CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 1 - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-09-08 17:08:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ đợi hai mươi năm.” Người đàn bà dường như quen với vị của “Phù Sinh”, trong tách chỉ còn một nửa: “Ông trở về.”
đầu , cây ngân hạnh gầy gò ở sân .
“Cô cũng là Thụ Yêu, thể giúp tìm ông ?” Người đàn bà nhoài về phía , nước mắt chực trào : “Ông để cho cả một vali vàng, chỉ cần cô tìm ông , sẽ đưa hết phần còn cho cô.”
“Đến bây giờ chị vẫn chữ , A Liêu?” hỏi một câu liên quan.
Bà sững , ngượng ngùng gật đầu.
“Cũng .” bật .
Bà khó hiểu .
“Chị sẽ mãi mãi nhớ ông , ? Cả những ngày tháng hai ở bên .” nhấp một ngụm : “Nhớ cả lời hứa về niềm vui của chị với ông .”
“Vâng.” Trong giọng của bà, một sự kiên định mềm mại nhất.
đặt tách xuống, đẩy những thỏi vàng về phía bà : “Mời chị về cho.”
“Cô Sa La, cô…” Bà kinh ngạc, thất vọng.
“Hãy sống thật vui vẻ. Biết sẽ cơ hội trùng phùng.”
dậy, tiễn khách.
“Bà chủ, chị… chị từ chối nhiều vàng như !” Gã Mập, một trong hai công của , từ lưng ló , theo bóng lưng xa dần của A Liêu, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.
Gã Gầy, thứ hai, đang bấm máy tính lách cách, tính toán xem đống vàng đó theo giá vàng hôm nay thể đổi bao nhiêu tiền, và tiền đó thể mua bao nhiêu đồ ăn ngon, quần áo , đồ dùng .
lờ sự tồn tại của chúng, đưa tay , tóm lấy một cuốn sách từ trong khí. Trên bìa sách ố vàng, ngay ngắn năm chữ “Yêu Linh Trường Sinh Phương”.
Lật xoèn xoẹt hai cái đến “Chương Thụ Yêu”, ánh mắt dừng ở mấy dòng cuối cùng,
“hạt ngân hạnh: linh dược, do cây thần Ngân Hạnh Thiên giới sinh . Cứ nghìn năm hiện thế bốn quả, rơi xuống đất bèn hóa thành hình , đều là dạng nữ đồng, huyết nhục tâm trí chẳng khác gì thường, dung mạo tròn trịa, tâm hồn thuần khiết, sinh ác niệm. Nơi nào mặt, cây khô hồi sinh, mùa đông kết trái. Vào ngày Thiên kiếp, lấy tim của nó, hòa cùng các d.ư.ợ.c liệu , sẽ luyện thành Trường Sinh Dẫn của Thụ Yêu. Uống thể bảo vệ nguyên thần của Thụ Yêu tan, chân diệt. Trường sinh vô lo.”
“Lừa chị , quả thực dễ.” khẽ, gấp sách , về phía sân .
“Á? Bà chủ cũng cuốn sách ?” Gã Mập và Gã Gầy la ó xúm , chằm chằm thứ trong tay như của báu.
“Tốt nhất là bỏ cái ý định xem trộm .” lườm chúng một cái, nhướn mày : “Nếu sẽ bắt chước đồng loại của , bỏ chú Vong Ngôn thức ăn của các , để các kẻ mù chữ cả đời.”
Gã Mập và Gã Gầy , thì thầm: “Tụi chữ cũng nhiều …”
Trăng trời cong thành một vầng lưỡi liềm trắng muốt, ánh bạc mát lành dịu dàng bao phủ sân đêm.
“Sao cứ thấy cái cây ngân hạnh đột nhiên lên thế nhỉ? Lá nhiều hơn hẳn, xanh hơn hẳn. Ban ngày trông vẫn như sắp c.h.ế.t.” Gã Mập chỉ cây ngân hạnh từng héo úa, lớn.
“ thật…” Gã Gầy vòng quanh gốc cây một hồi lâu, đột nhiên chỉ lên cây la lớn: “Nhìn kìa, quả !! Bây giờ đến mùa ?”
“Vậy… chúng thể món gà hầm bạch quả sớm hơn ?” Gã Mập bắt đầu chảy nước miếng: “Bà già đó đúng là hạt ngân hạnh thật, mới ở tiệm nửa ngày mà cho cái cây còi cọc quả .”
