CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-05-07 03:26:10
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng cô vẫn giật tỉnh giấc từ cơn ác mộng .

Cơn bão tuyết đủ sức nhấn chìm cả thế giới, chôn vùi núi rừng, thôn xóm, con , gia súc màu trắng c.h.ế.t chóc. Gió chỉ cần mạnh thêm chút nữa là thể thổi gãy những mái nhà, những cánh tay giòn như thủy tinh nhô lên khỏi tuyết.

Trên một sườn núi tuyết mỏng, một gia đình bốn , cha ôm hai đứa con còn ẵm ngửa, co ro đất. Lớp băng kết họ biến họ thành một khối vĩnh viễn tách rời.

Cô thường cảm thấy vẫn đang ở nơi cao nhất, trong gió tuyết lặng, yên lặng xuống tất cả. Tà váy cầu vồng bay trong gió lạnh là màu sắc duy nhất của thế giới , phác họa ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t rõ ràng đến đau lòng.

Giấc mơ thường kết thúc khi đứa bé trong tã lót đột nhiên mở đôi mắt cam lòng trừng trừng cô.

Cô buông lỏng nắm tay, mở mắt trong chút bóng tối cuối cùng bình minh, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Ngoài nông trang, con gà trống nhà lão Lưu gáy đúng giờ, từ bếp bay mùi bánh nướng nóng hổi.

Chẳng bao lâu nữa, tiếng gõ cửa sẽ vang lên. Vợ lão Lưu với chất giọng vang rền như con gà trống sẽ gọi: "Thiên Âm! Ăn sáng!"

"Á! Ăn cơm !" Lúc , một giọng khác trong cơ thể cô sẽ hoạt bát hẳn lên, và chỉ cần kẻ xuất hiện, đầu cô sẽ mọc hai cái tai lừa ngốc nghếch.

Phải nhỉ? Cô và " " dùng chung một cơ thể. Tinh phách của họ quấn lấy , bao nhiêu năm . Khi cô thoát khỏi cái "vỏ" đó, chủ đề duy nhất của cuộc đời cô là một giấc ngủ sâu. Thỉnh thoảng cô mơ, khi thì là trận bão tuyết chôn vùi tất cả, khi thì là tòa cung điện huy hoàng trôi nổi giữa mây ngàn.

Trong giấc mơ cung điện , cô vẫn mặc váy lụa cầu vồng, áo bay trong gió, chân đạp mây lành, tay cầm thần dụ, từ trời xanh giáng trần. Mái tóc dài như thác đổ lưng, ngọc bội xanh biếc bên eo thon kêu leng keng vui tai. Đợi chờ cô là từng đám, từng đám trần gian tràn đầy kỳ vọng thần linh. Sự thành kính và tin tưởng của họ vượt xa tưởng tượng.

nhớ tên , nhưng nhớ chức vị của - Thiên Âm, nữ thần truyền đạt thần dụ của các vị đại thần Thiên giới xuống nhân gian.

Chức vị chẳng đòi hỏi kỹ thuật cao siêu gì, cô chỉ cần trang điểm lộng lẫy, cầm thần dụ của các vị thần quân, cao cao tại thượng giáng lâm mặt loài , dùng giọng như tiếng trời y chang nội dung thần ban là . Nội dung thần dụ thì thiên hình vạn trạng: Thiên Đế vui thì bảo cô chỉ cho những đang đói khát hướng tìm ruộng đất màu mỡ; Chiến Thần thì bảo cô báo cho bộ lạc nào đó kẻ thù sẽ tập kích ngày mai; Hình Vương thì bắt cô tuyên bố ai là hung thủ trong một vụ án rõ manh mối; lúc Thiên Hậu cao quý vui vẻ vì chải kiểu tóc , sẽ sai cô xuống ban phát ít tiên quả cho bộ lạc trung thành để tỏ lòng thương xót. Thực mấy thứ quả tiên hạng bét ăn chẳng bổ béo gì cũng chẳng c.h.ế.t , nhưng con thường vì tranh giành chúng mà đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán.

