CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:16:46
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kẻ nát rượu yêu quán rượu, con bạc yêu sòng bài, tiểu thư khuê các ba bước rời lầu thêu, quan chức lăn lộn chốn danh lợi, ai cũng thói quen tự tạo cho một thiên đường hợp lý.
Thế nhưng, thiên đường của một vị thiên t.ử ở ngai vàng xã tắc, mà ở một cái hoa phòng cũ nát, chuyện kể cũng lạ đời.
"Hoàng thượng, ăn từ từ thôi."
Cô thiếu nữ mười mấy tuổi mặc áo quần lộng lẫy, tay cầm khăn lụa, nhẹ nhàng vỗ lưng thanh niên đang ăn như hổ đói. Trên tay là bát mì lớn, giờ chỉ còn vài sợi.
Một tiểu thái giám gầy lùn đối diện họ, chậm rãi vá chiếc áo bào thêu chỉ vàng đắt giá.
Thực tế, vị tiểu Hoàng đế tiếp nhận giang sơn từ tay "Hoàng a mã” là khách quen của hoa phòng. Bị mắng, đến đây; phạt úp mặt tường hối , đến đây; thậm chí đến lúc cơm ăn cũng đến đây. Với , hoa phòng chính là bến cảng tránh gió và là ngự thiện phòng.
Hoàng đế mà cơm ăn? Phải, buồn , nhưng là sự thật. "Hoàng a mã" của thường dùng cái lý lẽ méo mó: "Thân là thiên t.ử cũng nên áo vải cơm rau, thấu hiểu nỗi khổ của bá tánh mới là minh quân" để giáo d.ụ.c . Vì thế, từ nhỏ đến lớn, hình phạt quen thuộc nhất chịu là nhốt trong Ngự thư phòng, khổ nhịn đói. Tình trạng đến giờ cũng chẳng cải thiện mấy, thiên hạ thì tưởng của , nhưng thực là tài sản riêng của "Hoàng a mã", xử lý thế nào thì xử lý.
"Vùng Vân Quý đại hạn, chẳng qua chỉ yêu cầu Hộ bộ xuất tiền cứu trợ, mắng là 'thiếu suy nghĩ'. Không mở rộng quân quan trọng sinh kế của bá tánh quan trọng hơn!" Tiểu Hoàng đế đặt bát xuống, quệt mồm, vẻ mặt đầy khó hiểu và chán nản.
Tiểu thái giám lặng lẽ lắng , một lời.
"Còn gì nữa, nhà còn chẳng ăn no, lấy sức mà múa đao múa kiếm đối phó giặc ngoài?" Cô thiếu nữ tuổi còn nhỏ nhưng cũng cái gan sợ trời sợ đất, những lời đủ hù c.h.ế.t tất cả những kẻ nhát gan trong cung.
"Suỵt! Trân nhi, mấy lời ở đây thôi, để khác thấy là cô gặp đại họa đấy." Tiểu Hoàng đế vội bịt nhẹ miệng cô, trách móc thương yêu.
"Nghe thấy thì thấy, sai chẳng lẽ cho ?" Cô bé gạt tay , bĩu môi lầm bầm.
"Cái tính sợ trời sợ đất của cô sớm muộn cũng gây rắc rối." Hắn véo má cô.
Kim chỉ tay tiểu thái giám thoăn thoắt, lỗ rách áo bào còn dấu vết.
"Hoàng thượng, vá xong ." Tiểu thái giám gấp áo đưa cho .
Cô bé nhanh tay giật lấy, kỹ một lượt, khỏi trầm trồ: "Thiên Cơ, ngươi đúng là đôi tay khéo léo gì ! Chỗ rách chút nào luôn!"
"Chỉ cần hai vị chủ t.ử đừng vì chuyện mà Thái hậu trách phạt là . Áo bào quý giá, xin hãy mặc cẩn thận." Tiểu thái giám thản nhiên .
