CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 1 - Tựa

Cập nhật lúc: 2025-12-12 12:37:12
Lượt xem: 60

Đây là một chén tên gọi Phù Sinh, vị đắng, nhưng qua cái đắng là vị ngọt sâu lắng. Không nếm trải cái đắng, ngọt bùi? Đời , vốn dĩ là một chặng đường cả ngọt bùi lẫn đắng cay.

Xin dùng câu chuyện tặng cho những ai đang lặn lội đường đời.

Sa La Song Thụ

Anh giỏi nhất là ủ rượu.

Cái thú bắt đầu từ bao nhiêu ngàn năm về .

Biết bao nhiêu kẻ coi việc xin một chén rượu của là cái may mắn lớn lao, chầm chậm nuốt, từ từ nếm, hương thơm nồng nàn thấm ruột gan, tất cả những gì tươi đời dường như đều tan trong đó.

Thế nhưng chén rượu nào mang vị giống .

Anh rượu của bao giờ lặp , bởi uống rượu khác .

Hôm nay tìm đến xin rượu.

Trong tủ rượu của , tầng cao nhất đặt ba chiếc bình ngọc bích tinh xảo, mỗi bình đều một chiếc nắp tạc tinh tế theo hình lá cây. Khi ánh sáng xuyên qua bình trong mờ, chất lỏng bên trong tựa như đang xoay chuyển, tĩnh lặng mà đến nao lòng.

Vị khách ba bình rượu . Anh hàng bán, rượu ủ cho một bạn, chỉ đợi cô về lấy.

Trên ba bình rượu, mỗi bình đều khắc hai chữ.

Một là “Nhiễm Trần”, hai là “Kinh Đồ”, ba là “Bất Đình”.

Đó là tên của họ, mỉm giải thích.

Người thể khiến ủ riêng những vò rượu ngon, vị khách ngưỡng mộ tò mò.

 “Cô ”, là một câu chuyện thế nào nhỉ?

Vị khách đồng ý đổi sang loại rượu khác, với điều kiện kể câu chuyện .

“Đây lẽ là một câu chuyện dài.” Anh tựa tủ rượu, với khách. Mái tóc màu xanh hồ của dập dờn trong ánh sáng, trông mới quyến rũ .

Nhiễm Trần

Lúc ủ vò rượu , cũng là mùa nhất ở núi Phù Lung. Ấy là ngọn núi cao nhất thế gian, cũng tràn ngập linh khí, đến cả một hòn đá, một con suối, cây cỏ hoa lá, chim chóc, đều mang một sức sống căng tràn khác lạ. điều kỳ diệu nhất vẫn là cái cây đỉnh núi.

Cái cây từng là cảnh vật bắt mắt nhất đỉnh Phù Lung. Thân cây thon dài, cành lá sum suê, một màu xanh biếc trong veo. Đến đêm, từ cây còn tỏa những lớp ánh sáng ngũ sắc, gió lay cành động, khôn tả xiết. Vô kẻ phàm trần coi cái cây khác thường là “thần”, cố chấp tin rằng nó thể thực hiện nguyện vọng của họ, ban cho họ hạnh phúc vô bờ. Họ bất chấp tất cả, leo trèo vách núi cheo leo, chỉ để treo sợi chỉ gấm trong tay lên “cây thần”. Dẫu trả giá bằng việc sẩy chân rơi xuống vực, họ cũng dùng cách đó để cầu xin sự che chở của “thần”.

cây là thần. Nó chỉ là một con Thụ Yêu thể tự do . Nó cô độc, nó cũng lặng lẽ. Lặng lẽ đến độ thu nhặt sự sùng bái của loài thức ăn để “lấp đầy” chính . Dẫu cho xương trắng chân núi ngày một chất chồng, nó cũng từ bỏ cuộc sống tự lừa dối .

