CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 66

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:55:46
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Là Thần Vũ Xà, đến, đến đây, mau lạy một cái!"

Ở hành lang tầng hai của khách sạn, ông Hoa kiều kéo qua. Không từ chối lòng của ông cụ, đành chắp tay nhắm mắt, cùng ông cụ cúi đầu lạy vài cái chiếc bàn nhỏ đặt ở cuối hành lang. Trên bàn, một tượng rắn lớn sơn vàng sáng bóng, với đôi cánh kiêu ngạo mở rộng lưng , phía bức tượng còn bày các loại thức ăn đồ cúng.

Bức tượng trông y hệt hình lưng lá bài. Theo những gì , Maya cổ đại tôn thờ loài rắn cánh như một vị thần. Họ tin rằng Thần Vũ Xà thể ban cho họ thứ mà họ cần, và là vị thần vĩ đại nhất trong lòng họ. luôn nghĩ rằng vị "thần" chỉ là sự sáng tạo của Maya dựa các hình tượng, giống như nhiều thứ tương tự khác đời, thứ gì cũng thể gọi là thần. Hơn nữa, tượng thần , chỉ thấy trong mắt "Thần Vũ Xà" là sự hung tợn, chẳng thấy chút từ bi nào.

"Thần ơi, chẳng cần gì cả, chỉ mong ông để Tiểu Ngọc tiếp tục ở bên !" Ông cụ Hoa kiều, tự xưng họ Hoàng, thành kính lẩm bẩm lâu, chỉ loáng thoáng những lời .

Sau đó, dìu vợ ông cụ, còn Cửu Quyết thì xách hành lý của họ, đưa họ về phòng.

Thật tình cờ, phòng của hai ông bà ngay bên cạnh phòng chúng .

"Tiểu Sa, cảm ơn hai cháu nhé!" Ông Hoàng ở cửa, nắm c.h.ặ.t t.a.y và Cửu Quyết, ngừng cảm ơn, cuối cùng, ông ngắm nghía chúng từ đầu đến chân, cảm thán : “Đừng trách ông già lắm lời, hai đứa đến với dễ dàng, hãy sống với , tuổi trẻ , chớp mắt là qua thôi. Nhìn hai đứa bây giờ, thật !"

Người già thường lắm lời, và Cửu Quyết trả lời về phòng . Không trách ông Hoàng nghĩ chúng là vợ chồng, vì thực chúng giả vờ vợ chồng để tiết kiệm tiền phòng.

Khi đang lấy thẻ phòng, một cái đầu nhỏ từ căn phòng đối diện ló , rụt rè gọi là chị. đầu , chính là cô bé lúc nãy. Chưa kịp trả lời , cha cô bé kéo cô bé phòng, đóng sầm cửa .

Vừa , một vật thể bay xác định đập đầu , ngay khi chiếc điện thoại quen thuộc đó sắp chạm mặt , Cửu Quyết nhanh chóng bắt lấy nó.

"Lượm ở ghế sofa." Người đàn ông điển trai lướt qua lưng chúng như một cơn gió, thèm thẳng chúng , thẳng đến phòng 208 cách phòng chúng ba căn, mở cửa đóng cửa, còn động tĩnh gì nữa.

liếc mắt, cầm điện thoại, đến phòng 208, gõ cộc cộc cửa.

Cửa mở hé một chút, gương mặt lạnh lùng của đàn ông trung niên xuất hiện cánh cửa, một lời nào mà đầy khinh miệt.

lắc lắc chiếc điện thoại: "Không , chỉ cảm ơn."

"Bất cẩn, chút chín chắn." Người đàn ông đóng sầm cửa .

nợ tiền ông ? Nhìn cái vẻ mặt như thể ông lấy gạch đập c.h.ế.t .

Vừa phòng, câu đầu tiên là: "Ở đây gì đó ."

" chỉ là chuyện chúng giả vờ vợ chồng tuyệt đối đừng để tên ác long đó , nếu mới là chuyện nhất." Cửu Quyết lên chiếc ghế duy nhất trong phòng, lấy một bình rượu từ trong túi, uống một cách sảng khoái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-66.html.]

Có lẽ do mưa lớn, trời tối sớm, thời tiết dấu hiệu gì khả quan hơn. Qua màn mưa, lờ mờ thấy bên ngoài vườn một giếng trời tự nhiên xem như hồ bơi, mặt nước rộng vài chục mét bao quanh bởi đá và dây leo. Trên bán đảo Yucatan nhiều giếng trời tự nhiên như , giống như một cái ao nhỏ bình thường, nhưng thực mỗi giếng đều sâu thể đoán, và nhiều giếng tự nhiên lòng đất nối liền với , tạo thành một hệ thống đường thủy ngầm khổng lồ, là niềm yêu thích của nhiều nhà thám hiểm.

hứng thú với thám hiểm, nhưng thể ngừng chằm chằm cái giếng trời đó, những giọt mưa rơi xuống mặt nước, tạo nên vô gợn sóng, một làn khói trắng mờ nhạt bao phủ lên . Tất cả đều bình thường, nhưng, tại trong những làn khói đó, thoáng hiện lên một làn khí xanh?

"Ra ! Suýt thì c.h.ế.t ngạt!" Dây kéo ba lô của Bạch Câu kéo mở, nó lao ngoài, bay lên mặt .

cứ nhất quyết theo, rằng nhỏ gọn, tiện lợi, thông thạo Nam Mỹ, hướng dẫn viên du lịch cho chúng là quá hợp lý, nhưng điều kiện là khi xong , ân tình nợ sẽ coi như trả xong. Tuy nhiên, đến giờ vẫn thấy giúp ích gì nhiều.

