CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 81
Cập nhật lúc: 2025-12-12 16:33:02
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Em... em lớn thế ?" quá ngạc nhiên.
"Thực , em vốn dĩ lớn thế ." Lisa yếu ớt : “Năm em 5 tuổi thì đưa trại trẻ mồ côi vì bố em say rượu ngộ sát . Ông bao giờ là chồng, cha . Khi ông tù, em 15 tuổi, hai bố con sống với 5 năm. Trong 5 năm đó, ông chẳng đổi chút nào: nghiện rượu, hút chích, đ.á.n.h đập em vô cớ như cơm bữa. Đó là bộ cuộc sống của bố con em."
Mắt cô ngấn lệ: "Trước ông như , cuộc sống năm em 5 tuổi hạnh phúc. Việc ăn thất bại biến ông thành kẻ thất bại . 5 năm gần đây, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của em ngoài thể hiểu . em vẫn rời bỏ ông , em chỉ còn ông là . Em hy vọng ông sẽ lên, ít nhất là trở nên bình thường, nhưng ông luôn em thất vọng. Nửa năm , ông c.h.ế.t vì say rượu, là ngã từ sân thượng xuống."
"Không thể nào, đàn ông đó tuyệt đối vong linh!" Bạch Câu nhảy khẳng định chắc nịch: “Nếu gã là vong linh, nhất định sẽ phát hiện ngay! Gã là sống, sinh mệnh đàng hoàng!"
Cô gái lắc đầu: "Em ! Em tại như . Sau đám tang của ông , em chuyển nhà. Hôm đó em ốm, sốt cao, bên cạnh ai cả. Em ôm tấm ảnh chụp chung gia đình ba hồi nhỏ giường. Em nhớ hồi bé, nhớ cảnh ở bên bố, em cố gắng nhớ nụ của ông , chỉ thấy trong lòng đau đớn vô cùng. Em ngày xưa bao, bố ôm lòng nữa, rằng sẽ bảo vệ công chúa nhỏ của bố. Em cầu nguyện với Thần, nếu thể cho bố em về, cho hạnh phúc của em về, em nguyện đ.á.n.h đổi tất cả! Em cầu nguyện điên cuồng dứt. Không qua bao lâu, em gọi dậy. Trước giường mà là bố em. Còn em trong gương biến thành bộ dạng lúc 5 tuổi. Tư duy của em hỗn loạn, dần quên những chuyện đó, cứ như thể bố từng rời xa. Ông nấu cơm, giặt giũ, kể chuyện, chăm sóc em tỉ mỉ mỗi ngày. Còn em cũng ngày càng giống đứa bé 5 tuổi năm nào, vui vẻ tận hưởng tất cả. Cho đến khi lạ mặt đến nhà đưa phong thư. Bố thấy bảo nhất định ! Chúng thắng, thắng hạnh phúc mất, thắng cả của con về!"
Mọi đều sững sờ, chỉ ông chú là vẫn điềm nhiên như .
"Lúc đó em rơi xuống nước, khi tỉnh thì thấy đang ở trong một khu rừng lạ lẫm. Em sợ, chạy lung tung khắp nơi. Chạy mãi chạy mãi thì thấy tiếng bố gọi, bảo em mau tới đó. Em theo tiếng gọi chạy tới, lạc một nơi , hoa cỏ suối chảy, còn cầu gỗ. Cuối cây cầu là một ngôi nhà gỗ . Em chạy tới, một đóa hoa xinh xắn từ cửa sổ nhà gỗ bay . Em đưa tay định bắt lấy thì nó đột nhiên biến thành quái vật, quấn lấy em lôi trong nhà. Em siết đến ngất , chuyện đó em nhớ gì nữa. Đến lúc tỉnh , đầu óc em bỗng nhiên minh mẫn, thấy bố mặt, em chợt nhận ông còn đời nữa. Người bố chỉ là sự tồn tại do em tưởng tượng . Người liều mạng đưa con gái đến sòng bạc, căn bản ông , mà là chính em! Hành động từ thủ đoạn để thắng của ông chính là khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng em! Chỉ cần em hoặc ông thắng, nguyện vọng của em sẽ thành hiện thực!"
"Thì là thế." Bạch Câu vỡ lẽ: “ bảo với cô , sinh mệnh của đàn ông gốc rễ! Hóa là sinh linh sống dựa cô gái !"
