CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 90

Cập nhật lúc: 2025-12-13 04:25:27
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngẩng đầu lên, nước mưa rơi tí tách mặt.

Chúng đang một con phố xa lạ ở đất nước Mexico. Vài chiếc ô tô lao vút qua, b.ắ.n nước tung tóe. Mưa vẫn rơi nhưng nhỏ nhiều, bầu trời le lói chút ánh sáng. Mọi bắt đầu đường, những chiếc ô dù đủ màu sắc tạo thành dòng sông rực rỡ.

"Nhìn kìa, tao bảo mưa kiểu gì cũng tạnh mà! Giờ sáng đấy!" Tiếng mấy thanh niên ở bến xe buýt vang lên.

"Xì! Thế đứa nào lúc kêu gào 2012 đến , loài sắp c.h.ế.t đuối?"

"Thì mày cũng bảo tận thế còn gì! giờ tao thấy tận thế cứ như trò đùa nhỉ?"

"Chắc ma ! Tự dưng mấy hôm nay thấy đời hẳn lên. Tối ăn bữa trò !"

Xe buýt tới, đám thanh niên leo lên xe. Chiếc xe bấm còi tin tin, vui vẻ lao về phía .

Khung cảnh bình thường đến thế, mà giờ thấy quý giá đến phát .

Chín Khuyết huýt sáo: "Thành công ."

Chân mềm nhũn, phịch xuống nền đất ướt sũng. Giờ cho cả tấn vàng cũng lết nổi nữa.

"Đồ vô dụng." Ngao Sí lườm một cái cúi xuống cõng lên: "Về nhà thôi."

"Ừ." bẹp lưng , mắt lờ đờ, lảm nhảm: "Em cũng ăn một bữa trò. Rồi ngủ một tuần liền. Sau đó kiểm điểm sâu sắc về tội tày trời !" chỉ tay về phía vợ chồng ông Hoàng: " tiên, đưa họ về nhà . Em còn một việc giúp họ."

Rất nhanh đó, chúng đưa hai ông bà về căn nhà ở Mexico. Nhìn bác trai ngây ngô giường, bảo bác gái: "Cho cháu điện thoại con trai bác."

nhấc máy gọi.

"A lô!”

“Là Hoàng ?”

“Phải, cô là ai?”

“Anh còn định về nhà ?”

“Cái gì?”

“Nghe cho kỹ đây. Bố vẫn luôn giấu chìa khóa dự phòng viên gạch đỏ thứ ba cửa nhà, chỗ mà ngày xưa học về vẫn lấy .”

“Ý cô là ?”

“Dù bỏ bao nhiêu năm, bố bao giờ đổi chỗ để chìa khóa. Ông hy vọng một ngày nào đó trở về, tự tay mở cửa bước nhà. Cánh cửa nhà bao giờ đóng với ."

Đầu dây bên im lặng.

"Mẹ bệnh . Có về , tự liệu lấy."

cúp máy, để điện thoại tiệm Bất Đình cho bác gái tạm biệt họ. Bác gái kéo tay , hỏi: "Các cháu... là thần tiên ?"

gian: "Không, bọn cháu là yêu quái!"

Bác gái cũng : "Nếu là yêu quái, thì cũng là những yêu quái bụng như thần tiên. Cảm ơn các cháu."

Lúc , Cửu Quyết reo lên, chỉ ngoài cửa sổ.

Một tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua lớp mây mù, chiếu rọi xuống bậu cửa sổ.

bước tới, ấm nhè nhẹ chạm mặt. xòe tay , ánh nắng nhuộm vàng lòng bàn tay. nắm c.h.ặ.t t.a.y , tham lam giữ lấy thứ sức mạnh mất tìm . Những thứ ngỡ như bình thường nhất, ánh nắng, gia đình, sự sống... khi mất mới thấy quý giá bao.

Từ nhà ông Hoàng bước , cả một góc trời nhuộm màu ráng chiều rực rỡ. Bụng và Ngao Sí cùng lúc réo lên sòng sọc, phu xướng phụ tùy.

Long Vương cuối cùng, bỗng chỉ một quán ăn nhỏ phía :

"Đói , ăn cơm xong hẵng ."

và Ngao Sí , nghi ngờ lão:

"Ông ngứa mắt lắm mà? Không sợ ăn cùng đau dày ?"

"Nghe Ngao Sí bảo, cô ép khách chuyện kể bắt họ uống thứ dở tệ?" Lão hỏi ngược .

Thói quen tung tin đồn nhảm là cái nết nhất của Ngao Sí! điên tiết véo tai : "Cái gì mà em ép họ uống ?"

