CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 30
Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:52:45
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngôi làng thực sự phong cảnh gì , những ngôi nhà tranh thấp bé, nông dân nam nữ vất vả, những đứa trẻ đầy bùn đất, cùng vài thửa ruộng cằn cỗi, bên ngoài làng là dòng sông lớn cuồn cuộn sóng trắng, mùi phân bò ở khắp nơi, gì mà .
Thế nhưng hứng thú. Anh cầm cần câu bờ sông, quăng lưỡi câu thật xa xuống nước thèm quan tâm nữa, đội nón lá lên che mặt, tảng đá xanh lớn mà ngủ gật. Không xa bờ sông, một chiếc thuyền nhỏ đậu, lắc lư nhẹ theo dòng nước. Gió chiều từ sông thổi qua, những cành liễu bờ lập tức bay bay như mái tóc dài của mỹ nhân.
ở một chỗ tưởng chừng kín đáo, quan sát đàn ông lẽ ngủ say .
Dao Thái, giờ gọi như thế, và cũng chẳng bận tâm. Anh kỹ năng tuyệt vời với dao, chỉ thể xử lý hành và thịt heo, mà còn thể rạch bụng và lấy lá bùa mà để dấu vết. Anh là yêu quái nhưng hề kinh ngạc. Anh một chị gái tê liệt tứ chi, khiến rời nhà mỗi sáng và trở về buổi chiều, lo liệu ba bữa ăn và chăm sóc cho cô .
Phải thừa nhận rằng thức ăn nấu ngon, miếng thịt cắt đều và mỏng, thể xuyên qua ánh sáng, hảo đến mức, như khi c.h.é.m đầu , sạch sẽ và gọn gàng.
Ánh nắng buổi trưa nóng như thiêu đốt vẫn còn in đậm trong tâm trí . Trên đài hành hình, hai , một , một quỳ.
Chiếc áo đỏ chói như bốc cháy , ánh sáng chói mắt nhảy múa nguy hiểm thanh kiếm thép trong tay. Anh ngẩng đầu lên một chút, yên như một bức tượng, bộ quần áo tù nhân vẫn còn trắng tinh, như một con cá lật ngửa, bất lực trôi mặt nước.
Chém! Lệnh bài của quan huyện rơi xuống đất, tạo nên một đám bụi nhỏ.
Anh cúi xuống, như thì thầm điều gì đó tai t.ử tù, ...
Tay nâng lên, đao hạ xuống. Dưới đài vang lên tiếng kêu kinh ngạc, còn tiếng thét xé lòng của một phụ nữ cùng với cảnh ngất xỉu.
Máu tươi vọt lên cao, hòa cùng màu đỏ trong ánh sáng ban trưa, thấy ngọn lửa bùng lên dữ dội từ bên trong lẫn bên ngoài cơ thể, khiến cả đài hành hình màu xám trắng cũng đỏ rực.
trong đám đông đang dần tản , bước xuống từ đài hành hình.
Dù giữa chúng còn một cách khá xa, và nhiều cái đầu sống động đang lắc lư giữa chừng, chúng vẫn dễ dàng thấy .
"Đây là công việc của ." Anh thẳng mắt , từ từ .
Đôi bàn tay với mười ngón dài và thon thể nấu những món ăn ngon nhất, cũng thể c.h.é.m đứt những chiếc đầu cứng nhất.
đối diện với ánh sáng, cuối cùng cũng rõ khuôn mặt , ánh sáng rực rỡ nhất sạch lông mày và nét mặt của , nếu cạo bộ râu lộn xộn, gã đao phủ sẽ là một đàn ông trẻ tuổi và trai.
, là .
Vào khoảnh khắc lưỡi d.a.o thép của hạ xuống, một tia chớp xẹt qua cơ thể , một vài ký ức lãng quên đột nhiên tỉnh . Mũi của với rằng, đàn ông , mà là yêu quái. ngửi thấy mùi thật sự của ...
Hôm nay, dậy từ khi trời còn sáng, chuẩn bữa sáng, thậm chí còn hiếm khi rửa mặt kỹ càng. Sau đó, lôi từ trong hòm một chiếc áo choàng đỏ, mặc mà dùng vải đen bọc , đeo lưng.
Trước khi khỏi cửa, với Hoàng: “ đây.”
Hoàng vẫn bên cửa sổ ngoài, ánh sáng tươi mới nhất trong ngày cũng cho cô trở nên tươi tắn hơn.
“Xin , vẫn nhớ nhiều.” Cô với Dao Thái như .
Trời càng lúc càng sáng, nước mưa đọng từ đêm qua bốc lên do nóng từ mặt đất, khí càng thêm oi bức. cầm bát cháo thơm ngát bóng cây trong sân, lắng lời tạm biệt kỳ lạ của họ.
Dao Thái sải bước khỏi cửa, chán chường bước trở phòng, đặt bát xuống, ngẩn bức tường. Trên đó những vết khắc do để , mỗi ngày một vết, bảy ngày . Di chứng của vẫn dấu hiệu tiến triển, chỉ trong giấc mơ, mới thấy một vài gương mặt mờ mịt, thấy những tiếng xa gần. Có ai đó đang tìm . Khi tỉnh dậy, luôn cảm giác như .