Cửu Quyết tìm thấy một bộ bài mới toanh trong ngăn tủ đầu giường, giống hệt bộ bài của hai sát thủ bài truy sát

Anh chơi bài trong tay, : “Thời tiết tệ thế nhiều khách đến thế, mà hầu hết đều vẻ mặt u ám... thật khó hiểu!”

nhớ một chuyện.” Bạch Câu đột nhiên run lên: “ từng lang thang ở Nam Mỹ, nhớ một bạn địa phương kể rằng, bán đảo Yucatan một khách sạn chuyên đón tiếp những kẻ cùng đường. Tất cả những ai từng ở đó cuối cùng đều thoát khỏi khốn cảnh. Anh một bạn, luôn sống trong cảnh nghèo khó, chủ nợ đuổi khắp nơi. Một ngày nọ, đột nhiên trở về, ăn mặc sang trọng, như thể trúng , ăn chơi xa hoa, mua nhà mua xe. Khi hỏi lấy tiền từ , cũng trả lời , chỉ rằng khi còn đường lui và định nhảy sông tự vẫn, chị gái yêu thương nhất kéo và đưa đến một khách sạn gần đó, còn trả tiền phòng cho . Sau đó, ký ức của trở nên mơ hồ, chỉ nhớ rằng thang máy cùng chị gái, hình như còn đ.á.n.h bạc với ai đó, đến sáng tỉnh dậy thì thấy một bãi đất hoang, trong túi áo đầy kim cương. Anh tìm khách sạn đó nhưng tìm thấy, thậm chí tên khách sạn cũng quên mất.” Bạch Câu một xong, ngừng một chút, cố tình giữ bí mật: “ điểm sáng chỉ dừng ở chỗ những viên kim cương!”

“Anh còn định kể thành chín tập ?” kéo Bạch Câu gần: “Nói hết một , bỏ sót chi tiết nào!”

“Nhẹ tay thôi! cũng là già mấy trăm tuổi đấy!” Bạch Câu ho vài tiếng: “Điểm sáng là, khi tỉnh táo , mới đột nhiên nhận rằng, chị duy nhất yêu thương đời của , qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông từ hai năm .”

“Có vẻ như bạn ở Nam Mỹ của cũng thích kể những câu chuyện kỳ quái như trong Liêu Trai Chí Dị , chị gái quá cố yêu thương vô biên, cứu rỗi em trai lầm đường lạc lối.” Cửu Quyết uống một ngụm rượu, : “Sau đó thì ?”

“Gã đó tiền , sống sung sướng, nhưng hơn một tháng , đột nhiên mất tích. Cảnh sát chỉ tìm thấy một lá bài in hình Thần Vũ Xà ở mặt giường ngủ của . Hết .” Bạch Câu bay tới mặt Cửu Quyết: “Bạn còn , truyền thuyết về khách sạn dường như chỉ mới nổi lên trong vài thập kỷ qua. Có , khách sạn đó là cánh cửa dẫn đến chân Thần Vũ Xà vĩ đại, chỉ cần cánh cửa đó, thần rắn sẽ trả lời ứng điều ước của đó. Sau đó, ít mở khách sạn lợi dụng câu chuyện để quảng cáo rằng khách sạn của họ chính là khách sạn ước nguyện thần kỳ đó, nhưng cuối cùng chỉ coi đó là trò . Ngay cả những gì gã mất tích kể cũng cho là bịa đặt, chẳng qua là gã việc phi pháp kiếm tiền, dám thật nên mới bịa chuyện hoang đường như . Còn việc gã mất tích, chắc chắn là do chạy trốn chủ nợ.”

gì, bất kể truyền thuyết thật giả, trong những tin tức mà Chỉ Phiến Nhi mang về cũng đề cập đến chuyện “cờ bạc”. cái khách sạn nhỏ bé , từ tầng một đến tầng ba, xung quanh sòng bạc nào.

“Nhìn xem bên kìa.” chỉ ngoài cửa sổ phía cái giếng tự nhiên đang bốc lên luồng khí màu xanh lục: “Luồng khí đó chắc chắn do ô nhiễm hóa học gây . Những ao nhỏ trông vẻ gì đặc biệt thế , nhưng đáy nước thể là một mạng lưới thông rộng lớn, còn nối liền với nguồn nước của cả nhân giới.”

Tuy nhiên, ngoài luồng khí xanh đó, còn cảm thấy điều gì đó .

“Luồng khí đó, oán khí cũng t.ử khí, trông như còn ngày càng đậm hơn.” Cửu Quyết nheo mắt, ngửi ngửi mũi một cách cường điệu: “Không mùi gì, nhưng…” đầu , xoa n.g.ự.c , hỏi : “Cô cảm thấy tâm trạng chùng xuống ?”

Không thì thôi, xong, cũng cảm thấy tâm trạng chút đổi tinh vi, chuyện của Ngao Sí và Chỉ Phiến Nhi, khỏi lo lắng và bồn chồn, đến đây, sự tò mò, nghi ngờ, thận trọng đủ cảm xúc đều lượt bùng phát, nhưng duy nhất sự “chán nản”. tin rằng Ngao Sí sẽ , tin rằng mưa sẽ ngừng, mặt trời sẽ mọc, tin rằng thứ sẽ hơn. càng ở khách sạn lâu, sự “tự tin” càng trở nên yếu ớt.

Nơi một thứ kỳ quái nào đó đang âm thầm ảnh hưởng đến chúng .

“Đi xem thử.” kéo , từ ban công nhảy xuống.

 

Loading...