"Anh chỉ bảo em pha khó uống thôi! Đứa nào uống nổi đúng là quái vật!" Ngao Sí ôm tai kêu oai oái.

Cửu Quyết, Linh Thượng và Tả Triển Nhan thấy thế thì tủm tỉm , cáo từ về để " gian riêng" cho gia đình rồng rắn chúng .

...

Người đói thì ăn gì cũng ngon!

Bồi bàn trố mắt chồng đĩa trống trơn mặt và Ngao Sí. Long Vương đối diện, tao nhã nhâm nhi ly rượu vang, chẳng ăn miếng nào, chỉ hai đứa chúng ăn như hùm như sói. Cảm giác gia đình thật kỳ lạ - đám con cháu ăn thùng uống vại ánh mắt của bậc cha chú.

"Trong mắt cô đầy dấu hỏi chấm kìa." Long Vương bất chợt .

"Mọi giấu đủ thứ." nhấp ngụm hồng : "Con trai ông, cha ruột Ngao Sí, rồng Đông Hải, tại biến thành rắn?"

Ngao Sí cau mày, cắm cúi uống , uống vội quá nên bỏng lưỡi.

Long Vương dòng qua ngoài cửa sổ: "Nó từng về Đông Hải tạ tội, nhưng đuổi . Thằng nhãi đó thế mà thật, tự chặt sừng rồng, tự nhổ mười hai vảy ngược hộ cổ đúng như quy ước cha con đoạn tuyệt. Như sức mạnh Long Châu suy yếu thành một con rồng tàn phế..."

Lão nghẹn lời, uống cạn ly rượu.

"Khỏi nữa. Là vì con Xà Vương Liễu Công T.ử mà ông nuốt bụng chứ gì." đoán : "Yêu khí ngưng tụ bên trong, sức mạnh rồng suy yếu kháng cự nổi, cuối cùng dị hóa thành con rắn lớn cánh."

"Cô ?" Long Vương .

gật đầu: "Có gói ghém quá khứ quà tặng cho ."

Hai ông cháu bắt đầu tranh chai rượu vang.

"Già uống ít thôi!"

"Hôm nay vui, uống!"

"Không !"

Một già một trẻ giằng co chai rượu. mặc kệ, để họ cãi , những nút thắt cãi mới gỡ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-90.html.]

"Thằng quỷ con!" Long Vương bỗng , buông tay : "Con vẫn luôn hận đúng ?"

Ngao Sí khựng .

"Năm xưa mang hai em con về Đông Hải, dối các con là một Long nữ vô danh, còn Trạch trục xuất. Ta... hổ để các con là yêu quái. Ta tìm cách che giấu, ép các con tu tập pháp thuật rồng để lấn át yêu khí. Thậm chí nhốt con băng lao cũng là để xua tan yêu khí đó..."

"Đã vất vả giấu giếm thế, sự thật cho con?" Ngao Sí trầm giọng.

"Gia đình thì nên lừa dối . Ta nghĩ đến lúc công bằng với các con. Ta thậm chí chuẩn tinh thần các con bỏ . thật may, con chỉ bỏ bụi một năm về."

"Không về thì chứ. Con cũng từng nghĩ vứt quách lão già độc ác nhà ông ở Long cung một . nghĩ kỹ ..." Ngao Sí : "Ông cũng xa đến thế."

...

Chúng rời quán ăn khi trời đầy . Ngao Sí say bí tỉ, loạng choạng hát bài "Gia đình nhỏ hạnh phúc to" lạc cả giọng. dìu xuống ghế đá công viên.

"Về nhà! ! Về nhà!" Anh ôm lấy , xị mặt xuống: " nhà bố ... đây?"

"Họ đang ở bên , kiếp vẫn sẽ bên ." lau nước mắt cho .

Ngao Sí gục đầu lòng ngủ say như c.h.ế.t.

"Ta về đây. Mấy đứa tự nhiên nhé." Long Vương dậy.

"Ông cũng bao giờ đóng cửa nhà cả, đúng ?" bỗng : "Giống như bác Hoàng luôn để chìa khóa dự phòng viên gạch ."

Lão : "Có ?"

"Ông đòi Thanh Phách Nhãn suốt bao năm, chẳng là hy vọng một ngày nào đó con trai ông sẽ tự mang về trả ? Sự nghiêm khắc bên ngoài và sự nỡ trong lòng ông, là tỷ lệ thuận."

Ông im lặng.

"Nếu ông tuyệt tình thật thì của Ngao Sí lén gặp con ở Đông Hải mãi . Đều là khẩu xà tâm phật cả thôi."

