CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 72
Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:55:52
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chín vây quanh một chiếc bàn, bề mặt bóng loáng của bàn phản chiếu ánh đèn, khiến thể mở mắt.
Giọng của đàn ông trầm ấm, nhanh chậm thông báo nội dung của trò chơi giữa giờ cho tất cả chúng . Rất đơn giản, từ bộ bài 52 lá sẽ rút ngẫu nhiên một lá, đặt một cái hộp mà thể thấy. Số bài còn sẽ phát lượt cho . Sau khi phát xong bài, tất cả sẽ sắp xếp bài của . Bất kể chất gì, chỉ cần hai lá bài cùng thì sẽ coi là một cặp và đặt sang một bên. Sau khi sắp xếp xong, thể hết bài, điều đó nghĩa là đó là thắng đầu tiên. Những còn bài sẽ bắt đầu từ đầu tiên theo chiều kim đồng hồ, rút một lá bài từ tay kế bên. Nếu lá bài ghép với bài của để tạo thành một cặp thì thể đặt ngoài, nếu ghép thì giữ trong tay, đó kế tiếp sẽ rút bài của bạn, cứ thế tiếp tục. Những hết bài sẽ coi là thắng, nhưng trong mỗi ván sẽ luôn một còn một lá bài thể đ.á.n.h , lá bài đó sẽ kết hợp với lá bài trong hộp để thành một cặp. Người nhận lá bài chính là thua.
“Đây chẳng là trò chơi rút thẻ rùa .” Cửu Quyết nghiêng đầu với : “Trò trẻ con chơi.”
“ , ở một nơi gọi trò chơi là rút thẻ rùa.” Người đàn ông chúng , rút một lá bài ngẫu nhiên: “Ai rút lá bài , đó là rùa.” ngừng , quét mắt tất cả một lượt : “Mỗi vòng sẽ một thua, cuối cùng bàn sẽ là thắng cuộc giữa giờ. Chúng bắt đầu.”
cũng từng chơi trò chơi bài . Khi nhàn rỗi, Ngao Sí thường kéo trong nhà chơi trò , nhẹ nhàng và đơn giản.
Tuy nhiên, càng đơn giản thì cái bẫy càng khó phòng ngừa. Theo cách chơi , cuối cùng chỉ một trong chín chúng sống sót.
“Đừng rùa nhé!” Cửu Quyết tươi nhắc nhở .
“ bao giờ thua trò .” trả lời , nhưng mắt chằm chằm đàn ông đang phát bài. Anh cũng , còn chúc : “Chúc may mắn.”
Người đàn ông khác biệt với những chia bài đó.
“Được mất, mất . Cây lớn đón gió, khó mà yên .” Sự xuất hiện của đàn ông mang đến một cảm giác khó tả, hiểu khiến nhớ đến những lời nhảm nhí của lão già xem tướng từng với .
Chuyện mất, mất , xảy bàn cờ là điều dễ xảy nhất!
ngẩn ngơ vài giây, đàn ông phát bài xong.
Vận may của , trong tay bốn lá bài ghép thành hai cặp, cần gì thêm, là chiến thắng.
Chưa đầy mười phút, một vòng kết thúc, phụ nữ da đen cao lớn nắm chặt một lá bài, hét lên chói tai. cô mất một con mắt, hốc mắt trái trống rỗng chỉ còn một mảng xám đen, nhưng từ lúc bắt đầu đến giờ, thấy cô chút đau đớn nào, dường như con mắt mất của cô, bộ sự chú ý của cô chỉ đặt cuộc chơi và thắng thua.
“Xin , cô thua.” Người đàn ông lấy lá bài rút đó từ trong hộp , trưng cho xem. Người phụ nữ da đen phắt dậy, tức giận c.h.ử.i thề, ném lá bài trong tay xuống bàn, đầu định rời .
Ngón tay của đàn ông khẽ động, lá bài phụ nữ da đen ném xuống bàn im lặng bật lên, như một con thiêu dính lưng cô, trong chớp mắt, phụ nữ cao gần 1m80 hóa thành một đống tro đen từ đầu đến chân, hút lá bài đó và rơi xuống đất.
