CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:58:25
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phải là nhàm chán đến mức nào mới thích bày cái trò thử thách gan kiểu chứ?

Chương Tam Phong ném chiếc phong bì đen lên bàn, ôm đống quần áo ban công, cẩn thận trải từng món phơi nắng. Với cô, máy sấy và ánh mặt trời mãi mãi là hai thứ ý nghĩa nhất. Từ lúc đến đất nước , cô luôn cảm thấy trong quần áo ẩn giấu một nỗi ẩm ướt khó chịu, cứ đem phơi nắng thì mặc mới thấy thoải mái .

đầu tấm phong bì đen. Sáng nay, "Hội nữ sinh Thập Tự Hoa Hồng" - nơi xưng tụng là tụ điểm của những cô gái xinh và trí tuệ nhất học viện - phái đại biểu ném bức thư cho cô. Bên ngoài phong bì dòng chữ sặc mùi bề : "Thiệp mời đặc biệt của hội thử lòng gan ". Về phần nội dung bên trong, cô còn thời gian để xem.

Tuy nhiên, danh tiếng và tác phong của hội nữ sinh thì cô qua ít. Thành viên của hội đến từ khắp nơi thế giới, nhưng họ đều ba điểm chung: một là gia thế cực , hai là ngoại hình đều thuộc hàng xinh , và ba là... nhiệt tình "xây dựng uy tín" bằng cách bắt nạt sinh viên mới.

Đây là Học viện Nghệ thuật Rose Cross (Thập Tự Hoa Hồng) tại thị trấn Fleet, London. Chương Tam Phong, khi nhận "Lời mời thử gan", sớm nếm mùi các thủ đoạn của hội nữ sinh : sâu lạ xuất hiện trong thức ăn, bài tập vất vả lắm mới xong bỗng cánh mà bay, chuột c.h.ế.t trong giày...

Cô cực kỳ hiểu, vì những kẻ thích tổn thương khác để tìm cảm giác thỏa mãn cho bản như ? Chẳng lẽ họ là quái vật vô cảm ? Nghe , những nữ sinh đó sẽ tung đòn đả kích cuối cùng đối với những "tân binh" gai mắt, đó là ép đối phương tham gia cái gọi là "thử thách gan ". Trong thư sẽ đủ loại nhiệm vụ quái đản, bắt buộc thành. kết cục, dù thành thì nhận thư vẫn là kẻ chịu thiệt. Có dọa đến nhập viện, suýt c.h.ế.t đuối. Ban giám hiệu tuy xử lý nhiều , nhưng khổ nỗi chứng cứ xác thực, nạn nhân dám vạch trần, nên chuyện cứ thế cho qua.

Nghĩ đến đây, Chương Tam Phong mỉm . Cô sớm đoán bọn họ sẽ dùng "đòn cuối" với . Thực , từ ngày đầu bước chân học viện, cô trở thành "cái gai trong mắt" của ít .

Đôi khi, bạn trở thành kẻ thù của khác vì thù hận, mà đơn giản là vì sự đố kỵ.

Rose Cross là một trường nghệ thuật mới nổi, thành lập cách đây mười năm, tuyển sinh cầu, câu nệ học vấn giới tính, chỉ đ.á.n.h giá tài năng và tiềm năng. Một khi trúng tuyển, sinh viên chỉ miễn học phí mà còn nhận trợ cấp sinh hoạt cao. Rất nhiều tài năng nghèo khó thế giới đến đây và thành danh, khiến danh tiếng học viện ngày càng lẫy lừng. Được gia nhập Rose Cross trở thành niềm tự hào, nhưng sự cạnh tranh cũng vô cùng khốc liệt.

Thế nhưng Chương Tam Phong, nữ sinh Trung Quốc mười bảy tuổi , là một ngoại lệ. Cô năm dòng kẻ nhạc lý là gì, phân biệt Picasso và Monet, thậm chí còn chẳng Mark Twain là ai. Trong buổi phỏng vấn, cô chỉ hát một bài trong vở Opera "Phu nhân Butterfly", và lập tức ban giám khảo nhất trí thông qua. Sau đó, cô còn thật thà khai rằng mới bài đó hai tiếng khi thi và hát theo trí nhớ.

Sự thành thật của cô, trong mắt khác, biến thành màn khoe khoang trần trụi. Ngưỡng mộ , nhưng ghen tị thì nhiều hơn.

