CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 93
Cập nhật lúc: 2025-12-13 05:04:07
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yếu tố thứ nhất: Các chuyên gia c.h.é.m gió, trời mưa thật.
Yếu tố thứ hai: Huy hiệu Nguyệt Lão của Mộc Nhĩ chập mạch.
Yếu tố thứ ba: Cảm ứng của Mộc Nhĩ với ô Hắc Nương sai lệch.
Yếu tố thứ tư: Xét về diễn xuất, và Cửu Quyết xứng đáng nhận giải Ảnh đế Ảnh hậu bình dân; xét về bản lĩnh, hai lão già cộng cả ngàn tuổi dạng .
Tổng hợp bốn yếu tố (chủ yếu là yếu tố thứ tư), Mạc Thất Tịch dễ dàng cặp vợ chồng hờ oan gia là và Cửu Quyết dụ , đó dùng bùa trói gô , khiêng thẳng về tiệm Bất Đình.
Mưa tạnh, Mạc Thất Tịch mới từ trạng thái ngây ngô tỉnh , bắt đầu la lối om sòm trong phòng, mắng chúng yêu khí ngút trời mà dám bắt cóc thượng tiên Thiên giới. Cô cũng chẳng nể nang gì Mộc Nhĩ, mắng là đồ nhát gan, nhờ yêu quái giúp đỡ, thật mất mặt! Chỉ đến khi Cố Vô Danh bước , dí cái mặt đầu lâu c.h.ế.t chóc sát mặt cô , chằm chằm một phút thì Mạc Thất Tịch mới chịu ngậm miệng.
Rõ ràng, cô những gì trong lúc trời mưa.
"Đừng ồn nữa, Thất Tịch. Ngoan ngoãn về điện Nguyệt Lão tiểu Hồng Nương của cô . Đừng tự ý xuống trần gian nữa, đây nơi cô thể tùy tiện can thiệp." Mộc Nhĩ giữ vai cô , giọng thấm thía: “Chuyện trộm ô Hắc Nương, sẽ tự lời giải thích với Nguyệt Lão. sẽ nhắc nửa lời về cô . Cho nên, cô cũng im lặng ."
"Hừ, tưởng thế thì sẽ cảm kích, sẽ coi trọng ! Đồ thỏ đế!" Mạc Thất Tịch chẳng thèm nhận tình: “ chỉ việc mà dám thôi. Ô Hắc Nương ở trong tay đúng là phí phạm của giời!"
là một cô nhóc khiến yêu hận thấy... thành thật. hỏi: "Lần đầu tiên cô dùng ô Hắc Nương là che cho ai?"
"Người đàn ông yêu chứ ai." Mạc Thất Tịch hất cằm, cô thành thật thật đấy: “Anh và vị hôn thê cứ cãi suốt, khổ sở thế thì chắc chắn là hết tình cảm . giúp giải thoát, để họ vĩnh viễn phiền nữa, mỗi tìm cuộc sống mới, gì sai?"
"Nói thì cứ thấy cãi tranh chấp là mặc định họ hết tình cảm, cần giúp họ một tay để giải tán sớm cho khỏe, đúng ?" hỏi tiếp.
"Đương nhiên!" Mạc Thất Tịch khẳng định: “Yêu quái như các chắc thấy cảnh tượng Thiên giới bao giờ. Chưa bao giờ thượng tiên nào tranh cãi, bao giờ lời tổn thương , lúc nào cũng lịch sự, khiêm nhường. Như thế mới gọi là tình cảm."
" là nha đầu ngốc trải sự đời." Cửu Quyết chiếm cái ghế sô pha, nheo mắt : “Đợi đến khi tuổi của cô nhiều bằng sông Ngân Hà, may cô mới đời một hành vi gọi là 'ngụy trang'."
Mạc Thất Tịch cau mày: "Chẳng hiểu ông cái quái gì! Nhìn ông cũng là Thiên giới, giúp yêu quái chuyện!"
"Được , nữa, ngủ. Bà chủ tiếp tục ." Cửu Quyết giơ tay đầu hàng, lưng ngủ.
"Thế, đàn ông của cô quên vị hôn thê ?" ném cho cô một câu hỏi chí mạng.
