CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 13
Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:59:06
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm nay là năm thứ tám họ chuyển đến Sài Tang.
Tiểu Hầu mở một quán cá nướng ở chợ, đắt khách như tôm tươi. Tam Nguyệt phụ việc ở quán, bận rộn khiến thời gian trôi nhanh hơn.
Những năm qua, Tôn Quyền cai quản Đông Ngô , lòng dân yên . Đại Kiều dọn chùa ăn chay niệm Phật. Tôn Quyền trọng chị dâu , sợ cô cô quạnh nên nhiều đón về phủ phụng dưỡng nhưng đều từ chối.
Tam Nguyệt thỉnh thoảng lén đến chùa thăm cô. Dù mặc áo vải thô, mặt mộc phấn son, Đại Kiều vẫn , một vẻ buồn bã. Mỗi rời , bóng cô in vách tường lạnh lẽo, lòng Tam Nguyệt thắt .
gần đây, mây đen chiến tranh từ phương Bắc đang ùn ùn kéo đến, đe dọa mảnh đất yên bình .
Tào Tháo, kẻ thống nhất phương Bắc, mượn danh Thiên t.ử lệnh cho chư hầu, lấy cớ diệt giặc để nam chinh, tham vọng xưng đế rõ rành rành. Tám mươi vạn đại quân như hổ đói lao xuống phía Nam. Lưu Bị bại trận, Gia Cát Khổng Minh chinh đến Sài Tang, dùng ba tấc lưỡi thuyết phục quần nho, kích động Ngô Hầu khởi binh, lập liên minh Tôn - Lưu kháng Tào. Trong triều, phe chủ chiến và chủ hòa tranh cãi nảy lửa. Ngoài dân gian, tin đồn bay đầy trời.
" nghĩ Tôn Quyền sẽ chờ c.h.ế.t ." Tiểu Hầu và Tam Nguyệt đối diện ánh đèn. Một cắt hoa giấy, một ngẩn ngơ. Thời gian như ngược về tám năm , đêm họ rời Đan Đồ.
"Liên minh Tôn - Lưu binh lực mỏng manh, chống nổi tám mươi vạn quân Tào?" Tam Nguyệt ngóng khối chuyện. "Tào Tháo coi Đông Ngô như cá thớt. Thiên hạ đồn sớm muộn gì cũng đổi sang họ Tào."
Tiểu Hầu nhíu mày: "Đến cô cũng nghĩ Tào Tháo sẽ Hoàng đế ?"
" chỉ những gì để kẻ khác hủy hoại." Cô ngước lên. "Đáng giận là quân Tào đ.á.n.h thắng đó, những trận đáng thắng cũng thắng, như thần trợ giúp ."
"Quả thật là thần trợ giúp." Tiểu Hầu lạnh.
"Gì cơ?"
"Không gì, ngủ ."
Những ngày bình yên chẳng kéo dài lâu. Chiến tranh, như định mệnh, ập đến Ngô Việt.
Khí thế của Tào Tháo như chẻ tre, đối thủ phần lớn chọn đầu hàng vì kháng cự. Thiên hạ tin rằng chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, Thừa tướng Tào Tháo sẽ khoác long bào. Chiến thắng của Tào Tháo dường như là ý trời.
Đêm nay, cả thành tĩnh lặng đến rợn , trời lưa thưa. Trong chùa, Tam Nguyệt ngoài cửa sổ phòng Đại Kiều. Bên trong, Đại Kiều đang quỳ tượng Phật, tụng kinh cầu nguyện cho Đông Ngô và bá tánh.
Chưa đến ba mươi tuổi, nhan sắc vẫn còn đó, nhưng tóc điểm sương, lưng còng xuống? Đôi mắt trống rỗng như giếng cạn.
Nếu Tôn Sách cưới cô , liệu cuộc đời cô gặp đàn ông khác, sống một đời bình an đến bạc đầu ?
Mình giúp cô toại nguyện, đẩy cô vực thẳm? "Dù thế nào cũng sống hạnh phúc..." - lời hứa của những cô gái trẻ năm nào giờ trôi về ?