Ông lên trời : "Cô cảm giác đầu tiên của khi tin Ngao Sí yêu một con Thụ Yêu là gì ? Là hoảng sợ. Ta sợ nó vết xe đổ của cha nó."

Lão Ngao Sí đang ngủ say: "Thôi, đây. Rảnh thì... về Đông Hải ăn cơm."

"Rảnh thì ông cũng ghé tiệm Bất Đình chơi nhé, cháu mời ông loại dở tệ nhất!"

Đêm trăng , thật sự dễ chịu.

...

Trở về tiệm Bất Đình, bước cửa, và Ngao Sí nhận sự chào đón nồng nhiệt của cả đám yêu quái. Mọi thứ trong tiệm vẫn nguyên vẹn, sạch sẽ. Triệu Công T.ử bưng một bát mì nóng hổi, ngượng ngùng mời ăn. Hóa theo mà ở canh giữ tiệm, sợ bão sập nhà.

ăn mì hỏi: "Bạch Câu ?"

Cái bát đựng mì bỗng hét lên: "Đây nè!"

phun hết cả mì mặt Ngao Sí đối diện.

Hóa Bạch Câu kiệt sức, nhập hồn tạm cái bát . Thôi kệ, còn sống là !

...

Ngày 21 tháng 12 năm 2012. Trời nắng .

Lời đồn tận thế trở thành trò . Thế giới vẫn bình an vô sự.

Cửu Quyết mang đến một món quà Giáng sinh đặc biệt: Một bình rượu nhỏ xíu.

" giữ một chút 'chân khí' đấy.” Anh nháy mắt. "Rượu ngon tuyệt trần!"

ngửi thử, thơm nức mũi. đặt tên cho nó là Sơ Tửu. Sức mạnh ban sơ, thuần khiết nhất của con chính là thứ mạnh mẽ nhất.

trèo lên ghế định treo bình rượu lên cây thông Noel thì bỗng nhiên xây xẩm mặt mày, ngã lăn đất...

...

"TÔI CÓ THAI Á?!”

“CÔ ẤY CÓ THAI Á?!"

Tóc gáy và Ngao Sí dựng cả lên.

Cửu Quyết điềm nhiên gật đầu: "Với kinh nghiệm bắt mạch vô của , xin trân trọng thông báo: Bà chủ Thụ Yêu, cô tin vui . Đã 5-6 tháng."

"Năm sáu tháng mà bụng vẫn phẳng lì thế á?! Anh đùa cũng thôi!" gào lên.

"Bà chị ơi, chị mà đòi triệu chứng giống ! Na Tra trong bụng hơn ba năm mới đẻ đấy! Thụ Yêu m.a.n.g t.h.a.i bao lâu thì để về tra cứu . Chắc đến ba năm ."

"Anh... chắc chắn chứ?" Giọng mềm nhũn.

"Chẩn đoán sai cho cô vặt đầu xuống bình rượu!"

hít sâu ba . Ông già Noel chơi lớn quá , tặng hẳn món quà to bự thế ?!

Ngao Sí bên cạnh đang bịt mồm rưng rức vì sung sướng, bất thình lình hôn chụt lên trán , đó lao ngoài hét ầm ĩ:

"BÀ CHỦ SẮP LÀM MẸ RỒI!!! TAO SẮP LÀM BỐ RỒI!!!"

...

Những ngày đó, Ngao Sí mắc chứng "ông bố cuồng lo âu", suốt ngày bắt ăn uống, nhẹ nhàng.

Hôm nay trời , dạo trong sân, ngắm cái đèn lồng "Tướng Quân" để . Dù ông là ai, bạn thù, giờ cũng chẳng lo nữa. Vì tất cả những yêu thương bên cạnh. Và còn thêm một sinh linh bé bỏng mang sức mạnh "ban sơ" trong bụng.

À, nhưng một việc nhất định ngăn chặn!

Hôm qua Ngao Sí hớn hở bảo đặt tên cho con là "Tương Phúc". Khí phách tướng quân, phúc thọ an khang!

Nghe y hệt "Tương Hồ", hồ dán, thể nghĩ cái tên lộn xộn như thế chứ.

xoa bụng, thầm nhủ: "Con yên tâm, tuyệt đối để tên con là Ngao Hồ Dán !"

Nắng ấm rải đầy sân. Dự báo thời tiết bảo tuần trời vẫn nắng . Tuyệt vời!

Giờ tập trung kinh doanh thôi, kiếm tiền bỉm sữa là chân ái! :)

(HẾT)

Loading...