“Cô trẻ trung xinh , thể nhảy nhót, thực sự khác ghen tị.” Bên cửa sổ, giọng của Hoàng vang lên.
Đây là câu dài nhất mà cô chủ động với .
Khóe miệng Hoàng khẽ nhếch lên, dù chỉ là một nụ mỉm, nhưng cũng cô trở nên rạng rỡ.
“ , cô cô là yêu quái. Yêu quái đều dung nhan già.”
“Cô dường như bận tâm rằng là yêu quái nhỉ.” kéo một cái ghế, xuống bên cạnh cô . Những ngày gần đây, khi Dao Thái nhà, cũng chẳng ở , là một yêu quái thể yên, lang thang khắp huyện Trường Hoan, từ lò rèn của thợ rèn đến quầy tranh của học sĩ, đó đều là cách g.i.ế.c thời gian . Tuy nhiên, quan trọng ngoài lúc nào, đều cửa sổ một đôi mắt mờ nhạt đang thèm thuồng tự do của .
“Anh , từ lâu đây, cũng là yêu quái.” Ánh mắt cô trở nên mơ hồ, chút lạnh lùng: “Anh kể cho nhiều, từ thời cổ đại đến bây giờ. Một câu chuyện dài dài.”
thấy tò mò, bèn hỏi: “Anh cô là yêu quái gì?”
“Nếu là cô, cô nhớ ?” Cô hỏi ngược .
“ .” thành thật trả lời, nếu đổi thành một bình thường, ai đó là yêu quái, lẽ cũng sẽ khó mà tin, chừng còn đ.á.n.h cho đó một trận.
“Có ai sẽ đến tìm cô ?” Cô đổi câu hỏi: “Yêu quái mất trí nhớ.”
“Sẽ !” buột miệng trả lời.
Lòng tự tin vô căn cứ trỗi dậy.
“Vậy thì .” Nụ khó khăn lắm mới hiện mặt cô biến mất: “Còn , sẽ chẳng bao giờ ai đến tìm nữa.”
Cô trông u ám hơn bao giờ hết.
“Phong cảnh ngoài cửa sổ thực sự đến ?”
ngoài vô , chỉ thấy những sân nhỏ lộn xộn, bức tường xám xịt, bầu trời vĩnh viễn đổi, thỉnh thoảng vài con bồ câu bay qua.
“Từ hướng thẳng sẽ thấy hoàng cung.” Cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-30.html.]
rướn cổ ngoài, hoàng cung ? từng đến đó, đó là ngôi nhà nhất trần gian. Nơi mà thiên t.ử cư ngụ, chẳng kém gì tiên cảnh. Một cung điện mà chẳng thấy, nó đáng để cô mãi mỗi ngày ?
“Cô từ hoàng cung ?” thu đầu , đột nhiên hỏi.
Cô : “Cô thật thông minh.”
“ cũng nghĩ là một yêu quái ngốc nghếch.” gật đầu.
“Hoàng là tên của .” Một con bồ câu hạ cánh trong sân, khiến ánh mắt cô khẽ động đậy: “Bên cạnh hoàng thượng, trong Cẩm Y Vệ bốn giỏi nhất, phong tướng quân Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, và Huyền Vũ, tuy là quan chức chính thức nhưng cũng đủ để tôn vinh. Ngoài bốn tướng quân , còn một vị tướng quân như cái bóng, gọi là Hoàng tướng quân, chức vụ chỉ dành cho nữ nhân. Ngoài hoàng thượng và những thành viên Cẩm Y Vệ, ai gương mặt thật của Hoàng tướng quân. Nhiều nhiệm vụ bí mật thể để ngoài đều do Hoàng tướng quân thực hiện trong bóng tối, thần , quỷ .”
Thì , cái gọi là mất trí nhớ của cô là câu chuyện về yêu quái mà Dao Thái kể cho cô , một câu chuyện mà cô chấp nhận và tin tưởng? Cô thực sự quên, mà vẫn nhớ rõ thứ bây giờ. : “Nói , cô mất trí nhớ . Đã từ hoàng cung , về?”
“Bên cạnh hoàng thượng, một Hoàng tướng quân mới.” Cô mỉm .
chăm chú gương mặt cô, tưởng tượng khi cô còn là Hoàng tướng quân, chắc hẳn oai phong lẫm liệt, xinh quyến rũ, dù lúc cô chỉ còn thở yếu ớt như một đóa hoa tàn úa.
“Cô thích hoàng đế.” vòng vo, tự tin khả năng thấu tâm tư khác của .
Cô chút ngạc nhiên, đờ đẫn một lúc, nhưng phủ nhận.
Dù là phụ nữ yêu quái, khi thích một , sự u uất trong lời , ánh mắt ẩn chứa bao điều, gì khác biệt.
cũng từng yêu một , dù nhớ đó là ai.