Đối với ánh mắt soi mói, cô chẳng hề bận tâm. Mỗi ngày, cô đeo chiếc ba lô Jean cũ kỹ xuyên qua khuôn viên trường. Ngoài những lúc ở hàng cuối cùng trong lớp học, cô sống như một kẻ vô hình, đến dấu vết. Có đồn thấy cô lén lút lang thang phòng lưu trữ hồ sơ; thấy cô đào bới điên cuồng ở vườn hoa nhà thờ lúc rạng sáng - hỏi thì cô bảo đang trồng đậu. Và điều khiến cô bàn tán nhiều nhất chính là sức ăn. Một nữ sinh thể ăn nhiều đến mức kinh khủng như !

phản bác, cũng phủ nhận những lời đồn đại. Cô sống đúng giờ, tuân thủ quy tắc, chọc ai cũng chẳng sợ ai. Tóm , cô gái Chương Tam Phong nhanh chóng dán nhãn là "quái nhân", cô lập triệt để.

quan tâm. Mục đích cô đến Rose Cross vì bản .

...

Ánh nắng hôm nay thật gay gắt. Cô tì lan can ban công, xuống khuôn viên học viện như tranh vẽ. Nơi tràn ngập những sinh viên trẻ trung, tài năng. Cô thường đây, hy vọng một ngày nào đó sẽ thấy bóng dáng quen thuộc của trong đám đông. Mỗi khi ý niệm đó xuất hiện, tim cô nhói đau âm ỉ.

Dưới lầu vang lên tiếng chuyện. Bà Bell tóc bạc phơ xách giỏ hoa quả trở về, giọng bà lúc nào cũng oang oang, từ xa vẫn rõ.

Ký túc xá ở đây chia hai khu. Giám thị ký túc xá nam là ông Nick, một đàn ông trung niên đeo miếng bịt mắt đen bên trái, lúc nào cũng ngậm tẩu t.h.u.ố.c và dán mắt tạp chí mẫu. Còn giám thị ký túc xá nữ là bà Bell, dù giọng to nhưng gương mặt hiền từ như bà tiên trong truyện cổ tích, lúc nào cũng đan len ăn vặt.

Bà Bell là duy nhất trong học viện mà Chương Tam Phong chủ động chào hỏi.

Nhớ ngày đầu tiên chuyển , ổ khóa phòng cô ai đó đổ keo, . Thợ sửa khóa hẹn sáng mai mới tới, còn gã say rượu nào đó thì xúi cô nhảy từ cửa sổ phòng bên cạnh sang - trong khi phòng cô ở tầng bốn! Chính bà Bell cho cô ngủ nhờ ở phòng trực tầng một, pha cho cô ấm đen nóng hổi và an ủi cô.

Bà bảo, Rose Cross là nơi hội tụ của cả thiên thần và ác quỷ. Tài năng khiến họ tỏa sáng như thiên thần, nhưng mặt tối trong tính cách đôi khi càng cực đoan hơn thường. Bà khuyên cô đừng buồn, vì cuộc sống quá thuận buồm xuôi gió mới là điều nguy hiểm.

Tam Phong cảm ơn bà. Với cô, khi trải qua những nỗi đau thực sự, mấy trò vặt vãnh chẳng đáng nhắc tới. Từ đó, cô luôn chào hỏi bà Bell mỗi khi gặp, và bà cũng thường cho cô bánh kẹo tự . Được ai đó quan tâm, dù cũng là một niềm an ủi.

Tam Phong ngẩng đầu trời. Bầu trời nước Anh lúc nào cũng như phủ một lớp màn xám xịt, giống hệt đôi mắt cô từ nhiều năm , cái gì cũng thấy một lớp tro tàn thể xóa nhòa. Không chỉ ở Rose Cross, ngay cả ở nhà, cô cũng từng là yêu thương.

Cô cúi đầu chỉnh tấm chăn đang phơi. Phơi chăn ngay khi nắng lên là thói quen duy nhất gợi nhớ về "nhà".

Ngày bé, mỗi khi trời nắng, sẽ dẫn cô và em trai lên sân thượng phơi đồ, hát. Những bộ quần áo bay phấp phới như những lá cờ đầy màu sắc, thoang thoảng mùi bột giặt. Mẹ sẽ như ảo thuật, lấy từ túi hai cây kẹo mút cho hai chị em. Nụ của luôn rạng rỡ, nhất là khi hai đứa con, ánh mắt tràn ngập yêu thương.

Còn bố cô, ông bao giờ như thế. Cô thậm chí nghi ngờ ông sinh thiếu chức năng "". Việc ông , ngoài uống rượu, chính là ép cô ăn - ăn một lượng thức ăn khổng lồ so với một đứa trẻ, và đó là tiêm thuốc. Bố bảo cô bệnh nặng, ngày nào cũng tiêm. Thứ t.h.u.ố.c màu lam mỗi chảy mạch m.á.u đều khiến cô đau đớn như lục phủ ngũ tạng thiêu đốt, nhiều cô đau đến ngất . Mẹ cô can ngăn, nhưng chạm ánh mắt đỏ ngầu như thú dữ của bố, bà chỉ và lùi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-4.html.]

Khi đó, nguyện vọng lớn nhất của Tam Phong là: một bố với , và tiêm nữa. Cô thấy khỏe, chẳng bệnh tật gì, thậm chí bạn bè cúm hết cô vẫn . Tại ánh mắt bố như một con thú dữ nguy hiểm?