“ lấy sào chọc bạch quả đây.” Gã Gầy biến mất trong nháy mắt.
gốc cây, vỗ vỗ cây xù xì, tự nhủ: “G.i.ế.c chị để bào chế thuốc, cái gọi là trường sinh, sẽ biến thành sự cô đơn và đau khổ vô tận mất…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-1/chuong-6.html.]
Bên cạnh nếu đối với , một khoảnh khắc cũng là trường sinh.
Được khác khắc cốt ghi tâm, vĩnh viễn quên, tan biến, cũng là một dạng trường sinh.
Lương Vũ Đống đến cuối cùng, lẽ cũng nghĩ như .
“Bà chủ, tụi cũng sẽ ngày qua thiên kiếp chứ nhỉ.” Gã Mập lén lút đến lưng , thèm thuồng cuốn sách trong tay : “Cái đó… chắc chắn đến cách qua kiếp của tộc chúng chứ…”
“Cậu còn xa ngày đó lắm.” liếc nó một cái: “Có điều, khuyên nên giảm cân , lúc Thiên Lôi đ.á.n.h còn chạy cho nhanh.”
“Lại còn miệt thị ngoại hình của …” Gã Mập c.ắ.n móng tay, tủi xổm góc tường buồn bã.
Dáng vẻ của Gã Mập, đột nhiên nghĩ đến con mèo Mạt Bạch . Nó mới là kẻ thông minh nhất, thông minh hơn Lương Vũ Đống nhiều. Ít nhất nó ngay từ đầu cố gắng ghét A Liêu, từ chối ý của con bé, để khi ăn hạt ngân hạnh, mới nỡ lòng.
Thế nhưng, cuối cùng vẫn là nỡ.
Nó hàng trăm hàng nghìn cơ hội để g.i.ế.c A Liêu.
Lương Vũ Đống, Mạt Bạch, một ai thể trường sinh.
họ sống lâu hơn bất cứ ai, trong trái tim của một đàn bà chữ, tên là A Liêu, một chút ngốc nghếch.
*
Gã Mập và Gã Gầy đang bận rộn trong bếp, khắp tiệm đồ ngọt “Bất Đình” đều thoang thoảng mùi bơ và đường bột.
“Thật sự tìm ông nữa ?”
“Tìm ở ? Sa La, chẳng chính cô là hiểu rõ nhất , yêu quái qua thiên kiếp, đều chỉ một con đường c.h.ế.t. Cùng lắm là để cái xác đời. Nếu đối phương là Thụ Yêu, thì cô về quê cũ của nó tìm thử xem, lấy xác nó về cái ghế cái đẩu gì đó để kỷ niệm .”
“Cửu Quyết, miệng lưỡi cần độc địa thế chứ? chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi thôi mà!”
Buồn bực cúp máy, trong lòng đem cái gã đàn ông thối tha ở đầu dây bên quất xác cả trăm .
thừa nhận, ảo tưởng rằng Lương Vũ Đống còn sống, giống như tình tiết trong mấy vở kịch sướt mướt, lúc sắp c.h.ế.t thì gặp cao nhân bí kíp gì đó, đại nạn c.h.ế.t.
Sự trong sáng và khao khát trong mắt A Liêu, khiến cầm lòng mà hành động theo cảm tính, giúp bà .
Thế nhưng, chỉ là một phút chập mạch trong đầu mà thôi.
Niềm vui của A Liêu, chỉ thể do một bà thành.
hít một thật sâu, vươn vai bước khỏi phòng, nghêu ngao một bài hát cũ sến: “Chúc Bạn Bình An”.
Máy tính bàn quên tắt, trang web là một đoạn giới thiệu ngắn gọn: “Thi nhân đời Đường Vương Duy lúc về già ở ẩn tại Võng Xuyên, tương truyền từng tự tay trồng một cây ngân hạnh.”
Giữa trang web lấy nền là một cây ngân hạnh, hai hàng chữ khải...
Văn hạnh tài vi lương, hương mao kết vi vũ.
Bất tri đống lý vân, khứ tác nhân gian vũ.
*Chú thích: Cây ngân hạnh đẽ dùng rường cột, cỏ thơm kết thành mái hiên.
Chẳng đám mây trong rường cột , bay mưa cho nhân gian .
Vương Duy: “Võng Xuyên Tập - Văn Hạnh Quán”