CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Hồi 4: Mộng Oản – Dẫn

Cập nhật lúc: 2025-12-12 14:59:26
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bắt cóc.

Nơi đây là một hang động lởm chởm đá tai mèo. Lối sờ sờ ngay mắt, thấy nhưng chẳng thể nào thoát .

Sự cô độc, nỗi buồn và chút tuyệt vọng len lỏi từ những góc tối nhập nhoạng, dần dần xâm chiếm lấy .

những cánh bướm dập dìu ngoài cửa động, cố vươn tay , nhưng một bức tường vô hình ở lối đ.á.n.h bật trở đầy thô bạo.

Đau quá. nắm chặt tay, nước mắt bắt đầu ầng ậc nơi khóe mi.

Bất chợt, từ phía vòng tay ôm lấy vai , thì thầm bên tai: "Đau lắm ?"

đầu . Mái tóc đen dài khẽ lay động nền áo tím, gương mặt của Ngao Sí hiện ngay mắt , dịu dàng chút thách thức.

Phải , chẳng chính tên khốn bắt tới đây ?

Một giọt nước mắt kìm , lăn dài xuống má.

"Ôi, đừng mà." Ngón tay thô ráp của vụng về lau giọt lệ, cẩn trọng như thể sợ đau gương mặt .

Nhìn , một tia chớp loé lên trong đầu. tung một cú đá thẳng khuôn mặt đang tỏ vẻ dịu dàng , vẽ một đường cong mắt giữa trung văng vách đá. lạnh lùng : "Đủ đấy, kẻ bán mộng."

Mọi thứ mắt tan thành mây khói, hóa thành một lớp màn mỏng, cuộn ném xa. mở mắt. Trà bàn vẫn còn bốc nghi ngút. Người đàn ông tóc xoăn, ăn mặc như dân du mục Gypsy đối diện đang mỉm vỗ tay: "Yêu quái lão luyện khác, tỉnh mộng nhanh thật đấy."

dụi mắt: "Anh điểm yếu trong giấc mơ của là gì ?"

"Ồ?" Anh vẻ chăm chú lắng .

"Người đó, dù ở trong cảnh nào, cũng sẽ chẳng bao giờ dịu dàng lau nước mắt cho ." nhún vai.

"Không vì thế ." Người đàn ông lắc lắc ngón tay: "Một đang mơ, nhất định một trái tim trải qua đủ hỉ nộ ái ố, đầy rẫy hiện thực. kính phục cô, bà chủ tỉnh táo nhất trần đời."

nâng chén lên: " cũng kính , kẻ tiếp thị tệ nhất!"

Ba giờ , gã đàn ông ăn mặc kỳ dị, đậm chất giang hồ xuất hiện tại cửa tiệm Bất Đình ánh nắng chiều tà. thực sự nghĩ là một kẻ lừa đảo đang chào bán d.a.o cạo râu hoặc t.h.u.ố.c cao dán.

Rồi thốt câu mà ghét nhất: " ở trọ, nhưng tiền."

Lúc đó, đang giám sát Chỉ Phiến Nhi và Triệu Công T.ử dọn dẹp nhà cửa. Hai trợ lý tận tâm nắm chặt chổi, chỉ chờ lệnh là tống cổ gã đường.

, vì thấy mái tóc dài của gã dính đầy bột lưu huỳnh, gáy còn dán một nửa lá bùa rách.

"Bị truy sát ?" bật . Đã cả nghìn năm mà thói quen của bọn đạo sĩ vẫn đổi, đồ nghề trừ yêu lúc nào cũng thể thiếu bột lưu huỳnh và bùa chú.

"Bà chủ con mắt tinh tường thật!" Anh hề hổ, thản nhiên phủi bụi áo, nhảy phắt đến mặt : "Vậy thì đừng lãng phí đôi mắt đó và cơ duyên của chúng . Hãy xem mang đến cho cô món đồ ." Nói xong, tháo chiếc ba lô vuông vức to đùng lưng xuống, lôi một chồng bát sứ đủ màu sắc.

Ha ha, con yêu quái thú vị thật, đang chạy trốn giữ mạng mà vẫn quên m.á.u kinh doanh.

"Anh bán chén bát ?" nhướn mày: "Nhà bếp của thiếu bát đũa ."

"Không , là kẻ bán giấc mơ." Anh mân mê từng chiếc bát sứ, , rút một cái bát màu xanh ngọc bích: "Nào, cho bà chủ dùng thử miễn phí."

"Bán mộng bán 'manh' (tỏ vẻ đáng yêu), mấy chiêu trò cỏn con đổi phòng trọ miễn phí ." xuống ghế sofa, liếc qua chiếc bát sứ trong suốt xinh xắn.

"Cứ thử . Xin em cho một cốc nước lọc." Anh sang Triệu Công T.ử – kẻ đang cầm chổi, đeo mặt nạ, cố gắng ngụy trang thành mãi chẳng giống – mỉm chút sợ hãi: "Anh cũng thể thử."

Nói xong, ngẩng đầu Chỉ Phiến Nhi đang trốn đèn chùm, huýt sáo: "Yêu quái nhỏ , cô cũng xuống thử nào."

thật sự coi ngoài nhỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/hoi-4-mong-oan-dan.html.]

