CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 85

Cập nhật lúc: 2025-12-13 04:25:22
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ầm! Một tiếng nổ lớn, con rắn gãy cánh rơi thẳng xuống, bụi đất b.ắ.n lên cao vài mét.

Trên nó chỗ nào cũng là vết thương, mặt đất thở hổn hển, cho dù lửa lớn hừng hực cháy bên cạnh, nó cũng còn sức để nhúc nhích.

Hai con rồng dừng cách nó xa, im lặng nó.

"Dù là đây bây giờ, mày đều mất hết mặt mũi của Đông Hải Long tộc." Ngân long lạnh lùng .

Thân rắn dần thu nhỏ, mặt đất là đàn ông thương tích đầy , khóe miệng rỉ máu, : "Ta với Đông Hải các , chẳng chút quan hệ nào mà."

"Ngươi quan hệ là ?" Ngao Sí hóa hình nhảy xuống, túm lấy đối phương, trong mắt ngoài sự tức giận còn nỗi đau thương cố che giấu nhưng vẫn lộ rõ: “Tại chuyện ác độc như ? Tại hại c.h.ế.t bao nhiêu vô tội! Sống đàng hoàng địa bàn của ông ? Không ?"

Hắn bình tĩnh Ngao Sí và Ngân long: "Người nên sống đàng hoàng địa bàn của , lẽ là hai vị Ngao đây."

"Ông..." Ngao Sí giận sôi máu, đ.ấ.m một cú mặt , tức đến run cả : “Ông là ai ? là ai ?"

"Biết chứ." Người đàn ông : “Ngươi là Ngao Sí. Ngươi gặp thế , còn đòi về gặp một . Ngươi còn là rồng Đông Hải. Ta ngửi thấy mùi của ngươi..."

Ngân long đáp xuống đất, làn sương mỏng tan , rồng còn nữa, chỉ còn ông chú lâu gặp.

Chú cao xuống : "Ta đến đây, chỉ để đòi ngươi mười hai con Thanh Phách Nhãn."

"Thanh Phách Nhãn?” Anh dậy, lau vệt m.á.u mới chảy khóe miệng.

"." Ông chú chắc nịch.

Anh nhún vai: "Hết .”

"Hết ?!" Ông chú túm lấy : “Mày định với là mày đói bụng nên ăn chúng ?"

"Rất lâu lâu về , hình như chúng đập vỡ .” Anh xin : “Để các một chuyến uổng công, thật ngại quá." Cuối cùng còn bổ sung một câu: "Thật đấy. Ta ý trêu đùa các ."

Chú rít qua kẽ răng ba chữ: "Đồ bất hiếu!"

Một câu , hề báo đ.á.n.h trúng dây thần kinh yếu ớt nhất.

Sắc mặt bỗng trở nên trắng bệch, một tay ôm chặt ngực, một tay cào xuống đất, mồ hôi đầm đìa. Một lát , lấy sức lực, bật dậy, hóa thành hình dạng Vũ Xà, giãy giụa lao về phía đỉnh điện thần. Dọc đường, đuôi rắn của liên tục cuộn lên, quất mạnh vết thương . Mỗi cơn đau kịch liệt thể tưởng tượng nổi đều khiến gầm lên khe khẽ.

Đôi khi, đau đớn là cách nhất để giữ tỉnh táo.

Con rắn lớn từ trời giáng xuống, đập lõm cả phiến đá đỉnh thần điện, rung chuyển cả tòa thần điện khiến ai nấy sợ c.h.ế.t khiếp.

và Cửu Khuyết che chắn cho những khác ở phía , căng thẳng chằm chằm tên đầu sỏ , sẵn sàng liều mạng với nó bất cứ lúc nào. bộ dạng thương tích đầy hiện giờ của nó, đến dậy cũng khó khăn.

Hai con rồng bám sát phía , thấy ý định tấn công , lúc mới hóa hình , đáp xuống mặt .

chằm chằm đàn ông . Quả nhiên, ông chú chính là con rồng lớn!

Rồng lớn... Chẳng lẽ cứu từ nước đó là ông chú? Hóa đó ảo giác của . rõ ràng ông chú ghét , tại giúp ? Ông chú rốt cuộc là nhân vật nào trong Đông Hải Long tộc?

