CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:58:28
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô thử gan mà đón thế thì mất vui nhỉ." Bạch Ngọc Đường sofa lắc đầu. "Đáng lẽ nên để cô trèo cửa sổ như ăn trộm."

Chương Tam Phong đang mải mê quan sát "Bạch Phủ". Căn nhà mang phong cách hoàng gia phương Tây tráng lệ nhưng treo biển "Bạch Phủ" bằng tiếng Trung to đùng. Tiền lương giáo viên ở đây cao đến thế ?

Trong phòng khách, ngoài đồ đạc thông thường, còn một tủ kính khổng lồ nuôi nhện và một con rắn nhỏ màu trắng nền đỏ bất động. Cô rùng .

"Đừng để ý, thú cưng mà." White trấn an.

Cô tò mò đến bên một cỗ máy kỳ lạ hình chiếc phễu.

"Đây là máy sô-cô-la do tự thiết kế." White tới, lấy một chiếc lọ chứa chất lỏng, nhỏ một giọt lên đầu ngón tay bất ngờ quệt nhẹ khóe miệng Tam Phong. "Nếm thử ."

Hành động phần ám khiến cô đỏ mặt, nhưng theo bản năng vẫn l.i.ế.m thử.

Trời ơi! Một vị ngọt tuyệt diệu bùng nổ! Tinh hoa của vị ngọt đời như cô đọng , thăng hoa trong giọt chất lỏng . Nó gợi lên cảm giác về một vụ mùa bội thu, về bức thư tình đầu tiên, về sự đoàn tụ và những giấc mơ êm đềm. Vị giác và tâm hồn cô như vỗ về.

"Thỉnh thoảng tự sô-cô-la."

Anh đổ nguyên liệu máy, ấn nút. Máy kêu rù rù, tỏa hương thơm nức. Từ phễu rơi những viên sô-cô-la tròn vo, bóng loáng, gọn trong bát thủy tinh.

"Nào, thử xem." Anh đút một viên miệng cô, dúi cả bát tay cô. "Tuần là Valentine, coi như quà tặng cô."

Tam Phong từng ăn thứ sô-cô-la nào ngon đến thế. Nó mang theo ấm, tan chảy dịu dàng như một cái ôm, và vị đắng nhẹ cuối cùng đọng như một giọt nước mắt tình nhân - thoáng qua nhưng khắc cốt ghi tâm.

"Tuyệt quá..." Cô thốt lên, vội vàng ăn thêm viên nữa.

"Tại Valentine tặng sô-cô-la nhỉ?" White cô, buồn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-7.html.]

Tam Phong ăn l.i.ế.m môi: "Nghe đó là quà của Thượng Đế. Khoa học thì bảo trong đó chất kích thích não bộ, tạo cảm giác hưng phấn giống như đang yêu."

"Vị gốc của sô-cô-la là đắng. Dù con thêm bao nhiêu đường sữa thì vị đắng vẫn luôn còn đó. Tại chỉ nhớ đến vị ngọt mà quên vị đắng?" Anh trầm ngâm như một đứa trẻ. "Năm nào đến Valentine cũng tự hỏi câu ."

Tam Phong ăn gần hết bát sô-cô-la, đáp: "Thêm tình cảm thì cái gì cũng ngọt ngào. Món ăn dở tệ mà do yêu nấu thì vẫn là mỹ vị. Quan trọng là tình cảm đặt trong đó."

White suy nghĩ một lúc, lấy sổ tay ghi: "Bệnh chứng tình cảm thứ 52 - Đắng cũng là ngọt ngào".

"Cô vẻ rành rẽ nhỉ. Vậy cô cho , rốt cuộc tình cảm bao hàm những gì?"

Tam Phong ngạc nhiên câu hỏi nghiêm túc của . "Nhiều lắm. Hỉ nộ ái ố. Tình cảm quyết định cách đối xử với khác. nghĩ cảm xúc là thứ quan trọng nhất đời."

"Khó học thật." Anh gật gù. "Trước , trong tình cảm của chỉ nỗi sợ hãi."

"Sợ gì?"

"Sợ ... sa thải." Anh lảng tránh. "Tình cảm của cô giúp cô phán đoán chính xác về khác ? e là ."

Anh rút từ túi áo một phong bì đen y hệt cái cô nhận : "Đây mới là đề thi thật. Họ bảo cô xuống tầng hầm nhà thờ. Chắc giờ đám nữ sinh đó đang đợi cô ở đấy."

Tam Phong ngơ ngác.

" tráo đổi nội dung thư, chỉ để thuận lợi đưa cô đến nơi cô cần đến."

Tam Phong bật dậy, nhưng bỗng thấy đầu óc cuồng. Căn phòng chao đảo, mờ dần tan biến hư vô. Chiếc bát thủy tinh trượt khỏi tay cô, rơi xuống đất vỡ tan tành.

...

 

Loading...