Mạc Thất Tịch im bặt, cố cãi chày cãi cối: "Sau sẽ quên. Có thể dùng ô Hắc Nương thạo, nhưng chắc chắn sẽ quên. Cô chẳng hiểu gì về sức mạnh của ô Hắc Nương cả!"
" là hiểu sức mạnh của ô Hắc Nương." : “ , thứ thể cắt đứt thì bao giờ là tình cảm thật sự. Dù là tình , tình bạn tình yêu."
Lần Mạc Thất Tịch bật ngay, chắc đang tìm từ để cãi.
"Người đàn ông của cô chẳng là minh chứng rõ nhất ." bồi thêm một cú: “Họ thật sự ô Hắc Nương chia cắt , cô rõ hơn nhiều."
Mạc Thất Tịch hừ mạnh một tiếng. Sự thật rành rành, cô hết đường chối cãi.
"Về , đừng loạn nữa. Cô còn cả đống thời gian phía ." Mộc Nhĩ khuôn mặt bướng bỉnh của cô , lắc đầu đến bên Cửu Quyết đang ngáy o o, lay lay : "Giúp đưa Thất Tịch về điện Nguyệt Lão với, cảm ơn."
"Sao tự đưa?" thấy gì đó sai sai.
Mộc Nhĩ cau mày, kéo một góc xa, nhỏ: "Họa do gây , tự dọn dẹp. Nếu trộm ô Hắc Nương thì Thất Tịch cũng chẳng nảy sinh tà niệm. Giờ sai lầm thành, thể trơ mắt những yêu , thiết với trở thành dưng . Dù họ tranh cãi thế nào, việc cắt đứt tình cảm là do Nguyệt Lão phán quyết. khôi phục quan hệ của họ về nguyên trạng."
"Khôi phục kiểu gì?" giật : “Chẳng bảo sức mạnh của ô Hắc Nương là thể vãn hồi ?"
"Quá 49 ngày mới thể vãn hồi." Mộc Nhĩ hít sâu, cây ô đen tay: “Tính từ đầu cô dùng ô đến nay đầy một tháng rưỡi. Chỉ cần đốt cây ô , tất cả những che ô trong vòng 49 ngày qua sẽ trở bình thường."
"Anh sẽ thế nào?" hỏi ngay.
"Mỗi Hắc Nương đều một cây ô bản mệnh, nếu ô đốt, cũng sẽ hóa thành tro." Hắn nhún vai, bộ như gì to tát.
trân trân: "Anh sợ ? Gan bé thế cơ mà."
Hắn lắc đầu: "Không hiểu chẳng sợ chút nào." Nói nắm lấy tay , trịnh trọng: "Chuyện chỉ với cô thôi. Đợi Cửu Quyết đưa Thất Tịch xong, phiền cô giúp thêm một việc."
"Việc gì?" dị ứng nhất cái giọng điệu trăn trối .
"Chôn tro cốt của ... ở sân nhà cô."
Lúc câu , mặt đỏ lựng lên. Ai đoạn đầu chắc tưởng yêu Thất Tịch, đến đoạn khéo nghi thầm thương trộm nhớ , thì đòi chôn xác ở sân nhà chứ!
thừa , thích Thất Tịch, càng .
…
Mạc Thất Tịch bắt đầu la hét đòi giải bùa trói.
Chẳng ai thèm để ý, trừ và Cửu Quyết, cả cái tiệm Bất Đình ai cũng ngứa mắt với cô . May mà Ngao Sí về Đông Hải thăm nhà, chắc tuần mới lên, chứ để thấy lời Mộc Nhĩ , thấy nắm tay , thì cái gã nóng tính chắc nuốt chửng trong một nốt nhạc!
dựng Cửu Quyết dậy: "Đưa cô về Thiên giới ."
Cửu Quyết , Mộc Nhĩ đang mặt thâm trầm, cũng hỏi nhiều, gật đầu vác Mạc Thất Tịch lên vai.
"Bỏ cái tay ! Cấm đụng ! Thả xuống!" Mạc Thất Tịch hét chói tai.
"Cô bé ơi, giữ trật tự cho chú, chú bẻ hết răng ném xuống sông Thiên Hà đấy!" Cửu Quyết hì hì dọa nạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-93.html.]
