CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 80
Cập nhật lúc: 2025-12-12 16:33:01
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cậu chắc là cùng chúng ?"
Bên ngoài khe muối, nghiêm túc hỏi Pakal, lúc trang đầy đủ vũ khí. Sau khi ăn uống no nê, cả nhóm quyết định sẽ tiến về phía thần điện. Nếu lối thoát, chắc chắn nó ở đó.
"Lúc nãy nếu gặp thì cũng ." Thiếu niên xổm xuống, vẽ một đạo bùa lên nền đất ẩm ướt, ánh mắt kiên định: “ sẽ trở về. sống mãi trong sự chờ đợi vô vọng và tuyệt vọng nữa. Nhất định chút gì đó!"
"Nếu như..." ướm lời: “Người của còn nữa thì ?"
"Thì vẫn sẽ trở về." Pakal hít mũi, cố tỏ mạnh mẽ: “ sẽ tu sửa nhà cửa, chăm chỉ ruộng."
"Được." vỗ vai : “Vậy chúng trao đổi một lời hứa nhé."
Pakal khó hiểu.
"Cậu hứa khi trở về sẽ sống thật , xây dựng tổ ấm của ." xoa đầu bé: “Còn hứa, sẽ mang tất cả những mà thể tìm thấy, bình an đưa về cho !"
"Quyết định !" Cậu bé với một cái, nhưng ngay đó ho sù sụ.
vội vàng vỗ lưng cho .
Là một yêu quái, nhận yêu độc đang lan tràn trong cơ thể đứa trẻ loài . Cậu cũng giống như những c.h.ế.t vì bệnh vô cớ , do bệnh truyền nhiễm, mà do hấp thụ quá nhiều yêu khí. Đối với cơ thể con , yêu khí tích tụ quá lâu sẽ chuyển hóa thành yêu độc. Tùy thể chất của mỗi mà nó sẽ quyết định sinh mệnh dài ngắn. Pakal còn trẻ, sức sống mạnh mẽ nên tình trạng quá nghiêm trọng. Chỉ cần tìm kẻ phát tán loại yêu khí và tiêu diệt , tự nhiên sẽ cần uống t.h.u.ố.c cũng khỏi.
"Bây giờ còn tin 'Thần' của nữa ?" hỏi Pakal khi cơn ho của dịu xuống.
"Là Thần tạo thế giới ." Pakal đáp.
"Tạo một thế giới, đồng thời yêu thương nó hơn bất kỳ ai, đó mới là Thần." xoa đầu , cõng bà Hoàng lên lưng: “Đi thôi."
Địa hình bên trong khe muối phức tạp hơn bên ngoài nhiều. Ở đây đường , cũng là những cây cổ thụ khổng lồ và hoa cỏ kỳ dị. Chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ gai nhọn ẩn trong bụi rậm cào rách da thịt. Dọc đường còn những vũng nước nhỏ, bùn nhiều hơn nước, cứ sủi bọt ùng ục trông đáng sợ.
Chúng quan sát từng ngóc ngách, tìm kiếm manh mối của những mất tích, nhưng tiếc vẫn chẳng thu hoạch gì.
"Mọi cảm thấy chỗ nào ?" những cái cây lướt qua vai , cây nào cây nấy đều phát triển cực , to lá khỏe, hoa nở cũng to và rực rỡ bất thường.
"Có." Cửu Khuyết lau mồ hôi trán, ông Hoàng đang ngủ say sưa vai : “Ở đây chỉ thực vật, hề động vật, ngay cả một con muỗi cũng thấy."
"Cẩn thận đấy." Pakal nắm chặt con d.a.o rựa.
"Chúng đang cô gái?" Bà Hoàng hỏi : “Nếu đường còn xa quá thì cứ thả xuống . Cô đeo thêm cái ba lô to thế , nhanh ."