Tóm , con sùng bái Thiên Âm nữ thần một cách mù quáng. Cô đại diện cho thần linh cao vời vợi, lời cô là thần dụ thể nghi ngờ, thể phản kháng.

ở Thiên giới, tình cảnh của cô chẳng gì. Trong mắt chư thần, cô chỉ là cái loa truyền thanh. Các vị thần quân tít cao ai cũng thể sai bảo cô khách khí. Cô thường về đến Thiên giới phái xuống trần gian truyền tin, bận đến mức thời gian uống nước. Những vị thần tự cho là thông thái quá nhiều cách để "chỉnh đốn" cái thế giới họ đạp chân.

Thần dụ của Thiên Đế chỉ dành cho những kẻ trung thành phụng sự ngài. Kẻ tin ngài, dù c.h.ế.t đói cả vạn dặm ngài cũng từ chối chỉ đường sống. Còn Chiến Thần ngày càng đắm chìm trong bàn cờ của , chính nghĩa quan trọng, quan trọng là thắng thua của trận chiến trong thiên hạ do quyết định. Thần dụ, chính là những thứ như thế.

Vài cô cũng thử góp ý với các thần quân, nhưng câu trả lời nhận luôn là: "Lời là chân lý. Một Thiên Âm nhỏ bé như ngươi thì hiểu cái gì?"

Cô hiểu cái gì ư? Cô thể nhớ nội dung từng cuốn sách trong Vạn Thư Các của Thiên giới - những cuốn sách chẳng ai thèm chứa đựng quá nhiều bí mật vũ trụ. Cô sớm đất đoán độ phì nhiêu, phương pháp tạo bốn mùa mưa gió sấm chớp qua là , bảo kiếm cô lén đúc còn sắc bén hơn cả kiếm của Chiến Thần.

tất cả chỉ là lén lút. Sự thông minh và sức mạnh của cô giới hạn trong chức vị của .

Chỉ gã Địa Âm là với cô một chút. Cái gã đầy tai, trông như con gấu mỗi năm mới lên Thiên giới một để báo cáo những âm thanh trần gian, , .

Cô và Địa Âm một năm gặp một . Họ là đôi bạn duy nhất thể giao tiếp bình đẳng ở Thiên giới.

trí tuệ của Địa Âm thua kém bất kỳ thần quân nào. Điểm họ giống . Chỉ là Địa Âm luôn tự ti, kẻ ăn đất như bao giờ phép tham dự bất kỳ yến tiệc nào của Thiên giới. Họ chê bẩn.

Lần cuối cùng họ gặp , : "Nhân gian ngày càng hỗn loạn . Thiên giới cũng thế. Cái gì cũng đang đổi."

gì, theo bóng bước qua ngưỡng cửa Thiên môn.

Khi vũ trụ sự phân chia thần và , ranh giới giữa trời và đất, dường như nó còn vận hành theo quỹ đạo vốn nữa. Địa Âm đúng, mùi vị của sự hỗn loạn ngày càng nồng nặc.

Ngày hôm đó, cô lê bước chân mệt mỏi giữa nhân gian loạn lạc bụi mù, chợt nghĩ, lẽ nên thế chứ. Đám thần linh coi ai cái gì ?

Chân cô giẫm đống xương cốt trong vũng máu, đứa bé trong đó c.h.ế.t nhắm mắt. Chiến tranh và đói nghèo, từ bao giờ trở thành chủ đề chính của nhân gian?

Máu tanh và cát vàng quyện trong gió lốc, mờ mắt cô.

Cảnh tượng mắt, ký ức quá khứ, những cơn giận và sự cam tâm đè nén bấy lâu đột nhiên giật đứt xiềng xích, như dã thú lao thẳng trái tim khô cằn của cô.

Cô chỉ nhớ thời gian ngừng một lúc, bầu trời tối sầm một lúc, cơ thể cô như c.h.ế.t một lúc, sống .

