đôi cánh của con mèo trắng dang rộng ánh trăng, đẽ mà đầy sát khí.

“Huyễn…” Đồ Đồ quỳ bên cạnh , đỡ dậy, nên đặt tay , thể run rẩy .

.” Huyễn nghiêm túc mắt cô: “Cũng sẽ để cô chuyện gì.”

Huyễn nghiến răng, xếp bằng dậy, hít một thật sâu, tay xuất chưởng, từ đan điền di chuyển lên . Một luồng sáng đó từ trong cơ thể mơ hồ hiện , tụ ở yết hầu. Một viên châu tròn màu đỏ, bao quanh là khí vận như mây mù, từ miệng Huyễn nhả .

“Anh…” Đồ Đồ đột nhiên hiểu điều gì, hoảng hốt nắm lấy tay , liều mạng lắc đầu: “Không ! Anh thể!”

Cô còn dứt lời, một cơn gió lốc, hòa lẫn mùi m.á.u tanh, từ trung rơi xuống. Đôi cánh trắng xinh , mỗi một vẫy, cửa địa ngục mở một tấc.

Huyễn nắm chặt viên ngọc đỏ trong lòng bàn tay, đẩy mạnh Đồ Đồ . Anh còn kịp dậy, chiếc cánh lạnh lẽo quét đầu , cơn đau nhói dữ dội, chỉ cảm thấy trong đầu “ong” một tiếng, thể nhẹ bẫng, hồn phách như cọng rơm bay lơ lửng đến một nơi hư nào đó. Bụng cảm giác nóng rực, như một bàn tay thò , moi hết m.á.u thịt và linh hồn của .

Trời trăng màu trắng, cũng màu xanh, mà là màu đỏ như vệt hoàng hôn cuối cùng. Trong vệt hoàng hôn , một khuôn mặt, mơ hồ nhưng quen thuộc.

Con mèo trắng hề hấn gì, như một vị vua từ lao xuống, móng vuốt bên cắm sâu bụng , với một thế tuyệt đối, của kẻ chiến thắng. Dưới đôi cánh và móng vuốt của nó, Huyễn chỉ là một con kiến mà sự sống c.h.ế.t trong tay nó.

Viên châu màu đỏ, từ bàn tay buông lỏng của Huyễn bất lực trượt . Huyễn kiệt sức, mấp máy môi, ánh mắt về phía con mèo trắng, tiếc nuối, oán hận. Anh dậy nữa, nhưng vô ích. Ánh mắt cuối cùng Huyễn dành cho Đồ Đồ, sự phức tạp trong đó chỉ hiểu. Sương mù như mây từ thể Huyễn tản , mỗi một tấc m.á.u thịt và xương cốt đều đang từ từ thu nhỏ . Cuối cùng, biến thành một con mèo đen nhỏ bé co quắp đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-1/chuong-6.html.]

“Huyễn…” Đồ Đồ lẩm bẩm.

dậy từ mặt đất, thẳng mắt con mèo trắng.

Cá và mèo là kẻ thù định mệnh. Vai trò mà cá thể đảm nhận chỉ là thức ăn của mèo. Đây là sự thật mà tất cả đều công nhận, là quy tắc tuân theo.

Thế nhưng, đối mặt với một con mèo như , Đồ Đồ mỉm . Nụ , luôn khiến nhớ đến sự trong trẻo của giọt sương đầu xuân, sự ấm áp của ngọn lửa đầu tiên trong lò sưởi đêm đông.

Nội đan của Huyễn cô lặng lẽ ngậm miệng.

Con mèo trắng thu móng vuốt , l.i.ế.m láp dòng m.á.u tươi đó. Đôi mắt lạnh như băng giá chằm chằm con gái đang mỉm với đối diện.

Mèo ăn cá là chuyện thường tình.

Bốn chân của con mèo trắng lao mặt đất. Dọn dẹp xong chướng ngại vật phiền phức là Huyễn, thứ nó đang ở ngay phía , trong tầm tay. Điều hiếm nhất là mục tiêu của nó ý định phản kháng, ngay cả chạy trốn cũng từ bỏ.

Đồ Đồ chỉ là một con cá. Dù sống mấy nghìn năm, cô vẫn chỉ là một con cá thích ăn kem mà thôi. Cô hiểu chú pháp, hiểu g.i.ế.c chóc, thậm chí hiểu cách bảo vệ . Điều cô hiểu chỉ một.

Trong cái miệng đầy răng sắc nhọn của con mèo trắng, còn vương mùi vị của Huyễn. Khi móng vuốt của nó cắm sâu vai Đồ Đồ, Đồ Đồ rạng rỡ hơn bao giờ hết. Đôi tay trắng ngần của cô dịu dàng ôm lấy khuôn mặt nó, hôn lên cái miệng đang định c.ắ.n đứt yết hầu của ...

Khải, sẽ .

Trước khi nhắm mắt, cô với con mèo trắng câu cuối cùng…

 

Loading...