"Đến thần điện bà ạ. Nếu lối thoát thì chắc chắn là ở đó. Bà yên tâm, dáng bà chuẩn lắm, cõng mệt ." trấn an: “Muốn thả bà xuống thì cũng đợi khỏi đây . Chốn nơi bà nên ở ."
"Cô gái ..." Bà lão thở dài: “Đang yên đang lành, cô tìm đến cái khách sạn đó gì? Nơi đó chỗ cô nên đến !"
Nghe giọng bà đầy ẩn ý, cố tình hỏi: "Vậy hạng nào mới nên đến? Nó chỉ là một cái khách sạn thôi mà."
"Những kẻ cùng đường tuyệt lộ."
"Bà gì về khách sạn đó ? Tại vợ chồng bà tới đây?"
Bà lão im lặng một lát hỏi: "Cô bà già kể một câu chuyện ?"
"Được chứ, cháu thích kể chuyện nhất. Có điều , cõng , trải nghiệm mới mẻ đấy." đáp.
Câu chuyện của bà Hoàng, nửa đầu bình thường, thậm chí phần tẻ nhạt. Một đôi nam nữ bình thường, yêu , kết hôn sinh con. Người chồng mở tiệm tạp hóa nhỏ, vợ ở nhà dạy con, cứ thế bình an nuôi con khôn lớn. Cậu con trai cũng khá giỏi giang, thi đỗ một trường đại học danh tiếng. Thế nhưng, khi cha còn hết vui mừng, con trai cầm tiền học phí bỏ , nhập học mà cùng bạn bè chạy đến thành phố khác buôn bán.
Người cha giận lo, lặn lội tìm đến tận nơi bắt con về học. con trai từ chối, rằng trưởng thành, đường tự chọn. Người cha nén giận, khuyên giải rằng con đường đó tương lai, là khiếu kinh doanh. Kết quả là hai cha con nổ trận cãi vã lớn nhất trong đời. Một bên là con nghé mới sinh sợ hổ, một bên là cha sống c.h.ế.t kéo con về "chính đạo". Cuối cùng, ông ôm n.g.ự.c đau đớn tuyên bố: "Mày đừng bao giờ vác mặt về nữa! Cánh cửa nhà vĩnh viễn mở cho mày!"
Cậu con trai quả thực về nữa. Mấy chục năm đó, thỉnh thoảng mới cho một lá thư. Còn sự nghiệp của cũng ứng nghiệm lời tiên tri của cha, cuối cùng tan thành mây khói. Những gọi là bạn bè cuốn sạch vốn liếng của bỏ trốn. Cậu đành xin công nhân cho một nhà máy nhỏ, lấy vợ sinh con ở thành phố xa lạ, từ một thanh niên nhiệt huyết trở thành một đàn ông trung niên tầm thường.
Bao năm qua, cha bao giờ nhắc đến con, coi như nó c.h.ế.t . Ngay cả khi vợ báo tin họ cháu nội, ông cũng chỉ lạnh lùng : " con trai". Người vợ chỉ thở dài.
Ngay khi vợ định một đến thành phố thăm con thì bệnh tật quật ngã bà. Bà sức khỏe vốn yếu, nên khi bác sĩ thông báo bà chỉ còn sống ba tháng, bà quá ngạc nhiên. chồng bà thì suy sụp .
Đêm đó, ông gục đầu gối bà như một đứa trẻ, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà chịu buông, lẩm bẩm: "Phải hai nét mới thành chữ 'Nhân', bà mà , chẳng còn là gì nữa cả."
Ông điên cuồng chạy chữa, tìm kiếm loại t.h.u.ố.c thang, mẹo dân gian, nhưng sức khỏe của vợ vẫn ngày một tệ .
Hết cách, ông quỳ tượng thần Vũ Xà, thổ lộ nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm trái tim . Ông chỉ đang giả vờ lạc quan thôi. Nếu thật sự thần linh, xin hãy cứu vợ ông, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, ông cũng nguyện đ.á.n.h đổi tất cả.
Câu chuyện đến đây bắt đầu trở nên quỷ dị.