Sự dịu dàng hiếm hoi của bố chỉ dành cho em trai cô. Qua khe cửa, cô thấy bố âu yếm xoa đầu em, tặng đồ chơi cho em. Em trai cô vui vẻ ôm hôn bố. cô và em trai là sinh đôi mà!

Cô từng hỏi bố "trọng nam khinh nữ" . Mẹ phủ nhận, bảo bố yêu hai chị em như . , bố hận... là cô.

Cho đến khi cô 12 tuổi, bỏ , mang theo gì, cũng chẳng để lời nào. Bố vẫn uống rượu, coi như từng tồn tại.

Cô tìm khắp nơi nhưng bặt vô âm tín. Bố vẫn ép cô ăn, ép cô tiêm, nếu phản kháng sẽ đánh. Những năm gần đây, bố già , đòn roi cũng bớt đau. Và thứ t.h.u.ố.c màu lam cũng còn cô khó chịu nữa, cơ thể cô dường như thích nghi.

Em trai cô sống hạnh phúc hơn nhiều. Bố với em . Em trai cũng hiểu chuyện, gì ngon đều chia cho cô một nửa. Mùa đông tay cô lạnh, ngày xưa ủ ấm, , ủ tay cho cô là em trai. Ba năm , bé 14 tuổi lén thêm nửa tháng để mua tặng cô đôi găng tay đắt tiền. Em : "Tay chị lạnh như băng , nhỡ em bên cạnh thì để đôi găng ủ ấm cho chị nhé!"

Em trai cô, cao lớn, trai, thông minh xuất chúng. Năm nay, giấy báo trúng tuyển đại học gửi về tới tấp. Em càng lớn càng giống bố hồi trẻ, chỉ khác là nụ của em luôn ấm áp. Tam Phong cảm thấy chút ấm duy nhất trong đời chính là từ đứa em song sinh .

Cô thà c.h.ế.t chứ em tổn thương. Vậy mà... tại những lời tàn nhẫn ?

"Nếu chỉ sinh một chị thôi thì bao! Bố dành hết tình yêu cho em! Sự tồn tại của em cướp hết hạnh phúc của chị!"

Đó là những lời cô gào lên trong cơn say rượu cái đêm định mệnh . Cô nhớ rõ sự im lặng của em trai, và bóng lưng em chạy vụt khỏi cửa.

Hai tháng , em trai bỏ nhà . Em để hai bức thư, một cho bố, một cho cô. Em em từ chối các trường trong nước để đến Học viện Rose Cross ở Anh. Học viện miễn phí bộ, ba năm em sẽ về. Cuối thư, em : "Chị mãi là chị duy nhất của em. Chị ơi, thứ em đều chia sẻ với chị, kể cả hạnh phúc."

Cô c.h.ế.t lặng.

Sau khi em trai , bố suy sụp nhanh chóng. Mùa đông năm ngoái, ông qua đời vì rượu. Phút lâm chung, ông nắm tay cô: "Bố con hận bố. Con cứ hận . Bố đối xử với con tệ, nhưng , con đối xử với chính ..."

Cô giấu em trai chuyện bố mất, định chờ em về . Suốt ba năm, hai chị em chỉ liên lạc qua email và video call. Thấy em ngày càng chững chạc, khoe những tấm huy chương và bảng điểm xuất sắc của Rose Cross, nỗi ân hận trong cô mới nguôi ngoai phần nào.

Năm nay là năm em nghiệp. Em hứa sẽ về.

em về. Chỉ một đêm, liên lạc cắt đứt.

Cô gọi điện sang trường, họ bảo trong danh sách sinh viên ba năm qua hề tên em trai cô.

Ai mà tin ! Những tấm huy chương, đồng phục, bảng điểm trong video call là giả ? Em trai cô bao giờ dối!

Trực giác mách bảo cô: Em trai vẫn ở Rose Cross!

Cô quyết tâm thi học viện để tìm em. Cô hồ sơ, video tài năng, và nhận giấy mời phỏng vấn một cách thuận lợi đến đáng ngờ.

Đến Anh, cô báo cảnh sát. kết quả còn vô lý hơn: Không hồ sơ nhập cảnh của em trai cô.

Vô lý! Một sống sờ sờ thể "xóa sổ" như ? Từ ngày đây, trực giác song sinh càng khiến cô tin chắc em trai đang ở gần. Cô tìm em, dù lật tung cái học viện lên!

Tam Phong hít sâu, ôm chăn phòng, hắt vài cái.

Dạo ốm vặt, đau đầu, buồn ngủ, ăn nhiều hơn nhưng uể oải. Trên trán, giữa hai lông mày xuất hiện một nốt ban đỏ kỳ lạ, đau ngứa nhưng xóa .

Cô lắc đầu xua mệt mỏi, cầm lấy chiếc phong bì đen và bước ngoài.

...

 

Loading...