Tiểu Hoàng đế chiếc áo mà "Hoàng a mã" ban cho, khổ: "Thiên Cơ, ngươi xem, tại bất kể nỗ lực thế nào, Thái hậu mãi mãi hài lòng?"
Tiểu thái giám dụi mắt, đáp: "Không yêu cầu thì mới ghét."
Tiểu Hoàng đế ngẩn .
"Nói bậy!" Trân nhi trừng mắt: “Người c.h.ế.t mới yêu cầu! Một đang sống sờ sờ, thể yêu cầu ?"
Tính cách cô bé đúng là chẳng đổi chút nào. Một con cá nhỏ tươi sống nhảy nhầm vũng nước tù đọng, tưởng rằng dựa chút bọt nước thể đổi cả thế giới. Bất kể cô đến nơi nào trong hoàng cung , cũng định sẵn là hòa nhập .
Thế nhưng, nếu cô, con gấu cách ly khỏi thế giới e rằng vẫn sẽ tiếp tục đếm tai trong cái lồng tối tăm thấy mặt trời.
…
Dạo trong cung yên tĩnh lắm. Lý đại nhân, Thiếu khanh Thái thường tự, tru di cửu tộc với tội danh thông đồng với giặc bán nước, biển thủ ngân lượng. Có bằng chứng rõ ràng, tố giác ông chính là đối thủ đội trời chung - Thường đại nhân. Những sự việc tương tự thực xảy như cơm bữa, cũng chẳng gì lạ, quen . Còn chuyện cung nữ đầu tố giác tư thông với thị vệ xử t.ử bí mật, thái giám nào đó to gan ăn trộm đồ của chủ hoặc chủ c.h.ặ.t t.a.y cắt lưỡi, những "chuyện vặt" thì nhiều vô kể.
Tuy nhiên, lẽ đến lúc c.h.ế.t, họ cũng bí mật của lộ bằng cách nào.
Là nó đấy.
Nửa năm , cô bé mới cung chơi trốn tìm với phu quân Hoàng đế của , vô tình xông mật thất hoa phòng, phát hiện nó đang ngủ trong chiếc lồng ngũ kim.
Thực nó yếu . Những năm đầu còn phụng chỉ đưa đất và kim chỉ đến cho nó, nhưng từ bao giờ chẳng còn ai đến nữa. Nó đành ngủ, vùi thật sâu đống búp bê để g.i.ế.c thời gian. Ngủ sẽ thấy đói nữa.
Trong mơ còn dấu tích của con chim , chỉ vực thẳm ngày một gần kề.
Chính giọng kinh ngạc của cô bé đ.á.n.h thức nó.
Điều hiếm là cả cô và Hoàng đế đều nó dọa chạy mất dép khi nó mở mắt và câu cửa miệng theo bản năng: "Ta đói".
Lịch sử hóa thực sự lặp , thời gian thích đùa dai như đấy.
Hai khuôn mặt bên ngoài lồng sắt dần chồng lên , biến thành một khuôn mặt khác quen thuộc nhưng xa lạ. Nó dụi mắt, hồi lâu mới hồn. Đã gần hai trăm năm , từng bạn cả đời, cuối cùng bảo nó chỉ là súc sinh và giam cầm nó vĩnh viễn, đó còn cõi đời nữa.
Liên tiếp mấy ngày, cô đều lén đến thăm nó. Nhìn nó ăn no xuống ngủ, cô kỳ lạ hỏi: "Gấu ơi, tại ngươi cầu xin thả ngươi ?"
Nó hé mắt: "Ta dựa cái gì mà đưa yêu cầu với cô chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-13.html.]
Một câu hỏi cô cứng họng, cô nghĩ nửa ngày bảo: "Chúng là bạn mà!"
Nó trở : "Ta chỉ là một con gấu."
"Dù cũng thả ngươi !" Cô bướng bỉnh hệt như con trai.