Ba ngày khi ông lão cầu nguyện, một đàn ông mặc đồ đen gõ cửa nhà, lịch sự đưa cho ông một phong bì. Bên trong là lá bài Tây, trắng ghi địa chỉ, phía đề: "Khách sạn Thiên Đỉnh hân hạnh đón tiếp".
Người đàn ông áo đen hỏi ông từng về truyền thuyết "Khách sạn Nguyện Ước" . Ông lão , nhưng vẫn tưởng đó chỉ là chuyện bịa.
Gã áo đen bảo ông hãy cầm địa chỉ , đưa vợ đến khách sạn. Chỉ cần ông , ông thể thắng cả thế giới. Mặt lá bài ghi chi tiết, xong nếu hứng thú thì cứ thử xem .
Khi ông lão còn đang do dự, đàn ông rời . Ông vội đuổi theo nhưng cửa chẳng còn ai, chỉ một cái bóng đen dài như con rắn trườn qua góc tường biến mất dấu vết.
Mặt lá bài hướng dẫn cách đến sòng bạc, câu cuối cùng khiến ông lão cả chục : "Người chiến thắng cuối cùng, vạn sự như ý, tâm nguyện sở cầu."
Ông nhận đây lá bài bình thường. Chẳng lẽ Thần Vũ Xà hiển linh thật ?
Người đang tuyệt vọng sẽ bỏ qua bất cứ cọng rơm cứu mạng nào, dù nó hoang đường đến .
" ông kể chuyện , trong lòng sợ hãi vô cùng." Bà lão ngập ngừng: “Nỗi sợ tên, cứ cảm thấy điềm gở. ngăn cản, bảo sống c.h.ế.t , nên cưỡng cầu. ông , cứ khăng khăng đây là cách duy nhất cứu . Ông thể bỏ cuộc. lay chuyển ông đành đồng ý. Truyền thuyết cũng từng , nhưng mười đ.á.n.h cược thì chín thua, mấy ai may mắn thắng . Hơn nữa, ngay từ lúc bước chân khách sạn đó, thấy ớn lạnh, da gà nổi hết cả lên. Lá bài cũng kỳ quái, chỉ dẫn ở mặt cứ đổi liên tục. Chúng theo giờ nó báo mà thang máy, cảm giác bất an càng lớn hơn. Chuyện đó cô cũng đấy, nơi đó đúng là địa ngục."
"Cháu nhớ bà thua một ván, bà lấy gì tiền cược ?" nhớ rõ cảnh tượng lúc đó, những kẻ thua cuộc đều mất tay mất chân, chỉ bà là tay chân vẫn lành lặn, qua thấy tổn thất gì.
"Toàn bộ tình cảm của ông nhà dành cho ." Bà lão bình thản đáp: “Ông tất cả những chuyện , chẳng qua là vì tình cảm dành cho quá sâu đậm. Sau khi thua mất thứ đó, cô bộ dạng ngơ ngơ ngẩn ngẩn của ông bây giờ xem. linh cảm, khi tỉnh táo , ông sẽ còn chút luyến lưu nào với nữa."
hỏi: "Bà sống tiếp ?"
"Kẻ ngốc mới sống." Bà nhẹ: “ nếu là kết quả tất yếu thì chi bằng thản nhiên chấp nhận. Có thể khác hiểu, nhưng dù c.h.ế.t, cũng là ôm hy vọng mà c.h.ế.t. thuận theo ý ông là để thành cho cái 'hy vọng' của ông . cứ tiếp tục thế sự việc sẽ càng tồi tệ hơn. Cách duy nhất để ông dừng là thua tiền cược đó. Như , bất kể tương lai , ít nhất ông sẽ vì mà đau khổ dằn vặt nữa. Ông nhà tâm địa hẹp hòi nặng tình, nếu nhân cơ hội mất tình cảm đó, phần đời còn của ông sẽ chẳng thể nào vui vẻ ."