“Đã chấp nhận cược thì oán trách phận.” Người đàn ông búng tay một cái, những tờ giấy mỏng rơi từ trung xuống mặt những còn : “Tấm séc , các bạn thể điền bất kỳ con nào, ngân hàng nào cũng sẽ chấp nhận. Chúc mừng các vị chiến thắng.”
Lisa sợ hãi bất động, dám , còn cha cô bé thì chút vui mừng nào của chiến thắng. ông nhét tấm séc túi một cách cẩu thả, để ý đến phản ứng của con gái, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm đàn ông: “Nhanh lên! Ván thứ hai!”
Ông Hoàng dù cũng sợ, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, ngừng an ủi bà: “Không , sẽ qua nhanh thôi!”
Bà vợ của ông yếu ớt với ông, vỗ về bàn tay già nua nổi đầy gân xanh.
Người bình tĩnh nhất tất nhiên vẫn là ông chú trai và tên biến thái Cửu Quyết, Cửu Quyết thậm chí còn hổ mà hôn lên tấm séc, còn lời cảm ơn.
Người phụ nữ da đen c.h.ế.t, dấu hiệu của sự sống vẫn tồn tại trong lá bài , tất cả những biến mất lẽ đều loại thuật pháp tương tự giam giữ. Bộ bài vốn dĩ khả năng phong ấn, để mỗi lá bài đều sức mạnh như , dạng .
Lúc , Nhật mất một cánh tay mặt mày tái mét, lẩm bẩm: “Đủ , đủ , thắng đủ ! chơi nữa!” Nói xong bèn giật lấy tấm séc và chạy ngoài.
Một lá bài bay , đàn ông ở phía mỉm : “Trước khi kết thúc cuộc thi, chấp nhận bỏ cuộc.”
Số giảm đáng kể, giờ chỉ còn bảy chúng .
"Ván thứ hai, bắt đầu." Anh bắt đầu xáo bài.
Vừa phát bài một vòng, ông Hoàng đột nhiên dấu hiệu bất thường, ôm đầu và kêu đau, cả ngã khỏi ghế. Cửu Quyết vội vàng đỡ ông , nhưng bà lão bên cạnh chỉ chồng mà tỏ hoảng sợ, còn vẻ an nhiên.
Chẳng mấy chốc, cơn đau đầu của ông Hoàng biến mất. Ông ghế, như thể hề chuyện gì xảy , quanh một cách mơ hồ và : "Bắt đầu!"
Kết thúc của ván khiến thật khó xử, chỉ còn hai cha con với ba lá bài, cô con gái hai lá, cha một lá.
Nếu cha rút đúng cặp bài, thì Lisa sẽ là kẻ thua cuộc cuối cùng.
Theo logic thông thường, trong tình huống nguy hiểm, bố thường sẽ bản năng bảo vệ con cái, nhưng lúc thấy bất an.
Ngón tay của cha đang do dự hai lá bài của con gái.
Đôi mắt đẫm lệ của Lisa đầy vẻ bất lực cha .
"Cô nghĩ tên đó đang lo cho lo cho con gái?" Cửu Quyết ghé sát , cả hai chúng đều nhiều kỳ vọng cha .
"Dù cũng thêm ai gặp chuyện nữa." dự định, nếu cần thiết sẽ chơi gian lật ngược ván bài, dù kim cương thắng, chi phiếu cũng .
Lúc , đàn ông đột nhiên bước đến bên cha của Lisa, thì thầm vài câu và vỗ vai gã, bước .
Thấy tình hình , lên và bước nhanh đến bên đàn ông, kéo và hỏi nhỏ: "Anh gì với gã?"
Anh giấu giếm, chỉ đồng hồ cát và : "Mỗi ván đều giới hạn thời gian, nếu hết giờ mà các kết thúc, tất cả sẽ xử thua. thấy những tham gia thú vị nên giúp mà thôi." Anh lịch thiệp kéo tay xuống, mỉm thì thầm bên tai : “ chỉ với cha rằng lá bài bên trái là cặp của ông ."
Tên khốn nạn!
, cha thực sự nắm lấy lá bài bên trái, định rút .
Không thể chần chừ nữa, lao lên, giật lấy cả hai lá bài trong tay cha con họ chạy . ngay lập tức phát hiện rằng đàn ông dối, lá bài bên trái của Lisa là cặp của cha cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-72.html.]