Cánh của Vũ Xà gãy, nó dựa sức mạnh gì để bay đến đây. Lúc , nó chẳng tìm mấy miếng thịt lành lặn, ngay cả cái lưỡi rắn đen sì cũng chỉ thể rũ ngoài miệng một cách vô lực.

"Không thể đ.á.n.h nữa... G.i.ế.c ... G.i.ế.c ..."

tiếp đất đập đầu hỏng , sảng ?

"Ngươi mau tay..." Lời hết, gã khựng , há miệng c.h.ế.t trân ở đó, như thứ gì chặn họng, càng giống ai bóp cổ.

Rất nhanh, từ miệng nhả một luồng hắc khí u uất, đó là một tràng âm hiểm khác hẳn lúc nãy: "Không , thể để các g.i.ế.c chứ."

Hắn khó khăn ngẩng đầu lên, gác lên tường đá ở rìa đỉnh điện, đôi mắt rắn xám xịt xuống mặt đất đang thiêu đốt t.h.ả.m hại, : "Đây là thế giới tươi do một tay tạo , hy vọng các cùng chia sẻ. Ta , đến thì đừng hòng nữa."

đùa. Sự oán độc và tuyệt vọng trong mấy câu ngắn ngủi giống như khói đặc cuồn cuộn từ bốn phía ập tới, sộc cơ thể mỗi .

"Không , thể ở !" Cái đuôi rắn đang buông thõng bên cạnh đột nhiên vung cao, quất mạnh : “Dưới đất... đất..." Giọng điệu trở nên nôn nóng nhưng bình thường, tiếp nhưng bất lực. Đôi mắt vốn chẳng còn chút ánh sáng nào, lúc chịu ảnh hưởng gì mà lờ mờ sáng lên. nhanh, đuôi rắn vô lực rũ xuống, ánh sáng trong mắt cũng biến mất tăm, từ trong cơ thể gã truyền đến tiếng ùng ục kỳ lạ. Cái đầu khổng lồ như trọng kích, trượt từ tường xuống, đập mạnh xuống đất.

Thân rắn dài ngoằng lúc như đống thịt thối cong queo chất đống, còn bất kỳ động tĩnh nào.

Thấy , Ngao Sí lao tới, thế mà nâng cái đầu mềm nhũn của nó lên, gào to: "Ông giả c.h.ế.t ? Dậy cho ! Dậy!” Anh đ.ấ.m mạnh đầu rắn, trông thì như tấn công, nhưng thế nào cũng giống hành động cứu tỉnh đối phương.

Lông mày của ông chú nhíu chặt , lạnh lùng cảnh , nắm tay siết chặt kêu răng rắc.

Đột nhiên, con Vũ Xà tưởng như c.h.ế.t bỗng co giật dữ dội. Trong rắn lồi lên một khối cầu khổng lồ, lăn qua lăn giữa lục phủ ngũ tạng, tình cảnh vô cùng kinh hãi.

Ngao Sí lùi sang một bên, Vũ Xà bèn phát một tiếng gầm chấn động màng nhĩ, cơ thể đang hấp hối như đột nhiên nạp điện, bật dậy khỏi mặt đất, lao thẳng lên trời. Chỉ thấy gã bay lên hít khí, sương đen xung quanh đều sức mạnh thô bạo của hút tới, cuồn cuộn đổ cái miệng rắn đang há to hết cỡ, cảnh tượng quỷ dị và tráng lệ tả xiết.

"Định nuốt cả bầu trời bụng ?" Cửu Khuyết cau mày .

Không, nuốt bầu trời, chỉ đang tham lam hít những luồng hắc khí thẩm thấu từ tới. Nhìn hình , khối cầu đang lăn lộn bên trong ngày càng lớn, lớn đến mức sắp vỡ toạc cơ thể .

"Chuyện gì ?" Ngao Sí sốt ruột hỏi chú.

"Không ." Ông chú lên trời, nghiến răng : "Dù xảy chuyện gì, cũng là tự tự chịu."

