CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 17

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:00:23
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vậy là cuộc sống bình thường bỗng chốc biến thành phim kiếm hiệp. Gã đạo sĩ dùng bùa chú giam giữ cả Triệu công t.ử lẫn Oản Thiên Tuế. May mà Chỉ Phiến Nhi nhanh chân trốn sang chỗ nên mới thoát kiếp con tin.

nhận tên đạo sĩ hạng tôm tép. Hắn bản lĩnh thực sự, và hiểu rõ về cùng Ngao Sí. Ngay từ đầu, chọn và Ngao Sí mục tiêu tấn công. Một yêu tinh cây ngàn năm cộng với tộc Rồng Đông Hải hùng mạnh, đối đầu với tổ hợp cần năng lực cực kỳ xuất chúng. Rõ ràng tên đạo sĩ lượng sức .

" thực hiện một cuộc giao dịch!" Gã đạo sĩ tự tin , rõ ràng chẳng sợ chúng chút nào.

"Xin , giao dịch duy nhất ở đây là thuê phòng." ghét nhất đe dọa. và Ngao Sí, nhưng thực sự thể huỷ diệt Triệu công t.ử và Oản Thiên Tuế.

"Vậy thì thuê phòng." Gã đạo sĩ xuống, đặt thanh kiếm bên cạnh: " chỉ ở một ngày. Trước khi trời sáng ngày , nếu giao dịch của chúng thành, kết cục của hai tên chắc chắn sẽ thê thảm. Và đừng hòng giở trò, bùa chú giam giữ họ liên kết với mạng sống của , sống thì bùa mới giải ."

Một kẻ thật điềm tĩnh.

" là tuổi trẻ tài cao." . Tên đạo sĩ chỉ trẻ, mà còn .

Một cô gái với mái tóc dài tung bay, ăn mặc sành điệu, đập tan định kiến truyền thống về nghề đạo sĩ. Thường thì sẽ nghĩ đạo sĩ là mấy ông già râu dài ba chòm, tiên phong đạo cốt, hoặc mấy nam nữ thanh niên mặt mày nghiêm nghị mặc áo đạo bào. Nếu tận mắt thấy cô sử dụng bùa chú chính tông của Đạo gia, chắc chắn sẽ tưởng cô nàng là một cosplayer đang tour. Còn Ngao Sí, ánh mắt dán chặt thanh kiếm cô mang theo từ nãy đến giờ.

"Thuê phòng thì trả tiền, đấy là lẽ đương nhiên." chìa tay .

"Mạng của hai con yêu quái vẫn đủ ?" Cô nàng bướng thật sự.

chỉ bóp c.h.ế.t cô . lạ , Ngao Sí - kẻ vốn chẳng bao giờ kiên nhẫn - bất thường khuyên bớt nóng, hãy xuống xem .

Và thế là chúng đàm đạo suốt đêm.

Sau đó, hôm nay, chúng mặt tại cái ao cá .

đồng hồ đăm chiêu mặt nước. Ngao Sí lặn xuống mười phút mà chẳng thấy động tĩnh gì.

"Chồng bà chủ khi nào c.h.ế.t đuối ?" Chỉ Phiến Nhi giọng độc địa.

"Mi c.h.ế.t mười thì cũng c.h.ế.t ." đáp giọng tiếc nuối: "Rồng c.h.ế.t đuối cũng hiếm như chim mắc chứng sợ độ cao ."

Vừa dứt lời, mặt nước đột nhiên xao động dữ dội. Chỉ trong chớp mắt, mặt hồ như nổ tung, bọt sóng b.ắ.n lên cao hàng chục mét, một luồng sáng từ nước x.é to.ạc mặt hồ lao lên...

...

"Mây trôi tan, trăng sáng soi về. Đoàn viên mỹ mãn, đêm nay say..."

Bất Động vẫn như khi, chiếc ghế san hô xanh ở 7 đường Thủy Tinh Cung, lắc lư cái đầu, miệng ngân nga bài hát yêu thích, những bọt nước thi thoảng nổi lên xung quanh cũng như nhảy múa theo nhịp điệu.

