CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Ngoại truyện: Hắc Nương
Cập nhật lúc: 2025-12-13 05:03:45
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"GỬI TOÀN THỂ CƯ DÂN THÀNH PHỐ VONG XUYÊN: Ai tung tích vật trong ảnh, vui lòng gọi ngay đến 13999999999, sẽ hậu tạ lớn. Kẻ nào mà báo, hậu quả tự chịu. Vong Xuyên sắp biến lớn."
chân ướt chân ráo về Vong Xuyên. Tiệm "Bất Đình" mới vẫn khai trương, đang trong giai đoạn sửa sang. Nửa tiếng , tạt sang hàng bên cạnh mua hộp cơm, lúc về thì bắt quả tang ngay tại trận con nhím đang dán quảng cáo bậy bạ lên tường nhà .
ghét nhất thể loại dán giấy bừa bãi lên tường. Lần gã bán t.h.u.ố.c giả dám dán loạn xạ, phép dán nguyên tờ quảng cáo lên mặt , báo hại cả tháng trời gỡ mãi .
Quay chủ đề chính. Công tác thẩm vấn do đảm nhiệm, còn việc bắt giữ tội phạm và "dằn mặt" thực tế thì giao cho Cố Vô Danh. Để tiết kiệm phí sửa nhà, hôm qua lôi cổ một đám bạn yêu quái cũ đến cu li cho tiệm Bất Đình.
Con hồ ly A Thấu, con mèo đen Huyền và cả lão già Cửu Quyết, thấy cục gai xù lông là tự động né xa ba thước. May mà trong đám cu li còn Cố Vô Danh, một bộ xương khô đúng nghĩa. Là Cốt yêu, chẳng sợ gai đâm, cũng chẳng đau, quả thực là trợ thủ đắc lực nhất để tra khảo một con nhím.
Tạm ngưng việc sửa sang, ngả thoải mái chiếc ghế dài ở sân , nhâm nhi nghía tờ quảng cáo tịch thu . Giọng điệu cảnh cáo thì rõ to, nhưng cái hình in kèm thì chất lượng chán đời: một chiếc ô cán gỗ đen thùi lùi, ngoài việc cán ô chạm khắc thành hình một thanh đao cong thì chẳng thấy gì đặc biệt.
Huyền và A Thấu cũng xúm ngó nghiêng một hồi, chẳng manh mối gì nên lủi thủi về quét vôi tường. Cửu Quyết thì một ôm hai hộp cơm, liếc qua tấm ảnh, tặc lưỡi hai tiếng chẳng năng gì, tót chỗ nhiều nắng nhất mà đ.á.n.h chén ngon lành. Trong đám lao động thời vụ , là sướng nhất, cả buổi sáng chỉ cầm bút chì vẽ hươu vẽ vượn, mồm thì c.h.é.m gió là đang thiết kế nội thất hảo nhất cho tiệm Bất Đình mới.
Con nhím Cố Vô Danh nắm chặt trong tay, kêu chít chít vặn vẹo. Sau vài dùng vũ khí bẩm sinh đ.â.m Cố Vô Danh thành, nó nhanh chóng tuyệt vọng độ cứng của bộ xương, đành buông xuôi, ủ rũ im, đôi mắt nhỏ xíu đảo liên hồi.
"Mi là ai?" hỏi.
"Chít chít chít chít!"
"Từ chui ?" hỏi tiếp.
"Chít chít chít chít!"
bỏ cuộc... Đây rõ ràng là một con tiểu yêu cấp thấp nhất, đến tiếng còn . , nó là yêu quái, nhím thường thì quái gì việc dán quảng cáo. Đã thế thì lưng con yêu quái chắc chắn kẻ sai khiến.
Đang lúc cân nhắc xem nên treo một cái băng rôn lên lưng nó với dòng chữ: "Em thề từ nay dám dán quảng cáo bậy lên nhà bà chủ nữa", nhốt lồng treo cửa thị chúng ba ngày , thì... một vị khách mời mà đến đập cửa tiệm.
Không, gõ cửa, mà là đập ầm ầm như phá nhà.
bảo A Thấu xem . Ai ngờ con hồ ly ôm đầu chạy trối c.h.ế.t , tót thẳng lên mái nhà cao nhất. Tràn sân ngay gót chân là một đám đông đen kịt, ùa như thủy triều... Một quân đoàn nhím!
Cả đời bao giờ thấy nhiều nhím đến thế! Đồng bọn đến cướp ngục ? nghĩ, "ưu nhã"... thôi, thú thật là khó mà ưu nhã nổi, bật dậy, phóng thẳng lên ngọn cây gần nhất.
Cái ghế của trong nháy mắt lũ quái vật đầy gai bao vây. Chúng chân , kêu chít chít loạn xạ. Có con còn thẳng dậy, dùng hai cái chân ngắn cũn bắt chước King Kong đ.ấ.m thùm thụp ngực, vô con mắt bé tí giận dữ ngước lên.
