CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:16:45
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thiên Cơ, mai là sinh thần của , ngươi quà gì?"

"Sinh thần của , tặng quà cho ?"

"Vì giờ ngươi nhiều đồ chơi thú vị cho quá mà. Nói mau, gì?"

"Một con chim."

"Chim? Chim gì? Trong vườn của Hoàng a mã nuôi đầy chim! Ngươi thích thì bảo Tiểu An t.ử bắt!"

"Hình như là màu xám, , màu trắng? Đậu một cành cây, cứ hót vang về phía Đông."

"Ngươi đang con gà trống hả..."

"Không, là một con chim nhỏ, chỉ khi ngủ mới thấy nó."

"Thế thì tìm ?"

"Không , cần phiền , tự nhiều chim lắm ."

Một cái tay gấu lông lá chìa , trong lòng bàn tay là một con chim nhỏ khâu bằng vải, sống động đáng yêu.

Ánh trăng vằng vặc chiếu lên khung cửa sổ. Dưới cửa sổ, hai cái bóng nhỏ xíu song song ghé bệ cửa, chớp mắt thế giới bên ngoài. Hoàng cung đêm khuya nơi nào cũng là mê cung tĩnh mịch, bước luôn khó thoát .

"Thiên Cơ, ngươi sẽ rời khỏi hoàng cung chứ? Ngươi giỏi thế , cái gì cũng . Ta từng bạn nào lợi hại như !"

"Ta... giỏi ?"

"Đương nhiên, cung tên ngươi cho , cả búp bê, cả giày áo ngươi may, còn hơn thợ giỏi nhất trong cung !"

"Chúng là bạn?"

"Ừ, bạn một đời."

Ánh trăng sáng hơn lúc . Trong hoàng cung rộng lớn , chẳng ai để ý trong nhà hoa hậu viện cung Thừa Càn, một vị Hoàng t.ử nhỏ tuổi đêm khuya còn ngủ, và bên cạnh ngài là một chú gấu .

Tất nhiên, khác theo Hoàng t.ử là một con gấu, vì ban ngày, nó chui những con búp bê vải do nó khâu: hôm nay là con mèo lanh lợi, mai là con ch.ó trung thành. Mọi đều để ý, trẻ con mà, nuôi mấy con vật nhỏ bên cạnh cũng chẳng gì lạ.

Nó sinh bản lĩnh , dùng búp bê vải lớp "da" che giấu sự thật, nhét bản trong là hóa thành một hình hài sống động khác. Thỉnh thoảng thấy bí bách, đợi đêm khuya thanh vắng, nó rũ một cái, lớp "da" vải rơi xuống, nó trở về hình dáng ban đầu - một con gấu lông xám cao đầy một thước.

Tuy nhiên, việc là gấu , chính nó cũng chắc chắn lắm. Trong những năm tháng đằng đẵng sống núi Bạch Sơn, nó gặp vô con gấu: gấu đen, gấu nâu, nhưng con nào cũng to hơn nó nhiều, hung dữ hơn nhiều, và chẳng con nào , suốt ngày chỉ săn mồi và ngủ. Có mấy chính nó suýt thành bữa ăn cho mấy gã khổng lồ đó, may mà nó độn thổ. Lòng đất phủ băng tuyết là thiên đường tự do để nó vẫy vùng, nó thích nhất đào đất ăn luôn chỗ đất đùn lên. , nó ăn thỏ rừng mật ong, đất là thức ăn duy nhất của nó. Nó cũng từng thử ăn quả dại cái cây cạnh hang, mới l.i.ế.m một cái bụng đau quằn quại suốt ba ngày. Thế là nó hiểu, chỉ cái mệnh ăn đất.

Về lai lịch của , nó cũng rõ lắm. Chỉ cứ mơ mãi, dường như đang trong nôi, trong mơ chỉ con chim kiên trì hót về phía Đông. Phương Đông vốn tối đen như mực, nhưng trong tiếng hót của loài chim từ từ bừng sáng.

Trong giấc mơ dài dằng dặc , con chim là niềm an ủi và chỗ dựa duy nhất của nó.

Nó nhớ mang máng, khi tia nắng đầu tiên xuất hiện ở phương Đông trong mơ, nó vô thức vươn vai một cái mở mắt. Trong hang tối om, mấy con chuột đồng trố mắt nó, kêu ré lên bỏ chạy, bỏ cả đống lương thực dự trữ.