"Nếu bọn cháu chen ngang, ván cược tiếp tục, tới bà thua thì sẽ là cái mạng của bà, đúng ?"
" ."
"Tiếc là bà thất vọng , cả bà và ông nhà sẽ ai c.h.ế.t ở đây cả. Cháu sẽ đưa hai về nhà." quệt mồ hôi trán, nghiêm túc : “Việc bà nhờ, bà hãy tự lấy! Cháu từ chối ."
"Cô gái ..." Giọng bà lão nghẹn : “Thế còn cô, cô đến đây vì lý do gì? Cô đạt tâm nguyện gì ?"
"Cháu đến tìm ."
"Tìm ai?"
"Chồng cháu."
"Hả?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-80.html.]
lúc , bố của Lisa đột nhiên như phát điên lao về phía , chạy hét: "Bố về đây! Lisa! Mở cửa con, bố về !"
Không sức mạnh và tốc độ ở , ông giật đứt phăng dây leo đang trói , trong chớp mắt lao một bụi cây khổng lồ đầy lá răng cưa, mất hút.
Ông chú lập tức đuổi theo, chúng cũng vội vàng chạy tới bụi cây đó. Chỉ kịp thấy chân hẫng một cái, rơi tự do một lúc lâu mới tiếng "bõm", cả đám rơi tọt một thứ chất lỏng sền sệt, nhớt nhát như keo dính.
Mở mắt , hóa chúng rơi một cái hồ sâu hình vuông khổng lồ. Từ mặt nước lên đến đỉnh cao vời vợi, bầu trời đầu chỉ còn là một chấm sáng nhỏ xíu. Bốn phía vách đá đen trơn tuột, mọc đầy những thứ kỳ dị hơn cả cây cối bình thường, ví dụ như cây xương rồng mọc một con mắt, những quả cầu thêu bốn cánh tay dài ngoằng... Chúng thi chui từ khe đá, tham lam hút lấy thứ mùi tỏa từ cái hồ . Còn trôi nổi xung quanh chúng là xương cốt động vật, đủ chủng loại, đủ màu sắc, và thiếu cả hộp sọ .
"Lên ?" hét lớn hỏi Cửu Khuyết. thử , thuật phi vô dụng, cứ như keo dính chặt .
"Nhấc tay còn khó đây !" Cửu Khuyết gắng sức nâng ông Hoàng lên, đảm bảo đầu ông nhô khỏi mặt nước.
Pakal thì nôn thốc nôn tháo. Mùi của cái hồ đúng là từ ngữ nào tả nổi, những hôi thối kinh khủng mà còn ẩn chứa một luồng yêu khí cực kỳ đậm đặc.
linh cảm chúng đang đến gần hung thủ gây cái c.h.ế.t của dân làng.
Chỉ bố Lisa, rơi xuống đầu tiên, là tỉnh táo nhất. Ông điên cuồng bơi bờ, hai tay cào cấu loạn xạ lên vách đá, gào thét: "Bố về ! Lisa mở cửa! Bố về đây!"
Nhìn theo tay ông , cách mặt nước chừng hai ba mét một cái hang đường kính hơn một mét, thỉnh thoảng chất lỏng lẫn xương xẩu từ trong đó chảy .
Ông chú khách sáo đạp lên đầu bố Lisa bàn đạp, tung nhảy tót lên cửa hang, đó thò đầu hỏi: "Cần giúp tự túc?"
"Khỏi cần." vận nội lực, túm lấy bà Hoàng phóng lên, tất nhiên để đảm bảo thành công một , tiện chân đạp lên vai Cửu Khuyết một cái.
"Thân thủ cũng tàm tạm." Ông chú dựa vách hang, như .
đỡ bà lão lưng ông , bất ngờ xoay , nhân lúc ông đề phòng bèn tung cước đạp thẳng mông, tiễn kẻ đáng ghét trở hồ nước, đó thò đầu xuống: "Bố Lisa là trách nhiệm của ông, đừng mong bọn cứu ông lên."