Huyền sớm leo tót sang cây khác. Cửu Quyết thì lặn mất tăm, chẳng thấy bóng dáng . Chỉ Cố Vô Danh là kiên định nguyên tại chỗ, bất khuất giữ chặt tên tội phạm nhím. Mặc kệ bao nhiêu con nhím lao tấn công, thậm chí con trèo cả lên đầu vệ sinh, vẫn bất động như núi. Chỉ đến khi nhịn nổi nữa, mới quát lớn một tiếng, hất văng đám nhím sang một bên. Với năng lực của Cốt yêu, diệt gọn đám nhím dễ như trở bàn tay.
Những khác cũng thế thôi. Tiệm Bất Đình hôm nay hội tụ thú dữ: Miêu yêu, Sơn thần núi Nghênh Nguyệt, một lão thần tiên bất tử, và - Thụ Yêu ngàn năm. Bất cứ ai tay thì lũ nhím manh động cũng chẳng còn đường sống. cảm nhận ác ý từ đám quái vật tí hon . Ngược , cái vẻ nhe nanh múa vuốt hùng hổ , còn thấy sự rụt rè cố tỏ nguy hiểm của chúng.
"Chị thấy mất mặt hả? Một đám nhím ranh mà dọa chị sợ đến mức !"
Bên tai vang lên giọng đầy vẻ khinh bỉ của một cô gái trẻ. suýt quên, cái cây đang trú tạm chính là nguyên của Mộ.
Mộ là một cây hòe, cùng là Thụ Yêu núi Phù Lung với . lớn, nó nhỏ. ở đỉnh núi, nó ở chân núi. Ngày xưa, vì chút "nông nổi tuổi dậy thì", nó lầm đường lạc lối, đấu đá với một mất một còn, suýt chút nữa liên lụy cả nhân gian, thua trận mà vẫn chịu phục.
Thế là bứng luôn nguyên của nó từ núi Phù Lung về trồng ở sân nhà . nó ở nơi gần gũi với con nhất để hiểu thế nào là tình cảm chân chính, mới là con đường đúng đắn. Con bé tính tình ương ngạnh, thời gian đầu mới về Bất Đình, câu cửa miệng của nó luôn là: "Đợi em khôi phục nhân dạng, em nhất định sẽ g.i.ế.c chị!"
thì cứ khích lệ nó đến g.i.ế.c, tận tình tưới tắm cho cái cây tính nết khó ưa . Kể cả lúc tuần trăng mật, cũng dặn chăm sóc nó chu đáo.
Giờ thì quan hệ giữa và Mộ dịu nhiều, nhưng đả kích vẫn là niềm vui lớn nhất của nó. Nào là mặt tròn hơn hôm qua, eo to hơn hôm , kiểu tóc hợp với dáng mặt... Cách đáp trả là bắt vài con sâu róm thả lên cây. Nó chẳng sợ gì, chỉ sợ nhột. Thế là nó van xin, thả, nó xin, vui chán.
Hôm nay, nó túm cơ hội để nhạo . Cành lá của Mộ rung lên xào xạc, phát tiếng khúc khích: "Một đại yêu quái mà sợ nhím! Ngày xưa núi Phù Lung thiếu gì nhím, nhưng con nào dám gần em ."
Chuyện lạ nha. Khi còn là một cái cây, lũ thú nhỏ thường đến nghỉ ngơi hoặc kiếm ăn gốc. Dưới chân những Thụ Yêu linh khí như chúng thường mọc đầy nấm ngon hoặc quả dại, dụ bọn chúng tìm đến. loài chúng chào đón nhất chính là nhím hoặc nhím lông cứng. Chúng mà gần, gai ít nhiều cũng châm thể, tuy đau nhưng khó chịu. Phải mất nhiều năm , khi linh lực đủ mạnh để xua đuổi thú nhỏ, mới cho bọn nhím gần nữa. Còn tu vi của Mộ thấp hơn nhiều, nó cự tuyệt bọn nhím chứ?
"Chém gió!" hừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/ngoai-truyen-hac-nuong.html.]
"Thật đấy!" Cành lá của nó rung lắc càng dữ dội.
"Thế giờ cô thử trổ tài quyến rũ, bảo bọn nhím về nhà xem nào?" thích trò "mượn gió bẻ măng".
"Chống mắt lên mà xem!" Nó hừ , đột nhiên gân cổ hét lớn đám quân đoàn nhím: "Lũ xí đầy gai , cút xéo cho bà!"
còn tưởng nó cao kiến gì... lạ , tiếng kêu chít chít chân đột ngột im bặt. Quân đoàn nhím ngừng hoạt động thị uy, ngẩng đầu ngơ ngác Mộ.
Vài giây , loáng thoáng thấy tiếng huýt sáo, lũ nhím phát những tia sáng kỳ lạ. Chúng biến mất. Trong chốc lát, sân trở thanh tịnh, mặt đất chỉ còn vương vãi những nhúm muối trắng tinh.
Quân đoàn nhím là do muối biến thành?! Nhảy xuống khỏi Mộ, quanh quất, đúng là chỉ muối, đến một cái lông nhím cũng chẳng còn. Mấy phút , Cửu Quyết chui từ , tay xách túi trái cây và một con gà nướng, bảo là nãy giờ ngoài mua đồ ăn cho nhím, chắc bọn nó đói nên đến xin ăn.
