CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 58

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:55:06
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Peru, mười năm .

Những nơi thời gian lãng quên, thường mang nét khác biệt kỳ lạ. Đêm ở thành phố Machu Picchu thật sự tối tăm hơn bất kỳ nơi nào khác, dù mặt trăng đầu tròn như một cái chậu rửa mặt. Đứng đỉnh cao nhất của thành phố mất tích của đế chế Inca, gió thổi từ các hướng khác , dãy núi xung quanh như những ma thần sống , khiến bạn lo sợ rằng chỉ cần chúng duỗi một cái, là thể lao thẳng bạn. Thật chút cảm giác an nào.

Những bức tường đá xếp chồng lên tỉ mỉ từng lớp một, tạo thành những hình học hảo nhất thế giới, chỉ điều, năm xác sói rải rác bậc thang phá hỏng bộ vẻ đó. Không một giọt m.á.u nào chảy , cơ thể chúng chỉ từ từ tan chảy, dần biến thành một dòng sông vàng nhỏ, thấm mặt đất cứng rắn, để dấu vết gì.

Bạch Mã cạnh ngôi đền cổ, thói quen vẫn dùng khăn tay lau nòng súng, lau : "Quý cô cao quý lạnh lùng Elise, sói c.ắ.n cô, thể phiền cô chống cự một chút ?"

Một cô gái nhỏ nhắn bước từ phía cột đền, ánh trăng, chiếc áo khoác xanh đậm khiêm tốn nhưng mỏng manh của cô gió thổi tung, tạo thành đôi cánh sống động lưng. Gương mặt tinh xảo như búp bê SD của cô rực rỡ như viên kim cương mỹ giữa đêm tối, tỏa sáng ở góc độ.

Cô thật , đến mức dường như lấy trộm hết vẻ của loài . Hơn nữa, gia đình cô cũng thật giàu , đến chậu rửa mặt cũng đính ngọc lục bảo cao cấp.

"Không ở đây , cần gì chống cự." Cô vươn cổ về phía bậc thang, vén mái tóc đen dài ngực: “Năm tên, thể sẽ là năm mươi tên đấy."

Với biểu cảm nửa nửa , đôi mắt vàng đỏ rực như hoàng kim, đôi môi đỏ tươi như hoa hồng, cô gái trẻ như một nữ yêu tinh lạc cõi , nguy hiểm nhưng hấp dẫn.

Bạch Mã thở dài: “Cô thể lạc quan hơn một chút ?"

"Có tội phạm nào lạc quan chứ?" Cô trả lời , nụ tan biến theo vệt chất lỏng vàng cuối cùng biến mất bậc thang: “Số lượng sói nhiều như ruồi muỗi, thể g.i.ế.c bao nhiêu?"

Anh lắc lắc nòng s.ú.n.g sáng bóng, : " quan tâm lượng của chúng là bao nhiêu, chỉ quan tâm giúp cô sống sót đến Ukraine."

Nói , kéo tay cô, nhanh chóng bước xuống bậc thang ở phía xa. Một chiếc Range Rover cũ nát đang đợi trong bóng tối, đầy cam chịu chờ chủ nhân của nó.

Nhét Elise trong xe, Bạch Mã khởi động động cơ, thử mấy mới thấy tiếng máy nổ, âm thanh như tiếng ho của một ông lão tuổi già sức yếu.

"Báo săn chỉ đang ngủ thôi, bình thường chỉ cần chạm nhẹ là khởi động." Bạch Mã giải thích với cô đạp mạnh chân ga, chiếc xe như đang mộng du đột nhiên tỉnh giấc, dồn bộ sức lực lao vút với tốc độ như bay, xứng đáng với tên gọi "Báo săn".

Chiếc xe , đặt tên là "Báo săn", là vật dụng gia đình duy nhất của . Nhiều năm , nó đ.á.n.h cắp từ một bãi xe phế thải ở Cape Town.

"Con đường giống với kế hoạch thỏa thuận với ông ." Elise ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi đang lướt qua. Gió lùa qua khe cửa sổ chỉ thể đóng một nửa, khiến cô dùng tay giữ lấy mái tóc dài để che khuất tầm .

"Có lẽ chính vì mà chúng gặp đội quân lớn của sói." Bạch Mã liếc đồng hồ tập trung về phía : “Còn năm giờ nữa trời sẽ sáng, đủ để đến thành phố." Vừa , gãi đầu, tự lẩm bẩm: "Chỉ thể hành động ban đêm thật khiến lo lắng!"

Elise giả vờ thấy, hỏi: "Nghe định nghỉ hưu, việc kiếm tìm bảo vật giúp khác nữa?"

" già , chạy nổi nữa." Bạch Mã tỏ vẻ thành thật, gương chiếu hậu là khuôn mặt của một Đông Phương, chỉ mới hơn hai mươi, trẻ trung, điển trai, đầy sức sống, đang ở thời kỳ đỉnh cao của cuộc đời.

Elise đầu , nhướng mày hỏi : "Thật tiếc. Không bao nhiêu tội phạm sẽ đau lòng. Này, nên cảm thấy vinh dự vì chuyến xe cuối cùng của ?"

" là cô may mắn đấy." Bạch Mã liếc cô một chút, đột nhiên nhanh như chớp rút s.ú.n.g : “Cúi đầu xuống!"

Elise phản ứng nhanh, lập tức cúi xuống, gần như ngay lúc đó, một viên đạn vàng bay sượt qua đầu cô và b.ắ.n ngoài cửa sổ, trúng chính xác một con sói treo ngược từ nóc xe xuống, định vươn vuốt về phía cô.