Thiên giới thực sự hỗn loạn . Thiên Đế suốt ngày trốn trong tẩm cung gặp ai. Vợ ngài cũng chẳng màng chải chuốt, suốt ngày dẫn tay chân xuống trần gian gì. Chỉ những nơi bà qua, nhiều cô gái xinh c.h.ế.t.

Cô từ chối việc cho bất kỳ vị thần nào nữa, chỉ thẳng mũi Chiến Thần khinh miệt : "Trí tuệ của ngươi bằng một phần vạn của ."

Chiến Thần giận dữ dĩ nhiên chịu đựng sự đ.á.n.h giá . Họ đ.á.n.h một trận, lưỡng bại câu thương, đường đường là Chiến Thần mà chiếm chút lợi thế nào Thiên Âm nhỏ bé.

"Ngươi cũng chỉ đến thế thôi." Cô ôm vết thương, con thú trong lồng n.g.ự.c càng đắc ý, càng phình to.

còn cái loa truyền thanh theo ý khác nữa. Giờ đây, cô chính là Thần danh chính ngôn thuận, cô sẽ bảo con hướng nào, cô sẽ phán xét ai đúng ai sai ai đáng c.h.ế.t. Lời cô là chân lý tuyệt đối. Bởi vì cô tin trí tuệ của , và tin chắc đời ai thông minh hơn cô.

Cô càng lúc càng tận hưởng sự phục tùng và tín ngưỡng của con . Về , khi ai tỏ ý nghi ngờ, ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu cô là g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đó.

gì cũng đúng, thể sai. Mọi sự nghi ngờ đều là tội c.h.ế.t.

Cho đến khi bộ lạc vô tội , vì một câu của cô mà bộ chôn vùi vĩnh viễn băng tuyết.

Ở bộ lạc , cô hưởng đãi ngộ cao nhất. Vì năm xưa chính cô chỉ dẫn bộ lạc nghèo khó di cư đến đây. Giờ đây cuộc sống của họ sung túc, cỏ nước dồi dào, trâu ngựa đầy đàn, cơm no áo ấm. Mọi đều chân thành sùng bái cô. Còn cô cũng coi bộ lạc chân núi là cung điện của ở trần gian, biểu tượng cho sự vĩ đại và sáng suốt của cô.

Thế nên cái lão tế tư mù thật đáng c.h.ế.t, dám ông hiểu tiếng động vật, sắp tới nơi sẽ bão tuyết lớn, dời ngay.

Nực , chỗ cô chọn thể xảy vấn đề đó? Một lão già mù mà đòi giỏi hơn một vị thần ?

lệnh c.h.é.m đầu tế tư, dẹp yên vụ xôn xao nhỏ. Sau đó cô thoải mái nơi khác trọng tài cho một cuộc chiến tranh.

Vài ngày , khi cô chân núi: “cung điện" của cô trở thành cơn ác mộng vĩnh cửu.

Không thể nào, kết quả thế ? Cô là vị thần bao giờ sai lầm mà! Không thể tha thứ...

Đứng trong tuyết ba ngày, con thú trong lòng cô bắt đầu gầm thét giận dữ. Cô biến thành một con dã thú thực sự, lao đến bất cứ thế gian, tóm lấy bất cứ nào và hỏi: "Trả lời , là vị thần mạnh nhất thế gian ?"

Tất cả những sợ hãi lắc đầu hoặc đều cô xé đôi.

Không từ lúc nào, ai thấy cô cũng kinh hoàng hét lên "Yêu quái!". Những từng sùng bái cô sợ hãi bỏ chạy tán loạn.

Cô vẫn lặp lặp câu hỏi và sự g.i.ế.c chóc, nhưng dám hình dáng nữa. Cô tránh xa tất cả những thứ thể phản chiếu bóng . Đầu cô ngày càng đau, bên trong như đá lấp đầy, còn chút khe hở nào.

Cho đến đêm trăng tròn , tay nhuốm đầy m.á.u tươi, cô cô độc thở dốc giữa đống hoang tàn, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ khẽ đặt lên vai cô.

"Đi theo . Ngươi cần một giấc ngủ, và một bạn."