Mạc Thất Tịch dây với Cửu Quyết, bèn sang c.h.ử.i Mộc Nhĩ: "Đồ thỏ đế! Đồ hèn! Anh dám cho mục đích trộm ô Hắc Nương là gì ! Anh dám !"
Ừ nhỉ, chuyện đến nước mà ai để ý đến vấn đề cốt lõi .
"Mau đưa cô !" Mộc Nhĩ hoảng hốt thúc giục Cửu Quyết.
"Anh dám yêu , buông bỏ , bản khó chịu chịu nổi nên mới định dùng ô Hắc Nương để cắt đứt tình cảm của chính chứ gì! Đồ nhát gan! Nhát gan! Nhát gan!" Mạc Thất Tịch gào lên.
"Câm mồm!" Mộc Nhĩ nổi giận.
"Tất cả câm mồm cho , hai cái đứa oan nghiệt !"
Một giọng thuộc về bất kỳ ai ở đây vang lên, lơ lửng giữa trung. Mọi theo hướng phát tiếng , cái lồng nhốt con nhím tội phạm. Giọng già nua nhưng hiền từ.
Một làn khói trắng tỏa từ chiếc lồng. Khói tan, con nhím biến mất, đó là một ông lão thấp bé, đầu tròn mặt tròn, râu tóc bạc phơ, mặt mũi hồng hào đang lơ lửng cái lồng trống . Một tay vuốt râu, một tay chống gậy, ông mặc bộ áo gấm thêu hình "hoa hảo nguyệt viên", chân đạp đám mây bảy màu mềm như kẹo bông, đôi mắt nhỏ híp hỉ hả.
Mộc Nhĩ kinh hãi, vội quỳ sụp xuống: "Tham kiến Nguyệt Lão!"
Thất Tịch há hốc mồm, quên cả chào. Nguyệt Lão chỉ cây gậy về phía Thất Tịch, bùa trói lập tức giải. Cô lồm cồm bò dậy, quỳ xuống mặt Nguyệt Lão, lắp bắp: "Tham... tham kiến Nguyệt... Nguyệt Lão!"
"Con ranh còn dám nguyền rủa hả?" Nguyệt Lão hừ một tiếng: “Về xem xử lý mi thế nào!"
Cửu Quyết chỉ Nguyệt Lão, ngạc nhiên hỏi: "Lão già, ông biến thành con nhím thế hả?!"
Nguyệt Lão dùng gậy gõ nhẹ lên đầu Mộc Nhĩ, bảo: "Còn tại cái thằng nghiệp chướng ! Đằng nào dạo cũng đang nghỉ phép, rảnh rỗi sinh nông nổi nên xuống trần gian xem thằng tìm ô Hắc Nương đến . Không ngờ cuối cùng nó nhờ các giúp."
Nghe thế, cả Mộc Nhĩ và Thất Tịch đều mặt cắt còn giọt máu, đồng thanh: "Ngài ô Hắc Nương trộm ?"
"Các mong là một lão già điếc câm lẩm cẩm lắm hả?" Nguyệt Lão bĩu môi: “Nói cho mà , cái điện Nguyệt Lão mất một sợi chỉ còn ! Chẳng qua khiêm tốn, thôi. Ta xem các tự giác ."
Mộc Nhĩ và Thất Tịch cúi gằm mặt, dám ho he.
"Cái con bé , cứ tưởng hiểu hết chuyện, thực chẳng hiểu cái quái gì! Cửu Quyết đúng đấy, đợi tuổi mi nhiều bằng trời hẵng bàn chuyện hiểu đời. Làm Hồng Nương cần hoạt bát, nhiệt tình, dũng cảm, nhưng quan trọng hơn là lý trí. Mi tưởng cứ cãi to là hết tình cảm ?" Nguyệt Lão liếc một cái, như : “Đến con Thụ Yêu sống ngàn năm còn tham ngộ hết chữ Tình kìa. Ngoan ngoãn theo về điện Nguyệt Lão, mi gây họa lớn, phạt nặng."
Nguyệt Lão xách tai Thất Tịch: "Phạt mi trăm năm xuống trần gian, ở điện Nguyệt Lão sám hối tu hành!"