Cô . Dùng con d.a.o găm c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn mà thúc phụ tặng, cô mất bảy ngày, hai tay phồng rộp m.á.u mới cắt đứt khóa lồng. Khoảnh khắc cửa lồng mở , cô vui sướng nhảy cẫng lên.
Chuyện gì đáng vui chứ? Dù thì nó chẳng xúc động chút nào. Trong lồng ngoài lồng, với nó bây giờ mà , cũng chẳng gì khác biệt.
Trở hoa phòng, nó ngẩn ngơ ba ngày, quyết định tiếp tục cuộc sống , ẩn trong căn nhà hoang vắng . Lúc thì ch.ó mèo, lúc thì tiểu thái giám cung nữ. Nó từng nghĩ sẽ rời khỏi hoàng cung, vì nó nơi nào .
Người duy nhất đến tìm nó là cô và Hoàng đế. Đôi vợ chồng trẻ con thoát hết nét ngây thơ, luôn trầm trồ kinh ngạc những món đồ chơi nó . Đồng thời, họ cũng phát hiện bản lĩnh mượn búp bê biến hình của nó.
Họ ngày càng thích hoa phòng , nhất là cô. Chỉ mặt con gấu tên Thiên Cơ , cô mới cần khúm núm dè dặt. Chồng cô cũng suy nghĩ tương tự, hoàng cung rộng lớn nhường , chỉ gian hoa phòng mới thực sự màng thế sự, thanh tịnh bình yên.
Trong nhiều đêm trăng thanh gió mát, tại hoa phòng bỏ hoang trong hậu viện cung Thừa Càn, thường diễn những cảnh tượng ai : Hoàng đế mặc long bào, lười biếng dựa bàn, ném lạc miệng say sưa Mẫu Đơn Đình; bên cạnh là cô gái xinh mặc đồ thái giám, cầm vải vụn kim chỉ, sán gần một con gấu nhỏ, nài nỉ nó dạy búp bê vải. Bị hỏi phiền quá, gấu nhỏ chui tọt xuống gầm bàn thèm để ý đến cô, cô cũng hì hì chui xuống gầm bàn tiếp tục phiền nó. Đôi khi họ chơi trò chơi, tiểu Hoàng đế giấu một quân cờ trong tay, bảo yêu đoán tay trái , cô thua. đến lượt nó đoán, nó luôn là thắng cuộc.
Thỉnh thoảng cô nổi hứng, thủ công hát một khúc. Giọng ca như chim hoàng oanh, uyển chuyển tuyệt mỹ.
Tiếng hát đôi lúc khiến nó nhớ về con chim trong giấc mơ.
Giang sơn xã tắc, uy nghi thiên tử, sự thoải mái của căn phòng , bỗng trở nên chẳng đáng nhắc tới.
"Trong hoàng cung mà một bạn, thật sự dễ." Một hôm, đang cửa sổ khâu búp bê, cô bỗng lẩm bẩm.
Nó đáp lời.
"Thiên Cơ, ngươi cứ trốn mãi trong hoa phòng cũng cách. Đằng nào ngươi cũng biến đủ hình dạng, là biến thành , tiểu thái giám cũng . Ta tìm cách ghi danh cho ngươi ở Kính Sự phòng, ngươi theo và Hoàng thượng, thế nào?" Cô đầu nó, cực kỳ nghiêm túc.
"Tùy." Nó thản nhiên đáp. Một con súc sinh sống mục đích, sống thế nào mà chẳng .
Khâu một con búp bê thái giám việc khó. Thế là nó biến thành tiểu thái giám hầu hạ ở cung Cảnh Nhân.
Mọi đều trở nên bận rộn hơn. Hoàng đế bận rộn với thiên hạ của , bận rộn đối phó với "Hoàng a mã" khó chiều; còn cô ở hậu cung, việc lo khi còn nhiều hơn. Hoàng hậu, phi tần, cuộc chiến giữa những đàn bà luôn diễn từng giờ từng phút.
