CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 53

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:54:29
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở một vùng quê xa xôi, những cánh đồng lúa xanh mướt, con trâu nước vẫy đuôi, bước lên từ dòng sông.

Người đàn ông cao lớn, đội nón lá, vác cuốc bước căn nhà nhỏ mộc mạc của . Phía nhà, là chuồng lợn do chính tay xây dựng, những con lợn trắng lớn nhỏ đang chen chúc bên trong, kêu la ầm ĩ.

Anh chuẩn mở cửa, nhưng ánh mắt dừng bậu cửa sổ bên cạnh, một con búp bê gỗ mặc váy hoa, đôi mắt to tròn, miệng đỏ tươi cong lên đầy vui vẻ, đáng yêu ở đó.

Anh ngạc nhiên quanh một lúc, chằm chằm con búp bê gỗ, mỉm , tự lẩm bẩm: “Ai bỏ rơi mi ở đây ? Thật tội nghiệp.”

Nói xong, ôm con búp bê gỗ lòng, bước nhà.

Có những ký ức thật sự quá xa xôi, nhiều năm , cũng từng nhặt một đứa bé mang về nhà, nhưng đó là một đứa bé thật sự bằng xương bằng thịt, và ngày đó đang tuyết rơi.

Xa xa con đê giữa cánh đồng, ba đang .

“Giao cô cho như , ?” Lão đầu trọc lo lắng hỏi .

“Ta chỉ thể đến đây thôi.” thản nhiên trả lời: “Nếu một ngày, đàn ông ngốc nghếch thể thấy mặt khác của con búp bê gỗ, lẽ sẽ điều kỳ diệu xảy .”

“Hử?” Lão đầu trọc vẻ hiểu.

“Có quá nhiều thích nụ của chú hề, nhưng chỉ những ai thấy giọt nước mắt của nó mới xứng đáng yêu thương nó. Lẽ đời là , giữa nam nữ là , giữa cha con là , giữa bạn bè cũng . Những chỉ thấy một mặt nghĩ đó là tất cả, cuối cùng sẽ để tuột mất nhiều thứ quý giá.” cái đầu trọc của ông : “Chà! Nói những điều với một lão hòa thượng gì chứ! Không hiểu thì thôi.”

rời . Phong cảnh vùng quê , khí cũng dễ chịu, thích hợp để sống, hoặc để hội ngộ.

Cửu Quyết ở phía , đuổi theo lão hòa thượng làu bàu: “Chuyện nhất định trả thêm tiền! Ông rằng việc nhờ bọn tham lam tìm một bán yêu mất tích gần ngàn năm là khó khăn và tốn tiền cỡ nào! Bà chủ trả tiền, còn bắt bỏ tiền túi ! Liên quan gì đến chứ? là nhân viên của Bất Đình, cũng là chồng cô !”

“A Di Đà Phật, xuất gia tứ đại giai , khi trả tiền trọ, chắc chỉ còn hai đồng rưỡi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-53.html.]

“…”

***

Tức c.h.ế.t ! Lão hòa thượng trọc đầu lén bỏ chạy! Một xu tiền trọ cũng trả!

vài ngày , nhận một gói hàng, một cái hộp lớn.

Mở , bên trong là một con búp bê chú hề, khuôn mặt vẽ hình mặt hề hài hước, chỉ là ở khóe mắt, một giọt nước mắt lấp lánh.

Nhìn kỹ, giọt nước mắt từ vàng ròng.

Lúc mới chuyển từ giận sang vui, mặc dù vàng nhỏ một chút, nhưng bù tinh xảo.

Điều duy nhất cảm thấy may mắn lúc là “Tiếu Diện” của thần Vô Mục chỉ một cái. nghĩ , thật sự chỉ một cái thôi ?

Những chú hề với khuôn mặt hề vẽ lên, đeo các loại mặt nạ, thật sự chỉ tồn tại trong rạp xiếc và cửa sổ của các cửa hàng thôi ?

.

Nếu đó là một chiếc mặt nạ thể tháo , là lớp dầu vẽ thể xóa, thì nhất là hãy tháo xuống. Hãy để lộ khuôn mặt sạch sẽ và chân thật, khi đó mới thể thấy rõ, ai là thực sự bước đến bên .

Nếu đang một chú hề vui nhộn chọc đến mức to, trong lúc vui vẻ, cũng xin nhớ rằng, chú hề cũng , chỉ là thấy mà thôi.

đặt chú hề lên bệ cửa sổ của Bất Đình, ánh nắng vặn chiếu lên bộ đồ hoa của nó.

Cửu Quyết định lấy giọt nước mắt vàng của riêng, nhưng dùng chổi đ.á.n.h khỏi Bất Đình. Cái gì cũng thể tranh với , nhưng vàng thì thể !

A Di Đà Phật!

Loading...