Trong tiết trời tháng Tư yên ả và mát mẻ , nếu thêm một gã Gypsy bán hàng "fake" như , lẽ thứ sẽ thú vị hơn chăng?

Vậy nên để mặc tự tung tự tác. đổ nước bát, dùng ngón tay khuấy nhẹ, đó gõ khẽ mặt nước. Vài giọt nước b.ắ.n , rơi lên n.g.ự.c , Triệu Công T.ử và cả Chỉ Phiến Nhi.

, giống như đoạn mở đầu, mơ thấy hang động biển Vô Vọng, nơi mà tên Ngao Sí c.h.ế.t tiệt giam cầm từ bao năm .

"Anh bán... giấc mơ, thấy thú vị lắm ?" đặt chén xuống: "Dù là mộng ác mộng, cuối cùng cũng tỉnh dậy thôi."

"Thú vị chứ, cầu ắt cung." Anh chén trong tay, mím môi, đưa lên mũi ngửi: "Trà ngon, thơm lắm. để uống thì thật lãng phí."

mỉm : "Không thấy vị đắng ?"

"Đắng ư?" Anh ha ha, đôi mắt hổ phách quyến rũ mái tóc đỏ rực nheo : " vị giác."

khựng , gật đầu: "Vậy thì quả là đáng tiếc... ý là tiếc cho của ."

"Ồ, bà chủ chuyện thật chẳng nương tình chút nào." Anh lắc đầu: " nể tình món quà dùng thử , thể cho tá túc tại Bất Đình vài ngày chứ?"

"Anh đang truy sát. chứa chấp chẳng là tự rước họa ." Ở cái chốn Bất Đình chứa đầy yêu quái hàng thật giá thật, kẻ ít chào đón nhất chính là đám đạo sĩ phân biệt trắng đen ngoài .

"Chuyện ..." Anh cúi xuống lục lọi trong ba lô một lúc lâu, lôi một chiếc bát vàng sáng chói khắc hình chín con rồng bay lượn: "Nếu vài ngày, chiếc bát sẽ thuộc về bà chủ."

vỗ tay thành ghế sofa: "Chẳng bảo tiền ?"

" bảo tiền, chứ bảo vàng." Anh đặt chiếc bát vàng giữa bàn .

khẽ hắng giọng, cố kìm nén ý định lao đến giật lấy chiếc bát, liếc một cái: " thấy khó xử quá."

Anh khúc khích: "À, chiếc bát vàng thật to, thật nặng, còn sáng loáng nữa chứ!"

phắt dậy: "Đến thủ tục nhận phòng !"

Anh mỉm bước tới quầy lễ tân. lúc đó, tivi đang phát một bản tin chẳng mấy lành: Đêm qua xảy một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng, chiếc Mercedes va chạm với một chiếc xe tải Jinbei. Người lái chiếc Mercedes là con trai độc nhất của gia đình họ Lương giàu nhất thành phố. Hai nạn nhân thương vẫn đang cấp cứu, phóng viên cấm tiếp cận hiện trường, tình hình cụ thể rõ.

Ánh mắt dán chặt màn hình tivi, trong đáy mắt lóe lên những cảm xúc kỳ lạ xoay chuyển liên hồi. Cho đến khi bản tin kết thúc, ánh mắt mới trở bình thường.

Mắt quả thật tinh, biến đổi của đều qua mặt .

"Người quen ?" hỏi mà ngẩng đầu lên.

"Muốn hóng chuyện thì cứ thẳng." Anh quầy lễ tân, ký tên rào rào: " cũng danh sở thích quái đản của bà chủ yêu quái : uống kể chuyện, sống ngừng, tám chuyện dứt."

" ghi nhận lời nhận xét đó." giật tờ giấy , liếc qua cái tên, bĩu môi. Quả nhiên là kỳ quặc, tên cũng dị hợm nốt.

Anh mỉm , chỉ câu đối treo đèn lồng ở cửa: "Câu 'Nhất phù sinh mộng' (Một đêm giấc mộng phù du) đó, do cô ?"

"Không . thích câu đó."

"Chúng vẻ hợp đấy." Anh vui vẻ chìa tay định bắt tay .

rụt tay . May mà cái tên Ngao Sí c.h.ế.t tiệt đang ôm cuốn "Thuyết Tiến Hóa" tu luyện ở ngoài vườn, nếu chắc chắn sẽ lật đổ hũ giấm và cái Bất Đình sẽ lãnh đủ hậu quả.

"Họ..." sang Triệu Công T.ử đang ngủ ngon lành dựa tường, còn Chỉ Phiến Nhi thì vắt vẻo vai . Cả hai tên cùng chìm mộng mị với nhưng mãi vẫn tỉnh.

"Không , giấc mơ của họ sẽ kết thúc sớm thôi. Cứ để họ nghỉ ngơi một ngày." Anh hì hì.

"Vậy ai sẽ việc cho đây?"

" nè! thích việc nhà lắm!" Anh nhảy cẫng lên, vớ lấy cái khăn lau, xoay tít ngón tay nháy mắt với đầy vẻ lấp lánh: "Hơn nữa, sở thích lớn nhất của việc nhà tán gẫu."

Loading...