Quay đầu , trong mắt cô chỉ là một mảng mờ mịt, bóng xa lạ tan ánh trăng, loang thành một màu sắc thanh lương.

Cảm giác mát lành ấm áp lập tức bao bọc lấy cô. Trái tim trở nên bình yên lạ thường, còn giận dữ, còn sát phạt... Một giấc ngủ thật sâu, thật dễ chịu.

Không gian, thời gian, cô dừng trong một màu sắc hư vô mà chân thực, xanh nhàn nhạt, hồng phơn phớt, như đóa hoa đào đầu tiên nở trong mùa xuân.

Một tiếng động lạ bỗng đ.á.n.h thức cơn buồn ngủ của cô. Cô từ từ mở mắt, một con lừa trắng, đầu chỏm lông đỏ xuất hiện trong tầm mắt, ngốc nghếch chạy tới, đ.â.m sầm lòng cô.

Đó là đầu tiên cô và Cửu Thập Bát gặp .

...

Mãi về cô mới hiểu, hóa phong ấn, còn phong ấn trong một hòn đá màu xanh biếc con lừa ngốc sinh sống.

Cảm giác phong ấn cũng khó chịu lắm. Trước đây cô từng thấy vài yêu quái thiên thần phong ấn, kẻ nào cũng sống bằng c.h.ế.t. phong ấn cô dường như định cô khổ sở.

Thế giới trong đá lúc to lúc nhỏ. Khi tâm trạng cô , ranh giới hư vô sinh phong cảnh mờ ảo, núi non đình đài, khi là thảo nguyên đầy hoa; khi tâm trạng , tất cả biến mất, chỉ còn tuyết rơi ngừng.

Con lừa là sinh vật sống duy nhất bầu bạn với cô trong thế giới phong ấn.

Ban đầu, cô khinh thường chẳng thèm chuyện với một con lừa. con lừa rõ ràng là kẻ lắm mồm, đem lai lịch bản , cuộc sống ở Đào Nguyên kể tuốt tuồn tuột cho cô .

Con lừa chẳng bao giờ nổi điên, dù cô lạnh nhạt vẫn tự tìm niềm vui. Cậu trồng cả một rừng đào trong thế giới phong ấn hư vô , ngày ngày tưới nước chăm sóc, đợi chúng hoa kết quả. Rồi mang những quả mọng kỳ lạ cây đến mời cô ăn, còn bảo quả chín muồi mới là ngon nhất.

Dần dần, cô con lừa đơn giản cần cù cảm hóa, cũng chịu chuyện với , chịu ăn quả trồng. Bất kể đào và quả là thật ảo giác, mùi vị đúng là ngon. Mỗi quả một vị, quả nào giống quả nào.

"Tại như ?" Cuối cùng cô cũng chủ động hỏi Cửu Thập Bát.

"Lúc đầu cũng hiểu. Sau Thầy bảo , quả chín muồi, tròn đầy, vì 'đầy' nên thể nhét thêm bất cứ cái gì mới mẻ nữa, cũng đồng nghĩa với việc còn khả năng đổi." Cửu Thập Bát nhai quả mọng: “Chính những quả chín muồi tròn đầy, còn non xanh đủ gian để hấp thu thêm ánh nắng và ánh trăng, gió xuân và sương sớm, mùi vị tự nhiên tươi mới và mê hơn."

Cô cẩn thận l.i.ế.m chút nước quả còn vương bên khóe môi, vị ngọt thanh và hương thơm thuần khiết tràn ngập mùi nắng.

Quả tròn đầy và đầy, hóa khác biệt lớn đến thế.

Cô chợt hiểu chút ít, tại cuộc sống của tệ hại đến .

"Haizz, nhưng một chuyện vẫn lo lắm." Trên mặt lừa của Cửu Thập Bát đầu lộ vẻ lo âu: “Bao nhiêu năm nay chẳng cơ hội với ai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-18.html.]

" ! Nói !"

"Cô là thiên thần mà!" Cửu Thập Bát khà khà.

" tư cách thần." Cô thản nhiên đáp, lườm : “Nói!"