Tiếng hú đau đớn vang lên, con sói rơi xuống đường và lăn lông lốc, viên đạn vàng cắm sâu trán nó, chỉ vài phút nữa thôi, nó sẽ kết cục như những con sói khác bậc thang.

"Theo trí nhớ của , sói nhẹ nhàng như . Mấy tên đến đền tấn công đây cũng như thế. Chậc chậc." Bạch Mã thu s.ú.n.g , lắc đầu: “Lại lãng phí thêm một viên đạn. Đạn vàng đắt quá. Ông cô nên cho thêm mấy viên nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-58.html.]

"Người sói cũng phân cấp bậc, bậc thấp thì chỉ sức mạnh thô bạo, hành động vụng về. Những kẻ ở cấp thể đối đầu với chúng thì nhẹ nhàng như chim én, gây tiếng động, đó là kỹ năng cơ bản." Elise tỏ vẻ hoảng sợ gì: “Người sói cấp cao nhất thì đạn vàng cũng vô dụng. Nếu chẳng may gặp chúng, khuyên nên tự b.ắ.n đầu ."

"Viên đạn đắt thế, nỡ dùng." Bạch Mã mỉm , lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, chỉ kính canh gió bẩn thỉu, về con đường vô tận phía , : "Trời mới phía sẽ điều thú vị gì, nghĩ nhiều gì."

Elise theo ngón tay của , : "Phía ? Chỉ một màu đen thôi."

"Trời sẽ sáng mà."

bao giờ thấy ánh sáng ban mai."

"Ờ, cô đói ? Trong thùng ở ghế thức ăn chuẩn cho cô đấy." Bạch Mã chuyển chủ đề: “Đừng lãng phí nhé, liều bắt để trộm nó từ ngân hàng m.á.u bệnh viện về cho cô. Không đảm bảo tươi mới, nhưng chắc chắn rút từ sống."

Elise lắc đầu: "Không đói. Một tuần mới ăn một ."

"Giảm cân ?" Bạch Mã cô từ đầu đến chân: “Dáng cô S mà."

Elise lườm : "Đây gọi là tiến hóa! Kẻ càng yếu thì càng ăn nhiều. Cuối cùng thì cô cũng quên thêm một câu: "Thế nên loài các là yếu nhất, một ngày ba bữa, chỉ ăn."

" thể gọi việc ăn uống là nghệ thuật đầu lưỡi ?" Bạch Mã thở dài tiếc nuối: “Nếu cơ hội, thật sự dẫn cô đến Trung Quốc, quốc gia đó nền ẩm thực đủ để đổi thành kiến của cô."

đó chỉ là cho vui thôi, ai thể đưa một ma cà rồng ăn. Những sinh vật , chỉ tồn tại trong bóng tối và truyền thuyết, mơ hồ xuất hiện trong lịch sử loài , che giấu hoặc phóng đại. Chuyện thật giả lẫn lộn mà lưu truyền đến ngày nay. Thức ăn của họ chỉ là máu, đơn điệu và tuyệt đối. Những món ăn khác, trong miệng họ chỉ vị đắng và cảm giác cháy bỏng, dù ngon đến cũng chỉ là một sự tra tấn. Với ma cà rồng, ánh sáng mặt trời cũng như thức ăn ngon là những trải nghiệm bao giờ .

Elise cũng từng rằng, thực tế như lời đồn, rằng ma cà rồng hề thèm chảy nước miếng khi ngửi thấy máu, sự thỏa mãn tuyệt đối chỉ là sản phẩm của những kẻ vô trách nhiệm. Với ma cà rồng, m.á.u cũng chỉ nhạt nhẽo như nước lã, chỉ điều uống thấy khó chịu mà thôi. Cô ghét những tiểu thuyết miêu tả tộc của như những kẻ phàm ăn tàn bạo.

"Anh còn kịp rời đấy." Elise bất ngờ .

Bạch Mã chớp mắt: "Rời ? Bây giờ đang đưa cô chạy trốn mà."

Chưa dứt lời, Bạch Mã chỉ cảm thấy một cơn gió lạnh khác thường lướt qua mặt, tầm cũng mờ trong chốc lát. Khi trở bình thường, ghế phụ trống . Ánh đèn pha chiếu thẳng về phía , sáng rực lên, Elise khoanh tay một cách thản nhiên, cách đầu xe đầy năm mét.

Tiếng phanh xe kêu chói tai: “Báo săn" dừng chỉ cách Elise vài centimet. Bạch Mã dây an thít chặt đến đau xương sườn, thò đầu khỏi cửa sổ: " nghĩ, khi nổi giận, nhất cô nên xe."

" sẽ tự đến Ukraine." Elise nhúc nhích: “Anh thấy đấy, di chuyển nhanh. Thực mới là gánh nặng của ."

"Cô coi thường như , thật sự khiến buồn đấy." Bạch Mã tỏ vẻ u sầu.

Đột nhiên, tiếng s.ú.n.g nổ vang, phá tan màn đêm bình minh. Trước nòng s.ú.n.g còn đang bốc khói, Elise ôm lấy vai , miệng , ngã khuỵu xuống đất.

"Quân t.ử và đàn bà khó nuôi." Bạch Mã thu s.ú.n.g , mở cửa xe, bế Elise đang bất tỉnh lên, nhét xe, lao về phía đích đến tiếp theo.

Có gì thể nhanh hơn tốc độ rút s.ú.n.g của chứ?!

Đối với một chuyên nghiệp trong việc chạy trốn, ngoài vũ khí sát thương, s.ú.n.g gây mê đặc chế cũng là trang cơ bản. Anh từng dùng khẩu s.ú.n.g hạ gục một con voi.

"Chơi với , chậc." Anh liếc Elise đang bất tỉnh, một thoáng buồn bã hiện lên mặt: “Đồ ngốc."

 

Loading...