Tên định gì đây?
xé tan lá bài, đối diện với những ánh mắt ngỡ ngàng và : "Xin , ván thắng thua. Và đến đây là kết thúc, nên trở về nơi của !"
Người đàn ông chỉ mà , hành động nào. Trái , ông Hoàng và cha của Lisa, một một lao đến, ông Hoàng quỳ sụp xuống mặt , nắm c.h.ặ.t t.a.y mà lóc: "Không thể kết thúc ! Không thể! đến cuối cùng, gặp thần! Xin đừng loạn!"
Người thì nhấc ghế lên và ném về phía , gào lên như một con thú dữ: "Cô c.h.ế.t !"
Cửu Quyết đ.ấ.m một phát cha của Lisa ngã xuống đất, lắc lắc tay: "Đã bảo đừng dọa trẻ con và phụ nữ mà."
Ông Hoàng ôm c.h.ặ.t c.h.â.n buông: "Xin cô, cuộc chơi tiếp tục!"
"Tại tiếp tục?" gương mặt đầy nước mắt và mũi dãi của ông .
" gặp thần! Vĩ đại... vĩ đại... thần Vũ Xà! Chỉ chiến thắng cuối cùng mới thể gặp ngài, chỉ ngài mới thể giúp !" Lão Hoàng thét lên đầy tuyệt vọng.
"Ông ngài giúp điều gì?"
"..." Lão Hoàng như ai đó đ.á.n.h một gậy, ngẩn , đột ngột thả lỏng tay đang nắm : “ ngài giúp điều gì nhỉ?" Ông dùng lực gõ đầu : "Là chuyện gì nhỉ? Sao nhớ ?"
Cảnh tượng trở nên hỗn loạn, Lisa sợ hãi trốn gầm bàn, bà Hoàng vẫn ghế, đôi mắt đỏ nhưng hề liếc chồng lấy một . Người đàn ông trai càng giống như một ngoài cuộc, tự chơi với lá bài tay .
"Không vị thần nào đối xử với tín đồ của bằng cách tàn bạo và tà ác như !" mạnh tay bóp vai ông Hoàng: “Chưa từng thần Vũ Xà nào cả! Đó chỉ là một sự tưởng tượng của những tuyệt vọng năm xưa! Nơi vốn là nơi các ông nên đến!"
Đột nhiên, tiếng của đàn ông vang lên, gã vươn tay, “nuốt" lấy hai lá bài đang mặt đất, và để chúng bay lên, rơi tay : "Nơi , tất nhiên là nơi họ nên đến. Có lẽ, cũng là nơi các nên đến."
"Khách sạn tồi tệ là của đúng ?" bỏ ông Hoàng , bước đến mặt đàn ông và nở nụ rạng rỡ: “Vừa , co rúm đầu ngó trộm từ đó chính là . Chẳng trách thích chơi trò rùa rụt cổ với khách hàng đến ."
“Cô là mở khách sạn, thì cứ coi như là mở .” Người đàn ông nhún vai: “ đời con rùa nào trai như .”
Vẻ mặt vô cảm và thờ ơ đó, càng càng dùng đế giày đập . thu nụ , khuôn mặt phản chiếu kính râm của gã lạnh lẽo đến mức sắp đóng băng: “Anh biến khách sạn thành nghĩa địa, điều khiến khó chịu.”
“Khách sạn vốn là nơi để nghỉ ngơi, cung cấp sự nghỉ ngơi vĩnh viễn cho khách, gì sai trái cả.” gã vòng quanh một vòng, hít nhẹ một : “À, dường như ngửi thấy mùi tức giận của yêu quái.”
Rời khỏi đây! Đi lên!
Một giọng yếu ớt vang lên trong tai mà trực tiếp đập thẳng tim , chỉ trong chốc lát, thậm chí còn tự hào đến mức kịp phân biệt xem đó là ảo giác , nó biến mất.
Giọng thuộc về bất kỳ ai mà quen .
“Đồng nghiệp thì ghen tị đấy, ông chủ.” Cửu Quyết bước đến bên cạnh đàn ông, ranh mãnh chỉ tay về phía : “Bà chủ nhà cũng kinh doanh khách sạn, nhưng quy mô nhỏ hơn. Anh ăn lớn như , cô chắc chắn sẽ ghen tị đến phát điên! Mọi trao đổi chút kinh nghiệm chứ? Truyền dạy cho chúng vài chiêu thu hút khách của nào.”
