CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Hồi 2: Xảo Biệt – Dẫn

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:58:08
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước nay vô cùng ghét trộm cắp, nhất là những kẻ dám ăn trộm đồ của Bất Đình.

Nếu nhớ nhầm thì ngày mai là Lễ Tình nhân 14 tháng 2. Bây giờ mới sáu giờ ba phút sáng, trời còn tỏ, nhân viên uy mãnh của đang ngáp ngắn ngáp dài báo cáo: nhà bếp Bất Đình trong vòng một giờ ngắn ngủi "bốc " một nồi canh gà, nửa thau nộm gà, hai cái móng giò kho tàu, sườn xào chua ngọt và cả bắp cải xào.

Phải đói khát đến mức nào mới cái chuyện trời đất khó dung như !

Thế nên, khi đối diện với cô nhóc đang Triệu Công T.ử xách tay , vẫn thể tin nổi nó là kẻ trộm. vết mỡ bóng nhẫy và hạt cơm dính khóe miệng tố cáo tất cả.

"Cô..." đ.á.n.h giá cô nhóc.

Nó mặc áo len cổ chữ V màu xanh đậm, váy xếp ly đỏ sẫm, tất đen dài quá gối, phù hiệu trường học thêu cổ áo. Tóc ngắn uốn xoăn, ngũ quan lai Tây xinh hệt như búp bê sứ. Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của , nó bình thản nuốt miếng thức ăn cuối cùng.

hiệu cho Triệu Công T.ử thả nó xuống.

"Nhóc con ăn no ?"

Con bé vớ lấy cốc nước bàn uống ừng ực, lau miệng hất hàm : "Anh bảo đến đây đợi trai. mệt và đói. Chỗ là quán trọ ? thuê phòng."

"Ở quán trọ thì trả tiền." ngáp một cái. "Thức ăn nhóc trộm cũng trả tiền, cả phí tổn thất tinh thần do nhóc gây nữa. Tất cả quy tiền mặt."

Cô bé móc túi, lấy một viên đá đỏ rực lấp lánh, đặt lòng bàn tay trắng muốt chìa mặt .

"Ruby?!". Cơn buồn ngủ của tan biến. chồm dậy cầm lấy viên hồng ngọc mỹ tì vết.

" chỉ cái ."

"Chỉ Phiến Nhi! Đưa khách lên phòng!" cắm cúi soi viên ngọc, ngẩng đầu lên. "Mang thêm đồ ăn lên cho khách! Triệu Công Tử, chợ mua thêm đồ về nấu!"

Tuy Bất Đình quy tắc là nhận vàng, nhưng hồng ngọc cực phẩm thì cũng chê!

Chưa dứt lời, "vèo" một tiếng, sát khí ập tới. Cô nhóc đ.á.n.h mạnh đầu, ngã lăn đất bất tỉnh.

Sau lưng , Ngao Sí vẫy vẫy cái đuôi lân tinh, ngạo nghễ đó "chiến tích".

"Nhìn cái bộ dạng tiền đồ của em kìa!" Ngao Sí gí ngón tay đầu . "Chỉ một viên hồng ngọc lóa mắt! Ở Đông Hải của , trân châu khảm bồn cầu còn giá trị hơn cái ! Em tưởng nó là Lolita vô hại ? Đây là một nữ Huyết Yêu! Cấp bậc còn cao hơn ma cà rồng đấy! Anh ngửi thấy mùi m.á.u từ xa ! Em dám rước nó nhà, sợ nó huyết tẩy Bất Đình ?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/hoi-2-xao-biet-dan.html.]

Nghe hai chữ "Huyết Yêu", Chỉ Phiến Nhi biến mất dạng. Triệu Công T.ử tuy vẫn yên nhưng cơ thể cứng đờ hơn khi.

nghẹn họng một lúc mới : "Anh thể lăn về ổ ngủ tiếp ?"

"Vi phu thấy em gặp nạn nên cứu đấy!" Ngao Sí dậm chân, sang cô nhóc đang đất, mắt lộ hung quang: "G.i.ế.c nó tính!"

Hắn dứt lời, một giọng ồm ồm vang lên đất: "Đừng hại cô ! Cô còn là Huyết Yêu chân chính nữa."

Một viên sô-cô-la (chocolate) tròn như ngón tay cái lăn từ túi áo cô nhóc.

và Ngao Sí trố mắt : "Ngươi đang chuyện hả?"

"Thụ yêu mở Bất Đình ở Vong Xuyên, là bảo cô đến đây." Viên Sô-cô-la . "Chỉ ở đây cô mới đợi cần đợi."

lục ký ức, nhớ quen viên kẹo nào : "Chúng quen ?"

"Lễ Tình nhân mười năm , quán rượu ở thị trấn Fleet, London. Mọi uống rượu, chỉ cô uống . hỏi vì , cô bảo sợ say, vì đang tìm . Cô mời uống Phù Sinh, đàn tặng cô một bản nhạc." Sô-cô-la thong thả kể.

?! Ký ức ùa về.

Mười năm , lang thang tìm Ngao Sí – kẻ bỏ biền biệt hai mươi năm. Đêm Valentine cô đơn ở London, hát bài Goodbye Girl, tặng hộp sô-cô-la buộc nơ hồng. Chúng nhận đều con .

Anh từng hỏi : "Cô sẽ tìm đó mãi ?"

gật đầu.

Anh lấy sổ tay ghi chép: "Triệu chứng tình cảm thứ 17 - Không ngừng tìm kiếm". Anh đang học tập cảm xúc của con .

"Sao nông nỗi ?" kinh ngạc viên kẹo. Mười năm là một thiếu niên tuấn tú phong trần cơ mà?

"Quà đáp lễ của vẫn còn hiệu nghiệm chứ?" Anh hỏi.

"Chỉ cần g.i.ế.c phóng hỏa thì vẫn tính." gật đầu.

"Vậy pha cho một tách ." Anh như trút gánh nặng. "Tuy giờ uống , nhưng ngửi chút hương cũng ."

Loading...