Tam Nguyệt gạt nước mắt, lặng lẽ rời .
Cha nuôi bảo cô là diều. Đại Kiều cũng . Tất cả những con cuốn chiến tranh loạn lạc đều là diều. Vậy tại vẫn kẻ khác giật dây, chẳng chút tự do nào thế ? Cảm giác trói buộc thật đáng ghét.
Cô về nhà mà bay thẳng đến Xích Bích.
Thủy quân Tào Tháo đóng ở bờ Bắc, quân Đông Ngô ở bờ Nam. Trận chiến quyết định vận mệnh thiên hạ chỉ còn trong gang tấc. Cô dọc bờ sông. Mọi năm tầm , Giang Nam hoa nở rộ, tiếng ca chài lưới vang vọng trong ráng chiều. giờ đây, theo dòng nước chỉ mùi m.á.u tanh và bóng t.ử thần lởn vởn.
Nếu là thần tiên, liệu thể ngăn chiến tranh ? Như thế Đại Kiều sẽ vui. Và , nếu linh hồn còn vương vấn nơi , chắc cũng sẽ mỉm .
Xích Bích ngay mắt. Chiến thuyền ken đặc mặt sông, che kín cả trời nước. Cô ngước , bầu trời đêm đen kịt như cái vung nồi úp xuống, ngột ngạt đến khó thở.
Đột nhiên, một tia sáng như băng xẹt qua, rơi "bịch" xuống mặt cô một cách khá... mất mặt. Cô giật , kỹ vật thể lạ hạ cánh, thốt lên: "Sao là ?!"
...
Hai bên bờ Xích Bích, gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây. Nước sông đen ngòm sôi sục. Quân sĩ Tôn - Lưu ai nấy đều mang quyết tâm t.ử chiến, trong n.g.ự.c giấu lá thư tuyệt mệnh gửi về quê nhà.
Tiểu Hầu tìm thấy Tam Nguyệt đang giữa bãi đá ven sông, trân trân về phía chiến trường sắp nổ .
"Tiểu Hầu, nghĩ ai thắng?"
"Gió thổi hướng Tây Bắc lợi cho quân Tào. Trừ khi gió đổi chiều, nếu liên quân Tôn - Lưu chắc chắn bại vong." Tiểu Hầu nhíu mày. "Nếu trời giúp Đông Ngô, trận sẽ là bàn đạp để Tào Tháo lên ngôi Cửu Ngũ."
"Tôn Quyền cách gì ?"
"Gia Cát Khổng Minh lập đàn thất tinh, định mượn gió Đông." Tiểu Hầu thở dài. "Chỉ là trò trấn an lòng quân thôi. Thời gian và hướng gió thiên định, phàm đổi ?"
"Nếu gió Đông thì ?"
"Nếu gió Đông, kết hợp hỏa công, quân Tào chắc chắn tan xác." Tiểu Hầu khẳng định, giọng chùng xuống: " thể gió Đông . Chưa đầy một canh giờ nữa Tào Tháo sẽ đại thắng. Đông Ngô tận ."
Gió đêm thổi tung mái tóc dài của Tam Nguyệt. Trong đôi mắt đen láy của cô, một ngọn lửa quyết tâm bùng lên dữ dội.
"Cô ." Tiểu Hầu lấy từ trong áo chiếc túi lụa. "Đây là sợi dây của cô. Cha nuôi chắc với cô rằng năng lực của Phi Thiên phụ thuộc màu sắc sợi dây. Khi mới sinh , dây màu đen, Phi Thiên chỉ bay. 20 năm tu luyện, dây sẽ đổi màu. Trắng là thượng phẩm, xám trắng thứ nhì, vàng nhạt thứ ba. Còn các màu khác là phế phẩm."
Cô nhận lấy túi lụa, sợi dây trắng muốt bên trong: "Giá trị của Phi Thiên là gì?"
