CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Hồi 1: Ô Y - Dẫn

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:57:15
Lượt xem: 80

là một Thụ Yêu, sinh tháng Chạp tuyết phủ đầy trời đỉnh Phù Lung. kết hôn .

Tòa trạch viện trồng đầy hoa cỏ mắt chính là cửa hàng nhỏ nơi mưu sinh, mang cái tên khá lạ lùng: "Bất Đình"*.

*Bất Đình (不停) nghĩa là dừng .

trong một con hẻm tĩnh lặng, cách đường chính chỉ vài phút bộ, nhưng bên ngoài là một con phố sầm uất. chọn nơi vì thích cái cảm giác tìm thấy sự yên bình giữa chốn huyên náo. Như , cuộc sống của một Thụ Yêu như mới thể chuyển ngừng, từ tĩnh sang động, trở về tĩnh tại, muôn màu muôn vẻ.

Nếu trời , qua khung cửa sổ, thể thấy những ráng mây chiều ngắm trời lấp lánh, ngắm dòng qua và những sinh vật muôn hình vạn trạng. thích nhấm nháp , quan sát từng gương mặt lướt qua. Trong mỗi gương mặt đều ẩn giấu những điều thú vị, thể là cố ý, cũng thể là vô tình.

Bất Đình từng là một tiệm bánh ngọt. Khách đến đây chỉ để thưởng thức những món đồ ngọt đáng yêu mà còn để uống một tách tên "Phù Sinh". Trà đắng, hiếm ai chịu nổi. Những từng nếm qua thường cau mày, nhưng mê mẩn, bởi cùng, tách giúp họ giải tỏa những khúc mắc trong lòng.

Bất Đình của hoạt động hơn một trăm năm, nhưng mùa đông năm đó, chúng tuyên bố đóng cửa vĩnh viễn. Lý do là kết hôn. gả cho một con rồng phản nghịch của Đông Hải Long Tộc. rửa tay gác kiếm, tận hưởng tuần trăng mật khắp thế giới, còn chuyện thiên hạ nữa mà chỉ nên câu chuyện của riêng .

Thời gian trôi qua nhanh chậm. Một năm ròng rã, tận hưởng đủ sự ngọt ngào và vui vẻ của tuần trăng mật, nhưng bất ngờ , thấy nhớ nhà.

Bất Đình là tổ ấm, là nơi chốn luôn lưu luyến giữa dòng đời hồng trần . Vì , quyết định trở về.

Năm tháng qua , những ân oán thị phi khiến cửa hàng nhỏ của trở nên tang thương cũ kỹ. mất khá nhiều thời gian để dọn dẹp và tu sửa thứ. Tất nhiên, còn nhờ mấy tên "khổ sai" miễn phí đến giúp đỡ.

Con mèo yêu tên Huyền giúp đuổi sạch lũ chuột gián; Hồ ly A Thấu sửa sang vườn hoa và trồng thêm rau (thực là trồng hành); Cốt Vô Danh, với sức mạnh của một Cốt yêu, đảm nhiệm việc nặng nhọc như sửa ngói và lấp lỗ hổng. Còn vị đồng đảng nổi tiếng của , Cửu Quyết - tiên quân từng quan cất rượu thiên giới - thì hăng hái sắp xếp phòng trống và đồ đạc. Anh chỉ treo những tấm màn lụa đầy tính nghệ thuật khắp nơi mà còn biến quầy tiếp đón thành một quầy bar, khiến bản tự đắc vô cùng. Nếu phục vụ miễn phí, dùng chính mấy tấm lụa đó quấn thành xác ướp ném tới một nơi ngày về.

từng tiệm bánh ngọt Bất Đình đóng cửa mãi mãi nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/hoi-1-o-y-dan.html.]

Giờ đây, ở cửa, cầm cây chổi lông gà nhẹ nhàng phủi bụi cho chiếc đèn lồng treo nhà. Ánh sáng cuối cùng của mùa đông xuyên qua nó, xa trông m.ô.n.g lung mờ ảo như khói tỏa giữa hư ; gần giống như lớp vải sa mỏng phủ lên tấm chiếu trúc. Giữa trung, tia sáng như gọt giũa cơn mưa, dịu dàng ôm trọn lấy chiếc đèn, tạo thành những đường cong lung linh huyền ảo. Quả thực là một món đồ tinh xảo.

Loại vải , tên gọi là "Lụa Nhuyễn Yên", một loại vải dệt cực kỳ quý giá. Thời xưa, chỉ giới phú quý mới dùng nó để may y phục, nhưng từng ai dùng nó đèn lồng cả. Nguyên nhân đơn giản: nó quá dễ cháy.

Thế mà nhận một món quà như – chiếc đèn lồng bằng Lụa Nhuyễn Yên. Nó chỉ dệt bằng lớp vải sa tinh xảo với trình độ thủ công tuyệt mỹ, mà bên còn chữ bằng mực đen. Một mặt đề hai chữ lớn "Bất Đình", mặt còn bốn dòng thơ:

Dừng chân uống chung

Một đêm mộng phù sinh

Đi đây đừng hỏi

Mây trắng mãi chẳng tan.

Cho đến nay, vẫn đoán ai nhã hứng cải biên thơ của Vương Duy như . Sự xuất hiện của chiếc đèn lồng cũng thật kỳ quặc. Hôm đó, khi Bất Đình dọn dẹp xong xuôi, ngoài vứt rác thì thấy nó ngay cửa, hộp đựng, chỉ mảnh giấy mấy chữ nguệch ngoạc dán bên : "Chúc mừng ngày Bất Đình kinh doanh trở " mà hề ký tên. Món quà vô duyên vô cớ tặng, nhận? Huống hồ, thích những câu chữ , một thấy ưng ý.

Thực khi chiếc đèn lồng xuất hiện, từng nghĩ đến việc kinh doanh gì cả. trong khoảnh khắc vui vẻ treo chiếc đèn lồng lên mái hiên, đột nhiên quyết định: từ hôm nay, tiệm bánh ngọt Bất Đình chính thức đổi thành "Quán trọ Bất Đình".

Trước đây từng , cứ chạy mãi ngừng để tìm kiếm một nơi dừng chân. Giờ tìm thấy và dừng . đời vẫn còn nhiều đang bôn ba tìm kiếm giống như . Họ thể đang vội vã, mệt mỏi, thể đang thương, hoặc đang chịu đựng nỗi đau mà chốn dung .

Vì thế, khi họ sẵn sàng dừng bước, họ thể nghỉ ngơi tại quán trọ của trong chốc lát, tiếp tục lên đường.

nữa, tiền trọ thì thiếu một xu. Quy tắc cũ: chỉ nhận vàng, vàng bốn chín!

Thế là, Thụ Yêu đây trở thành bà chủ của Quán trọ Bất Đình. Cứ như , ở cuối con hẻm vắng trong mùa đông lạnh lẽo mịt mờ, âm thầm khai trương...

Loading...