"Thực là về pháp bảo giấu trong Đào Nguyên mà." Cửu Thập Bát sụt sịt mũi: “Lần cuối cùng Thầy đến ngưỡng cửa thăm , Thầy bảo nguyên nhân Vĩnh Tụy đuổi khỏi Đào Nguyên là do trộm ăn ba trái 'Quả Trí' trong Tàng Thư Quán."

"Quả Trí? Quả Trí chứa đựng trí tuệ vũ trụ hả?"

Cửu Thập Bát lắc đầu: "Thực đó Quả Trí, là Quả Ngu."

Cô sững sờ: "Quả Ngu là cái gì? Cậu hồ đồ ."

"Là quả biến thành kẻ ngốc ." Cửu Thập Bát vẫy đuôi, thở dài.

"Sau đó biến thành ngốc ?"

"Đầy , tự nhiên sẽ ngốc." Cửu Thập Bát chớp mắt: “Thầy bảo, Vĩnh Tụy sẽ vì chuyện trả giá ba kiếp ở nhân gian."

"Ba kiếp?"

"Kẻ ăn Quả Ngu sẽ chuyển sinh ba kiếp , kiếp nào cũng định sẵn sẽ vì 'quá đầy' mà gặp thất bại t.h.ả.m hại, bất kể từng thông minh hơn , phong quang vô hạn đến . Hơn nữa, sức mạnh của Quả Ngu sẽ tăng lên theo mỗi chuyển sinh, đến kiếp thứ ba, nó sẽ biến thành một loại bệnh truyền nhiễm ẩn trong cơ thể , như yêu ma, thậm chí ảnh hưởng đến những cùng thói xung quanh ." Cửu Thập Bát .

là những cũng ' đầy'?"

". Thế thì rắc rối lắm. Có thể sẽ giống cô ngày xưa, mất lý trí và sự lương thiện, ỷ 'trí tuệ' cao hơn khác của coi ai gì, những chuyện đáng sợ." Cửu Thập Bát hít sâu một : “Tiếc là thể rời khỏi đây, nếu nên giúp Vĩnh Tụy lấy Quả Ngu . Giờ chẳng bên ngoài là lúc nào, Vĩnh Tụy ."

Cô nghĩ ngợi hỏi: "Nếu ngoài, định giúp Vĩnh Tụy thế nào?"

"Dùng Quả Trí chứ ." Cửu Thập Bát buột miệng.

"Có Quả Trí thật ?" Cô tin lắm.

Cửu Thập Bát : "Đâu cũng . Cái cô đang ăn chính là nó đấy."

" chẳng thấy thông minh lên tí nào." Cô lườm .

"Cô thích những quả chín muồi, đó chính là trí tuệ lớn nhất ." Cửu Thập Bát khà khà.

Tóm , cuộc trò chuyện kết thúc trong khí thiện. Cô cũng hứa với Cửu Thập Bát, nếu họ thoát khỏi phong ấn, cô sẽ giúp tìm gã xui xẻo chuyển sinh ba kiếp .

...

"Mình nên chào tạm biệt vợ chồng lão Lưu nhỉ?" Thiên Âm cửa sổ, đội mũ lên.

"Ăn xong tính!" Cửu Thập Bát bĩu môi: “ đói c.h.ế.t !"

"Được . Ăn xong tính." Cô xoa cái bụng đang réo ầm ĩ, thỏa hiệp.

Cảnh tượng là điều cả cô và Cửu Thập Bát đều ngờ tới.

Mấy ngày , khi họ đang yên ăn quả trong phong ấn, bỗng thấy tiếng nứt vỡ bốn phía, trời đất trong gian như sắp sụp đổ.

Kết quả là sụp thật... Vô tia sáng bay từ bên cạnh họ, núi non, thảo nguyên, rừng đào, tất cả những gì họ xây dựng ở đó đều vỡ vụn thành từng mảnh, bao gồm cả chính họ cũng như tan chảy, một lực mạnh ném lên cao.

Khi tỉnh , Thiên Âm thấy giường trong một nông trang, đắp cái chăn bông bẩn. Trước mặt, nông phu lão Lưu và vợ đang cẩn thận cô.