"Không ảo ảnh ?" hỏi.
"Không, là thực thể đàng hoàng!" Bạch Câu giải thích: "Có thể gọi cái là 'Anh xạ' (phản chiếu sự sống). Người sống nếu chấp niệm cực kỳ, cực kỳ lớn, ví dụ như điên cuồng nhớ nhung một , sức mạnh của chấp niệm đó lớn đến mức thể 'tạo' nhớ nhung, đồng thời ban cho đối phương tư duy, trở thành một dạng sinh linh. Nói chính xác hơn, tư duy của đó vốn là tiềm thức của tạo , cách khác là một nhân cách khác của tạo . Còn cô gái , cô những tạo một cha, mà còn 'tạo' chính bản . Cô thực sự biến thành 5 tuổi, mà thời gian hạnh phúc nhất của cô là năm 5 tuổi, nên năng lực 'chấp niệm ánh xạ' khiến tất cả những thấy cô đều sinh cộng hưởng, cảm thấy mắt chính là bé Lisa hàng thật giá thật. Trời ơi, đây đúng là trường hợp vạn một. Chấp niệm mạnh đến mức nào mới điều chứ!"
"Vậy 'bố' cô biến mất là do sinh mệnh của cô đang suy kiệt?"
". Nguồn điện mất thì bóng đèn sáng nữa."
"Chị ơi, em sắp c.h.ế.t ? Em tưởng nơi là hy vọng của em, ngờ càng tuyệt vọng hơn. Bố đang gọi em , em gặp họ lắm..."
Giọng Lisa ngày càng nhỏ, lời cũng bắt đầu lộn xộn. cảm nhận sinh mệnh của cô đang đến hồi kết.
"Cho thêm viên t.h.u.ố.c nữa!" hét lên với ông chú.
"Nó c.h.ế.t chắc . Thần tiên cũng cứu . Cô thấy tim nó nát bấy ?" Ông chú lạnh lùng : “Thuốc của chỉ giúp nó c.h.ế.t chậm hơn một chút thôi, xem chuyện gì xảy với nó."
cái lỗ n.g.ự.c cô gái, quả thực bó tay hết cách. Cô là con , thể dùng yêu lực để duy trì mạng sống, thế chỉ khiến cô c.h.ế.t nhanh hơn. lẽ nào cứ trơ mắt cô c.h.ế.t ?
"Đưa một viên nữa!" đột nhiên gào lên: “Sống bao lâu bấy nhiêu! Nhỡ chúng tìm đường ngay thì ! Nhỡ ..."
"Không nhỡ , trẻ tuổi ." Ông chú ngắt lời : “Sống c.h.ế.t , quyết định đến đây thì chấp nhận hậu quả, chẳng gì buồn cả."
"Ông..." Lời dứt, cảm thấy cánh tay trĩu nặng. Đôi mắt Lisa vĩnh viễn khép , môi vẫn vương nụ chua xót, đầy tiếc nuối.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng , cháy ngày càng lớn, khiến m.á.u trong sôi lên sùng sục.
…
đặt t.h.i t.h.ể Lisa xuống, dậy con quái vật khổng lồ , : "Cái khách sạn thực chất là dụ dỗ những kẻ cùng đường, tuyệt vọng thế gian đến đây, dùng một ván cược bao giờ thắng để giam cầm họ. đoán những kẻ thua cuộc cuối cùng đều trở thành thức ăn cho con quái vật !"
Lời thốt , mặt Pakal trắng bệch, bé cố kìm nén cảm xúc, nắm đ.ấ.m chặt đến mức móng tay bấm sâu thịt.
"Dọc đường thấy sinh vật sống nào, cái hồ là xương cốt, chắc chắn là chất thải con quái vật bài tiết ." Cửu Khuyết hình lấm lem nước thối của , bỗng giật : “Ái chà, Ngao Sí ăn thịt chứ?"
"Không ." buột miệng , chẳng lấy tự tin.
"Cũng , da dày thế chắc chắn ngon. Có điều..." Cậu những nụ hoa vẫn đang rung động ngừng: “Sao lâu thế mà chúng tới ăn thịt bọn nhỉ?"
Quả thực, những nụ hoa đó như một thế lực nào đó kiềm chế, lao tới chúng nhưng thể tay.
