CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 46

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:54:22
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu, chỉ định ứng phó với cô nhóc tinh quái , nhưng nghĩ , nếu kể sự thật cho cô , còn kể cho ai nữa?

Anh kể chuyện chậm, cho đến khi trăng leo lên đến đầu bên , mới kể xong.

Nguyên Giới đưa tay , chạm n.g.ự.c , hỏi: “Ở đây đau ?”

“Ừ.” Anh mỉm gật đầu.

“Tại ?” Nguyên Giới nghiêng đầu: “Lần con trầy đầu gối còn cả một giờ đồng hồ đấy!”

“Đồ ngốc.” Anh xoa đầu cô: “Chú hề thể , ý nghĩa tồn tại của là để thấy đều vui vẻ. Trước đây, sư phụ còn hiểu điều , nhưng hôm nay mới hiểu.”

“Người đó rõ ràng thích xem sư phụ biểu diễn, thích trò chuyện với sư phụ, tại khi sư phụ tẩy trang, cô trở nên như thế?” Nguyên Giới trợn mắt, đầy vẻ khó hiểu.

“Đợi đến khi con lớn gần bằng sư phụ, con sẽ hiểu. Có một chỉ một chú hề đeo mặt nạ, cố gắng trò, liên tục hài lòng, luôn nở nụ cho họ vui vẻ, nhưng khi tẩy trang, khuôn mặt bình thường chẳng còn ý nghĩa gì với họ.” Anh .

Nguyên Giới nhíu mày: “ sư phụ khi tẩy trang cũng một khuôn mặt mà!”

“Haha. Dù đến , cũng chỉ là một khuôn mặt trong đám đông mà thôi.” Anh .

“Sư phụ cứ !” Nguyên Giới lấy một viên kẹo quế nhét miệng : “Vừa ăn kẹo , sẽ buồn như nữa.”

“Sư phụ sẽ .” Anh nhéo má cô: “Dù , để nụ cho khác vẫn hơn là lóc sướt mướt.”

Nguyên Giới suy nghĩ một lát, cúi đầu ăn kẹo, gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-46.html.]

Ngày hôm , cô một chạy đến chùa Giới Tử, nơi lão hòa thượng đang húp cháo rau dại thơm ngào ngạt.

“Sư phụ của con sẽ . Lão hòa thượng, sư phụ mắc bệnh lạ ?” cô giật lấy bát cháo từ tay lão hòa thượng: “Mọi thế , lừa con!”

Lão hòa thượng cô với vẻ khó xử, nghĩ ngợi một lúc : “Đó là bệnh.”

“Vậy là gì!” cô kéo râu ông, lăn lộn đất: “Nếu , con sẽ ở đây mãi, ăn mặc của ông luôn!”

“Được, , với con cũng .” Lão hòa thượng đầu hàng: “A Di Đà Phật, đúng là một món nợ oan nghiệt.”

Hôm đó, khi trời gần tối, Nguyên Giới mới rời khỏi chùa Giới Tử, trông vẻ uể oải. Cho đến khi đến cửa nhà, cô mới đột nhiên lấy tinh thần, nhảy nhót nhà như thường ngày.

Màn biểu diễn của thầy trò vẫn tiếp tục, tiếng reo hò ở chợ vẫn vang lên mỗi ngày.

, cô lâu đến.

Khi Nguyên Giới bình phục, mùa thu nhuốm màu khắp núi đồi. Lúc , tin tức nóng nhất ở Đào Nguyên là cô nhóc của gánh hát thật sự gặp may, trong một biểu diễn bên ngoài, thế nào tướng quân Đoan Mộc để ý, chuộc cô về, đưa về phủ tướng quân, lẽ lâu nữa sẽ thành .

Khuôn mặt son phấn như mới là điều cô thích. Anh hiểu.

Anh vẫn đóng vai chú hề giữa những tiếng rộn ràng, ngã lên, nước mắt, chỉ nụ .

Sau đó một , và cô tình cờ lướt qua phố, chỉ đơn giản là lướt qua , cô thậm chí thèm liếc mắt đến , cô nhớ khuôn mặt thật của .

 

Loading...