Anh chẳng còn nhớ thế giới nước thuộc khúc nào của sông Dương T.ử nữa. Chỉ gần đó một bến đò náo nhiệt, nhộn nhịp suốt hàng trăm, hàng ngàn năm nay. Có nhà sư từ đây xuôi về phương Đông xuất ngoại, những văn nhân thi sĩ đến đây tìm cảm hứng, cả hoàng đế đến nghỉ mát, và cũng những cô gái gieo xuống sông tự vẫn. Thỉnh thoảng, mặt nước vang rền tiếng pháo nổ. May mắn là sâu đáy, sống đời vô tư lự.

Khu vực Thủy Tinh Cung , nhiều năm tên gọi mỹ miều như . Hồi đó, đám cư dân chữ tụ tập họp bàn, quyết định đặt tên cho nơi sống. Họ bảo đặt tên thì cứ như vong hồn vất vưởng, chẳng chút cảm giác thuộc về nơi nào cả. Đám tôm lính, cua tướng và các cô sò ngọc bàn tán xôn xao, bảo đặt là "Long Cung" , cho oai! Biết ngày nào đó tu luyện thành rồng thật, hô mưa gọi gió! hai phiếu chống. Một phiếu của Bất Động, phiếu của cụ rùa Lão Trần.

Bất Động bảo, nơi rồng, yêu quái cũng sống cho thành thật.

Lão Trần bảo, ý kiến của giống Bất Động.

Do Lão Trần là bậc cao niên nhất ở đây, còn Bất Động là kẻ trai nhất, đám đông đành gật đầu theo, đổi "Long Cung" thành "Thủy Tinh Cung". Tuy đáy sông chẳng cảnh quan hùng vĩ lộng lẫy, nhưng cũng lấp lánh, hoa cỏ, tựa như một viên pha lê lặng lẽ trong gian mà đời .

Thời gian trôi qua, Thủy Tinh Cung cũng phát triển, mở rộng thành khu dân cư Thủy Tinh Cung, cư dân ngày càng đông, nhưng ít ai ở lâu dài. Đám tôm cá tép riu khi đến thế giới bên ngoài liền khăn gói quả mướp rời . Họ bảo nơi quá chật chội, hạn chế con đường thăng tiến. Nghe đồn chỉ cần biển lớn là cơ hội hóa rồng. Nếu đến Đông Hải thì càng tuyệt! Tóm , ai thì cũng . Còn chuyện họ biển chui nồi của con thì chẳng ai rõ.

Bất Động y như cái tên của , suốt ngày ru rú ở nhà, chẳng cả. Các cô sò ngọc yểu điệu nhiều rủ rê du lịch, nhưng đều từ chối. Anh chỉ thích họ hớn hở kể về con rồng trắng oai phong đáy Hoàng Hà, mấy con lươn kỳ dị ở Đại Tây Dương thông minh đến mức giao tiếp với ngoài hành tinh. Tóm , các cô sò ngọc càng gặp nhiều yêu quái trai ở phương xa thì Bất Động càng trở nên thời trong mắt họ. Anh màu, tiếng ngoài hành tinh, chẳng chút điểm nhấn nào, suốt ngày chỉ ghế, y hệt mấy ông già trần gian phe phẩy quạt nan hóng gió, lãng phí thời gian.

Ban đầu, cũng vì kính nể mà mang quà từ bên ngoài về tặng . Chiếc ghế san hô xanh là bảo vật do một cô tôm hùm - từng cảm mến - mang về từ vùng biển xa xôi. Anh vui vẻ nhận quà nhưng từ chối tình cảm của cô nàng, khiến cô lóc một trận lấy chồng nơi xa.

"Anh tưởng là rồng chắc! Chỉ là con thuồng luồng hôi hám, kiêu căng cái nỗi gì! Xí!" Cô tôm hùm chỉ mặt mắng té tát khi .

"Cô nương, chúc cô hôn nhân viên mãn, trăm năm hạnh phúc." Anh mỉm đáp .

Đám yêu quái trong Thủy Tinh Cung tôn kính chính vì là một con thuồng luồng (Giao) - loài yêu quái gần giống Rồng nhất.