"Cứ chặt đứt gốc rễ con quái ." bước lên, hít sâu một , dồn bộ linh lực lòng bàn tay . Với tu vi của , nếu tung mười phần công lực, dù nhổ tận gốc nó thì ít nhất cũng khiến nó thương nặng. Hơn nữa còn Cửu Khuyết giúp đỡ, ngay cả Pakal cũng giơ cao d.a.o rựa.
" ông sẽ giúp, nhưng phiền ông trông chừng hai già." vọng với ông chú mà đầu.
"Phí sức thôi." Ông chú chậm rãi : “Chỗ chí mạng của thứ ở , mà ở kìa."
Cửu Khuyết vội sán gần: "Chú , tin mật ? Đừng kẹt sỉ thế chứ, cùng hội cùng thuyền, diệt cái cây biến dị thì cho cả hai bên mà!"
"Đây thực vật, là yêu vật." Ông lườm Cửu Khuyết: “Nó tên là 'Thiết Ngữ' (Kẻ Trộm Lời), chuyên trộm khát vọng trong lòng khác, đó phát âm thanh dụ dỗ con mồi. Thật là một con yêu quái vô liêm sỉ. Tuy nhiên con lạ, bao giờ con Thiết Ngữ nào to thế ." Ông chỉ tay lên : “Dù thế nào, đối phó nó thì lên tính tiếp."
Cửu Khuyết đành ấm ức thu d.a.o về.
"Nếu ông đưa tin vịt, cạo sạch lông mày ông đấy!"
sải bước đến bên cạnh con yêu quái, những đóa hoa vẫn đang trong trạng thái kìm hãm, chính là lúc !
" lên , vấn đề gì hãy theo !" vận sức, men theo yêu quái phóng vút lên . Tới đỉnh, tung chưởng đ.á.n.h vách đá, đất đá văng tung tóe, một tia sáng lâu thấy từ cao rọi xuống. Chưa kịp gì tiếp, một luồng khí lưu từ lỗ hổng ùa , hút ngoài như hút ống nước.
Ở trong bóng tối quá lâu, ánh sáng bất chợt như d.a.o đ.â.m mắt. Lực hút khổng lồ cứ kéo lên cao mãi, chắc thấy đến độ cao đủ để ngã c.h.ế.t thì đột ngột biến mất, để mặc rơi tự do xuống đất. Nếu là yêu quái, kịp thời vận linh lực định thì mười cái mạng cũng đủ c.h.ế.t! Trong tiếng gió rít bên tai, cảnh vật mờ ảo đất phóng to nhanh chóng, dần thấy nền đất xám, cây cầu cong cong và ngôi nhà gỗ màu nâu.
Tiếp đất hảo! thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ tránh kịp rơi tọt xuống cái lỗ đục thì mất mặt c.h.ế.t. Định thần , từ đất lên: hoa thơm cỏ lạ, cầu nhỏ nước chảy, cuối đường là một ngôi nhà gỗ tinh xảo, cửa lớn khép hờ, rèm lụa bay bay bên cửa sổ. Ánh sáng trời chiếu rọi nơi đây càng tôn lên vẻ yên bình, dịu dàng, khác một trời một vực với nơi chúng qua. Cảnh sắc lẫn khí đều khiến tưởng như lạc nơi ẩn cư của cao nhân nào đó.
Đẹp thật! chẳng tâm trạng thưởng thức. Một chốn bồng lai tiên cảnh xây đầu quái vật, độ tin cậy quá thấp. Bốn bề vắng lặng một bóng , chim chóc bướm ong cũng chẳng thấy , yên tĩnh như một bức tranh tĩnh vật. vội chạy cái lỗ thủng bên cạnh, rạp xuống gọi vọng xuống mấy tiếng.
Rất nhanh đó, Cửu Khuyết và ông chú đưa vợ chồng ông Hoàng và Pakal nhảy khỏi miệng lỗ. Dù thì cảm giác ở vẫn hơn nhiều so với lòng đất tối tăm bẩn thỉu.
Mọi đều cảnh sắc nơi đây thu hút, Pakal đến ngây , bao giờ thấy nơi nào thế .
Chỉ ông chú là vẻ mặt nghiêm trọng.
Nơi Lisa chắc chắn là đây . Cô bảo từ cửa sổ nhà gỗ bay đóa hoa quái dị. Ngôi nhà gỗ kín đáo rốt cuộc đang che giấu thứ gì? cảm thấy đang tiến gần đến đáp án mong nhất.
