CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 39

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:54:15
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mua lẻ mở lẻ, mua chẵn mở chẵn, mua đổi nha!”

“Mở nhanh! Mở mau!”

“Một ba năm... mười một! Xin nhé các vị, lẻ !”

“Chậc! Chán c.h.ế.t! Đi thôi, chơi nữa!”

“Các vị thong thả nhé! Lần đến chơi!”

Ở góc phố mấy nổi bật, Nguyên Giới hớn hở vẫy tay chào đám thanh niên tản , cúi xuống nhặt từng đồng bạc vụn tấm vải xanh trải đất, bỏ túi, nhặt : “Cái mua gà , cái mua kẹo quế hoa, cái …”

Chưa kịp đếm xong, một bàn tay to lớn từ lưng thò , tịch thu hết bạc.

“Không học gì, học mở sòng bạc!” Người đàn ông trẻ tuổi hai mươi, mặc áo vải thô, chân giày vải, đeo một chiếc hộp gỗ nặng nề, một tay cầm bạc, một tay nắm tai Nguyên Giới, đống đậu phộng tấm vải xanh mà : “Lại còn lấy đậu phộng cá cược lẻ chẵn!”

“Có lúc cũng dùng hạt dưa nữa… Ái da, sư phụ, con sai !” Nguyên Giới giả vờ nhăn nhó, nháy mắt trò: “Sư phụ đó lâu quá thấy , cũng dẫn con theo chơi cùng, đây chán quá, bằng kiếm chút bạc xài.”

“Sư phụ con đó chơi ? Vào mấy nhà quyền quý biểu diễn, quy định rõ ràng, hầu hết suất đều các đoàn kịch nổi tiếng giành hết , đến bọn lang thang như chúng thì chỉ còn một suất, dẫn con cũng !” Sư phụ thả tay , chọc chọc đầu Nguyên Giới: “Sư phụ kiếm nhiều tiền, lấy gì nuôi con? Đồ nhà ăn còn nhiều hơn cả lợn rừng nữa. Thôi, nhanh thu dọn đồ đạc thôi! chúng nhanh chóng lên đường, nếu sẽ lỡ mất việc ở phủ tướng quân ở huyện Đào Nguyên mất!”

“Dạ!”

Dưới ánh hoàng hôn, thầy trò hai xách đống đồ đạc lớn nhỏ, leo lên phương tiện duy nhất của họ là một chiếc xe lừa ọp ẹp, đến cơn gió lớn cũng thể thổi tan, họ đẩy con lừa nhỏ tính khí khỏi cổng thành, giữa tiết xuân ấm áp nhưng vẫn còn lạnh lẽo, về huyện Đào Nguyên.

Họ là những nghệ sĩ giang hồ, sư phụ tên là Tam Vô, đồ tên là Nguyên Giới. Họ những trò như múa đao múa kiếm leo trèo đập đá, họ chỉ diễn những trò vui nhộn và kỳ lạ, tô mặt diễn những vở hài kịch khiến bò, thỉnh thoảng cũng bán những viên t.h.u.ố.c ngon nhưng cũng c.h.ế.t . So với những đoàn hát lớn đông , họ chỉ hai thầy trò qua , thu nhập nhiều, chỉ đủ sống.

Từ khi Nguyên Giới bắt đầu ký ức, cô cùng sư phụ rong ruổi qua các thành phố lớn nhỏ. Từ bé cô nghịch ngợm, sư phụ sợ cô chạy mất nên mỗi khi biểu diễn buộc một sợi dây quanh eo cô, đầu của sợi dây buộc chỗ gần nhất với ông. Chỉ đến khi biểu diễn xong mới thả cô . Những ngày tháng như kéo dài đến khi cô ba bốn tuổi, cầm chiêng để thu tiền của khách xem biểu diễn thì mới chấm dứt.

Nói thì, sư phụ chẳng khác gì bố của cô, bây giờ lẽ già lắm , nhưng ngược , ông hề già. Trong ký ức xa nhất và gần nhất của Nguyên Giới, ít nhất mười lăm năm trôi qua, nhưng dáng vẻ của sư phụ vẫn đổi chút nào, hai mươi tuổi, mũi cao, mắt sâu, đường nét khuôn mặt nổi bật. Mỗi khi Nguyên Giới giúp ông tẩy lớp trang điểm đỏ xanh nực đó, cô luôn : “Sư phụ, nếu mặc đồ , chắc chắn còn hơn những công t.ử mặc áo gấm ! Nhìn cái tên đầu heo nhà họ Lý xem, mập ú như mà còn mặc áo trắng!”

Đối với lời khen ngợi của cô, sư phụ luôn như một con cáo trộm gà, xoa đầu cô : “Nếu sư phụ chỉ lo mua đồ , thì thể để dành tiền của hồi môn cho con !”