"Cô nghĩ Phi Thiên chọn lên trời sẽ thần quan thực hiện ước nguyện thật ?" Anh khẩy. "Đó chỉ là lời dối hào nhoáng của đám thần già nua Thiên giới thôi."
Cô mở to mắt .
"Thần vạn năng, cũng vĩnh hằng. Dù ở ngôi cao, họ cũng đối mặt với sự suy tàn. Khi già , khi còn đủ thần lực để đáp ứng những lời cầu nguyện tham lam vô tận của con , họ sẽ kiệt sức. Đơn giản thôi." Tiểu Hầu trời đêm. " họ cam tâm. Mất sự sùng bái đồng nghĩa với mất địa vị, kẻ trẻ hơn thế. Vì , đám thần già nua liên kết để 'tự cứu' ."
"Liên quan đến cha nuôi , ?" Cô hỏi khẽ.
". Có kẻ hiến kế rằng Phi Thiên là loài yêu quái kỳ lạ, bẩm sinh ước nguyện, nếu tu luyện đúng cách, dây chuyển vàng hoặc trắng, chúng sẽ sở hữu thần lực cải tạo thiên địa. Mùa màng bội thu, đẩy lùi dịch bệnh, thậm chí xoay chuyển vương triều, thắng bại chiến tranh... tất cả đều thể." Anh khinh miệt. "Vấn đề là ai ăn thịt Phi Thiên thì kẻ đó hưởng lợi. Nếu Thần Ngũ Cốc ăn, bà sẽ ban phát mùa màng. Còn nếu..."
"Đủ . hiểu ." Cô , một nụ lạ lùng. "Nếu Chiến Thần ăn, ông sẽ tiếp tục thao túng bàn cờ chiến tranh, định đoạt thắng thua theo ý , ?"
"Anh em của cô..." Anh ngập ngừng.
"Cha nuôi hợp tác với họ bao lâu ?"
"Trăm năm . Nuôi một Phi Thiên mất 20 năm. Cha nuôi cô vốn cũng là Phi Thiên nhưng may mắn ăn thịt. Đám thần già thấy để Thiên giới tìm Phi Thiên quá lộ liễu, sợ mang tội, nên thả cha nuôi cô , cho ông đôi chân nhưng cắt mất khả năng bay, biến ông thành kẻ cung cấp nguồn 'thức ăn' cho chúng. Cứ thế, ông khắp nơi tìm kiếm, nuôi dưỡng, dâng lên khi 'hàng' chín. Mỗi chỉ lấy một hai đứa để tránh nhiễm yêu khí. Những đứa đạt sẽ thủ tiêu ngay."
"Trăm năm..." Cô giơ tay đếm. "Năm lứa, bao nhiêu chị em của ăn thịt ?"
"Cô hiểu cho ông . Ông chỉ là một con yêu quái các vị thần nắm thóp. Sợi dây của ông trong tay họ. Tiếc là Phi Thiên thể bổ sung sức mạnh cho thần nhưng vô dụng với chính . Nếu , cha nuôi cô dùng năng lực đó để khiến đám già khọm gặp quả báo ." Tiểu Hầu thở dài. " cuối cùng ông vẫn bảo vệ cô. Bình rượu trong đám cưới là ông tráo đổi. Ông từng ý định giao nộp cô. Ngay cả sợi dây , ông cũng đưa cho , dặn giao cho cô lúc thích hợp."
Tam Nguyệt mím chặt môi.
"Đi , tìm một nơi yên tĩnh mà sống. Nếu gặp đáng tin, hãy giao sợi dây cho đó. Như cô sẽ mãi mãi rời xa họ." Tiểu Hầu dặn dò. "Còn nữa, nếu phàm hoặc đồng loại cắt đứt sợi dây của cô, mạng sống của cô sẽ đổi lấy một điều ước của đó thành hiện thực. Vì , đừng dại mà uống rượu say để ai cắt mất đấy."
Cô , gật đầu, hỏi: "Anh ?"