Xoa bóp tứ chi đau nhức, nó dậy, tay bỗng đè lên vật gì đó kêu răng rắc. Cúi xuống thì thấy những mảnh vụn lấp lánh như ngọc vỡ. Không chỉ đất, đầu nó cũng dính đầy những mảnh vụn . Nó ngẩn ngơ một lúc, tự dưng thấy giống con gà con phá vỏ chui , đống ngọc vụn đầy đất chính là vỏ trứng của nó.

Nó chậm rãi bước khỏi hang, mắt là núi non trùng điệp màn đêm, tuyết trắng phủ đầy.

Nó chớp mắt, hang, trán mát, ngứa, nó gãi gãi xuống ngủ tiếp.

Thế giới mới mẻ đối với nó chỉ là tờ giấy trắng, lòng nó nảy sinh bất kỳ sự tò mò khám phá nào, nó vẫn thấy mệt, vẫn ngủ. Hơn nữa, thế giới thấy tiếng con chim , điều đó nó bất an.

Từ đó về , cuộc sống của nó trôi qua giữa ngủ và thức, ăn đất và ngẩn ngơ. Những lúc quá chán mà ngủ , nó đếm xem bao nhiêu cái tai - nó là một con gấu nhiều tai, ngoài hai cái đầu còn những cái tai gấu tròn tròn mọc từ da thịt, n.g.ự.c lưng, cũng , đến tứ chi cũng , quái dị và cũng chẳng đẽ gì.

Nó đếm đếm cũng bao nhiêu tai, vì nào đếm xong nó lăn ngủ.

Mãi đến khi đám đàn ông mặc áo giáp, cầm vũ khí dùng lưới tóm gọn nó khi nó đang sông uống nước, cuộc sống bình lặng núi Bạch Sơn mới chấm dứt - cái tên Bạch Sơn cũng là nó từ gã đàn ông bắt nó.

độn thổ, nhưng chui qua cái lồng bằng vàng ròng . Nó đưa mê cung khổng lồ gọi là Hoàng cung, trở thành món quà tặng cho cháu, xuất hiện mặt bé khôi ngô tuấn tú gọi là Tứ A Ca.

Đó là quá trình quen giữa một con và một con gấu.

Là thú cưng, nó sắp xếp ở hoa phòng hậu viện cung Thừa Càn. Đây là thiên đường của Tứ A Ca, giấu tất cả đồ chơi, cả dế mèn và ná cao su yêu thích căn phòng nhỏ xinh , còn trịnh trọng treo cái biển "Tứ A Ca chuyên dụng" cửa, cấm bất kỳ ai .

Đứa bé thích chuyện với nó, chuyện gì cũng , từ chuyện Hoàng a mã đ.á.n.h mấy cái tay, đến chuyện hôm nay ăn cơm bỏng lưỡi. Cái điệu bộ cứ như thể bước khỏi hoa phòng mất tự do ngôn ngữ .

Và khi nó bảo "Ta ăn thịt, chỉ ăn đất", vị tiểu A Ca bỗng nín thinh, che miệng, hồi lâu dám chớp mắt. Thực đói, ăn một bữa đất là no cả nửa năm. Nó chỉ nỡ khuôn mặt lo lắng chân thành thôi. Cậu mang đủ loại sơn hào hải vị đến, nhưng nó chẳng ăn gì.

"Ngươi... ngươi ?!"

, nó những mà còn nhiều thứ. Nó cảm thấy đây là kỹ năng bẩm sinh, đời thứ gì khó nó. Làm búp bê, may quần áo, cung tên, nếu thời gian, nó cảm thấy thể xây cả một tòa hoàng cung.

Cuộc gặp gỡ của họ trở thành bất ngờ và niềm vui lớn nhất trong đời .

Cậu hỏi nó tên , nó lắc đầu.

Tiểu A Ca cau mày nghĩ nửa ngày bảo: "Ta gọi ngươi là Thiên Nhĩ nhé? Ngươi nhiều tai thế cơ mà!" Nghĩ thấy , lầm bầm: "Thiên Nhĩ vẻ hợp, ngươi đủ một nghìn cái tai. Gọi là gì bây giờ?"

đứa bé nghiêm túc , bảo: "Tùy."

"Không , danh chính thì ngôn thuận, cái tên quan trọng lắm!" Tiểu A Ca đảo mắt: “Hoàng a mã thường bảo, vạn vật thế gian gặp đều do chữ 'cơ duyên'. Hai gặp chẳng là cơ duyên ngàn năm một ! Gọi ngươi là Thiên Cơ nhé!"

ý kiến gì, thực tế, nó thấy yêu cầu gì với thế giới . Tuy nhiên, nó thích đứa bé , cái tên đặt cũng .