Lời dứt, mắt của tất cả đều một quầng thanh quang khổng lồ trung lóa trong nửa giây, bụng Vũ Xà cứ thế nứt toạc , như d.a.o phẫu thuật sắc bén cùng lúc cắt nát. Quầng thanh quang đó lao từ trong vô m.á.u thịt b.ắ.n tung tóe. Khi ánh sáng yếu , một con quái thú từng thấy bao giờ đang chạy nhảy loạn xạ trung. Miêu tả thế nào nhỉ, giống một con trâu đen cắt dọc một nửa, nửa duy nhất mọc một cái đầu to cân xứng, chẳng thuộc bất kỳ hình dạng cố định nào, chỉ như một cái bao tải nhét đầy đồ, dán một con mắt xám xịt ngay chính giữa, lồi hẳn lên, một lớp màng lưới bán trong suốt màu đỏ m.á.u bao quanh con mắt, giật giật liên hồi. Không thấy nó tứ chi, chỉ một cái xúc tu mềm oặt, dài ngoằng như chân bạch tuộc ở bụng.

Lúc Vũ Xà cũng thấy bóng dáng nữa, chỉ thấy một đàn ông bất tỉnh nhân sự rơi từ cao xuống.

Ông chú phản xạ điều kiện nhảy vọt lên, giữa trung túm lấy cánh tay đàn ông, đưa tiếp đất an đỉnh điện.

Lúc mới rõ bộ dạng khác của "Thần Vũ Xà", một đàn ông tóc đen. Anh hộc m.á.u mồm nghiêng đất, từ n.g.ự.c đến bụng lộ một cái lỗ m.á.u me be bét, kích thước khổng lồ, thê t.h.ả.m nỡ , đổi thường, ruột gan nát bấy thế thì chầu trời từ lâu. Hiếm vẫn còn giữ một thở.

Ngao Sí hoảng hốt sán gần , tay chân luống cuống, đỡ nhưng sợ thương thêm.

Lần , đến công hú cũng bình tĩnh nữa, bàn tay to lớn vỗ bép bép mặt đàn ông: "Này! Giả c.h.ế.t cái gì?! Cút dậy cho !"

Phản ứng của Ngao Sí thực sự ngoài dự đoán của . Kẻ dây thần kinh thô hơn cả ống cống bê tông như , thế mà cũng lúc căng thẳng như , hơn nữa là đối với một đàn ông từ đầu đến cuối chắc .

nén nỗi kinh ngạc tột độ, quan sát kỹ ba đàn ông đang vây thành một vòng , bỗng nhận một sự thật chấn động, ba đàn ông , trông giống !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-85.html.]

Không sự giống tuyệt đối về ngũ quan, mà là một loại thần thái ẩn hiện giữa lông mày và ánh mắt, cùng một kiểu bướng bỉnh đến c.h.ế.t, cùng một kiểu bất chấp tất cả.

tự đẩy đến một phỏng đoán mà chính cũng thấy hoang đường, ba họ quan hệ m.á.u mủ thể cắt đứt.

, rồng và rắn quan hệ huyết thống ? Hơn nữa Đông Hải Long tộc xưa nay luôn tự hào về huyết thống cao quý thuần khiết của ... Chuyện thông, thông!

"Dậy! Đồ bất hiếu đáng c.h.ế.t ! Mày định dùng cái bộ dạng quỷ quái để gặp cha và con trai mày ?!"

Tiếng gầm giận dữ của ông chú khiến chớp mắt, hít sâu ba , với Cửu Khuyết cũng đang trợn mắt há mồm bên cạnh: "Anh nhéo một cái."

"Không nhéo." Cửu Khuyết lắc đầu: "Chúng mơ."

Ông chú, đàn ông, Ngao Sí... tam đại đồng đường?!

Trong cái đầu đang rối tung của bắt đầu liên tục hỏi trời hỏi đất: Các mong mắt phụ đến thế ? con dâu xí cuối cùng cũng gặp chồng, nhưng cho dù là , thể đừng kích thích thế ? cũng lớn tuổi , tim chịu nổi .

Nếu lầm, thì bây giờ náo nhiệt thật , cả nhà Ngao Sí lên sàn một lượt. Trước mặt là , một đứa còn rửa sạch mặt. Còn nữa, nếu ông chú là ông nội của Ngao Sí, chẳng là Đông Hải Long Vương cao cao tại thượng trong truyền thuyết ?! Còn , hình như cách đây lâu đá m.ô.n.g Long Vương một cái...