" là quan trướng Chiến Thần, đại chiến sắp nổ , về phục mệnh. Công việc chán ngắt là ghi chép diễn biến trận đánh." Tiểu Hầu gãi đầu. "Thiên hạ càng loạn, càng xuống trần. mong là chúng ít gặp thì hơn."
"Vậy chia tay ở đây nhé." Cô lắc lắc túi lụa. "Thật sự giao nó cho ?"
"Cô tự do ."
"Cảm ơn , Tiểu Hầu." Cô mỉm rạng rỡ như đầu ăn món cá nướng của . "Cho hỏi câu cuối."
"Gì?"
"Tên thật của là gì?"
"Liêu Nguyên."
"Tạm biệt, Liêu Nguyên. Hay là... Tiểu Hầu."
...
Trống trận rền vang, lửa trại bập bùng.
Bóng váy trắng của Tam Nguyệt lướt trong đêm như một nét vẽ tuyệt . Cô xuống dòng sông cuồn cuộn, tiếng hò reo của tướng sĩ vang trời dậy đất.
Cô lấy sợi dây trắng muốt . Tay cầm cây kéo sáng loáng.
Cô thầm nguyện: "Hãy để hóa thành ngọn gió Đông, mang bình yên cho thiên hạ . Để Giang Nam của mãi mãi thái bình thịnh trị. Để bá tánh còn nơm nớp lo sợ. Để những vợ đón chồng, những đón con trở về. Và Đại Kiều... dù khó khăn đến , hãy sống thật hạnh phúc. Ta là Phi Thiên, mệnh do định, do trời."
Cô giơ kéo lên, nhẹ nhàng cắt xuống sợi dây định mệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-13.html.]
Năm Kiến An thứ 13 (208 SCN), liên quân Tôn - Lưu đại chiến Tào Tháo tại Xích Bích. Dù nắm thiên thời địa lợi nhân hòa, quân Tào t.h.ả.m bại bởi một trận gió Đông bất ngờ, lửa thiêu rụi chiến thuyền, Tào Tháo chạy trốn qua đường Hoa Dung, giấc mộng xưng đế tan thành mây khói. Người đời ca tụng Gia Cát Lượng tài ba lạc, cầu gió Đông xoay chuyển càn khôn.
Trận Xích Bích định hình thế chân vạc Tam Quốc.
cũng lời đồn rằng, đêm đại chiến , thấy một tiên nữ váy trắng bay lên trời, hóa thành ngọn gió...
...
Thiên giới, Điện Chiến Thần.
Chiến Thần bàn cờ, tiếng ho khan sù sụ của ông rung chuyển cả đại điện. Anh mặt ông, chút khúm núm.
Việc chuyển giao quyền lực giữa Chiến Thần cũ và mới long trọng như tưởng. Không cần nghi lễ, chỉ cần một ván cờ thắng thua.
Hàng ngàn năm qua, Chiến Thần cai quản chiến tranh với tâm thế công bằng, trừng ác dương thiện. thời gian ông mờ mắt, điếc tai, mụ mị đầu óc. Ông quên mất sơ tâm, chỉ chăm chăm giữ ghế và hưởng thụ sự sợ hãi của nhân gian. Chiến tranh thành bàn cờ giải trí, mạng thành quân cờ vô tri. Ông cần ai đúng ai sai, ông ai thắng thì kẻ đó thắng.
Chỉ cần ông còn điều khiển kết quả trận chiến, ông vẫn là Chiến Thần. Và những cuộc chiến bất công cứ thế nổ .
"Ông ngày càng lẩm cẩm ." Anh bước đến bàn cờ, nhặt quân cờ khắc chữ "Tào" lên. "Dù ông nuốt chửng hai Phi Thiên Mộc Sinh và Yên Hạ để trợ lực cho quân Tào như hổ mọc thêm cánh, ông vẫn thể đưa quân cờ ông chọn đến chiến thắng cuối cùng."
Chiến Thần đầu khẩy: "Trong đám thuộc hạ, ngươi là kẻ kém cỏi nhất, nhưng thông minh và gan to nhất."
"Quá khen."