Những ngày đó, nó càng lúc càng sẵn lòng bộc lộ "bản lĩnh" của cho đứa bé xem. Chui búp bê hóa thành các loài động vật, bầu bạn với như hình với bóng; khi phạt chép sách, nó thức trắng đêm chép cùng; khi buồn bã chán nản, nó đồ chơi thú vị chọc vui.

Nó sẵn lòng vì nó luôn thấy tiếng lòng , rõ ràng: "Nó là bạn của ."

Nếu nó , nó còn thể thấy giọng của bất kỳ ai mảnh đất . Dường như nhiều năm , tất cả những cái tai của nó đều công việc lắng tiếng lòng thế gian.

Công việc? Tại dùng từ "công việc" để hình dung nhỉ? Nó nghĩ mãi manh mối, thế là vấn đề trở thành một tâm sự lớn nhỏ.

Về "bản lĩnh" , nó vẫn cho . Chỉ là khi các em trêu chọc giấu bài vở, hoặc tự mất đồ quan trọng, nó sẽ lén mách đồ ở ; thỉnh thoảng cũng tiết lộ đề thi ngày mai để qua ải trót lọt; thậm chí ngày đột nhiên nhắc nhở : hôm nay tâm trạng Hoàng a mã , vạn sự cẩn thận. Tóm , những hành động của nó giúp vị Hoàng t.ử nhỏ tuổi tránh nhiều rắc rối.

Cuối cùng một ngày, Hoàng t.ử trở thành thiếu niên, chằm chằm nó đang khâu đế giày trong hoa phòng, hỏi: "Thiên Cơ, ngươi là yêu quái ?"

"Chắc là ." Nó ngừng tay kim chỉ, chớp mắt: “Sao thế?"

"Không gì. Ta về thư phòng đây." Cậu lắc đầu, khỏi hoa phòng.

Không từ bao giờ, trở nên nhiều tâm sự. Ná cao su và chậu dế mèn phủ lớp bụi dày. Trừ những lúc thỉnh an, học, luyện võ hàng ngày, hoặc là vùi đầu trong thư phòng khổ , hoặc là chong đèn đàm đạo thâu đêm với ruột đám tài t.ử trẻ tuổi, cho bất kỳ ai phiền, ngay cả nó cũng .

Chẳng lẽ, đây là cái mà con gọi là... trưởng thành?

Và cái nơi như T.ử Cấm Thành sẽ khiến lớn nhanh hơn chăng? Cúi đầu xuống, nó tiếp tục khâu đế giày. Chỉ cần họ vẫn là bạn, nó sẽ tiếp tục cho thật nhiều thứ, miễn là .

Nói thì, chăng khi đến hoàng cung , nó mới thực sự "sống"? Thích những ngày tháng thế , khen ngợi, quan tâm. Đến chính bản trong gương trông cũng thuận mắt hơn nhiều. Có lẽ, thực sự là một gã tài giỏi, thông minh, nhiều việc ... một gã chăng?!

Đêm đến, nó chui con ch.ó bông nhỏ như lệ thường, gần đây nó xuất hiện bên trong hình dáng chú ch.ó nhỏ. Trời lạnh, ngủ trong búp bê vải ấm. Đã bao năm , trong mơ, tiếng hót của loài chim vẫn lảnh lót du dương.

Một năm, hai năm, ba năm... Người bên cạnh đều đổi, dáng vóc ngày càng cao lớn oai phong, cha Hoàng đế của ngày càng già , đến Tiểu An t.ử luôn lời cũng vài sợi tóc bạc. Thứ đổi, chỉ hoàng cung , và con gấu sống trong hoa phòng, giả dạng đủ hình thù để sống bên cạnh .

Cậu , họ là bạn một đời, nó vốn dĩ tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-12.html.]

"Hoàng thượng, yêu nghiệt giam giữ, từ nay thể kê cao gối mà ngủ." Trong mật thất, vị hòa thượng già cung kính với đàn ông dáng cao ngất, khoác long bào mặt.

"Lui ." Hắn phất tay.

Ánh đèn tường soi sáng chiếc lồng đúc bằng vàng ròng, bên treo một ổ khóa lớn lạnh lẽo.

Trong lồng, Thiên Cơ đang khâu búp bê.

Sau bao nhiêu năm, nó về với cái lồng. Lão hòa thượng chẳng tốn chút sức lực nào, vì thực là nó tự bước .

Người đàn ông im lặng, sắc mặt khó coi.

"Ngươi sẽ bao giờ cho theo nữa, đúng ?" Nó ngẩng đầu, hỏi.

"." Hắn lạnh lùng đáp.

