CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 91
Cập nhật lúc: 2025-12-13 05:04:05
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc trời mưa, thường hạn chế đường, nhất là những cơn mưa trong mùa đông giá rét. Bảo vệ tòa nhà C khu Vân Thượng Phường ở 118 phố Mũ Rơm, thành phố Vong Xuyên cũng nghĩ . Thế nên ông luôn thấy khó hiểu về cô gái sống ở tầng 19.
Không vì cô quá xinh , mà là vì cứ hễ trời mưa là cô ngoài. Và nào cũng chỉ mặc độc một chiếc áo khoác đỏ, che một chiếc ô đen, lầm lũi bước , chẳng chào hỏi ai, như thể đang sống ở một thế giới khác. Một bảo vệ khác bảo cô gái trông y hệt nữ chính trong phim kinh dị: áo đỏ, tóc dài, hành tung quái đản.
Cô mới chuyển đến đây đầy nửa tháng, danh sách cư dân ghi tên cô là Mạc Thất Tịch. Xì, bọn họ tưởng cô nhận những ánh mắt soi mói đó . Cái áo khoác đỏ là "đồng phục việc" của cô, chừng nào cô còn là tiểu Hồng Nương trong điện Nguyệt Lão Thiên giới thì còn cởi . Còn cái ô đen , là cô đ.á.n.h cướp từ tay một tên nhát gan.
Lão Nguyệt Lão lẩm cẩm, chắc đến giờ vẫn phát hiện cô trốn khỏi Thiên giới nhỉ? Nếu thì lâu thế mà thấy phái xuống tìm bắt cô về? Dạo , ngày nào cô cũng đến một phòng bệnh tại khoa nội trú Bệnh viện Nhân dân 3, trừ những lúc trời mưa. Cô ghét nhất trời mưa, càng ghét đường khi mưa xuống.
Bình thường mưa cô bao giờ ngoài, chỉ đúng một ngoại lệ.
Trong phòng bệnh đó một trai, mày thanh mắt tú, dáng vẻ thư sinh. Lý do đó là: nhảy lầu tự tử. may mắn hàng cây bên đường đỡ một nhịp nên chỉ gãy xương.
Mạc Thất Tịch luôn tự thấy là một tiểu tiên nữ thành công. Cô thông minh, nhanh nhẹn, việc gì cũng thành xuất sắc, kể cả việc đỡ lấy rơi từ lầu xuống cũng chuẩn xác vô cùng. , chính khiến Mạc Thất Tịch đầu tiên cảm thấy một việc thể .
Cô gặp cách đây một năm một tháng. Chuyện các Hồng Nương trốn xuống trần gian chơi bời là bí mật công khai ở điện Nguyệt Lão. Hôm đó là Giáng sinh, cô mặc áo đỏ, đội mũ ông già Noel đỏ, ăn kem. Gió lớn thổi bay cái mũ, tới từ phía đối diện, nhặt mũ lên, phủi bụi, ân cần đội lên đầu cô gái đang hai tay bận cầm kem, mỉm : "Về nhà sớm nhé, cô bé."
Thế là, cô cảm thấy đây chính là tình yêu của đời . Anh trai, giọng ấm áp, đối với cô như .
Nguyệt Lão cứ bảo yêu một dễ, thế mà cô thấy dễ ợt. Sau đó, cô trốn xuống trần gian ngày càng thường xuyên hơn. Lần thứ hai gặp , chẳng nhớ cô bé áo đỏ là ai. Lần thứ ba, cô như ngọn lửa tự do và táo bạo, thẳng toẹt mặt : "Em yêu ."
Anh kinh ngạc, thẳng thắn đáp rằng vị hôn thê, yêu cô , nửa năm nữa sẽ cưới. Hóa , Nguyệt Lão buộc dây tơ hồng cho .
Mạc Thất Tịch thất vọng về điện Nguyệt Lão, mấy tháng liền xuống thăm . rốt cuộc cô vẫn kìm mà tìm đúng ngày cưới như . Cô định phá đám, chỉ từ xa về.
cưới vị hôn thê . Cô chỉ thấy và phụ nữ đó cãi kịch liệt trong nhà, nào là nước ngoài, nào là tiền đồ sự nghiệp, những chuyện cô hiểu. Cuối cùng, phụ nữ sập cửa bỏ .
Không họ là cặp đôi buộc chỉ đỏ ? Tại cãi ?
Cô thấy chuyện thú vị thật. Cô ở , âm thầm quan sát nhất cử nhất động của . Thời gian dài đó, họ vẫn gặp , nhưng cãi vã luôn nhiều hơn ngọt ngào. Cô thấy thường xuyên say rượu lúc nửa đêm, ôm ảnh yêu lóc, xong xé nát ảnh; vị hôn thê của cũng u sầu cả ngày, cứ mân mê chiếc nhẫn đính hôn, tháo nỡ.
Mạc Thất Tịch dựa kinh nghiệm của mà phán đoán: Nguyệt Lão quả nhiên hồ đồ , suốt ngày se duyên lung tung. Họ hết tình cảm , yêu ai như thế. Cô giúp , cũng là giúp chính .
giúp kiểu gì đây? Cô thể như mấy vị đại Hồng Nương chức cao vọng trọng, cơ hội tiếp cận phòng tơ hồng để phá hoại. Mà cho dù tìm sợi chỉ đỏ của , cô cũng cắt vì kéo.
