CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 64

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:55:44
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ lúc quyết định đến khi vượt nửa vòng trái đất trong sảnh khách sạn , chỉ mất đến sáu giờ đồng hồ.

để Chỉ Phiến Nhi Bất Đình vì nó giúp gì mà còn tổn thương nguyên khí. tin rằng Triệu Công T.ử sẽ chăm sóc nó . Đồng thời, để đề phòng kẻ đến gây rắc rối nữa, bí mật liên lạc với vài quen cũ lâu gặp. Nếu họ sẵn lòng, hy vọng họ sẽ trông coi Bất Đình cho đến khi trở về. Ai dám phá cửa nhà nữa, cứ g.i.ế.c tha!

Dựa theo lời thú nhận của Chỉ Phiến Nhi khi tỉnh , nó hề ý định bỏ nhà . Hôm đó, khi đang dạo ngoài phố và chuẩn về nhà, nó thấy ông chủ của cách cửa tiệm Bất Đình vài chục mét, dừng trong vài giây. Sau đó, bước thêm vài bước dừng, ngập ngừng một lúc bất ngờ mất. Với bản tính tò mò, nó thấy kỳ lạ nên lén theo dõi. Con yêu quái nhỏ tài cán gì mấy, nhưng kỹ thuật theo dõi và rình mò thì thuộc hạng nhất. Không ngờ theo dấu vết , nó tới một quốc gia khác.

Mexico, bán đảo Yucatan.

Ở nơi , gần biển Caribbean, cơn mưa lớn hiếm gặp trong cả trăm năm qua kéo dài gần hai tháng, khiến dân địa phương vô cùng hoang mang. Họ rằng lời tiên tri của Maya sắp trở thành hiện thực, và trận mưa chính là dấu hiệu báo ngày tận thế. Nó Ngao Sí đến đó gì, chỉ thấy một khách sạn sát bên khu di tích cổ Chichen Itza ở phía bắc. Khách sạn tên là "Thiên Đỉnh", từ bên ngoài thì xập xệ, chỉ ba tầng mà cũng dám lấy cái tên "Thiên Đỉnh", nhưng khách thì đông, kinh doanh hơn hẳn so với Bất Đình của . Ban đầu, nó nghĩ rằng ông chủ của chỉ vì tâm trạng nên đến đó để xả stress. khi nó lẻn phòng , nó phát hiện gần như chỉ ở trong phòng suốt ngày, thừ thì cũng ngủ. Đến khi màn đêm buông xuống, mới bước khỏi phòng, thang máy. Nó thấy thang máy lên. Khách sạn chỉ ba tầng, mà phòng của ở tầng hai, nên nó liền chạy lên tầng ba đợi ngoài cửa thang máy. kỳ lạ , chỉ là một tầng lầu mà khi cửa thang máy mở , bên trong ai cả. Nó vội vàng chạy thang máy kiểm tra, lúc , cửa thang máy đột nhiên tự động đóng . Rồi… còn gì nữa, nó nhớ nổi gì hết. Ký ức duy nhất còn sót là tiếng lật bài poker, ai đó bên tai: "Xin đặt cược... Xin Seth, ngài thua." Cuối cùng, nó chỉ nhớ rằng gắng hết sức chạy khỏi một nơi tối, ai đó đuổi theo phía , nó thể quan tâm gì hơn, cứ thế điên cuồng lao về phía mưa, cố hết sức để chạy thoát về Bất Đình ở cách xa cả ngàn dặm.

Trước khi lên đường, Chỉ Phiến Nhi với hai câu. Thứ nhất, từ giờ nó sẽ ngoài chơi bậy nữa. Thứ hai, khách sạn đó là một nơi nguy hiểm.

Dù nguy hiểm thế nào cũng tới xem thử. Ngao Sí sẽ vô duyên vô cớ chạy đến một nơi như . Còn nữa, theo logic bình thường, với khả năng của , nơi mà ngay cả Chỉ Phiến Nhi còn thể thoát thì thể nào thoát . Chẳng lẽ, đang giấu ở đó, say mê đến mức rời ?! Dù nữa, ít nhất thì cuối cùng cũng chút tin tức về tên quỷ . Sống thì thấy , c.h.ế.t cũng thấy xác. cho phép biến mất mà báo .

"Các cô gái Nam Mỹ dáng thật!" Đôi mắt đầy ham của Cửu Quyết dán chặt một cô gái da nâu, hình quyến rũ đang qua. Anh kéo kính râm xuống một chút, mãi đến khi cô gái khuất khỏi sảnh, mới tiếc nuối .

"Đồ dê xồm, đến đây để tìm để ngắm gái? Nhìn xung quanh nhiều !" thèm ngẩng đầu lên, ghế sofa lật giở một cuốn tạp chí du lịch, xem quan sát tình hình xung quanh.

Như Chỉ Phiến Nhi , khách sạn thực sự đông khách, một ngày đón tiếp lượng khách nhiều hơn cả một năm của Bất Đình. Ngoài việc ghen tỵ và khó chịu, còn phát hiện một điều thú vị, các khách hàng ở đây hiếm khi nụ mặt, hầu hết đều mang vẻ mặt lo lắng hoặc trống rỗng, một thậm chí còn toát vẻ buồn bã.

Thật kỳ lạ, du lịch là một điều vui vẻ ? Sao ai cũng nhăn nhó thế ?