"Tạm biệt." Nó lưng , tập trung tinh thần khâu con búp bê.

"Ngươi yêu cầu gì, bây giờ vẫn thể với ." Hắn từ cao xuống bóng lưng nó.

"Ta cần gì cả. Cảm ơn."

Hắn : "Đất và nước sẽ đưa tới đúng giờ. Nếu chán thì cứ chơi kim chỉ của ngươi ."

Ấn cơ quan xuống, cánh cửa sắt ngàn cân ầm ầm hạ xuống. Hắn đem tất cả bí mật cùng con gấu , vĩnh viễn phong ấn .

Trời còn lâu mới sáng, cho lui tất cả thái giám tùy tùng, một giữa những bức tường cung cấm. Hắn xuất hiện, mặt trăng liền trốn mây, chẳng là sợ ghét bỏ .

Đi thêm đoạn nữa là đến thao trường luyện võ. Bao nhiêu năm , khi còn là Tứ A Ca trẻ tuổi, từng đ.á.n.h ngã vô ở đây, và tất nhiên, cũng từng đ.á.n.h trả tơi bời. Những đó, là em cùng họ với .

Tiểu thái giám trực đêm ở cửa ngủ say như c.h.ế.t. Hắn lặng lẽ bước . Trong ánh sáng lờ mờ, những đao thương kiếm kích quen thuộc cô đơn bên tường. Tấm t.h.ả.m nhung đỏ trải đất dùng để tập đấu vật dường như vẫn luôn tỏa cái mùi liên quan đến chiến đấu và cái c.h.ế.t, ngay cả trong đêm thanh vắng thế .

Cái c.h.ế.t... , nhiều năm , suýt nữa c.h.ế.t tấm t.h.ả.m . Ba đôi tay hung hãn đè chặt , ấn mặt xuống đất, cố tình cho thở.

Đó là một trận đấu tư thù, ai bốn em họ "tỷ thí" ở đây. Kẻ hạ chiến thư là Thái t.ử ngày đó - nhị ca của , tham chiến còn tam ca và bát .

Hắn đám em xưa nay thuận mắt, nhất là khi Hoàng a mã khen ngợi, sự thù địch và khinh miệt càng mãnh liệt hơn.

Ai bảo trẻ con thì sát tâm? Hay là, trong T.ử Cấm Thành, tuổi tác chỉ là con , sống ở đây, bất kể lớn nhỏ, tâm tính đều như .

Hắn liều mạng giãy giụa. Nếu đơn đả độc đấu, bọn họ ai là đối thủ của !

Vút! Một bóng đen từ góc tường lao , sức mạnh kinh , húc ngã đám Thái t.ử lăn lóc.

Hắn nhân cơ hội lồm cồm bò dậy, thở hồng hộc.

Thiên Cơ - kẻ luôn như hình với bóng với - miệng phát tiếng gầm gừ, bất động che chắn bên cạnh , dù hình nó chẳng lấy gì oai phong. Hình dạng gần đây nhất của nó chỉ là một con ch.ó đen nhỏ, dài đầy hai thước.

Đám em ngã đau m.ô.n.g dậy kỹ, ban đầu thì ngẩn , đó phá lên.

Tam ca dậy, chỉ con ch.ó nhỏ : "Haha, tứ , tài nghệ bằng thì thôi, còn dựa một con ch.ó để lật ."

"E rằng đây mới là tên nô tài ch.ó má thực sự nhỉ? Dù theo Hoàng t.ử suốt ngày thì nó vẫn là con ch.ó thôi."

" đấy, những kẻ dù lớn lên bên cạnh Hoàng hậu nương nương, nhưng đẻ suy cho cùng cũng chỉ là xuất nô tài bao y thôi mà."

"Thế nên con ch.ó mới thiết với nó, cùng là nô tài cả, hihi."

Ba vị Hoàng t.ử nhỏ tuổi phủi bụi , nghênh ngang bỏ .

Hắn siết chặt nắm đấm, đ.ấ.m mạnh xuống đất.

"Cậu chứ?" Đợi bọn họ xa, con ch.ó đen nhỏ mới mặt , mở miệng tiếng .

Ngực phập phồng kịch liệt, lời nào.

"Đừng giận mà, việc cần bây giờ là văn ôn võ luyện, thông hiểu đạo và trị nước, ..." Con ch.ó đen vẫy đuôi nghiêm túc .

"Mày tư cách gì mà yêu cầu với tao?" Hắn đột ngột ngắt lời, đôi mắt vằn lên tia máu: “Ai cho mày đây? Ai mượn mày giúp tao?"