Người đời thường nhầm lẫn giữa Giao và Rồng, nhưng thực Giao là Giao, Rồng là Rồng. Dù ngoại hình nét tương đồng, nhưng đẳng cấp khác biệt một trời một vực như cỏ dại với quý tộc. Rồng, dù tệ hại đến cũng mang phận thần thánh; còn Giao, dù mạnh mẽ đến mấy cũng chỉ là yêu quái.

Tuy nhiên, lời đồn rằng nếu một con Giao nuốt chửng một con Rồng, nó sẽ biến thành loài rồng hung tợn nhất - Ác Long. Ác Long chỉ hô mưa gọi gió mà sức mạnh còn vượt xa rồng thường. Giao ăn Rồng thì đếm đầu ngón tay, ngược , Giao Rồng nuốt chửng thì nhiều kể xiết. Muốn hóa Rồng dễ!

Vì thế, chẳng cả, cũng bao giờ tỏ thèm khát việc nuốt chửng một con rồng nào. Anh chỉ thích ở Thủy Tinh Cung, các cô nàng tám chuyện, Lão Trần tập dưỡng sinh, xuân qua thu tới, sống đời bình an.

"Áo đỏ phủ xanh, hoa sen nở rộ, đôi lứa xứng đôi..." Anh khẽ nhắm mắt, ngón tay gõ nhịp lên đầu gối.

Bốp! Một chiếc giày thêu bay thẳng mặt .

"Còn hát nữa, hát cho c.h.ế.t ! Đánh ngay cửa nhà kìa!" Một phụ nữ dáng yểu điệu, eo thon, mặc sườn xám gấm, chân một chiếc giày thêu, giận dữ nhảy dựng lên mặt .

Người phụ nữ là Đỗ Thập Nương. Mấy trăm năm , cô gieo xuống sông tự vẫn từ một con thuyền. Vì tình mà c.h.ế.t, ôm theo cả hòm châu báu. Chẳng ai cứu kịp, xác cá rỉa, linh hồn hóa thành thủy quái. Hồi đó, khối kẻ nhảy xuống vớt xác, nhưng chẳng vì cô mà vì hòm châu báu . Trái tim mong manh của cô tan nát, tự sát nữa nhưng chợt nhớ c.h.ế.t quách còn . May gặp Bất Động và Lão Trần đang dạo, thế là họ rước về Thủy Tinh Cung.

Mặc dù cung điện thêm một con thủy quái, nhưng đám yêu tinh ở đây chẳng hề kỳ thị, để cô yên tâm trú ngụ. Đỗ Thập Nương cảm kích hoang mang. Yêu quái mà còn lòng bao dung, thế mà Lý Giáp - gã đàn ông đó - khinh bỉ xuất lầu xanh của cô, bán cô chỉ vì vài lạng bạc. Bỏ qua những biến đổi tâm lý, Đỗ Thập Nương ở Thủy Tinh Cung lột xác thành công từ một kẻ u sầu thành một bà cô đanh đá. Cô thích du lịch, càng nhiều, tính cách càng trở nên chua ngoa. Theo cô, cô c.h.ế.t vì Lý Giáp, mà c.h.ế.t vì thiếu hiểu . Nếu sống nữa, cô thề sẽ bao giờ huỷ hoại bản vì bất cứ ai, thật đáng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-17.html.]

"Chẳng bảo đừng dùng giày ném ." Anh nhẹ nhàng đặt chiếc giày xuống, cúi cẩn thận xỏ chân cho cô: "Đánh thì gì lạ , việc gì hốt hoảng thế? Lại là em nhà rùa ở phố 2 cãi ?"

"Không bọn họ! Là một tay đạo sĩ! Đang đ.á.n.h túi bụi với con Giao Xanh trong hang Thiên Hồn kìa! Đánh thêm tí nữa là sập cửa nhà luôn đấy!" Cô kéo xềnh xệch dậy: "Mau tìm chỗ trốn , cả hai đều dạng , lỡ vạ lây vô tội thì ?"

"Đạo sĩ đến ..." Anh chẳng hề hốt hoảng: "Để xem thử."

"Không ! Đánh ghê lắm! Tên đạo sĩ đó liều mạng !" Đỗ Thập Nương giằng : "Đừng quên, cũng là Giao đấy!"

