CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 74
Cập nhật lúc: 2025-12-12 16:06:02
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả đời từng uống nhiều nước đến thế. May mà mùi lạ, nếu nôn hết ruột gan .
Từ lúc mở mắt đến giờ, đầu óc vẫn còn mơ hồ, chỉ rõ duy nhất là bàn tay đang vẫy vẫy mặt.
"Bao nhiêu? Đếm !" Giọng của Cửu Quyết vang tai .
gạt tay , dậy, định thần : "Anh thể việc gì ý nghĩa hơn ?"
"Không hô hấp nhân tạo cho cô cũng là việc ý nghĩa ?" Cửu Quyết vuốt mái tóc ướt nhẹp, rối bù của , trông như một con sứa xanh úp đầu: “ màng đến kiểu tóc của , chỉ lo cứu cô thôi đấy!"
lập tức lau mạnh miệng : "Hôm nay đ.á.n.h răng nhiều ."
"Cô thể quên ơn bội nghĩa thì chứng tỏ cô ." Cửu Quyết với bóng lưng cao lớn bên cạnh chúng : “Cảm ơn, bạn."
Người cảm ơn là một ông chú trai luôn mắt với .
"Cảm ơn gì?" thốt lên.
"Trước khi hô hấp nhân tạo cho cô, cho cô uống một viên t.h.u.ố.c trợ tim." Cửu Quyết đầu với ông chú: “Là t.h.u.ố.c trợ tim đúng ?"
Ông chú thậm chí thèm đầu , mà khoanh tay, ngắm cảnh như thể thưởng ngoạn phía .
Ánh mắt ngày càng rõ ràng của vượt qua ông chú, mở rộng xung quanh, sòng bạc biến mất, mặc dù ký ức cuối cùng của là một vùng nước sâu, nhưng giờ đây mắt là một vùng đất nhấp nhô, mênh m.ô.n.g vô tận. Các loại cây cỏ kỳ lạ bao phủ mặt đất đen nâu, một con đường lát đá rõ ràng do con tạo , xuyên qua t.h.ả.m thực vật xanh tươi, uốn lượn về phía , mờ mịt ở đằng xa. Lúc , chúng đang ở một ngọn đồi thấp, chân là mấy đống đá lộn xộn và cỏ dày đặc. ướt đẫm nhưng cảm thấy lạnh, ánh sáng rọi xuống từ cao mang theo ấm , dễ chịu, sưởi ấm thứ. Ngẩng đầu lên, bầu trời cam đỏ đang trôi chậm rãi, thấy mặt trời, mây, gió, nhưng sáng rực, lâu cũng thấy chói mắt.
Con ngựa trắng lắc lư bay đến mặt , rũ nước : "Ở đây ấm áp thật, như cảm giác của mùa xuân tháng ba." Nó dừng một chút: “Vì nên đáng ngờ lắm."
Ngón tay lướt qua làn da ấm áp sưởi nắng, đúng là một nhiệt độ và môi trường thoải mái vô cùng. Đắm trong đó, dễ liên tưởng đến những nhà kính trồng rau, giam cầm nhưng tránh xa gió mưa.
Nhìn sơ qua, ánh sáng ấm áp, cây cối, đất ẩm ướt. Rất , tìm khuyết điểm nào. như Bạch Câu , tìm khuyết điểm càng đáng ngờ.
“Nơi mặt đất.” ngẩng đầu “trời”: “Sau khi sòng bạc biến mất, chúng rơi xuống nước, nhớ rõ ràng một sức mạnh kéo xuống nước, mà vùng nước sâu thấy đáy.”
“Bề ngoài, chúng nên đang ở sòng bạc cao chín mươi chín tầng so với mặt đất, nó con rắn cánh cho biến mất, chúng rơi xuống nước.” Bạch Câu đậu vai : “ nếu đúng là như , rơi từ độ cao như xuống nước, nếu phép thuật bảo vệ, tất cả chúng c.h.ế.t thì cũng thương nặng. Vấn đề là, ai trong các vị cảm nhận ‘ cách’ ?”
Khoảng cách? Bạch Câu khiến tỉnh ngộ. Lúc đó thang máy, vì đèn chỉ tầng báo hiệu, đều nghĩ là đang lên. Bây giờ nhớ , lúc ở trong thang máy, cảm giác thang đang lên, chỉ là chúng “nghĩ” rằng nó đang lên. Còn về “nước”, kiến thức địa lý của , nhưng cũng rằng ngoài những con sông, hồ, biển mặt đất, còn vô vùng nước ngầm ai đến lòng đất. Lời giải thích duy nhất là khách sạn đỉnh trời thực chất là lối của một vùng nước ngầm, và thang máy đưa khách lên “” mà là “xuống nước”!