"Nguyệt Lão, con sai ... Một trăm năm lâu quá!" Thất Tịch lí nhí xin xỏ.
"Mặc cả nữa là hai trăm năm!"
Thất Tịch vội ngậm miệng, ủ rũ cạnh Nguyệt Lão.
Mộc Nhĩ thở phào, dập đầu thật mạnh Nguyệt Lão: "Nguyệt Lão, trộm ô Hắc Nương gây liên lụy bao ở Vong Xuyên đều do vọng niệm của con mà . Xin Nguyệt Lão thành , cho con tự tay khắc phục hậu quả ."
"Khắc phục?" Mắt Nguyệt Lão mở to hơn một chút: “Mi định lấy gì mà khắc phục?"
"Trong vòng 49 ngày..."
"Thôi thôi." Nguyệt Lão ngắt lời: “Cây ô mi trộm là hàng nhái đấy. Tác dụng của nó lên phàm chỉ kéo dài 49 ngày thôi."
và Mộc Nhĩ đều giật . thì mừng húm, a di đà phật, chôn xác c.h.ế.t nhà, quá quá !
"Ta hồ đồ thật chắc! Là sếp trực tiếp của các , niềm vui lớn nhất của là soi mói tâm tư cấp . Quản vô dụng, quản cái tâm."
Nguyệt Lão chọc tay trán Mộc Nhĩ: "Tâm tư của mi thế nào tưởng chắc? Kiểu gì mi chẳng một chuyến, đạo lý đơn giản ' buộc chuông là cởi chuông', hiểu ?!"
Ông sang Thất Tịch: "Mi cũng thế, yêu thì dù mi giở thủ đoạn gì họ cũng yêu . Điều đầu tiên trong đạo đức nghề nghiệp Hồng Nương mi học là: Dưa ép thì ngọt! Còn từ điều thứ 2 đến điều thứ 100, mỗi năm học một điều!"
"Đã rõ..." Thất Tịch đáp lí nhí.
Nguyệt Lão bảo Mộc Nhĩ dậy: "Tuy cây ô mi trộm là hàng nhái, nhưng hành vi vẫn vi phạm quy định Thiên giới, đương nhiên phạt, phạt nặng là đằng khác."
Nói xong, ông chỉ ngón tay giữa trán Mộc Nhĩ, một vòng sáng đỏ tỏa , nhanh chóng lặn da thịt .
"Thụ Yêu, đây đây." Lão già vẫy tay gọi : “Qua đây, lão già lời dặn."
mấy thiện cảm với đám thần tiên, nhưng lão già thì ghét nổi. lề mề lết tới: "Gì thế?"
"Thằng ngốc tạm thời gửi gắm cho cô đấy." Lão kéo một góc, nháy mắt đầy gian manh về phía Mộc Nhĩ: “Tuy cô là yêu quái, nhưng suy nghĩ của và thằng nhóc khá giống . Nhiều kẻ ở Thiên giới còn chẳng bằng cô . Mà cấm tiệt truyền tin ngoài nhé, còn kiếm cơm đó đấy!"
"Khen thế mà chẳng thấy ông sắp xếp cho mối lương duyên nào hồn cả!" lườm.
"Ta chỉ quản nhân duyên con , yêu quái chịu!" Nguyệt Lão nhún vai, gian: “Chẳng lẽ, cái hiện tại đủ ?!"
bĩu môi, giả vờ thấy. khi , lão còn ghé tai thì thầm: "Cô đúng, thứ thể cắt đứt thì là tình cảm thật sự. Tình cảm thật sự, đến cũng bó tay cắt nổi."
Thế đấy, lão Nguyệt Lão gian manh xuất hiện một cách gian manh, rời một cách gian manh, vung tay áo mang theo đám mây nào, chỉ xách cổ mỗi Thất Tịch theo.
Mộc Nhĩ lão để tiệm Bất Đình. Ban đầu, chúng tưởng hình phạt nặng nề lão là cấm Mộc Nhĩ về trời, nhưng khi tia nắng đầu tiên của ngày hôm chiếu lên , chúng mới vỡ lẽ. Hình phạt nặng nhất dành cho là: Đánh về nguyên hình.
Một con nhím nhỏ xíu, xí, màu bạc.