Ông vuốt mớ nước thối mặt, chỉ tay mắng: "Được lắm con yêu nghiệt ngỗ ngược !"
"Cảm ơn quá khen." hả hê rụt đầu , bắt đầu quan sát cái hang. Nó giống cống thoát nước bình thường, ánh sáng u tối, rêu xanh phủ kín bốn phía trơn trượt và phát ánh sáng xanh nhàn nhạt. Dưới chân nước thải và xương xẩu cứ chảy liên tục. Tính toán phương hướng và cách, đoán đường cống nối liền với một phần nào đó của thần điện. Giờ chỉ còn cách dọc theo nó, chỉ cần đến thần điện, chắc chắn sẽ tìm cách rời khỏi đây.
Cả nhóm di chuyển nhanh chóng.
Bất chợt, Pakal reo lên đầy vui sướng: " thấy tiếng ! Bà đang gọi tên ! Bà còn sống!"
và Cửu Khuyết , gì tiếng động nào?
Đi thêm mười mấy phút nữa, chúng sững . Một gian hình chữ nhật khổng lồ chắn ngang mặt, và sừng sững chính giữa là một thứ gì đó lớn...
Nó cao đến sáu bảy mét, thấy đỉnh. rõ ràng đây cái cây. Thân cây màu xanh sẫm to đến bảy tám ôm, bên bò đầy những dây leo mảnh dẻ dẻo dai như rắn nhỏ. Nhìn kỹ hơn, chúng chỉ giống rắn, mà còn giống những chiếc tai úp lên cây. Trên mỗi chiếc "tai" đều nở đầy hoa nhỏ màu tím xanh, vẫn còn đang ngậm nụ. Dưới chân nó, vô rễ cây bán trong suốt lan trong đất như xúc tu bạch tuộc, nhiều đếm xuể.
Bước kỹ mới thấy hình khổng lồ xuyên thủng vách đá đỉnh đầu, nó mọc vươn tới tận trời xanh . Hơn nữa, khi chúng bước , lối biến mất, trở thành bức tường đá kín mít một kẽ hở.
từng thấy loại thực vật nào quái dị đến thế.
" thấy ! Tiếng của !" Pakal giật , lao thẳng về phía quái vật.
"Pakal !" vội đuổi theo.
Ông chú ở vị trí xa nhất, vọng : "Nếu là các , sẽ gần nó thế ."
Lời còn dứt, một nụ hoa nhẹ nhàng bay lên, lẳng lặng bay về phía Pakal. Chỉ trong chớp mắt, nụ hoa tầm thường phình to gấp mấy chục . Từ trong đóa hoa nở bung như cái bát, một thứ giống con rắn xanh đầu chui , phủ đầy vảy lấp lánh, quấn chặt lấy eo Pakal, nhanh như chớp kéo về phía cây quái vật.
Chẳng lẽ đây chính là "Bàn tay xanh" bắt cha mà Pakal từng kể?!
Phản ứng của cũng chậm, phi tới túm lấy chân Pakal, nhưng chỉ giằng co một giây, kẻ địch chiếm thế thượng phong, kéo cả theo, sức mạnh đến kinh .
Trong tiếng la hét của Pakal, thấy cây đầy tai đang lao nhanh về phía . Ngay khi định đòn tấn công thì một gương mặt phụ nữ hiện từ đám rễ cây khổng lồ, ngũ quan mờ ảo nhưng thấp thoáng vẻ bi thương.
thoáng thất thần thì một luồng sáng lóe lên. Cửu Khuyết thủ d.a.o c.h.é.m xuống, đóa hoa quái dị rơi xuống đất, con rắn đầu đang quấn Pakal lập tức hóa thành tro bụi.
Hóa giữa cây và đóa hoa nối một sợi dây mảnh như tơ nhện, cắt đứt nó thì đóa hoa như bóng đèn ngắt điện, vô dụng ngay.
ngẩng lên , gì còn gương mặt phụ nữ nào nữa. Đỡ Pakal vẫn còn hồn dậy, với Cửu Khuyết: "May mà mắt tinh."