Đi qua cây cầu gấp khúc, ngôi nhà gỗ ở ngay mắt. Tấm rèm mỏng như cánh ve lay động nhịp nhàng cửa sổ. Hai cánh cửa gỗ trông vẻ chắc chắn lắm đang khép hờ, chừa một khe hẹp.
Chúng rón rén như trộm tiến gần cửa. ghé mắt qua khe cửa trong, chỉ thấy lớp lớp rèm che rủ xuống, thấy bất kỳ động tĩnh nào, cứ như một ngôi nhà hoang.
Khi còn đang cân nhắc xem nhà nguy hiểm , nên , thì ông chú chẳng khách sáo túm ném lưng, đẩy cửa nghênh ngang bước , cái khí thế ngông nghênh sợ c.h.ế.t quả là bẩm sinh.
bóng lưng ông , liên hệ với những hành động suốt dọc đường, càng nghĩ càng thấy quen quen, hình như gặp ở thì . Là ai nhỉ? Quả nhiên lâu quá trí nhớ ngày càng kém. Thôi kệ, đến thì cứ an tâm mà ở, cùng lắm là trong nhà trùm cuối lao , cùng lắm là đ.á.n.h một trận sống mái!
Bước chân nhà, giẫm lên sàn gỗ trơn bóng, vén từng lớp rèm lụa lên. Không qua bao nhiêu lớp, thế giới trắng toát mắt dần trở nên mờ ảo như sương khói. Một bóng cao lớn im lìm màn sương .
"Soạt" một cái, vén lớp rèm cuối cùng lên, suýt nữa đ.â.m sầm lưng ông chú. Chưa kịp chất vấn gì, sự chú ý của hai mắt thu hút .
Trong căn phòng vuông vắn, bất kỳ đồ đạc gì, chỉ một chiếc bàn thấp đơn giản đặt giữa sàn. Một nam một nữ đối diện bên bàn, bốn mắt chằm chằm, hai tay nắm chặt lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-81.html.]
ít khi ngạc nhiên đến mức khép miệng, nhưng thì đỡ nổi. Không chỉ miệng, não bắt đầu thiếu oxy, m.á.u đông cứng . Nếu lúc ai chạm nhẹ , chắc sẽ vỡ vụn từng mảnh mất.
Căn phòng tuy đồ đạc, nhưng bốn bức tường và sàn nhà mọc kín những nụ hoa màu tím xanh, mật độ dày đặc đủ khiến mắc chứng sợ lỗ tròn thổ huyết mà c.h.ế.t. Ngoài , xen giữa những đóa hoa còn những quả màu xanh to bằng quả bóng bàn, hình thù méo mó. Nhìn kỹ thì thấy chúng giống hệt đầu , vân quả tạo thành ngũ quan, mắt mũi miệng đầy đủ, thậm chí cả biểu cảm: tuyệt vọng, bi thương, điên cuồng, tuyệt nhiên nụ .
đó là lý do khiến c.h.ế.t .
Người phụ nữ quả thực , mặt mộc phấn son, chỉ cài trâm gỗ mặc váy vải thô mà vẫn đến nao lòng, đúng là thế gian hiếm . Đối diện với một phụ nữ như , bạn tuyệt đối nỡ dời mắt , chớp mắt một cái cũng thấy phí phạm.
Một phụ nữ Trung Quốc trang phục cổ trang xuất hiện trong "địa thành" lòng đất Nam Mỹ, điều cũng đủ c.h.ế.t .
Người đàn ông đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô cũng tuấn tú bất phàm, áo sơ mi trắng quần bò - kiểu trang phục đại như mà mặc lên trông vẫn khí vũ hiên ngang, rạng ngời rực rỡ.
Áo sơ mi là mua, quần bò cũng là mua. Người mặc chúng cũng chẳng ai xa lạ.
Ngao Sí, vượt ngàn dặm xa xôi tìm , nhất định dùng cách để xuất hiện mặt ?! Tay của phụ nữ khác là thứ thể tùy tiện nắm ?
"Ái chà, mắt đấy em." Cửu Khuyết thò đầu từ lưng .
"Mắt thì tìm vợ như chứ?" hừ một tiếng.