" ngươi cũng là kẻ may mắn nhất." Đôi mắt đục ngầu của Chiến Thần lóe lên tia sắc lạnh. "Con bé đó đề phòng ngươi."
Ánh mắt bình thản của chợt xao động như mặt hồ ném đá, nhanh chóng trở tĩnh lặng.
" lầm lớn nhất của là coi thường ngươi. Ha ha." Chiến Thần thở dốc. "Nếu sớm thấu dã tâm của ngươi, ngươi chẳng cửa tiếp cận Tiêu Quang, cướp con bé đó từ tay ."
" lầm lớn nhất của ông là chịu chấp nhận hết thời." Anh lạnh lùng đáp.
Chiến Thần lắc đầu: "Ngươi lật đổ , nhưng Phi Thiên vô hại với thần nên chọn cách khác. Ngươi nghiên cứu chiến trận, tìm điểm yếu của , bỏ công sức tiếp cận, với con bé đó, khiến nó coi ngươi là tri kỷ. Ngươi kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để xoay chuyển cục diện. Và khi thời cơ đến, ngươi dùng chính Phi Thiên của để thực hiện tham vọng."
"Thì ?" Anh ngẩng đầu vị thần từng một thời lừng lẫy. "Từ đầu đến cuối, từng ép buộc cô ."
"Ngươi cần tay vẫn thể g.i.ế.c , đó là mượn d.a.o g.i.ế.c ." Chiến Thần chống tay dậy. "Ngươi âm thầm gieo đầu nó ý nghĩ bảo vệ Đông Ngô - di sản của yêu nó. Và khi thời điểm quyết định đến, ngươi 'vô tình' tiết lộ bí mật về việc cắt dây đổi điều ước. Với tình yêu dành cho Tôn Sách, với sự ngây thơ và tin tưởng tuyệt đối ngươi, nó chắc chắn sẽ hy sinh. Khi nó hóa thành gió Đông, ngươi thắng. Theo luật Thiên giới, Chiến Thần phép thua trận nào do định đoạt. Kẻ nào thắng ông , đổi cục diện, kẻ đó sẽ thế ông ." Ông ngừng một chút. "Nếu bàn cờ của là c.h.é.m g.i.ế.c đẫm máu, thì bàn cờ của ngươi là g.i.ế.c thấy máu."
"So với các vị thần khác, Chiến Thần đặc biệt ở chỗ đó." Anh mỉm . "Cả đời thua, thua một ván là mất tất cả. Nên nếu ông còn chút sáng suốt thì hãy điều mà lui ."
"Tùy ngươi ." Chiến Thần đầy ẩn ý. " ngươi nghĩ con bé đó hy sinh thực sự vì những 'lời khuyên chân thành' của ngươi ?"
Anh vung tay, một cái lồng sắt từ trần điện rơi xuống.
"Mộc Sinh?" Anh ngạc nhiên.
"Lần chỉ ăn một đứa thôi." Chiến Thần cái lồng. "Đứa còn , thả xuống trần gian. Trước khi nó kịp hy sinh, cho Mộc Sinh tìm đến và kể toẹt bộ mưu kế của ngươi cho nó ."
Sắc mặt biến đổi, nhưng nhanh chóng lấy bình tĩnh: "Ông nghĩ cô chuyện sẽ coi là kẻ thù ư?"
"Không thì ?" Chiến Thần thở dài. "Sợi dây trong tay ngươi, cướp . Cách nhất là để nó thấy rõ bộ mặt thật của ngươi. Tiếc , con bé đó rõ ràng sự thật nhưng cuối cùng vẫn chọn hy sinh. Chỉ còn một bước nữa thôi là ngươi thua trắng, chờ đợi ngươi ngai vàng Chiến Thần mà là địa ngục dọn sẵn."
Mộc Sinh trong lồng co rúm như con thú thương, lảm nhảm: "Đừng ăn ... gì cũng ... đừng ăn ..."
Chiến Thần bước đến bên , cúi chỉ bàn cờ: "Chúc mừng, ghế là của ngươi , Liêu Nguyên. À , Tân Chiến Thần."