Ừm, Nguyên Giới là con trai, dù trông cô giống. Đến khi cô hiểu của hồi môn là gì, cô hài lòng, nghiêm túc với sư phụ: “Con cần của hồi môn, hãy đổi của hồi môn thành bạc , đó mở một sòng bạc, bà chủ, kiếm tiền nuôi sư phụ lúc tuổi già.”

Sư phụ xong hài lòng, : “Nếu , thà rằng lấy của hồi môn của con mua một mảnh đất ở quê, trồng trọt nuôi lợn còn hơn một kẻ cờ bạc, dù con cũng phóng túng như lợn rừng, ở thành phố chỉ tổ gây họa.”

Thỏa thuận đạt thành, kiếm tiền mua đất nuôi lợn trở thành lý tưởng cao nhất của hai thầy trò. từ lý tưởng trở về hiện thực, đếm tiền tiết kiệm bao nhiêu năm qua, e rằng ngay cả một nhà xí ở quê cũng mua nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-39.html.]

“Sư phụ đổi tên , Tam Vô khó chịu quá.” Nguyên Giới mặt trời đỏ rực đang dần lặn xuống, buồn chán .

“Không đổi.” Sư phụ đang lái xe, chăm chú đường: “Sao, chê sư phụ ?”

“Người tên sư phụ khác xem, vang dội dễ chịu. Người nên…”

“Sư phụ tiền, vợ con, phiền não, đường đường là Tam Vô sư phụ, gì mà ! Còn dám chê sư phụ!”

“Nghe là sự thật, tên thầy khó thì cũng thôi, tên đồ cũng thầy phá hỏng. Thầy những cô gái cùng tuổi với con , ai ai cũng tên Hoa Điệp, dịu dàng thướt tha mấy.”

“Sư phụ nhặt con bên ngoài chùa Giới T.ử tháng Giêng, Nguyên Giới hơn những cái tên đó bao!”

“Nghe như tên tiểu hòa thượng !”

“Con vốn dĩ chui từ ngoài chùa hòa thượng mà!”

“Hừ!”

Con lừa nhỏ chạy băng băng trong màn đêm dần buông, cách huyện Đào Nguyên còn xa nữa. Tam Vô lờ mờ thấy tiếng nước chảy róc rách. Đào Nguyên là quê cũ của ông và Nguyên Giới, là quê cũ nhưng cũng chẳng nơi nào cố định để dừng chân, nhà nào rẻ thì họ thuê nhà đó. Khi thực sự tiền, họ cũng đến ở nhờ vài ngày tại chùa Giới T.ử ngọn núi dã ngoại, sư thầy già ở đó quen với họ lắm, nhất là với Nguyên Giới, cô bé thông minh nhanh nhẹn từ nhỏ, lòng sư thầy. Sau , khi ông dẫn Nguyên Giới biểu diễn khắp nơi ngày càng nhiều, hai thầy trò thường xa cả nửa năm, trở về, gần ba năm, Nguyên Giới cao thêm nửa cái đầu so với lúc .

Có lẽ do gần quê nhà, ánh mắt của Tam Vô chút mơ hồ.

Bên ngoài huyện Đào Nguyên một con sông tên là Đào Hoa, bờ sông đầy cây đào, đến mùa xuân, hoa soi bóng nước, cảnh sắc .

Ngày dài tháng rộng, ai dựng nên truyền thuyết rằng sông Đào Hoa một tiên t.ử Mặt Cười, vui lòng giúp đỡ khác, cầu tất ứng. Bởi lẽ đó, nước sông Đào Hoa trở thành thần vật mang phúc thọ và se duyên, khiến ít lớn trẻ nhỏ từ xa xôi tìm đến đây múc nước uống. Chuyện giúp phúc thọ thì , nhưng huyện Đào Nguyên kiếm ít tiền nhờ con sông . Chỉ cần những quán , nhà hàng mọc lên bên bờ sông, còn cả những gian hàng bán bùa chú cầu duyên, bùa bình an bốn mùa, bùa miệng mãi mãi, cũng lợi ích của con sông .

“Sư phụ cũng đến sông Đào Hoa múc một bát nước !” Nguyên Giới ranh mãnh.

“Sư phụ khát.”

“Sư phụ khát nhưng cũng nghĩ cho sư nương tương lai chứ!” Nguyên Giới bĩu môi: “Khi nào sư phụ dẫn sư nương về, thì con giặt vớ thối và vá quần áo rách cho nữa!”

“Quần áo đều là sư phụ vá cho con, tay nghề khâu vá của con vá chỗ nào trông cũng giống m.ô.n.g gà!”

Hai thầy trò ồn ào, con lừa nhỏ thấy mà phát bực, kêu lên vài tiếng, chạy nhanh hơn, kịp đến cổng thành khi trời sáng.

 

Loading...