Các bạn chắc mẩm kịch bản sẽ là vớ ngay cái ghế chiếc giày phang đầu đức chồng của đúng ? Nếu là của nhiều năm thì đấy. bây giờ, chẳng thấy giận dữ mấy, so với niềm vui sướng tột độ khi còn sống, những cảm xúc khác chẳng đáng nhắc tới.
đang định lao đến bên thì ông chú nhanh chân hơn, bước tới mặt hai , chằm chằm khuôn mặt nhợt nhạt của phụ nữ, cau mày : "Quả nhiên là cô."
Mấy đóa hoa quái dị lén lút từ tường bay xuống, Pakal lo lắng hét lớn "Cẩn thận!". Ông chú chẳng thèm , ngón tay búng nhẹ lưng một cái. Không ai thấy đầu ngón tay ông gì, chỉ một động tác đơn giản , mấy kẻ đ.á.n.h lén lập tức hóa thành khói bụi.
"Bản lĩnh khá hơn nhiều đấy." Ông hạ tay xuống, khẩy: “Người và vật quanh đây chắc cô ăn sạch nhỉ, đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời."
" , lẽ ." Người phụ nữ thở một , ngước mắt ông . Trong đôi mắt đến cực điểm lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng thoáng chút vui mừng như trút gánh nặng: “Gặp ngươi bất ngờ, nhưng thế thì quá. Ta may mắn vì năm xưa giao đứa bé cho ông."
Là quen?! Mối quan hệ khó đoán đây. Giả thuyết tồi tệ nhất, chẳng lẽ Ngao Sí cướp yêu cũ của ông chú?! Người phụ nữ còn nhắc đến đứa bé? Không , chuyện c.h.ế.t quá! lao đến bên cạnh Ngao Sí. Tên mắt rõ ràng mở trừng trừng, nhưng từ lúc chúng đến giờ chẳng hề hé răng nửa lời, tròng mắt cũng chuyển động, chỉ chằm chằm phụ nữ !
"Tên c.h.ế.t tiệt , câu gì chứ!" cuống lên, tát một cái đầu .
Anh phản ứng gì, ngược lòng bàn tay một luồng khí cực lạnh đ.á.n.h bật , tê rần đau điếng.
"Bình thường cô cũng đ.á.n.h chồng thế ?" Ông chú kéo tay , lòng bàn tay sưng đỏ hỏi.
"Thế là còn nhẹ đấy." Lời thốt thấy hớ, từng với ông chú về mối quan hệ giữa và Ngao Sí!
" là sư t.ử Hà Đông. Coi như bài học nhỏ cho cô." Ông chú hất tay .
nghẹn họng trân trối, đàn ông rốt cuộc coi là cái thá gì !
"Sa La, con đừng vội. Ngao Sí chỉ đang cứu thôi." Giọng phụ nữ nhẹ như tơ, ánh mắt những địch ý mà còn tràn ngập, tràn ngập sự từ ái... , chính là sự từ ái của bậc trưởng bối.
"... Bà... Sao bà ?" Một câu của bà tan biến cơn giận trong . Khuôn mặt , ánh mắt thực sự khiến thể nào ghét nổi.
Người phụ nữ mỉm : "Ngao Sí kể cho . Hai đứa quen thế nào, yêu kết hôn , cả cửa tiệm hai đứa cùng mở, từ tiệm đồ ngọt Bất Đình đến quán trọ Bất Đình, bao gồm cả ly đắng tên là Phù Sinh nữa, thằng bé đều kể cho hết ."
Ngao Sí tuyệt đối kẻ kiên nhẫn đến mức đem chuyện đời tư kể lể chi tiết cho khác . Hắn , hoặc là não hỏng, hoặc là phụ nữ bỏ bùa mê, hoặc là... yêu phụ nữ .
"Bà và ... ?" cố kiểm soát cảm xúc, trong lòng chuẩn cho đáp án tồi tệ nhất.
Người phụ nữ chăm chú khuôn mặt Ngao Sí, ánh mắt yêu thương che giấu dường như tan chảy đối phương:
"Nó là con trai ."
…
Hắn thói quen ngủ đỉnh thần điện. Mở mắt là thu trọn cả địa thành đáy mắt, vươn tay dường như thể chạm tới bầu trời. Nơi cao nhất mới mang cảm giác an , thế giới là vương quốc thuộc về , bất kỳ kẻ nào phép rời đều đời đời kiếp kiếp ở đây.