Có quỷ mới tin lão! Rõ ràng món lão thích ăn!
" cứ tưởng các vị sẽ xử đám nhím chứ."
Một gã đàn ông trẻ tuổi, dáng vẻ phong lưu phóng khoáng từ ngoài bước , dừng mặt . Hắn mặc bộ đồ săn b.ắ.n sẫm màu, đôi bốt quân đội đen bóng bẩy, mái tóc ngắn màu bạc trắng ăn nhập gì với tuổi tác. Trên khuôn mặt với ngũ quan hảo là vẻ trêu chọc giấu giếm. Một sợi dây bện bằng chỉ đen buộc ngang trán , tỏa thứ khí tức bí ẩn khó tả.
Kẻ yêu quái, là thần tiên.
"Tửu tiên quan, lâu gặp." Hắn khẽ gật đầu chào Cửu Quyết.
Cửu Quyết chằm chằm một hồi, quăng luôn túi trái cây sang một bên, nhảy dựng lên như gặp ôn thần, tiện tay kéo luôn cả lùi , gã đàn ông với ánh mắt ghét bỏ tột độ:
"Ối giời ơi, mi đến đây cái gì? Cả cái Thiên giới gặp nhất là mi đấy!" Nói lão ghé tai thì thầm: "Đừng gần gã , là coi chừng ly hôn đấy!"
"Trên Thiên giới cũng chẳng mấy ai là ông gặp nhỉ. Không thì ông chẳng trốn chui trốn lủi ở Nhân giới." Gã tóc bạc đáp trả.
Câu chuyện nhảy cóc quá. Một gã đàn ông lạ hoắc, quen Cửu Quyết, khả năng cao là thần tiên, thì liên quan quái gì đến việc ly hôn ? Ly là do và Ngao Sí quyết định chứ!
"Nếu là yêu quái khác, gặp cảnh chắc tay tàn sát ." Gã tóc bạc bỗng nghiêm túc hẳn, chằm chằm: “Chứng tỏ, tìm đúng ."
"Hả?" nhướng mày.
"Người lòng thiện với động vật yếu đuối, dù tính thì cũng giới hạn." Hắn bước về phía : “Tờ quảng cáo đó là cố ý sai con nhím nhỏ dán, bắt buộc dán ở chỗ cô thấy. Đại quân nhím cô cũng thấy đấy, là muối biến thành, chỉ để kiểm tra xem bà chủ Thụ Yêu trong truyền thuyết thật sự là 'khẩu xà tâm phật' thôi."
"Anh khen 'mặt thú' khi còn vui hơn đấy." lườm cháy mắt: “Tiệm đang sửa chữa, dù là thần thánh phương nào, xin miễn tiếp khách!"
"Cô bắt buộc tiếp." Gã đàn ông dai như đỉa: “Cô tưởng tờ tìm vật thất lạc là chơi ?" Ánh mắt đảo quanh sân nhà , nhưng tuyệt nhiên lảng tránh, dám về phía cái cây của Mộ.
"Thả nó ." Hắn con nhím tội nghiệp trong tay Cố Vô Danh, giọng lệnh nhưng mang ý cầu xin .
"Nó là con tin!" Đằng nào cũng mang tiếng ác , ác thêm tí nữa cũng chẳng : “Đã đến nước thì hôm nay 'ba mặt một lời' cho rõ, rõ thì đừng hòng hết. Đối phó với thần tiên, bà đây cũng là cách."
"Ái chà chà, cô điên ! Còn giữ ! Cô là ai ?" Cửu Quyết kéo giật sang một bên, hất hàm về phía gã đàn ông.
"Đồng nghiệp của ông ?" với Thiên giới, lai lịch gã quái gở .
"Đồng nghiệp cái con khỉ!" Cửu Quyết hạ giọng: “Tên là Hắc Nương bên cạnh Nguyệt Lão! Chuyên những việc trái ngược với Hồng Nương!"
"Hắc Nương?!" ruột ( nương), nuôi (can nương), Hồng Nương se duyên, chứ Hắc Nương thì đúng là đầu mới .
"Là công chức Thiên giới chuyên phụ trách chia rẽ tình cảm nhân gian!" Cửu Quyết nhấn mạnh từng chữ: “Nghe cho kỹ đây, chỉ tình yêu, mà là loại tình cảm, bao gồm tình , tình bạn, thậm chí là tình cảm với thú cưng!"
Lão thế, càng thấy nên giữ gã đàm đạo thâu đêm. Mặc dù Cửu Quyết nhảy dựng lên như giẫm đuôi, nhưng chẳng cảm nhận chút tà ý nào từ gã "Hắc Nương" giống đực . Giác quan thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật của mách bảo rằng gã là một đàn ông lương thiện, đôn hậu, thậm chí là vô cùng cô độc. Giống như con nhím, vì sợ hãi nên mới xù lông lên để khác thể đến gần. chẳng sợ chút nào, thật đấy.
bảo Huyền mang thêm một cái ghế , mời . Hắn , xuống, nhưng cố tình xoay ghế lưng với Mộ.