Sòng bạc đó dựng lên bằng một loại sức mạnh thần kỳ nào đó trong nước, đủ để đ.á.n.h lừa thị giác và thính giác của . gian là ảo giác, mà thật, chính điều cho một yêu quái già như cũng ngạc nhiên. Trong thuật pháp, thật sự một môn gọi là “thuật tạo gian”, thể dùng pháp thuật để tạo từ hư , từ biến một vùng đất trống thành nhà cửa, đến biến đồng bằng thành núi non, đều thể . Dù là thần tiên yêu quái, chỉ cần kỹ năng , thể sử dụng nó để mang lợi ích cho .
Tuy nhiên, dù ai xây dựng sòng bạc nước , kẻ đó là kẻ dễ đối phó.
Còn về giọng kỳ lạ bảo “ lên”, ai ?
Những mảnh ký ức rời rạc dần dần ghép với , khi rơi xuống nước… Rồng? ! thấy bóng dáng của một con rồng, còn nó cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-74.html.]
“ thấy một con rồng!” đột nhiên : “Sau khi rơi xuống nước, một con rồng đỡ , còn giúp xua đuổi mấy con yêu quái quấy rối! Các bạn cũng ở trong nước, thấy con rồng lớn đó ?”
Cửu Quyết chạm trán : “Cô ngạt nước đến lú lẫn , tưởng thấy Ngao Sí.”
“Đó là Ngao Sí.” kiên quyết phủ nhận: “Là một con rồng. chạm vảy của nó.” dừng , mặt, hỏi một câu mà đáng hỏi từ sớm: "Chúng đến đây bằng cách nào?”
Cửu Quyết nhún vai: “Không . Dù khi tỉnh dậy thì ở đây, cô là cuối cùng trong chúng tỉnh dậy.”
đột nhiên nhớ đến mấy “ bạn cờ bạc” đó, vội hỏi: “Ông Hoàng và Lisa ?”
Cửu Quyết chỉ tay về phía đàn ông trung niên điển trai.
bước nhanh qua đó, thấy ông Hoàng đang co ro run rẩy, ôm đầu gối nép tảng đá, ánh mắt đờ đẫn. Vợ ông khoác tay ông, thỉnh thoảng liếc ông, giữa hai vợ chồng còn chút mật nào như lúc . Còn về bố khó ưa của Lisa, dùng dây leo trói c.h.ặ.t t.a.y chân, ngã sóng soài mặt đất, đôi mắt đỏ rực tức giận bất kỳ ai .
Lisa ?
“Con bé lẽ dòng nước cuốn nơi khác, hoặc chạy trốn khi tỉnh dậy.” Người đàn ông trung niên tỏ vẻ liên quan: “ ghét khi chạy loạn và la hét, nên khi gã đó bình tĩnh , trói là tiện nhất. Cô còn hỏi gì ?”
“Không.” hít một , dậy : “Khả năng cao là chúng đang ở một nơi nào đó lòng đất, rõ cách mặt đất bao xa, nguy hiểm thể đoán , bây giờ còn mất tích một đứa trẻ.”
“Cô là yêu quái ? Bay lên là .” Người đàn ông trung niên chỉ lên trời.
Ồ, phận phát hiện?
“Đừng điều vô ích nữa.” Cửu Quyết nhếch miệng về phía : “Vừa bay đến gần bầu trời màu cam đó, sẽ một bàn tay vô hình tát ‘bịch’ một cái văng xuống.”
Nhìn thấy đất bám áo của Cửu Quyết, bầu trời sáng rực rỡ đó, cam tâm mà thử nhảy lên. Được , Cửu Quyết đúng.
Tất cả khả năng của với tư cách là một yêu quái đều chỉ tác dụng bầu trời , thể bay lên nữa. Dù dùng bao nhiêu sức lực, cũng thể xuyên qua lớp màu cam đang chuyển động đó, dù nó rõ ràng chỉ mỏng như một lớp vải.
Khi rơi xuống đất, hiểu rằng chúng giam cầm. Dù rằng chỉ cần “ lên” là lối thoát, dù rằng lối thoát chỉ cách một lớp màng mỏng, dù hiện giờ chúng sức mạnh dồi dào, cũng thể phá vỡ nó. Hơn nữa, càng đến gần bầu trời nhiệt độ càng hạ thấp, đầy rẫy cái lạnh c.h.ế.t chóc khiến dựng tóc gáy.
Đây là bầu trời, mà là một kết giới phòng thủ với sức mạnh vô cùng kỳ lạ.
Quả thật chúng biến thành những loại rau giam cầm trong nhà kính.
"Các vị bay , càng cần .” Bạch Câu tự phận, bèn bay trở trong túi quần của : “ ở đây chắc chắn , tiến lên phía , chắc chắn sẽ lối khác.”
“Anh nghĩ bọn họ còn nổi ?” Đối với một cái quạt , chú Đoạn hề tỏ kinh ngạc, liếc đôi vợ chồng già yếu ớt: “Những kẻ vô dụng, bỏ là nhất.”
“Cõng họ !” trừng mắt ông : “Ở đây, ai là đồ vô dụng cả.”
Chú Đoạn gằn một tiếng.