Cửu Quyết thúc nhẹ tay , theo ánh mắt của , phát hiện một đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề đang sofa đối diện. ông cầm một cuốn sách bìa tiếng Trung tên là "Lịch Sử Rồng", mắt rời khỏi . Nhìn quanh một lượt, hiện giờ trong sảnh chỉ chúng và ông Trung Quốc. Có lẽ ông cũng đang mang tâm trạng “gặp đồng hương nơi đất khách” mà chăng?

Nhìn kỹ hơn, ông trông bảnh bao, tầm ba mươi mấy đến tới bốn mươi tuổi, ăn mặc gọn gàng, quần đen dài, giày da đen, áo sơ mi hàng hiệu đắt tiền, vài cúc áo cố tình để mở, để lộ cơ n.g.ự.c rắn chắc. Tóc đen dài tới gáy, tự nhiên xoăn, vài sợi tóc bạc vặn bay lất phất bên hai bên thái dương. Cặp kính gọng đen đơn giản đặt sống mũi cao, toát lên vẻ phong độ của một nghệ sĩ trung niên nhưng đầy mê hoặc.

"Có vẻ cô là gu của mấy ông chú đó." Cửu Quyết mỉa, bèn nhéo mạnh một cái cánh tay, đau đến mức nhăn nhó mặt mày.

lịch sự gật đầu với ông chú, nhưng ông hề đáp , chỉ cúi đầu tiếp tục sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-64.html.]

Thật vô lễ! bĩu môi, nhưng kìm liếc ông nữa. Không vì vẻ ngoài của ông , mà vì đột nhiên nhận ánh mắt ông khi nãy giống như một đồng hương bình thường. Sao nhỉ, giống như ánh mắt của một nhà tuyển dụng ứng viên, nghiêm túc cẩn trọng, khỏi chút kiêu ngạo.

Đang miên man suy nghĩ thì bỗng thấy một tiếng va chạm, lọ hoa bàn đá cẩm thạch một bàn tay nhỏ hất ngã, nước trong bình tràn khắp mặt bàn. Cửu Quyết nhanh chóng đưa tay đỡ lấy bình hoa sắp lăn xuống, còn thuận tay đỡ lấy bé gái nhào lên bàn.

Con bé xui xẻo từ chạy tới, thấy hoa trong bình quá nên đến hái, ngờ trượt chân suýt gặp chuyện may.

bé gái trong vòng tay , một cô bé tầm bốn, năm tuổi, da trắng với mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh biếc. Đôi mắt to tròn, trong sáng ngơ ngác, khiến dù tức giận đến cũng thể bộc phát.

Sau lưng, cha trẻ của bé kéo theo vali hành lý chạy đến, nhanh chóng kéo bé khỏi tay , nhưng vẫn lịch sự lời cảm ơn bằng tiếng Anh, đó vội vã về phía quầy lễ tân. ông với cô bé: "Đừng tin lạ! Họ đều đến để bắt con đấy!" Dù tiếng Anh của giỏi, nhưng là yêu quái, bất kỳ ngôn ngữ nào của con cũng thể hiểu . Đừng dạy trẻ con như thế chứ!

Còn hết bực bội, thì một giọng già nua vang lên, với giọng điệu tiếng Trung khó : "Xin , chúng thể xuống đây ?"

và Cửu Quyết , thấy một ông lão Trung Quốc mặc áo sơ mi hoa, đang đỡ một bà lão tuổi tác tương đương bên cạnh chúng , chân là một chiếc túi du lịch cũ kỹ.

Bà cụ thấy là sức khỏe kém, sắc mặt tái nhợt, hốc mắt hõm sâu, mặc áo khoác giữ ấm dày cộm, mặc dù ngoài trời đang mưa lớn, nhiệt độ thấp, nhưng dù đây vẫn là khu vực nhiệt đới.

Chúng vội vàng dậy nhường chỗ, sợ rằng nếu chậm một chút, bà cụ yếu đuối thể ngã gục bất cứ lúc nào.

Ông lão liên tục cảm ơn chúng , : "Bà nhà sức khỏe , nên đưa bà thư giãn một chút. Ồi, lâu lắm mới gặp đồng hương. lên mười tuổi thì cùng bố vượt biển sang Mexico, hơn năm mươi năm , vẫn luôn về nước thăm một chuyến, nhưng mãi cơ hội!" Nói đến đây, mắt ông lão bỗng ươn ướt.

và Cửu Quyết vội an ủi trái tim già nua nhưng vẫn nặng tình quê hương đó, trong lòng tự hỏi khách sạn rốt cuộc sức hút đặc biệt gì mà thu hút những sinh vật khó hiểu, kiểu gì cũng thấy . Đừng đến tên khốn Ngao Sí nữa, nào là ông chú trai nhưng thiếu lịch sự, ông bố dạy hư con trẻ, ông lão Hoa kiều đưa vợ yếu đuối đến đây nghỉ ngơi… đều là những kẻ kỳ quái cả!

Lúc , quầy tiếp tân gọi tên . Ngay cả việc check-in cũng xếp , khách sạn ăn phát đạt đến mức nào! Chắc sở du lịch địa phương sẽ mừng rơn cho mà xem.

bước tới quầy, và khóe mắt cho rằng khi ngang qua, đàn ông trung niên điển trai đó ngước lên , vẫn với ánh mắt khó hiểu như .

Khách sạn Thiên Đỉnh, thật thú vị.

 

Loading...