Anh chôn chân tại chỗ, bàn cờ cũ kỹ và chiếc ghế quyền lực mà khao khát bấy lâu.
Từ nay, ai còn lệnh cho , ai trói buộc nữa. Anh tự do . tại chần chừ, bước chân nặng trĩu thế ?
"Tiểu Hầu, nướng cá cho !" "Tiểu Hầu, cắt hoa giấy lắm!" "Tiểu Hầu, hẹn gặp nhé."
...
Hiện tại, Liêu Nguyên đang vắt chân chữ ngũ đối diện , chén mặt cạn sạch. Mới vài tiếng , và suýt nữa thì tẩn một trận.
Là một yêu hòa bình, ghét nhất cái tên Chiến Thần c.h.ế.t tiệt . Suốt ngày vẻ thưởng thiện phạt ác, nhưng thực chất là một chỗ bày binh bố trận, xem ai nên sống ai nên c.h.ế.t.
Tên đằng đằng sát khí xuất hiện cửa Bất Đình đòi bắt ông thợ giày . Nhìn bộ dạng là tìm kiếm lâu lắm . lạnh lùng tuyên bố: Là bà chủ Bất Đình, bảo vệ khách hàng, kể cả khách nhờ mái hiên.
Uy nghiêm của thần thánh xúc phạm, định dạy dỗ thì Cửu Quyết cản . Rồi đến lượt Ngao Sí nhảy chặn mặt , cao hơn hẳn một cái đầu (do phép thuật biến hình tạm thời hoặc lên ghế), dõng dạc: "Muốn đ.á.n.h thì nhào vô đây! Đánh hội đồng thì Long tộc Đông Hải bọn chiều tới bến!"
Chỉ Phiến Nhi bay lượn , thổi còi, vẫy cờ: "Long tộc Đông Hải tất thắng! Ngao Sí đại nhân vạn tuế!"
"Một lũ điên." Liêu Nguyên lắc đầu, phịch xuống sofa của . " chỉ đến tìm bạn cũ uống rượu thôi. Kể chuyện cho yêu quái thì mất mặt, nhưng thôi phá lệ một ." Anh liếc với vẻ cao ngạo thường thấy: "Dâng ."
pha cho một cốc Phù Sinh đậm đặc gấp đôi. Thế mà uống cạn nhăn mày lấy một cái, kể hết câu chuyện. Mọi xong đầy ngờ vực.
"Ông ... ?" chỉ ngoài cửa. Ông thợ giày vẫn cắm cúi việc, gì.
"Không cả." Liêu Nguyên hờ hững. "Sau khi rời rừng trúc, chúng gặp . Nghe Thiên giới bắt ông , ép tiếp tục tìm Phi Thiên nhưng ông chịu, tra tấn đến phát điên. Thấy ông vô dụng, họ định thủ tiêu."
"Anh cứu ông ?"
"Là Chiến Thần mới, giữ mạng một con yêu quái khó. Huống hồ nắm thóp đám già khọm . Nếu vụ Phi Thiên vỡ lở, bọn họ cũng chẳng yên ." Anh khẩy.
"Sao dung túng cho những chuyện ghê tởm như ? Yêu quái là công cụ để các tùy tiện sử dụng ?" phẫn nộ.
Anh lắc đầu: "Cô nghĩ xem, thì tàn nhẫn, nhưng thực tế Thiên giới cứu vớt nhân gian nhiều nhờ sức mạnh đó. Nếu chuyện vỡ lở, Tam giới rung chuyển, dại gì chuyện ngu ngốc đó." Anh nhạt. "Một việc sai trái, khi quá nhiều cùng , thì đúng sai chẳng còn quan trọng nữa."
" sai quan trọng?" lạnh. " chỉ rằng, Thiên giới các từng những vị thần sẵn sàng hy sinh bản để đổi lấy mưa thuận gió hòa cho dân chúng, chứ bao giờ hút m.á.u kẻ khác để tư lợi. Họ thể biến mất, thần tiên nữa, nhưng họ dùng cả trái tim để bảo vệ tín đồ của ."