Có lẽ lâu cô kể câu chuyện của cho ai , nên chút vụng về, chút lộn xộn.
Cô lớn lên trong phủ của Yên Vương, vốn là một tỳ nữ bình thường, nhưng là một tay d.a.o điêu luyện. Những đầu bếp giỏi nhất trong phủ cũng thể cắt thịt rau nhanh và gọn gàng như cô. Vào năm cuối, cô bận rộn một trong bếp, một con d.a.o bếp bình thường nhưng cắt xương, lóc thịt một cách dễ dàng.
Có từ ngoài cửa sổ khen ngợi, cô giật , và đứt ngón tay.
Người ngoài cửa sổ bước , rút khăn lụa , cẩn thận băng bó cho cô.
Người sử dụng d.a.o khó tránh khỏi thương, vết thương tay cô chỉ một, từng ai quan tâm, để mặc chúng tự lành. Cô luống cuống đến mức quên cả quỳ, gì khi mặt Yên Vương.
“Nghe trong phủ một cô gái sở hữu kỹ năng của Bào Đinh, nên đến xem thử, ngờ khiến cô thương, đúng là của .” Ngài đặt tay cô xuống, lời lẽ ôn hòa, hề vẻ gì là cao cao tại thượng của một vương gia: “Sau hãy để đại phu chữa trị cho cô, đôi tay giỏi giang thế mà gặp chuyện may thì thật đáng tiếc.”
Cô hồi phục tinh thần, quỳ xuống, nhưng ngài ngăn , hỏi: “Cô tên là gì?”
“Họ đều gọi là ‘nhóc con’.” Cô nhỏ: “Phụ mẫu bán phủ Yên Vương, để tên cho .”
Ngài gật đầu, ánh mắt rơi những miếng thịt và rau cắt tỉ mỉ, : “Tuổi còn nhỏ mà kỹ năng thế , chắc chắn sẽ nên chuyện. ‘Nhóc con,’ cô đem kỹ năng d.a.o của sử dụng nơi khác ?”
“Nơi khác?” Cô hiểu ngoài nhà bếp, còn nơi nào cần d.a.o bếp nữa.
"Thiên hạ còn nhiều nơi cần một thanh đao hơn là trong bếp." Ngài xoa đầu cô: “Ngày mai đến thư phòng gặp ."
Cô nắm chặt chiếc khăn gấm trong tay, rụt rè thò đầu ngoài cửa sổ, theo bóng dáng cao lớn của ngài khuất dần trong tuyết bay, thứ giữa trời và đất đều mờ ảo, chỉ là rõ ràng, thứ gì thể che lấp ánh hào quang bẩm sinh của ngài.
Ngày hôm , cô đến thư phòng của ngài, ngoài ngài , còn một trung niên tinh thần minh mẫn, dáng nhanh nhẹn.
Ngài tìm cho cô một sư phụ, sẽ tận tâm dạy cô mười tám môn võ nghệ. Cuối cùng, ngay cả sư phụ cũng trở thành bại tướng tay cô. Đao của cô quá nhanh, đến mức cắt đứt cả râu của sư phụ.
Trong vòng năm năm, ngài từ Yên Vương trở thành hoàng đế triều Đại Minh, còn cô, từ một đầu bếp nhỏ, trở thành Hoàng tướng quân xuất sắc nhất trướng của ngài.
Những "loạn thần tặc tử" c.h.ế.t tay cô, dù là thật giả, đều thể đếm xuể. Chỉ cần ngài lên tiếng, cô thể mang về cho ngài bất kỳ chiếc đầu nào, dù đó đáng c.h.ế.t vô tội.
Nhiệm vụ cuối cùng của cô là tìm thanh đao Hạ Kiệt cho ngài.
Câu cuối cùng ngài dành cho cô là: “Ta đợi cô trở về."
cuối cùng, cô trở về, và ngài cũng chờ cô nữa.
"Nếu yêu cô, dù chỉ còn một xác c.h.ế.t, cũng sẽ vượt núi băng đồi để tìm về." Câu bật từ trong lòng : “Nếu biến mất, Ngao Sí dù lật tung ba cõi cũng sẽ bắt về chứ!"
Ngao Sí... cái tên , khuôn mặt kiêu ngạo khó chịu , những cảnh tượng đối đầu gay gắt, đột nhiên thoát khỏi làn sương mù , trở về vị trí cũ trong cơ thể .
"Cô nhớ gì ?" Hoàng .
"... nghĩ rằng quen thuộc với ." ấp úng.
"Được một đối xử như , thật hiếm ." Cô đầu .
"Dao Thái cũng đối xử với cô mà." thật lòng.
Cô chỉ gượng, : "Một mà hiểu nổi, rốt cuộc dám gần."
Cô chìm thế giới riêng của , dù vẫn còn nhiều điều hỏi, nhưng thấy cô như , cũng chán nản, bèn lẻn ngoài dạo chơi.
Trời gần trưa, phố đông đúc hơn bao giờ hết, ai cũng đổ về một hướng.
Có , hôm nay phạm nhân c.h.é.m đầu.