Chưa dứt lời, cả đáy sông bỗng rung chuyển dữ dội bởi một chấn động khủng khiếp, cát bụi đáy cuộn lên mù mịt, tôm cá hoảng loạn chui rúc khe đá.

Lão Trần tin cũng vội vàng bơi tới, hít hít mùi nước, nhíu đôi lông mày trắng như tuyết: "Kẻ nào dám động thủ với con Giao Xanh thế, chán sống ? Trong hang Thiên Hồn của nó, ít nhất một nửa đống xương trắng là của mấy tay đạo sĩ đấy."

"Thú vị thật! Phải xem mới ." Anh nhanh chóng lao về phía cửa Thủy Tinh Cung: " cá mười cái bánh ú đậu đỏ, đạo sĩ sẽ thắng!"

Đỗ Thập Nương và Lão Trần , tên bộ quên cũng là Giao ...

...

Tả Triển Nhan chắc còn sống c.h.ế.t, mùi m.á.u tanh nồng vẫn ứ trong cổ họng, xương cốt như rệu rã, là đau tê liệt.

"Có cứu ?"

"Vết thương chằng chịt như vết nứt đường nhựa thế , khâu từng mũi chắc mất cả buổi! Ấy, kim của ? Đỗ Thập Nương, xỏ chỉ hộ cái, mắt kém quá."

"Ôi chao, em trai quá nhỉ! Lâu lắm mới thấy đạo sĩ nào 'chất lượng' thế . Haiz, mẫu hơn , đạo sĩ phí cả cái mặt tiền!"

"Đỗ Thập Nương, lau nước miếng , rớt vết thương là nhiễm trùng đấy. Mà công nhận, mặt như ngọc, vai rộng chân dài..."

"Mấy cút hết ngoài cho !"

Bên tai Tả Triển Nhan ong ong những tiếng , bóng lướt qua mắt nhập nhoạng rõ, nhưng mùi hương thì thật.

Yêu khí?! Tả Triển Nhan rùng , trừng mắt, định vùng dậy thì bất ngờ ai đó giáng một cú mạnh đầu, khiến ngất lịm .

Khi tỉnh , thấy đang êm ái trong một chiếc vỏ sò khổng lồ lót đầy rong rêu mềm mại, khâu vá cẩn thận, vết thương đắp một loại bùn xám xanh, cố định bằng những sợi tảo dai chắc. Xung quanh là làn nước xanh biếc lấp lánh, đàn cá nhỏ đủ màu tung tăng đuổi qua những bong bóng nước.

Một luồng sáng lạnh lẽo lướt qua tầm mờ ảo của Tả Triển Nhan. Bất Động giường vỏ sò, nhanh tay rút thanh kiếm dài ba thước, tặc lưỡi: "Kiếm gỗ Đào Đô quý thật đấy, hóa là hậu duệ nhà họ Tả."

Tả Triển Nhan ngẩn , đó bất chấp cơn đau nhức , bật dậy khỏi vỏ sò, một tay bóp chặt cổ Bất Động, đôi môi tái nhợt mấp máy: "Yêu nghiệt, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của mi chạm nó."

Bốp! Một chiếc đế giày đập thẳng đầu Tả Triển Nhan. Đỗ Thập Nương chống nạnh mắng: "Không nhờ mấy con 'yêu nghiệt' thì cái loại con cao quý như c.h.ế.t trương phềnh lên ! Mới là đạo sĩ thôi mà! Chỉ là thằng nhóc mặt búng sữa thôi mà! Anh tưởng là cái rốn của vũ trụ chắc?"

"Cô..." Tả Triển Nhan đập nổ đốm mắt, sang trừng cô giận dữ.

"Còn dám trừng mắt với bà ?" Lại thêm một cú đế giày nữa mặt.

"Thôi nào, đập nữa là mặt mũi dẹp lép như cái chảo bây giờ." Lão Trần chậm rãi bước tới, đặt chiếc lư hương gỗ t.ử đàn nhỏ lên cái bàn vỏ sò, với Tả Triển Nhan: "Cái nhặt bên ngoài, là của hả? Thôi, đừng vẻ nữa, giờ đến con cá cảnh cũng g.i.ế.c nổi . Đến giờ t.h.u.ố.c ."