Chẳng ai ngờ rằng, cái quỹ đạo sinh mệnh mà ngay cả nó cũng ngỡ sẽ bao giờ đổi , một đêm hè trong trẻo, một dẫn sang một hướng ngược .

T.ử Miểu, thượng tiên Thiên giới, Thủy Thần của bốn phương, cai quản sông ngòi hồ biển khắp thiên hạ. Ngài dùng giọt nước long lanh nơi đầu ngón tay, cắt đứt quá khứ tùy tiện, cô độc và lặp lặp của con Thụ Yêu. Kể từ đó, núi Phù Lung thiếu một “cây thần”, mà thêm một cô nhóc tên là Sa La, mang danh nghĩa là con gái, theo hầu bên cạnh ngài, tu tập trong núi, tháng ngày yên ả.

Cái tên Sa La là do T.ử Miểu đặt. Người đàn ông hiền hòa và trí tuệ như nước ban cho nó hình , giải thoát nó khỏi cây thể nhúc nhích, dạy nó đủ loại phép thuật, dạy nó đạo lý thế gian, dạy nó hiểu rằng vạn vật hữu linh, sinh mệnh vô giá. Để tránh loài hiểu lầm, ngài phép giấu cây của nó, cũng trồng cho nó một đóa hoa tên là “Vô Sắc”, một năm nở một , hoa nở trong một ngày. Ngài nhắc nhở nó, mỗi khi hoa nở về chân trong mười hai canh giờ, mới thể giữ hình , đời đời bình an.

T.ử Miểu đối với nó như thượng tiên đối với yêu quái, như đàn ông đối với đàn bà, chăm sóc thiếu một điều gì.

T.ử Miểu là bạn của . Trong những ngày ngài dẫn con Thụ Yêu nhỏ tu hành ở núi Phù Lung, thường đến tìm ngài đ.á.n.h cờ, tiện thể xin ít nguồn nước quý hiếm để ủ rượu. Có một bạn là Thủy Thần, là cái lợi như đó.

thích nhất là trêu chọc con Thụ Yêu nhỏ mới bước chân đời, nó vụng về lóng ngóng, nhưng vui vẻ chạy tới chạy lui lo việc cho T.ử Miểu. Từ đôi mắt xinh , dễ dàng nhận , trong mắt con Thụ Yêu nhỏ, T.ử Miểu là cả thế giới của nó.

Thế nhưng mơ hồ chút bất an.

Chẳng qua là một tình cờ gặp gỡ, một thoáng trắc ẩn, T.ử Miểu đổi vận mệnh của một con Thụ Yêu. ai mà , trong đêm hè trăng sáng vằng vặc , thứ đổi chỉ vận mệnh của con Thụ Yêu.

Thụ Yêu Sa La, từ một cái cây chút tự do, trơ trọi đỉnh núi, T.ử Miểu một tay kéo cõi trần thế muôn màu muôn vẻ, với hình hài và tâm hồn của một con gái thực sự.

Đó chỉ là bắt đầu.

Những điều chờ đợi nó học hỏi còn quá nhiều, bao gồm cả những yêu ghét vui buồn, vạn mối tình cảm, cứ luẩn quẩn dứt trong cõi trần ai.

Thụ Yêu Sa La, định sẵn là một con gái mà cả đời gắn liền với những câu chuyện.

lặng lẽ ủ cho nó vò rượu đầu tiên, và gọi vò rượu là “Nhiễm Trần”.

Kinh Đồ

Thần tiên phạm , phàm gặp vạ.

Chẳng qua chỉ là một cuộc tình với con gái trần gian, mà chư thần Thiên giới tặng cho nhân gian “món quà” là ba năm đại hạn. Kẻ chịu hại là những con vô tội, mà trừng phạt là Thủy Thần T.ử Miểu.