"Cậu thế?" Con ch.ó đen chớp mắt khó hiểu: “ , bọn họ hại c.h.ế.t !"

Hắn bật dậy, túm lấy túm lông đầu con chó, quật mạnh xuống đất. Ánh sáng trắng lóe lên, con búp bê ch.ó vải gọn trong tay . Dưới đất, Thiên Cơ hiện nguyên hình, dường như hành động của dọa sợ: "Cậu..."

"Mày cho kỹ đây, từ hôm nay, cấm mày gọi tao là '-' nữa, gọi là chủ nhân." Hắn hít sâu một , lạnh lùng : “Mày chỉ là một con súc sinh."

Dứt lời, ném mạnh con búp bê xuống đất, chạy khỏi thao trường. Để Thiên Cơ ngẩn ngơ tại chỗ.

thấy , đứa trẻ lớn , miệng và tâm đều cùng một câu...

Sau hôm đó, bao giờ đến hoa phòng nữa, cũng cấm Thiên Cơ biến thành ch.ó mèo theo.

Thiên Cơ hỏi gì, an phận ở hoa phòng, sống qua ngày như .

cần hỏi cũng đang nghĩ gì. Nó đôi tai thần kỳ nhất thế gian mà. Nếu , nó thể thấy giọng của bất kỳ ai, bao gồm cả , bao gồm cả Hoàng đế.

thấy nỗi ám ảnh của về xuất thấp kém của ruột, cũng thấy d.ụ.c vọng đang dần trỗi dậy trong lòng .

Thời gian thoi đưa, hoa nở hoa tàn mấy độ, nó cô độc ở trong căn hoa phòng đến con ruồi cũng thèm bay , ngày ngày đếm tai ngủ. trong mơ, còn thấy con chim nữa, cũng còn tiếng hót du dương, chỉ còn bầu trời tối đen và câu lặp lặp - Mày chỉ là một con súc sinh.

Hắn từ A Ca trở thành Bối Lặc, thành Thân Vương, vợ con. Khi tất cả xung quanh đều đấu đá tranh giành như nước với lửa, tuyên bố chỉ là một kẻ phú quý nhàn rỗi, màng tranh đấu. Có tin, .

Chỉ chắc chắn, chí của ở việc nhàn rỗi, mà ở chiếc long bào.

nó còn chắc chắn một việc nữa - cha sẽ truyền ngôi cho . Trong lòng lão Hoàng đế định sẵn sẽ truyền ngôi cho một con trai khác. Đại cục định, đến di chiếu cũng xong, giao cho một tâm phúc cất giữ. Một khi lão qua đời, vị đại thần tâm phúc sẽ lấy chiếu thư tuyên tại chỗ.

Lão Hoàng đế trong lòng sắp đặt xong tương lai cho giang sơn của . ngờ những suy nghĩ một con gấu "" hết.

Không ai ngờ tới, cuối cùng bước lên ngai vàng là kẻ "phú quý nhàn rỗi" .

Thế nhưng, ai đưa lý do phản bác. Hắn trọng thần ủng hộ, còn di chiếu của lão Hoàng đế, đó rành rành tên của .

Chuyện đối với những kẻ tranh ngôi thất bại trở thành một bí ẩn vĩnh viễn, đến c.h.ế.t họ cũng hiểu dùng cách gì để đổi suy nghĩ của lão Hoàng đế.

Thiên Cơ...

Chính nó cho di chiếu do ai cất giữ, mới cơ hội khiến vị đại thần tâm phúc cùng tờ di chiếu thật sự biến mất vĩnh viễn.

Người nên cảm ơn nhất, lẽ là Thiên Cơ.

cũng chợt nhận , kẻ đáng sợ nhất cũng chính là Thiên Cơ. Hóa chỉ dùng búp bê biến hình, chỉ đồ chơi thú vị... Hắn quá coi thường năng lực của Thiên Cơ.

Để một con yêu quái nội tâm khác ở bên cạnh lẽ lợi ích to lớn. nghĩ ngược , khó bảo đảm một ngày nào đó nó sẽ bán tâm sự của cho khác. Hắn thể mạo hiểm, tuyệt đối . Con yêu quái nhất định phép can dự cuộc sống của nữa!

Hắn bước khỏi thao trường, vài bông tuyết rơi vai.

Kinh thành cuối cùng cũng đón trận tuyết đầu mùa. Chỉ mùa , chân thiên t.ử mới vẻ sạch sẽ đôi chút. Nhiều thích tuyết hơn mưa, lẽ là vì thích cái tài thể che giấu thứ của nó.

 

Loading...