Tả Triển Nhan giật thanh kiếm từ tay Bất Động, buông tay , lạnh lùng ba con yêu quái: "Nếu còn sống, đừng mong bất cứ kẻ nào trong các chạy thoát."

Đạo sĩ và yêu quái, chính tà bất lưỡng lập, tuyệt đối thỏa hiệp, ô danh môn phái - từ nhỏ đến lớn, luôn dạy như .

" vốn dĩ định chạy. Thủy Tinh Cung là nhà , thích ở nhà lắm." Bất Động hề hề: "Lão Trần bảo vết thương của nặng, ít nhất dưỡng thương nửa tháng, cứ yên tâm mà ở . Bọn cho nuốt viên Bích Thủy Châu , lên bờ nhớ nhổ , là c.h.ế.t khát đấy."

Nói xong, ánh mắt vô tình cố ý liếc qua gáy Tả Triển Nhan, mỉm đầy ẩn ý. Tả Triển Nhan cau mày, gạt tay Lão Trần đang định thuốc, lạnh lùng hỏi: "Con Thanh Giao ?"

"Nó chạy thoát ." Bất Động nhớ : "Cậu đ.â.m nó một nhát nhưng trúng chỗ hiểm. Còn thì thương nát , bọn mà đến chậm một chút là chầu ông bà !"

Tả Triển Nhan siết chặt chuôi kiếm, im lặng.

"Có vẻ chẳng quan tâm nó trốn nhỉ." Bất Động soi xét vẻ mặt , : "Thế giống phong cách của một đạo sĩ quyết tâm trảm yêu trừ ma."

Bất ngờ, Tả Triển Nhan rung kiếm, lưỡi kiếm sáng loáng kề sát cổ Bất Động, hạ giọng: "Anh cũng là Giao, dù hóa thành , vẫn ngửi thấy mùi của . Anh tin , thể g.i.ế.c tìm đồng bọn của !"

"Đính chính chút nhé, là đồng loại thôi, đồng bọn." Bất Động đảo mắt. Kiếm Đào Đô khác hẳn vũ khí thường, lạnh mà nóng, nhiệt độ càng cao uy lực càng lớn. Từng một thanh Đào Đô khác cũng kề cổ như , nóng của nó suýt thiêu đốt da thịt . Anh mỉm , dùng ngón tay gõ nhẹ lưỡi kiếm, bảo: "Nhóc con, kiếm của lạnh ngắt . Tốt nhất là nghỉ ngơi ."

Đỗ Thập Nương lườm , xì một tiếng: "Đã bảo đừng cứu cái ngữ qua cầu rút ván . Chúng là yêu quái vạn ác, còn là sứ giả chính nghĩa, c.h.é.m đầu cũng đáng đời!"

"Thanh niên , gì từ từ ! Giờ là thời đại hòa bình mà!" Lão Trần nhát gan thấy rút kiếm liền thụt cổ mai, chỉ dám thò nửa cái đầu vọng .

"Nghe , giờ cần t.h.u.ố.c và nghỉ ngơi, chứ dọa . Phải dưỡng sức cho mới cứu thế giới chứ!" Bất Động cảm thấy lưỡi kiếm cổ đang dần nóng lên.

"Cứu ..." Tả Triển Nhan thất thần trong giây lát, như đang lưỡng lự, đó ép lưỡi kiếm sát hơn: "Anh, theo !"

Đỗ Thập Nương thấy biến, định tay thì Tả Triển Nhan nhanh tay lấy một khối đá đen đeo cổ, ném lên trung. Nó lập tức hóa thành một đồ hình bát quái bằng khí vàng đỏ rực rỡ và sắc bén. Đỗ Thập Nương gần luồng khí đẩy lùi, ngay cả Lão Trần xa tít cũng dư chấn hất lăn lông lốc. Cả Thủy Tinh Cung rung chuyển, tôm cá hoảng loạn chạy tứ tán.

Khoảng vài phút , bát quái đồ mới dần tan biến trong nước. Đỗ Thập Nương và Lão Trần kịp hồn thì phát hiện tên yêu quái trạch nam Bất Động bắt cóc khỏi ngôi nhà bám trụ suốt bao năm qua.

 

Loading...