Theo lời vợ chồng lão Lưu, lúc đang cày ruộng họ phát hiện Thiên Âm trần truồng ngất xỉu bên bờ ruộng. Trời đông giá rét, sợ cô c.h.ế.t cóng nên họ cứu về nhà.

Thiên Âm từng nghĩ còn ngày thấy mặt trời, nhưng sự thật là phong ấn biến mất hề báo . Cô trở về nhân gian với hình dáng vốn bao nhiêu nghìn vạn năm.

Tinh phách của Cửu Thập Bát thì trú ngụ trong cơ thể cô. Hậu quả của việc một xác hai hồn là Thiên Âm luôn đề phòng đôi tai lừa bất thình lình mọc . Người vui nhất dĩ nhiên là Cửu Thập Bát. Cậu tò mò và thích thú với nhân gian chân thực . Thời gian dưỡng bệnh ở nhà lão Lưu, bao giờ coi họ là nông dân ít học, những học hết kỹ năng cày cấy trồng rau của lão Lưu mà còn khiêm tốn học cả món bánh nướng của vợ lão, khiến hai ông bà vui như mở cờ trong bụng, luôn miệng khen từng thấy cô gái nào thông minh khiêm tốn thế .

Ban đầu Thiên Âm bài xích, đường đường là thiên thần cùng một đôi vợ chồng nông dân một chữ bẻ đôi , thật . Có , cô hỏi Cửu Thập Bát đang trưng dụng cơ thể cô để nướng bánh: "Cậu học mấy cái ích gì ?"

"Ở cũng học khối thứ. Đằng nào cũng tròn đầy mà." Cửu Thập Bát chảy nước miếng cái bánh trong nồi.

Cho đến một ngày, cô thấy vườn rau bội thu của vợ chồng lão Lưu xanh mướt đáng yêu cơn mưa nhỏ, tràn trề sức sống; thấy lão Lưu dùng tiền bán rau mua cho vợ chiếc áo bông mới khiến bà khép miệng; thấy lũ trẻ trong thôn hạnh phúc gặm cái bánh lớn do Cửu Thập Bát nướng... Cô chợt nhận , mỗi đời đều giá trị tồn tại của riêng . Giá trị phân cao thấp, bất kể là nông phu ít học hoàng đế cẩm y ngọc thực.

Từ hôm đó, cô cũng theo Cửu Thập Bát học tưới nước bón phân cho vườn rau, vui vẻ mệt.

Tuy nhiên, cả hai ai quên chuyện "Quả Ngu".

Cửu Thập Bát bảo, chỉ cần ăn no, cố gắng ngửi là sẽ ngửi thấy mùi Quả Ngu và Vĩnh Tụy, bất kể chuyển sinh đến , biến thành cái gì.

Hôm nay, lý do họ từ biệt vợ chồng lão Lưu là vì Cửu Thập Bát bảo tung tích của Vĩnh Tụy.

...

Đây là một chuyến nhẹ nhàng.

Khi họ đến nơi gọi là Trường Bình, chờ đợi họ chỉ là sự thật quân Triệu đại bại, hàng chục vạn hàng binh quân Tần chôn sống.

Thủ lĩnh của họ, đàn ông tên Triệu Quát, chỉ còn là một cái xác vạn tiễn xuyên tâm, c.h.ế.t nhắm mắt.

"Cậu chắc chắn là ?" Thiên Âm hỏi.

còn là thiên thần, phong ấn nhiều năm nhưng cô vẫn còn chút thần lực, đưa Cửu Thập Bát lẻn chiến trường phát hiện là chuyện dễ. Điều duy nhất cô chắc là, Vĩnh Tụy kiếp thứ nhất theo lời Cửu Thập Bát thật sự là cái xác m.á.u thịt be bét mắt ?

" nhận nhầm mùi của Vĩnh Tụy ." Cậu nâng bàn tay cứng đờ của đàn ông lên, vết bớt đỏ tươi mu bàn tay: “Thầy bảo, một kiếp một nét bút. Ba kiếp đủ, tất cả về hư vô."

