Đầu hạ là thời điểm nhất của thành phố ven sông . Dòng sông rộng lớn uốn lượn từ Bắc xuống Nam, chảy trôi qua hàng nghìn năm lịch sử.
Trong căn phòng hạng sang tầng thượng một khách sạn năm , từ ban công thể thu trọn vẻ dòng sông tầm mắt.
Một ghế ngoài ban công, tay cầm ống nhòm, ngắm bờ sông hoàng hôn với những con thuyền ngược xuôi và ánh đèn lấp lánh.
"Đẹp thật đấy." Người đó bằng tiếng Nhật lưu loát: "Mọi đến đông đủ ?"
Một nhóm nam nữ ăn mặc như khách du lịch kính cẩn lưng, đàn ông trung niên dẫn đầu cúi chào và đáp bằng tiếng Nhật: "Thưa Chủ tịch, đông đủ cả."
"Vậy thì ngày mai, khi lên thuyền, hãy tận hưởng phong cảnh nhé." Người ghế hạ ống nhòm, bóng tối nhập nhoạng che khuất khuôn mặt: "Sau , Trung Quốc sẽ là thiên hạ của chúng ."
"Rõ!" Tất cả đồng thanh cúi đầu.
Nhìn từ cao, bến cảng xa xa thật yên tĩnh, tàu bè lớn nhỏ im lìm mặt nước như những con mèo lười biếng, chẳng gì đ.á.n.h thức nổi. Tiếng sóng vỗ và tiếng gió hòa quyện tạo nên bản nhạc đêm êm dịu. Mọi thứ trông vẻ bình yên, nhưng chỉ là bề nổi mà mắt thường thấy.
Cùng lúc đó, tại một khu chung cư bình dân trong thành phố, một bà trẻ soạn ba lô cho con gái học lớp hai càm ràm với chồng: "Cuối tuần nào cái con bé Tiểu Khôn cũng học múa ba lê, giờ thì , mai nghỉ học. Trường lớp kiểu gì mà tổ chức chơi thuyền bè, phiền phức quá thể!"
"Anh gọi cho cô giáo Quách , cô bảo lớp Tiểu Khôn đạt danh hiệu tập thể tiên tiến gì đó nên nhà trường mới thưởng cho chuyến . Trẻ con mà, tới lúc chơi thì cứ cho chúng chơi, nghỉ một buổi múa ." Ông chồng vẫn dán mắt tờ báo.
"Biết , , cô Quách bảo hoạt động ý nghĩa lắm, còn bắt phụ nhật ký du lịch nữa cơ." Người vui nhất là cô con gái nhỏ, reo hò ầm ĩ: "Yeah! Tuyệt quá! Mai thuyền lớn, khỏi tập múa!"
Sáng hôm , một nhóm học sinh tiểu học đồng phục chỉnh tề tập trung tại quảng trường bến tàu, ríu rít như chim vỡ tổ. Dưới sự dẫn dắt của cô giáo trẻ, cả đoàn vui vẻ tiến về phía .
Đích đến của họ là chiếc du thuyền tầm trung tên "Hắc Trân Châu". Lộ trình của tàu cố định, xuôi dòng về phía Nam ngắm cảnh , tổng cộng ba tiếng.
Hôm nay, ngoài bốn mươi học sinh, còn hai đoàn du lịch khác cũng lên tàu, tổng cộng đến trăm , khiến khoang tàu rộng thênh thang. Con tàu tên là Thắng Lợi, khi tư nhân thầu thì đổi tên thành Hắc Trân Châu để hút khách, nhưng vì cũ kỹ nên ế ẩm, chỉ sống nhờ mấy đoàn khách lẻ. Hôm nay vớ bẫm hai đoàn khách, chủ tàu mừng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-19.html.]
Trong tiếng còi tàu, Hắc Trân Châu rẽ sóng, từ từ rời bến.
Đám nhóc tì phấn khích nhất, tranh chỗ sát cửa sổ, vẫy tay chào trời xanh mây trắng.
Tàu càng xa, sắc mặt cô giáo trẻ càng nghiêm trọng, liên tục nhắc học sinh yên. Liếc đám du khách nam nữ phía , nụ môi cô tắt hẳn. Cô dậy nhà vệ sinh, móc điện thoại gọi.
"Tiểu Ngũ, tàu lạ? Chẳng bảo bao trọn gói !"
"Em cũng ! Em trả tiền để họ nhận khách khác mà! Chắc bọn họ thấy tiền sáng mắt, để em tính sổ với họ !"
"Thôi , chuyện đó tính . Giờ bảo em để mắt kỹ đám đó, đừng để chúng phá hỏng việc lớn."
"Rõ , đại ca."
Thời gian trôi nhanh như nước chảy.
Đêm đó, thành phố xảy vài sự kiện chấn động.
Thứ nhất, phụ một lớp tiểu học đồng loạt báo án: con em họ cô chủ nhiệm dẫn chơi nhưng đến giờ vẫn biệt vô âm tín.
Thứ hai, hiệu trưởng trường tiểu học kiên quyết phủ nhận việc phê duyệt chuyến , khẳng định đây là hành động tự phát của giáo viên chủ nhiệm.
Thứ ba, cảnh sát ập nhà cô giáo chủ nhiệm ngay trong đêm, phát hiện cô Quách ngất trong phòng ngủ. Sau khi tỉnh , cô khai rằng ba ngày nhận bưu kiện, ngửi thấy mùi lạ ngất lịm, gì. Phụ tin, họ khăng khăng ban ngày chính mắt thấy cô dẫn học sinh , tạo nên cảnh tượng hỗn loạn.
Thứ tư, chiếc tàu "Hắc Trân Châu" mất tích.