Những lúc rảnh rỗi, ngoài việc mấy món đồ chơi, nó thường dạo khắp nơi trong cung. Chẳng ai để ý đến một tên tiểu thái giám. Nó len lỏi qua các cung điện, xem những thái giám cung nữ thực sự khúm núm thế nào, xem những kẻ quyền cao chức trọng đấu đá . Cô sai, chốn hoàng cung khó xuất hiện mối quan hệ gọi là "bạn bè", dù những luôn treo hai chữ bên miệng.
Từ "bạn một đời" đến "súc sinh", cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt. Nó thường bản trong gương và : "Không , mày cái gì cũng , mày bản lĩnh khác , nên mày căn bản cần ai cả."
Dần dần, nó tìm việc khác để .
Trong hoàng cung, ai cũng nhiệt tình đoán tâm sự của khác, bất kể chủ tớ. Còn nó, chỉ cần động đậy tai là những ý niệm sâu kín trong lòng họ: , xa, đủ cả. Thế là, nó bắt đầu học cách quen với khác, đem tâm sự "" từ A kể cho B, việc quá dễ. Tiếp đó là những chuyện thú vị hơn xảy : những vốn là bạn bè vì thế mà trở mặt thành thù, những kẻ vốn là kẻ thù vì thế mà nắm cơ hội dồn đối phương chỗ c.h.ế.t.
Bí mật của Lý đại nhân, bí mật của Thúy Nga, bí mật của nhiều trong T.ử Cấm Thành đều do nó tiết lộ ngoài.
Khi lòng còn là bí mật, thế giới sẽ mang một bộ dạng khác.
Việc dường như thú vị hơn nhiều so với búp bê, nạp đế giày vá áo!
Nó mê mẩn, cảm thấy sự tồn tại của ngày càng ý nghĩa. Quả nhiên nó gì cũng , cho dù nó chỉ là một con... súc sinh?!
Vì nó mà kết cục của bao đều thê thảm, nhưng nó chẳng bận tâm. C.h.ế.t thì c.h.ế.t, hận nó cứ hận, đằng nào nó cũng cần những đó. Thế giới của nó chỉ cần nó là đủ.
Gần đây, thứ nó say mê nhất là ngóng phụ nữ ở vị trí cao nhất hoàng cung . Trong lòng bà là biển sâu, mà là một chiến trường khói lửa mịt mù, m.á.u chảy thành sông, từng bước đều đầy toan tính.
Thỉnh thoảng, nó sẽ nhắc nhở cô, hôm nay thỉnh an Thái hậu tuyệt đối đừng nhắc đến chuyện chuyện . Đôi khi cũng bảo Hoàng đế, ngày mai Thái hậu "bàn" quốc sự với , chuẩn tinh thần.
Có lúc nó cũng thấy lạ, thực nó thể cần nhắc nhở hai kẻ trẻ tuổi trời cao đất dày , an nguy của họ liên quan gì đến nó? cứ nghĩ đến hai bàn tay phồng rộp máu, nghĩ đến cô bé chui xuống gầm bàn hì hì, trái tim nó ấm lên một chút.
Nhiều quá, hai thấy lạ, hỏi nó tiên cơ.
Nó bảo, là do tai thính.
Thực , trái tim của đôi vợ chồng , nó há từng qua?
Trái tim cô bé đơn giản, sạch sẽ đến mức khiến đau lòng, suốt ngày chỉ nghĩ ăn gì chơi gì, trong ngoài như một. Ngược , vị Hoàng đế trông vẻ văn nhã yếu ớt , trong lòng ẩn giấu một con thú nhỏ đang ngủ đông, chờ ngày trỗi dậy.
Thế nhưng, cũng chỉ là con thú nhỏ mà thôi.