Hết tình cảm thì một đao cắt đứt là nhất. thế nào? Cô nghĩ nát óc bao nhiêu cách cũng xong. trời phụ lòng, hơn một tháng , cô vớ một cơ hội trời cho.
Hóa , kẻ cắt đứt tình duyên thiên hạ chỉ cô.
Hôm đó, cô đang trốn trong vườn hoa Nguyệt Lão sầu não nghĩ cách thì thấy gã Hắc Nương, kẻ khác bộ phận, bình thường ít giao du, đang lén lút chuồn từ phòng chứa bảo bối của Nguyệt Lão, trong lòng ôm khư khư một cây ô Hắc Nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-91.html.]
Nguyệt Lão chịu trách nhiệm se duyên, cũng chịu trách nhiệm giải duyên. Cách "giải" thường hai loại: Một là để Hồng Nương dùng kéo cắt đứt tơ hồng của những cặp đôi oán ngẫu, nhưng cách chia lìa vĩnh viễn, mà là cho hai thêm thời gian bình tĩnh suy xét, nếu duyên tận thì vẫn nối .
Loại thứ hai thì dùng đến ô Hắc Nương. Chỉ cần đợi lúc trời mưa, che ô lên đầu hai cần chia rẽ, thì bất kể họ buộc tơ hồng , là vợ chồng, tình nhân bạn bè, tình cảm sẽ cắt đứt trong tích tắc. Có thậm chí còn sang thù hận . Và những kẻ ô Hắc Nương chia rẽ, đời đời kiếp kiếp thể nối duyên xưa, đừng yêu, ngay cả cũng vô duyên vô phận.
Chính vì thế, Nguyệt Lão quản lý công việc của Hắc Nương chặt chẽ. Đối tượng cần dùng ô Hắc Nương luôn ông xét duyệt kỹ càng, một khi quyết là hối hận. Ô Hắc Nương dùng xong trả ngay về kho, tự ý sử dụng. Hơn nữa, Nguyệt Lão còn cảnh báo, ô Hắc Nương chỉ Hắc Nương mới dùng , Hồng Nương cấm đụng , nếu hậu quả khôn lường, hại hại .
Mạc Thất Tịch thèm mà tin. Nguyệt Lão dọa trẻ con thôi. Đều là điện Nguyệt Lão cả, gì mà đụng .
Hôm đó, cô bám theo Hắc Nương xuống trần gian, đến tận Vong Xuyên. Tên chắc chắn là chấm cô nào , mà cô là hoa chủ, nên mới lạm dụng chức quyền, dùng ô Hắc Nương cắt đứt tình duyên để chiếm đoạt!
Thế là cô tay đ.á.n.h cướp. Dễ như ăn kẹo. Trong mắt cô, đám Hắc Nương lũ thỏ đế, chỉ lời Nguyệt Lão răm rắp, nhiệm vụ thì cứ xác nhận xác nhận , sợ nhầm lẫn, nhát c.h.ế.t .
Hắn đ.á.n.h cô, chỉ cảnh cáo: "Ô Hắc Nương dùng bừa bãi!"
Mạc Thất Tịch hi hi: "Thế mi trộm nó gì? Nói thật , may trả cho."
Hắn thật. cô bảo cô tin, mắng là đồ nhát gan, nghênh ngang cầm ô Hắc Nương bỏ .
Ngày hôm , trời mưa tầm tã.
Anh tìm vị hôn thê, hai cãi ỏm tỏi giữa phố.
Mạc Thất Tịch cảm thấy là đấng cứu thế của , thời khắc cứu thoát khỏi bể khổ đến. Chiếc ô Hắc Nương bung , che lên đầu hai họ. Khuôn mặt Mạc Thất Tịch tán ô rạng rỡ hẳn lên, cô một việc to lớn bao!
Anh và vị hôn thê hồi lâu, gần như cùng lúc thốt lên: " vĩnh viễn gặp cô/ nữa!"
Một rẽ trái, một rẽ . Mưa vẫn rơi, nhưng thì chẳng còn thấy .
Hôm , nhảy lầu. Bác sĩ bảo viện ít nhất nửa năm.
Cô hiểu, chẳng ô Hắc Nương sẽ cắt đứt tình cảm ? Tại vẫn nghĩ quẩn? , dù gì thì cô vẫn ở bên cạnh .
Mạc Thất Tịch thường lén phòng bệnh những lúc ai, trò chuyện, chọc . đối với cô lúc nào cũng nhạt nhẽo, còn chẳng bằng bạn bè bình thường, và luôn miệng bảo cô đừng lãng phí thời gian với nữa. Cô nghĩ, đó chỉ là đang che giấu thôi. Anh thích cô, nhưng dám , giống hệt cái tên nhát gan .
Cô ở bên cho đến ngày "tỉnh ngộ".
Cuộc sống của Mạc Thất Tịch trôi qua quy luật và êm đềm. Gần đây cô còn chuyển đến ở gần bệnh viện hơn. Cây ô Hắc Nương cô ném tủ tường. Cô cần dùng đến nó nữa. điều lạ là cây ô thỉnh thoảng tự chạy khỏi tủ, ô còn đọng nước mưa khô. Cứ mỗi ngày mưa là nó xuất hiện như thế, khiến kẻ to gan như cô cũng thoáng chút kinh ngạc.
Chuyện bắt đầu từ khi nào nhỉ? Hình như là đầu tiên cô dùng ô Hắc Nương thì . Mạc Thất Tịch thầm nghĩ.