Liêu Nguyên im lặng hồi lâu, buông một câu: "Kẻ đó là đồ ngốc."
"Thôi , đồng tình với , nhưng tôn trọng quyền phát ngôn của ." cửa. "Vậy đến đây gì?"
"Sau khi cứu ông , giấu ông ở một nơi bí mật. Ông vẫn điên điên khùng khùng, chỉ uống rượu và giày. Ông nhận , lúc nào cũng lảm nhảm về những đứa con gái chân, bảo họ hóa thành mây, ông giày cho họ đến c.h.ế.t mới thôi." Liêu Nguyên cau mày. "Rồi ông bỏ mất tích. tìm mãi thấy, cho đến hôm qua tin báo thấy giống ông ở Bất Đình."
"Vậy đến bắt ?" hừ mũi.
Liêu Nguyên lườm Cửu Quyết: "Tại tên nhiều chuyện."
"Oan quá, thấy hùng hổ lao khỏi điện Chiến Thần, hỏi lính canh thì bảo xuống trần gấp. sợ biến mới chạy báo tin cho bà chủ chứ bộ." Cửu Quyết thanh minh.
"Sát khí cái gì?" Liêu Nguyên lườm. "Đó là khí chất thường ngày của Chiến Thần! Đi chả thế! Người phàm gọi là 'phong cách' đấy!"
"Anh định đưa ông ?" hỏi. "Tìm chỗ giấu, đợi già yếu bắt ông kiếm Phi Thiên về tẩm bổ ?"
" chỉ mời ông uống chén rượu." Liêu Nguyên thẳng mắt , rũ bỏ vẻ cao ngạo. "Ông từng bảo là kẻ trong sạch và cao quý nhất trong đám thần thánh. nợ ông một lời xin ."
đáp: "Anh còn nợ ông một con gái."
Anh im lặng.
...
Ông thợ giày thấy thì vui lắm, dù miệng vẫn bảo quen.
Liêu Nguyên bảo: "Uống chén rượu với ?" Ông vỗ tay đét cái: "Được!"
Trước khi , ông thợ giày ngây ngô với , lấy từ trong hộp một đôi giày đỏ tuyệt tặng .
" hình như đứa con gái cũng ngốc nghếch như cô ." Ông xách hộp đồ nghề lên, ngửa mặt trời, gãi đầu. "Tiếc là nó chân, chẳng giờ trôi dạt phương nào."
theo bóng họ. Liêu Nguyên còn là Chiến Thần cao ngạo nữa, ân cần dìu thợ giày một chân, chầm chậm bước ánh hoàng hôn.
thể phán xét đúng sai trong câu chuyện . chỉ thấy may mắn vì phút cuối cùng, Tam Nguyệt theo sự sắp đặt của Chiến Thần cũ, cũng chẳng theo kế hoạch của Liêu Nguyên. Cô chọn tự do, chọn theo trái tim . Với một yêu quái sinh trói buộc bởi sợi dây định mệnh, còn gì quý giá hơn tự do?
Trong đời, ai cũng lúc trở thành một Phi Thiên trói buộc. vẫn quyền lựa chọn: "thần tiên" ; cầm vũ khí ; toan tính mưu mô uống một chén rượu say sưa. Thế giới quá nhiều điều khiến thất vọng, nhưng hàng ngàn năm , một yêu quái tên Tam Nguyệt rằng: Dù thế gian khắc nghiệt đến , hãy cố gắng sống như một phụ nữ hạnh phúc. nghĩ, chỉ phụ nữ, mà tất cả đều nên như .
Triệu Công T.ử gọi ăn cơm. Trên bàn, Ngao Sí vẫn đang nghiền ngẫm "Nguồn gốc các loài", Chỉ Phiến Nhi thì dán mắt phim truyền hình dài tập.
lao đến bàn ăn. Dưới chân , đôi giày đỏ ông thợ giày tặng thật và ấm áp.