Khi ngài quyết định dùng bộ chân nguyên để hóa thành mưa ngọt tưới mát nhân gian, ngài đến tìm , gửi gắm an nguy và tương lai của một cho . Ngài , Sa La, cô nhóc mà yêu ghét vui buồn đều hiện rõ mặt là quan trọng nhất trong đời ngài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-1/tua.html.]

, hai chữ “ ”, đối với một con Thụ Yêu mà , chẳng khác nào một lưỡi d.a.o găm thẳng tim.

T.ử Miểu vẫn luôn là tất cả những gì nó tôn thờ. Ngài đối với nó đến thế.

Nó tự nhiên mà tin chắc rằng, vị trí của ngài trong tim nó, và vị trí của nó trong tim ngài là như .

Cho đến khi, nó dung mạo của là do ngài ban cho dựa theo hình dáng con gái ngài yêu nhất trong lòng. Nó sững sờ, im lặng, bùng nổ.

Nó cho rằng đó là một sự sỉ nhục. Nó cứ ngỡ những ngày tháng sớm chiều bên , là niềm vui chân thành nhất giữa ngài và nó. Hóa , chỉ là một kẻ thế mà ngay cả khuôn mặt cũng thuộc về .

Khi nó thấy con gái dung mạo y hệt , đang nép lòng T.ử Miểu, nó đến thở cũng còn sức. Lần gặp cuối cùng với T.ử Miểu, kết thúc bằng tiếng thở dài của ngài, và bước chân rời trong tuyệt vọng của nó.

Cánh rừng mà nó qua, trong khoảnh khắc từ xanh tươi mơn mởn, trở nên khô héo úa tàn. Tim nó, cũng trong cảnh ngộ tương tự.

Ngày hôm đó, và nó đỉnh Phù Lung. cho nó sự thật, rằng cơn mưa mắt , là chân nguyên của T.ử Miểu. Đại hạn giải, nhưng ngài thì vĩnh viễn thể trở về nữa.

Lần đầu tiên thấy nó .

T.ử Miểu, là Thủy Thần, cai quản nước trong thiên hạ, duy chỉ nước mắt của nó, là thứ ngoại lệ mà ngài vĩnh viễn thể khống chế.

T.ử Miểu biến mất, thế giới của nó sắp sửa sụp đổ. Mà lặng lẽ rời , bởi rõ, một chăm sóc nó còn hợp hơn .

Khi T.ử Miểu rơi khỏi thế giới của nó, luôn ở bên cạnh nó là con rồng khốn bá đạo vô cùng nhưng miệng cứng lòng mềm .

Con rồng khốn yêu nghiệt, mà xuất từ Long tộc Đông Hải, còn là cháu đích tôn của Long Vương, tên thật là Ngao Sí. Long tộc Đông Hải, phận cao quý, thua kém thần Phật, vốn sinh để hàng yêu diệt ma, bảo vệ thiên hạ. Khi xưa, chỉ tại Ngao Sí tùy hứng ham chơi, dấy sóng gió trong một hồ nước, khiến nước lụt nhấn chìm thành trì, c.h.ế.t vô . T.ử Miểu tay hàng phục, đ.á.n.h trọng thương . Và cuộc gặp gỡ của con Thụ Yêu nhỏ với con rồng khốn , là bắt đầu từ cuộc đối đầu trắng đen, thế như nước với lửa .

Ngao Sí thương, bắt Sa La ngay mắt T.ử Miểu, nhốt nó trong biển Vô Vọng cách biệt với thế giới bên ngoài, ngày ngày dùng đủ lời lẽ độc địa để đả kích cô gái nhỏ chịu cúi đầu , thậm chí còn tát một cái . Còn nó, vẫn kiên trì dùng cách của để đáp trả sự “độc địa” của , hề nhượng bộ.

Những giống , dễ khắc khẩu nhất, nhưng cũng dễ hòa hợp nhất. Cái gọi là oan gia là Ngao Sí và Sa La.