Thiên Âm im lặng. Cái gã "thiên tài" trong truyền thuyết chỉ bàn việc binh giấy, coi trời bằng vung , đến lúc c.h.ế.t vẫn buông thanh kiếm tự phụ trong tay.

Cửu Thập Bát vươn tay vỗ ba cái đầu .

Một quả màu trắng pha đỏ cỡ trứng chim cút nhảy từ miệng Triệu Quát , lăn sang một bên.

Cửu Thập Bát vớ lấy hòn đá lớn, nhắm chuẩn quả đó đập mạnh xuống. "Bụp" một tiếng, thịt quả nát bấy, nước quả đen ngòm b.ắ.n , trong nháy mắt hóa thành tro bụi theo gió bay .

"Để khác ăn nhầm thì khổ." Cửu Thập Bát chớp mắt.

Hoang dã vô danh, cỏ hoang lay động trong hoàng hôn, Cửu Thập Bát đắp nắm đất cuối cùng lên ngôi mộ mới tên.

Thiên Âm cảm thấy trái tim con lừa ngốc chút bi thương.

"Hắn tính là nhỉ?" Cửu Thập Bát ngôi mộ cô độc, tự hỏi tự trả lời: “Chắc là ."

"Đi thôi." Thiên Âm .

Hoàng hôn đỏ như máu, quạ già bay qua. Trên con đường nhỏ trải dài về phía xa, Thiên Âm và Cửu Thập Bát đều ít . Dọc đường, những gì họ là lời chỉ trích, thậm chí nguyền rủa Triệu Quát. Cửu Thập Bát lặng lẽ , bước chân càng lúc càng nhanh.

Có những chuyện chỉ đành bỏ phía như thế thôi.

Thiên Âm , con lừa bi kịch tái diễn nữa.

cũng chỉ thể "nghĩ" mà thôi.

Kim đồng hồ thời gian thêm ngàn năm, thế giới bước cục diện mới, nhưng Thiên Âm và Cửu Thập Bát vẫn như xưa. Cửu Thập Bát vui vẻ học hỏi từ bất cứ ai đời, luôn "đầy", thế giới quá nhiều khiến khâm phục. Đầu bếp, thợ sửa đồng hồ, họa sĩ, luật sư - và Thiên Âm hầu như phần lớn nghề nghiệp đời. Sự thông tuệ và khiêm tốn của họ khiến việc đều thuận lợi.

Năm đó, họ còn tìm cách trộn quân đội Pháp, nghiêm túc một lá thư đặt lên bàn việc của Hoàng đế nước Pháp. Nội dung thư đơn giản, chỉ mong đàn ông cao ngạo tự phụ tột cùng thể dừng một chút trong trận chiến sắp tới, thử lắng ý kiến của những cho là "kém xa ông ".

Tuy nhiên, lá thư coi là trò đùa, ném thùng rác.

Người đàn ông , trong buổi sáng cơn mưa trời sáng, cảnh sắc ngoài cửa sổ, khẳng định chắc nịch với thuộc hạ: "Chờ xem, chiến thắng ít nhất là 90%."

Tiếc , thất bại quân ở Waterloo tiễn " đàn ông duy nhất trong lịch sử nước Pháp" đảo Saint Helena hoang vu vĩnh viễn.

Sáu năm , khi Cửu Thập Bát dùng cách tương tự đập nát Quả Ngu thứ hai bên cạnh một cái xác lạnh lẽo, với Thiên Âm: "Kiếp , cuối cùng , cô nghĩ chúng đổi ?"

Lấy Quả Ngu chỉ hai cách: cái c.h.ế.t, hoặc sự giác ngộ.

Thiên Âm cảm thấy, giác ngộ khó hơn cái c.h.ế.t quá nhiều. Nếu , đời nhiều ăn Quả Ngu mà vẫn ngu ngốc đến thế.

Không ai cũng may mắn như cô, gặp một phong ấn dịu dàng và một con lừa thích ăn quả " trưởng mãn".

 

Loading...