CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Hồi 3: Phi Thiên – Dẫn

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:58:43
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước cửa, Cửu Quyết lớn tiếng than phiền trời lạnh thấu xương, chen chúc lên ghế sofa, hề khách sáo dùng hông hất văng Ngao Sí khỏi vị trí ấm áp nhất. Rồi khi Ngao Sí kịp nổi trận lôi đình, nhanh chóng xin , viện cớ mắt mũi kèm nhèm, nhầm cái hình tròn trịa nhỏ bé của Ngao Sí thành chiếc gối ôm mới mua.

Ngao Sí quẳng cuốn sách tay xuống, nhảy tót lên lưng ghế sofa, chỉ thẳng mũi Cửu Quyết mà mắng: "Mắt mũi mày mọc chân ? Ông đây ăn mặc phong độ ngời ngời thế , giống cái gối chỗ nào? Hả? Giống chỗ nào hả?"

Anh giống gối ôm ? Đến cũng chẳng thể dối lòng mà bênh vực . Vốn dĩ tròn vo mũm mĩm, còn khoác thêm chiếc áo bông dày cộm họa tiết ngựa vằn, co ro một cục ghế sofa, chẳng khác gì cái gối ôm di động! bảo đừng mua đồ online linh tinh mà cứ chịu .

"Ồ, ngài Ngao Sí của chúng còn sách cơ đấy!" Cửu Quyết lờ cơn giận của Ngao Sí, cúi xuống nhặt cuốn sách sàn lên: "Hả? 'Nguồn Gốc Các Loài'?"

Ngao Sí giật phăng cuốn sách , trừng mắt Cửu Quyết một cái nhảy xuống, xổm máy sưởi hồng ngoại, tiếp tục nghiền ngẫm.

Cửu Quyết sán gần , liếc Ngao Sí đang chăm chú sách, chỉ tay đầu , thì thầm: "Cô chọc giận gì ? Đây phong cách của Ngao Sí!"

nhún vai. Để sớm khôi phục dáng vẻ oai phong lẫm liệt ngày xưa – cao lớn, pháp thuật cao cường và tính nết xa – Ngao Sí đang thử cách, bao gồm cả việc nghiên cứu thuyết tiến hóa của Darwin.

"Kệ . Đọc sách ít còn đỡ hơn là lên mạng mua sắm lung tung." Chiếc áo khoác dày khiến trông như một con gấu Bắc Cực tròn trịa. ôm túi sưởi, mắt lim dim, lười biếng cuộn trong góc sofa.

"Xì!" Cửu Quyết xoa tay càm ràm: "Cô việc gì tiết kiệm đến mức đó, bật điều hòa phòng khách lên , c.h.ế.t ai !"

"Nếu đến đây vài nữa mà chịu trả tiền nước, thì đến máy sưởi cũng chẳng còn điện mà dùng ." ngáp một cái dài.

Trời lạnh thế chỉ ngủ đông. Rất ít yêu quái sợ lạnh, vì dù chúng cũng những tế bào cảm giác yếu ớt như con . hai con yêu quái già đời như và Cửu Quyết dường như ngày càng nhạy cảm với thời tiết. Sống quá lâu giữa loài , đôi khi chúng quên mất bản là yêu quái, vô thức hòa thế giới , yêu ghét, nóng lạnh – đó mới thực là "".

Tuần nhiệt độ giảm xuống 0 độ, chuyện hiếm thấy ở miền Nam tháng Ba thế ! Gió Bắc gào thét át âm thanh của phố phường.

"Mà , từ bao giờ cửa nhà cô mọc một ông thợ đóng giày thế?" Cửu Quyết chợt nhớ , ngạc nhiên hỏi.

Nhắc đến cửa, cơn buồn ngủ của bỗng chốc tan biến vài phần.

Ba bốn ngày , khi ngoài về, từ xa thấy một cửa tiệm Bất Đình. Chưa kịp đến gần ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Đó là một đàn ông đầu tóc rối bù, râu ria xồm xoàm che kín nửa khuôn mặt. Chiếc áo phao màu xanh đậm, dài và nặng nề bao trùm cả ông , vạt áo chạm đất dính đầy bụi bặm, trông vô cùng lôi thôi. Đặc biệt, ông chỉ một chân.