Quãng thời gian ở biển Vô Vọng, là một bước ngoặt nữa mà phận ban tặng.

Nếu Ngao Sí luôn ở bên, ép nó đúng giờ trở về chân , thì đời còn con Thụ Yêu tên Sa La nữa.

Nó và T.ử Miểu ở bên ba mươi mấy năm, đổi là nỗi đau dai dẳng dứt suốt bao năm tháng. Chính sự rời bỏ của Ngao Sí, dần dần kéo nó khỏi đoạn ký ức đau buồn tưởng chừng chôn vùi .

Một kẻ trời sinh kiêu ngạo, quen dùng sự mạnh mẽ để lệnh cho khác. Một kẻ bên trong cố chấp, cúi đầu bất kỳ áp bức nào. Bao nhiêu năm qua, thấy bao nhiêu cãi vã và chiến tranh giữa họ. cũng thấy Ngao Sí hết đến khác dạy nó đủ loại phép thuật, mắng nó ngốc, mắng nó phiền, tìm đủ cách để nó vui.

Ngàn năm trôi qua, cả hai đều mà học cách trưởng thành, dẫu cho quá trình chẳng hề dễ dàng.

Hai đứa chúng nó, đáng lẽ là một cặp trời sinh. Mọi đều cho rằng chúng nên ở bên , với tư cách là yêu.

Thế nhưng, ngàn năm qua , Sa La vẫn là Sa La, Ngao Sí vẫn là Ngao Sí. Hai vẫn cứ đối đầu chan chát.

Mềm mỏng một , nhượng bộ một , thành thật đối diện với tình cảm của một , khó đến thế ?

Ngày hôm , Ngao Sí biến mất.

Chẳng ai nguyên do, cũng chẳng ai .

Sa La với , c.h.ế.t ở thì c.h.ế.t, càng xa càng .

trong mắt nó, thấy sự lo lắng và hoang mang chân thật.

Ngàn năm nương tựa , đến lúc chia xa, mới kiểm chứng.

Khi tin Ngao Sí mất tích, đang ủ vò rượu thứ hai. Ngoài cái tên “Kinh Đồ”, chẳng đặt cho nó cái tên nào khác.

Bất Đình

Trong hai mươi năm khi Ngao Sí mất tích, Sa La ngày ngày ngược xuôi, khắp nơi thế giới, dường như chẳng bao giờ dừng . Hỏi nó đang tìm tung tích của Ngao Sí , nó lúc nào cũng chối.

thừa nhận, thời gian và trải nghiệm khiến con Thụ Yêu nhỏ năm xưa trưởng thành, nhưng một vài thứ, nó vẫn chẳng hề đổi.

Một năm , nó đến một thành phố nhỏ.

Nói đến đây, kể tiếp nữa, mà sang vị khách đang nóng lòng chờ đợi, : “Thật , vò rượu thứ ba vẫn ủ xong. Nó cần nhiều thời gian hơn hai vò nhiều.”

“Vậy tại ông gọi nó là ‘Bất Đình’?” Khách hiểu.

Anh ranh mãnh: “Bởi vì con Thụ Yêu ở một con hẻm nhỏ trong thành phố nọ, mở một tiệm bán đồ ngọt. Tên tiệm, là ‘Bất Đình’.”

“Tên lạ thật!”

“Phải, những câu chuyện xảy trong tiệm đó lẽ còn lạ hơn. , cả đời nó là một con gái thể tách rời khỏi những câu chuyện. Và , còn nhiều kẻ mang trong câu chuyện hơn nữa, tham gia câu chuyện của nó. Kể cả . Ha ha.” Anh , ngẩng đầu ba vò rượu, : “Ba vò rượu , là sản phẩm cùng một dòng.” Anh đưa một ngón tay , hai chữ lấp lánh trong khí, : “Dòng tên là…”

Vị khách kỹ, hai chữ trôi nổi mắt là:

Phù Sinh.

Loading...