Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngao Sí vẫn , một tháng trôi qua kể từ tin nhắn cuối cùng gửi cho .
Bát Thiên Tuế cũng về. nghĩ lẽ con yêu quái thích lang thang khắp nơi như Gypsy tìm chỗ nào thú vị hơn cửa tiệm Bất Đình.
Chỉ Phiến Nhi cũng trở về, mặc dù thứ thường xuyên trốn chơi và về, nhưng bao giờ vắng mặt lâu như thế, một tuần .
Không thể liên lạc với Ngao Sí. lặng lẽ dọc theo đường để tìm, thậm chí đến tận bờ biển Đông Hải, nhưng thể tìm thấy cung điện Long Cung bí ẩn, chỉ thấy một biển trời mênh m.ô.n.g mặt. Hôm đó trời cũng mưa, một vách đá bờ biển, gì. Đối với kẻ tiền sử cố tình mất tích như , lẽ nên chúc c.h.ế.t ngoài đó.
Còn về Chỉ Phiến Nhi, thứ tiểu yêu giống như con ruồi , bay lượn khắp nơi, chỉ cần chui khe cửa nào đó, cũng chẳng thể tìm . Những kẻ lập dị trong cửa tiệm Bất Đình, ai cũng khiến đau đầu!
“Mất , mất.” Lời của lão già cứ vang vọng trong đầu khi cửa tiệm Bất Đình trống trải.
Đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên một chiếc bình hoa nhỏ đặt bàn tự nhiên đổ, nước tràn khắp mặt bàn. Nếu nhanh tay, nó lăn khỏi bàn và vỡ tan tành.
cầm lấy chiếc bình hoa, nén giận, về phía bên bàn mà gằn giọng: “Anh còn lượn lờ trong Bất Đình đến bao giờ nữa?!”
“Ủa? Cô thấy ?” Một giọng ngạc nhiên phát từ khí.
đặt chiếc bình hoa, gian: “ cần thấy. Bất cứ ai Bất Đình, đều . Anh lén lút bay đây từ ba tiếng rưỡi và cứ vất vưởng cho đến giờ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-54.html.]
“Tuyệt thật, quả nhiên đúng như lời đồn. quan sát cô suốt đấy.” Giọng vô hình tiếp tục: “Nhìn cô đang vui. Nên đang nghĩ cách bắt đầu một cuộc trò chuyện với cô.”
“Nói cái quái gì chứ! Nếu thì trả tiền thuê phòng, thì cút .” bình tĩnh nổi cơn thịnh nộ: “Đừng tưởng là linh hồn thì dám đ.á.n.h !”
Một luồng khí lạnh lẽo và mơ hồ lướt qua gáy , giọng thì thầm bên tai : “cô đ.á.n.h , cũng chịu thua .”
gãi gãi tai, nơi luồng khí lạnh ngứa, nhảy qua một bên: “Anh rốt cuộc gì!”
“Giúp !”
“Không!”
“Vậy thì cứ bay lơ lửng ở đây!”
Chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền đầu bắt đầu rung lắc mạnh, nếu nó rơi vỡ, trái tim cũng sẽ tan nát theo.
giận dữ ngẩng đầu lên…