Ông lù lù cửa tiệm , chẳng bận tâm đến ai, chỉ chăm chú đống đồ nghề của : một chiếc hộp gỗ và một đống giày. Giày cũ, giày thêu, giày da mới, giày đàn ông... đủ các loại. Đống đồ lỉnh kỉnh đó cộng thêm cái hình to lớn của ông chiếm hết nửa lối quán.

"Này ông..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/hoi-3-phi-thien-dan.html.]

"Hì hì." Ông ngẩng đầu, ngây ngô với .

"Đây là cửa nhà , thưa ông." cố giữ lịch sự.

" là thợ đóng giày!" Ông trả lời một câu chẳng ăn nhập gì, cúi đầu, bày biện dùi, búa, dũa, keo dán... đầy đất, lôi một chiếc giày dở tiếp tục gõ gõ đục đục.

" , đây là cửa nhà !" Giọng nghiêm .

"Cô gái , mệt ." Ông ho khan vài tiếng, ánh hoàng hôn và ánh đèn hắt lên ông vẻ lạnh lẽo cô độc: "Chỗ sáng hơn những chỗ khác, cho nghỉ một lát , ?"

thời tiết ngày càng , đôi tay đỏ ửng vì lạnh của ông , đành gật đầu. Ông hề hề với . , cái "nghỉ một lát" đó kéo dài đến tận hôm nay.

Chỉ Phiến Nhi lén qua khe cửa, bảo rằng buổi tối ông chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, uống rượu từ cái hồ lô bẩn thỉu, miệng lẩm bẩm gì đó về những đôi giày và những đôi chân, tựa tường ngủ. Ban ngày ông chẳng ăn uống gì, chỉ cắm cúi giày. Nhiệt độ cứ giảm, những ngày thở khói, chỉ sợ ông sẽ c.h.ế.t cóng cửa nhà lúc nào .

mời trong tiệm thì ông từ chối, ngơ ngẩn bảo ở ngoài thoải mái hơn. Đưa nước nóng, thức ăn nóng cũng lắc đầu, bảo đói khát. Đưa chăn bông dày thì bảo nếu c.h.ế.t cóng thì c.h.ế.t từ lâu . là một kẻ kỳ quặc, nhưng lẽ ông thường. Dưới cái mùi rượu nồng nặc , lờ mờ ngửi thấy một mùi khí tức khác lạ.

Thôi kệ! dặn Chỉ Phiến Nhi để mắt đến động tĩnh bên ngoài, hễ thì bảo Triệu Công T.ử khuân ông chỗ khác ngay.

Ngao Sí bảo gã điên vấn đề, hùng hổ định ngoài dạy dỗ một trận. Ai ngờ lúc , chân Ngao Sí xỏ một đôi giày vải bông thủ công cực kỳ tinh xảo, khít với đôi chân mập mạp của rồng. Ngao Sí tấm tắc khen ông thợ giày mắt và tay nghề khéo léo. Vừa gặp mặt, ông đóng ngay cho Ngao Sí một đôi giày.

hỏi ông tặng giày, ông chỉ trả lời lấp lửng: "Có giày để , hạnh phúc bao!"

thể chuyện bình thường .

Thu suy nghĩ về ông thợ giày, sang Cửu Quyết: "Nói nãy giờ, rốt cuộc đến tiệm gì thế?"

Anh chỉ tay lên trời, chớp chớp mắt: "Đến nhắc cô rằng, sắp đến gây rắc rối đấy."

"Người của Thiên giới đến gây sự với á?" khẩy: " chỉ là một con yêu quái tép riu, ai coi trọng thế?"

"Chiến Thần Liêu Nguyên." Cửu Quyết chậm rãi nhả từng chữ.

"Anh ư?!"

Chưa kịp dứt lời, trong phòng đều cảm thấy nhiệt độ đột ngột tăng vọt. Một luồng lửa chói mắt từ hư giáng xuống, và một bóng cao lớn lờ mờ hiện giữa ngọn lửa hừng hực...

Loading...