"Đương nhiên, nhờ đôi mắt soi gái xinh cả đấy!" Cửu Khuyết thản nhiên thu con d.a.o gọt hoa quả , sang trách: "Cô thế? Thân thủ xuống cấp từ bao giờ ? Tùy tiện dùng chút pháp thuật cũng diệt con quái nhỏ mà."
" thấy một khuôn mặt phụ nữ, chợt phản ứng kịp." thành thật đáp.
Mọi đều thấy gì, chỉ sắc mặt ông chú là biến đổi.
lúc , bố Lisa đột nhiên hét lên quái đản lao xuống đất, cào c.ắ.n xé một cái rễ xanh đang trồi lên mặt đất.
"Lisa! Bố đến cứu con đây! Bố bảo vệ con!" Ông điên cuồng đào bới, móng tay bật m.á.u cũng mặc kệ.
kỹ, lớp rễ xanh bán trong suốt dường như một vật đen sì, trông giống nửa .
"Bên trong ! Mau giúp một tay!" cha con liền tâm, sự cảm ứng kỳ diệu giữa những ruột thịt là thể giải thích . Chẳng lẽ bên thật sự là Lisa?
Lần nương tay, dùng phép thuật cắt đứt rễ cây xanh đó. Khi nó đứt lìa, tất cả đều thấy một tiếng thét chói tai. Rất nhiều nụ hoa bắt đầu rung chuyển như tấn công tập thể, nhưng chần chừ hành động.
Không quản nhiều thế, và Cửu Khuyết cùng xúm , lôi đoạn rễ cây cắt đứt lên. Lúc mới thấy rõ ràng, bên trong cuộn tròn một bóng .
Cửu Khuyết dùng d.a.o rạch cẩn thận lớp vỏ rễ, một dòng dịch nhầy trong suốt trào , một cô gái tóc vàng 20 tuổi lăn ngoài, hai mắt nhắm nghiền, thở yếu ớt. Trên n.g.ự.c cô gái một cái lỗ to bằng miệng bát, thấy m.á.u nhưng vô cùng đáng sợ.
Bố Lisa điên cuồng lao tới, đẩy hết chúng , ôm chặt cô gái lòng, : "Bố đến , Lisa con xem, bố đến !"
Người điên thật , con gái ông mới mấy tuổi, đây rõ ràng Lisa!
nhanh thấy gì đó đúng, bởi vì ngũ quan cô gái nếu kỹ thì giống Lisa đến mười phần, cứ như Lisa phiên bản trưởng thành . Chuyện thể nào, một đứa trẻ thể lớn nhanh như thế trong một hai ngày !
"Cho cô ăn cái . Không thì c.h.ế.t ngay bây giờ." Ông chú nãy giờ xem kịch, ném cho một viên t.h.u.ố.c trắng với vẻ mặt vô cảm.
do dự, bóp miệng cô gái nhét viên t.h.u.ố.c .
Rất nhanh, cô gái từ từ mở mắt, cô đàn ông mặt, mỉm : "Bố... lâu gặp."
"Bố đưa con ." Ông vội vàng đưa tay định bế Lisa, nhưng sững sờ phát hiện đôi tay đang dần tan biến.
"Con cũng bố đưa con , nhưng bố đến muộn quá ." Nước mắt cô gái lăn dài: "Con tỉnh , bố cũng thôi."
"Lisa... Bố..."
Lời đàn ông kịp hết, cơ thể ông bắt đầu vặn vẹo dữ dội như những gì từng thấy đó. Chỉ vài giây , ông biến mất ngay mắt như từng tồn tại.
Lại thêm một câu đố hóc búa.
"Em là Lisa ư?" bước tới đỡ lấy cô gái.
Cô một cái : "Em nhớ chị, chị gái bụng."