CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 52

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:54:28
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu chuyện đến đây là kết thúc.

Tất nhiên, do con búp bê gỗ kể , mà là lão đầu trọc chiếc ghế đối diện, mặc áo sơ mi Hawaii sặc sỡ và đeo kính râm thời thượng kể. Không lâu khi con búp bê gỗ đến cửa tiệm Bất Đình, ông thở hổn hển chạy theo.

“Ông hòa thượng nữa ?” hỏi.

“Chùa Giới T.ử vẫn còn đó, nhưng thể ở đó nữa. Nếu lão hòa thượng ở chùa Giới T.ử sống cả ngàn năm mà vẫn c.h.ế.t, thì thật .” Lão đầu trọc ôm con búp bê lòng: “Đứa trẻ vẫn bỏ thói quen chạy lung tung, ngờ chạy tiệm của cô.”

con búp bê nhỏ trong lòng ông: “Cô giống với những gì ông miêu tả đây.”

“Khi hóa thành Tiếu Diện Tiên Tử, thu thập Tiên T.ử Mặt Cười của con để giúp họ thực hiện điều ước, trông vẻ như lợi là con , nhưng thực khi sử dụng yêu lực của Tiếu Diện, tu vi của càng ngày càng cao. Nếu Tiếu Diện Tiên T.ử thêm vài chục năm nữa, mấy tên đạo sĩ đó là đối thủ của !” Lão đầu trọc cúi xuống con búp bê gỗ: “ đứa trẻ , cả ngàn năm qua từ chối sử dụng bất kỳ yêu lực nào của Tiếu Diện, điều giống như một cỗ máy, nghìn năm khởi động, tất nhiên sẽ gỉ sét. Linh tính thuộc về con của cô gần như cạn kiệt, bây giờ trí khôn của cô hơn gì một đứa trẻ một tuổi. Những năm gần đây, mang cô khắp nơi, chẳng qua cũng chỉ để tìm cách bảo vệ cô . từ nhiều yêu quái về cửa tiệm Bất Đình của cô, cảm thấy điều , nên dẫn đứa trẻ đến tìm cô. rành đường ở đây, đang tìm đường , thì đứa trẻ nghịch ngợm, nhân lúc sơ ý tự chạy . Không ngờ nó đ.â.m sầm tiệm của cô, như cũng là duyên. Cô xem thể…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-52.html.]

“Tất cả những ai đến tìm giúp đều duyên với .” cắt lời ông, uống một ngụm : “Tam Vô tìm đồ ? Theo như ông , linh hồn của Tam Vô đang trú trong cơ thể Đoan Mộc Nhẫn, nên vẫn còn sống như ông.”

“Không . Sau khi vợ qua đời, ai còn gặp nữa. Anh cũng từng chùa Giới Tử.” Lão đầu trọc lắc đầu, uống một ngụm , vị đắng ông lè lưỡi , dám uống ngụm thứ hai.

“Uống cũng là một sự tu hành. Uống ngụm đầu tiên đắng, bèn cho rằng cả chén đều đắng, nên dám thử ngụm thứ hai.” : “Vì hiểu lầm như , bao cảnh bỏ lỡ.”

Lão đầu trọc ngẩn , nghĩ ngợi một chút, cuối cùng cũng mạnh dạn uống thêm một ngụm, l.i.ế.m môi, chân mày giãn : “Ồ, ngọt …”

“Tiệm còn phòng trống, nếu chê thì ông thể ở đây hai ba ngày, khi chuyển biến.” dậy rời : “Tiền thuê phòng giảm giá, rời tiệm thanh toán đầy đủ, nợ chịu.”

 

Loading...