Chưa dứt lời, từ bàn tay của cố tình đặt lưng đàn ông, đột nhiên phát một tia sáng trắng. Anh né sang bên, một chiếc cốc rượu sứ nhỏ xíu trắng tinh dừng đầu đàn ông, lập tức biến thành khổng lồ, miệng chụp xuống gã mạnh mẽ, ngờ thể bao phủ gã bên trong. Những vòng sáng liên tục di chuyển từ lên cốc, ngay cả muỗi cũng thể bay .
“Một trong những chiếc cốc rượu chuyên dụng của , bao nhiêu rượu cũng chứa .” Cửu Quyết tiến lên, nhẹ gõ chiếc cốc lớn: “Lại còn cực kỳ cứng cáp, rò rỉ chút nào. Chỉ cần bà chủ cần, thể đổ nước, thả rắn, ném chuột đây bất cứ lúc nào. Nếu cái tên bên trong còn quậy phá, cũng thể đổ axit ! là công cụ tra tấn một, đừng lãng phí!”
Ông Hoàng và bố của Lisa ngã quỵ xuống đất, ông Hoàng cảnh tượng mắt, ngây : “Xong , gặp thần nữa . Không gặp nữa.” Lisa chạy đến bên cạnh bố , nức nở chui lòng ông. Bà Hoàng vẫn yên, ho khan vài tiếng.
Từ trong chiếc cốc vang lên tiếng hề hoảng hốt: “ thích những tỉnh táo, nhưng cũng ghét nhất là những tỉnh táo. Nếu đời là tỉnh táo, thì ăn .”
“Làm ăn? Nếu là đồng nghiệp, tranh giành khách là tránh khỏi.” bước đến chiếc cốc: “Nghỉ ngơi là để xa hơn, đó là phương châm của khách sạn nhà . Nếu đến để cướp khách, thì tất cả khách của , đều sẽ mang , tất cả.”
“Cô chắc chứ?” Anh hỏi: “Ngay cả khi họ là c.h.ế.t, cô cũng mang ?”
Tim chợt run lên.
“Khi một đặt cược cả cuộc đời quý giá một lá bài tầm thường, họ c.h.ế.t . Ngoại trừ chỗ , đời còn chỗ nào khác dành cho họ.” Anh : “Còn nữa, cô sai một điều.”
“Điều gì?”
“Thần Vũ Xà là thật.”
“Hả?”
“ thật sự hy vọng các từng đến đây. đến , thì đừng nữa.”
Một tiếng nổ lớn vang lên, pháp bảo của Cửu Quyết đột ngột nứt thành hai nửa, luồng sáng chói lòa b.ắ.n từ bên trong, mạnh mẽ đến mức như x.é to.ạc thứ xung quanh. Sức mạnh của một thần tiên yêu quái bình thường. Dù thần tiên mạnh đến , năng lượng phát cũng sẽ sát khí đến mức kinh hãi, còn yêu quái bình thường càng thể lực hủy diệt khủng khiếp như .
thật sự lo lắng nếu những tia sáng thêm một chút nữa, mắt sẽ rỉ máu.
thể rời mắt, một con rắn lớn phát ánh sáng tím, giương đôi cánh trắng muốt, ngẩng đầu lao vút lên trời.
Luồng gió dữ dội từ bốn phía ập tới, bàn cược, ghế, , tất cả thứ, kể cả bốn bức tường, đều cuốn , xoay tròn trong cơn lốc xoáy, thể kiểm soát .
Tên rõ ràng là thần, nhưng tại khi lộ thật, vẫn cảm nhận nhiều yêu khí? Chẳng lẽ yêu khí của gã thứ gì đó áp chế, giải phóng?
Mắt chỉ thấy một mớ hỗn độn, thế giới như cắt vụn ném máy xay, thỉnh thoảng vật cứng va , đau.
Khi thứ dần lắng xuống, cảnh tượng méo mó dần tản , cơ thể như treo lơ lửng giữa trung bất ngờ một quả tạ đè xuống, rơi tõm làn nước lạnh lẽo, nước mùi khó chịu lập tức tràn mắt, tai, mũi, miệng .