"Thần quân!" Lục Yêu rụt rè bên ngoài màn trướng của : “Đám đến nhà gỗ ! Thuộc hạ lo nếu tay nữa thì 'Nguồn' sẽ bọn chúng phá hủy mất!"
"Ai cho phép ngươi đây?" Hắn chỉ trở , bình thản : “Không lệnh của , ai cũng phép đến nhà gỗ quấy rối."
" một khi 'Nguồn' mệnh hệ gì, thuộc hạ sợ..."
"Nghĩ một việc theo hướng , việc đó thường sẽ ngày càng ." Hắn ngáp dài: “Ngươi lo xa quá ."
"Thần quân, nếu 'Nguồn' phá hủy thì sẽ đủ nhân quả, chỉ tửu địa (sòng bạc) thể vận hành, mà tất cả chúng cũng..."
"Lui , còn ngủ thêm một lát." Hắn phất tay cắt ngang lời Lục Yêu: “Truyền lệnh của , đóng cửa khách sạn, đưa tất cả khách hiện tại ngoài, triệu hồi bộ mật sứ."
Lục Yêu kinh hãi tột độ: "Ngài định gì ? Làm thế thì tửu địa sẽ cạn kiệt nhanh, em cũng sẽ vì thế mà suy yếu, chúng ..."
"Lui !" Hắn quát lớn: "Làm theo lệnh của !"
Lục Yêu run bắn, vội vàng lui ngoài.
Hắn hít một , vùi mặt sâu gối, giấc mộng của vẫn kết thúc.
Thực , đây chắc giấc mộng của nhỉ, là những dấu vết tàn dư trong cái vỏ bọc sắp vô dụng thôi.
Trong mơ, khi thì là nước biển xanh biếc, tiếng hát của Bối Nữ, khi thì là túp lều tranh mờ ảo, bên trong phụ nữ bận rộn, mùi thảo d.ư.ợ.c lan tỏa tứ phía. Không thấy mặt bà , chỉ bà đang dịu dàng.
Còn những mảnh ký ức vụn vặt, đó là hết trận chiến ác liệt đến trận chiến ác liệt khác. Hắn luôn xông lên đầu tiên, c.h.é.m rơi đầu yêu ma, m.á.u đủ màu sắc nhuộm nước biển thành cầu vồng. Không ai là ca tụng , sùng bái , ngay cả đàn ông ít , nghiêm nghị đám đông cũng giơ ngón tay cái với .
"Vạn sự cẩn thận, sớm về sớm." Mỗi ngoài, đó đều nghiêm mặt đúng một câu như .
Nước biển trào dâng, lạnh buốt thấu xương, cuốn trôi những mảnh ký ức vụn vặt mất.
Hắn hít sâu một khí lạnh, bật dậy, cơn đau quen thuộc mà dữ dội từng đợt ập tới. Từng thớ thịt, từng khúc xương, từng mạch m.á.u của như d.a.o cứa rìu chặt.
Rất lâu mới sức dậy, quệt mồ hôi lạnh trán, bước đến tấm gương lớn trong đó, tay vuốt ngực, âm hiểm: "Ngươi chỗ của mềm yếu . đúng , hy vọng chỉ là giả tạo, chúng là những lữ khách về phía địa ngục, thời gian điểm ."
Hắn lớn , tới bức tường phía Đông, ấn điều khiển, bức tường đen kịt sáng lên.
Cả một bức tường ghép từ hàng chục màn hình hiển thị. Hắn lùi một bước, khoanh tay thưởng thức nội dung màn hình: Trong những phòng thí nghiệm na ná , những kẻ mặc đồ bảo hộ đang bận rộn, máy móc kỳ dị vận hành hết công suất. Các loại yêu quái, con thì trói bàn m.ổ x.ẻ thịt, con thì tống các thiết khác , biến thành một loại quái vật khác. Yêu quái mới liên tục đưa , hình ảnh chớp nhoáng khiến hoa cả mắt.
Thưởng thức xong, tới tường, lấy từ ngăn bí mật một cuốn sách bìa da bò. Lật trang đầu, đó "Toàn tập kỹ thuật cải tạo chủng loài yêu vật", ở góc là một ký hiệu khiêm tốn đến mức ai để ý… 4E.
Hắn ôm cuốn sách lòng, mép đỉnh điện, nửa bàn chân đạp ngoài , ngước bầu trời màu cam đang dần nhiễm hắc khí, nhắm mắt đầy vẻ say mê...