"Ông thật ?" nhịn nữa, lao đến bên Ngao Sí, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Bọn họ, hai họ là... của ..."

"Ông nội và... cha." Trước khi từ "cha", Ngao Sí rõ ràng ngập ngừng một chút.

Hình tượng Đông Hải Long Vương phác họa trong đầu đây đập tan tành. Cho dù Ngao Sí cho xem ký ức của bà, nhận đón em Ngao Sí là Long Vương, còn tưởng đó là tâm phúc của Long Vương chứ! Ông chẳng nên là một ông già mặc áo bào lộng lẫy, râu trắng đầy mặt, vài bước ho vài tiếng ! Có cần xuất hiện mặt cháu dâu với tư thái trẻ trung xinh gây nhiễu loạn thị giác thế ! Còn nữa, Ngao Sí là yêu quái, thể chấp nhận, nhưng bố rõ ràng là rồng, biến thành rắn ?!

Người đàn ông cuối cùng cũng mở mắt cái tát của Long Vương.

Bây giờ, đó là một đôi mắt bình thường thể bình thường hơn, ngay cả màu con ngươi cũng y hệt Ngao Sí.

"Mày cho rõ ! Đây là đứa con mày sinh với phụ nữ đó!" Long Vương túm lấy .

Người đàn ông ngạc nhiên, trong mắt ánh lên niềm vui sướng.

"Thật ?” Anh tha thiết Ngao Sí: “Con là con của và A Ngữ?"

Ngao Sí gật đầu thật mạnh.

Hắn thở hắt một dài, vành mắt đỏ lên.

"Xin . Thanh Phách Nhãn mất .” Hắn chậm rãi , ánh mắt yếu ớt dừng mặt Long Vương: “Con thấy cha đòi thứ . Năm xưa con phát hiện A Ngữ dối con, trong lúc nóng giận đập vỡ hồ lô mực ngọc, chúng chạy hết, chỉ bắt một con... Nó chui tay con. Con vốn định về Long Cung kể hết sự tình với cha, nhưng chịu gặp, chỉ bảo con cút khỏi Đông Hải vĩnh viễn."

Long Vương nghiến răng, lên tiếng.

"Tại nông nỗi ? Ông già cha đây như thế ?" Ngao Sí vội hỏi.

"Trước đây, con từng đến ?" Đôi mắt thoáng kinh ngạc, Long Vương.

Long Vương trầm giọng: "Không chỉ một . Chỉ từ xa, thấy mày cứu một đứa bé khỏi nanh vuốt thú dữ, cũng thấy mày mây mưa, tưới tiêu đất đai, còn thấy những con ngươi bảo vệ, ai nấy đều kính trọng mày, yêu mến mày."

"Có chuyện như ?” Anh : “Lâu quá , thật nhớ nữa."

"Rốt cuộc là thứ gì biến ông thành thế !" Ngao Sí gầm lên, nắm đ.ấ.m giơ lên khựng giữa trung, đ.á.n.h xuống .

"Ba mươi năm , lên ' đó', hình như một đến tìm , mời uống rượu. Rượu đó ngon thật, màu xanh lục.” Anh cố gắng hồi tưởng: “Sau đó, cảm thấy cơ thể trở nên sung mãn, từng mạch m.á.u như đang bốc cháy. ngay đó là cơn đau thấu xương tủy, trong như thứ gì đó đang gặm nhấm lục phủ ngũ tạng, thậm chí cả linh hồn . Ta còn kiểm soát ký ức và cảm xúc của nữa, một luồng sức mạnh tuyệt vọng nảy sinh trong cơ thể nhưng thuộc về chiếm lấy tất cả. Ta bắt đầu hôn mê. Số tỉnh ngày càng ít. Đôi khi cũng thấy việc xảy bên ngoài, thấy một cái '' khác gây những chuyện tày trời. bất lực thể ngăn cản. Con đến sòng bạc, lờ mờ thấy con, trong lòng bèn cảm giác kỳ lạ. Khi cái '' gây bất lợi cho con, theo bản năng ngăn cản. nhanh, kéo giấc ngủ say.” Anh dừng một chút, chuyển ánh mắt sang Long Vương: “Cho đến cha thốt câu 'đồ bất hiếu', như con d.a.o đ.â.m tim , mới lờ mờ tỉnh nữa. Cơ thể luôn tràn ngập nỗi tuyệt vọng nồng nặc, nhưng bây giờ, cảm giác tuyệt vọng đến c.h.ế.t biến mất , nhẹ nhõm thật."

Hắn ho một tràng, cái lỗ lớn bắt đầu biến đổi, từ trung tâm bắt đầu hóa thành tro xám, lan bên ngoài.

"Hóa , trong cơ thể chứa một con quái vật như .” Anh về một nơi nào đó bầu trời, giọng ngày càng yếu, ngày càng lộn xộn: “G.i.ế.c nó... Còn Hồ Rượu và Giếng Linh, đồ ở đó thứ lành gì, lên ' đó' ... Đã vô cùng nguy hiểm... Các nghĩ cách."

Ngao Sí vội đỡ lấy , ngăn cản cơ thể hóa thành tro nhưng bất lực.

"Ngao Sí, con là bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời .” Anh ngẩn ngơ Ngao Sí: “Mắt con giống cô thật!"

Mắt dời sang Long Vương, môi mấp máy vài cái, chậm rãi : "Xin , thưa cha."

Tay Long Vương cử động, dường như vươn , nhưng ép thu về, sự sắc bén lạnh lùng giữa lông mày trở thành chiếc mặt nạ giả chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn.

Ngọn cỏ nhỏ cẩn thận cất trong túi áo bỗng động tĩnh, bay lên như một con bướm, dùng chút sức lực cuối cùng của đậu mặt .

Đôi mắt vốn vô thần của bỗng sáng lên: "Em ở đây... Ta tìm em, nhưng tìm mãi thấy... Em vẫn còn sống..."

"Vẫn sống đây. Còn ? Không thể sống tiếp ? Nhìn xem, cả nhà ba chúng đang ở bên ." Một ngọn cỏ sẽ biểu cảm, nhưng tất cả đều thấy một khuôn mặt hư vô nhưng chân thực, đang đau buồn : “Năm xưa là em sai... Không chỉ vì em dối, mà là em luôn trốn chạy. Cho nên chúng bắt đầu ? Sống một nữa..."

"Được.” Ông khó nhọc nhấc tay lên, ngón tay khẽ vuốt ve ngọn cỏ xanh mảnh mai : “ đợi đến kiếp ... Kiếp rồng, em yêu quái, chúng đều , bình thường, ?"

"Được..." Trên ngọn cỏ, thế mà rỉ một giọt nước mắt như hạt sương.

"Ngao Sí...” Anh nắm lấy tay con trai.

"Con ở đây, bố." Ngao Sí đỏ hoe mắt, đột nhiên gọi cái xưng hô từng thốt nên lời một cách thuận miệng.

Hắn con trai cuối, : "Đừng giống ."

Ba chữ thốt , tay buông thõng xuống, mắt vẫn nhắm , tầm vĩnh viễn dừng ngọn cỏ xanh bé nhỏ .

rõ ràng thấy một phụ nữ bước từ ngọn cỏ, nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể đàn ông, nắm c.h.ặ.t t.a.y . Lúc , ngọn cỏ mất sức mạnh trôi nổi, rơi xuống n.g.ự.c đàn ông.

Ngao Sí phịch xuống đất.

Màu xám tro bắt đầu từ n.g.ự.c cha , trong nháy mắt lan khắp . Khi chút màu sắc vốn cuối cùng ông nuốt chửng, từng mảng tro tàn bay lên xoay tròn, cùng với ngọn cỏ biếc nhỏ bé , bay trung.

"Bố! Mẹ!" Ngao Sí bừng tỉnh, bật dậy, gào lên lao tới ôm lấy cơ thể cha .

Chẳng ôm gì cả, một vốc tro tàn bay từ giữa cánh tay , như những chú chim tự do, vĩnh viễn biến mất trong gian vô tận.

an ủi thế nào. Mất tìm , tìm mất , mới nhận thành vĩnh biệt. Chẳng lẽ tên thầy bói miệng quạ đen là Ngao Sí chứ ?

Lửa rừng và đất tàn chân phản chiếu trong mắt Ngao Sí, gào thét, cũng , cứ ngây đó.

...

 

Loading...