CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-05-07 03:26:11
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Kiếp thứ ba là Tư Đồ Ưu?" Nghe xong hồi ức của Thiên Âm, cau mày.
Hoặc là cái c.h.ế.t, hoặc là giác ngộ...
Thiên Âm gật đầu: "Khi chúng tìm thấy Vĩnh Tụy kiếp thứ ba, tức là Tư Đồ Ưu, là học sinh thiên tài nhất trường Trung học Đào Nguyên . Sức mạnh của Quả Ngu trong cơ thể những khiến sự tự phụ bành trướng ngừng, mà còn lây nhiễm sang ít bạn học. Những đứa trẻ Đào Nguyên đều thông minh bẩm sinh, từ nhỏ xuất sắc nên đa phần đều coi trời bằng vung, để ai mắt. Vì thế, chúng dễ Quả Ngu yêu ma hóa thao túng, nhân cách trở nên méo mó, còn quan tâm đến bạn bè, chỉ phục tùng Tư Đồ Ưu."
ngẫm nghĩ : "Tư Đồ Ưu biến ngôi trường thành 'Đào Nguyên' lý tưởng của riêng ?"
"Phải." Thiên Âm bất lực : “Khi chuyển trường đến đây, nơi biến thành nhà tù. Tư Đồ Ưu càng lún sâu ma chú của Quả Ngu. Khoảng nửa năm , bí mật tập hợp bảy tám học sinh mà cho là hữu dụng nhất, lập thành một nhóm nghiên cứu và chế tạo một thứ gọi là Polsi."
"Polsi?"
"Đó là tên một cô tiên trong cuốn truyện cổ tích thích nhất. Cô tiên đó biến những kẻ ngốc nghếch thành hạt gạo, nhốt trong hộp, cho ngoài phá hoại thế giới. Tên cô tiên là Polsi." Thiên Âm ngừng một chút: “Thực chất đó là một chế phẩm sinh hóa khả năng thu nhỏ cơ thể trong nháy mắt. Đặt nó máy phát đặc biệt để giải phóng năng lượng, chính là luồng sáng đỏ chiếu chúng ..."
"Cậu lắp máy phát đèn trần?" kìm hỏi: “Trong trường còn bao nhiêu máy phát nữa? Cậu tụ tập bao nhiêu đồng bọn chuyện mà nhà trường gì ?"
"Ban đầu là lén lút thực hiện. Một tháng , Tư Đồ Ưu tận dụng tài nguyên phòng thí nghiệm của trường chế tạo lọ Polsi đầu tiên." Sắc mặt cô nghiêm trọng: “Tên thế mà dám lấy giáo viên trong trường vật thí nghiệm. Cậu bảo đằng nào mấy giáo viên cũng chẳng dạy gì cho nữa, chi bằng dùng để thử nghiệm hiệu quả của Polsi. Cả trường hơn mười giáo viên, dính chưởng hết... Không chỉ giáo viên, còn tự ý đặt quy định kiểm tra hàng tuần, ba cuối mỗi lớp cũng sẽ lôi vật thí nghiệm. Đáng sợ nhất là tất cả những việc ngay mặt thể học sinh, dùng đó lời đe dọa. Trong một tháng qua, ai phép rời khỏi trường, nếu nhà hỏi thì bảo trường đang huấn luyện khép kín. Nếu , tất cả sẽ biến thành vật thí nghiệm."
"Tại bắt giả vờ như chuyện gì, tiếp tục học hành bình thường?" hỏi: “Chẳng lẽ còn kế hoạch khác?"
"Cậu hy vọng dùng cách của để tiếp tục 'đề bạt' thành viên từ ngôi trường nhiều học sinh giỏi . Cậu cần lợi dụng nhiều sùng bái hơn để cùng thành mục tiêu vĩ mô hơn." Thiên Âm hít sâu một : “Đề tài cấp bách nhất của nhóm bọn họ hiện nay là để Polsi hòa tan trong nước mà giảm tác dụng."
Tim thót : "Cậu thả thứ quỷ quái nguồn nước?"
"Dùng máy phát để kích hoạt Polsi thì phạm vi ảnh hưởng hạn chế. nếu dùng nguồn nước, phạm vi gây họa của Polsi sẽ tăng lên gấp ngàn vạn ." Thiên Âm khẳng định chắc nịch: “Một năm dùng phận học sinh chuyển trường trộn đây, điều tra lâu. còn tìm cách dùng sự thông minh tài năng của để thu hút sự chú ý của Tư Đồ Ưu, khiến kết nạp nhóm. Khi kế hoạch nguồn nước, đ.á.n.h cắp công thức và bộ dữ liệu chế tạo Polsi ngay khi họ thành công, tạm thời ngăn cản thí nghiệm, dùng nó điều kiện trao đổi, bắt thả giáo viên và học sinh , khôi phục nguyên trạng cho họ."
"Nếu dễ khuất phục thế thì là Tư Đồ Ưu." Tâm trạng nặng nề.
Ba kiếp đủ, tất cả về hư vô. Muốn lấy Quả Ngu , hoặc là Tư Đồ Ưu đầu là bờ, giác ngộ khỏi tà lực của Quả Ngu, hoặc là giống hai kiếp , đợi đến khi sinh mệnh kết thúc mới thoát khỏi lời nguyền. Hai kiếp tuy tự phụ nhưng vẫn coi là bình thường, việc Thiên Âm và Cửu Thập Bát tay kết liễu cũng là hợp tình hợp lý. bây giờ, đến kiếp thứ ba, sức mạnh Quả Ngu yêu ma hóa, Tư Đồ Ưu còn là bình thường nữa. Hơn nữa Polsi của như tên lên dây, g.i.ế.c thì tên "thiên tài" đáng sợ tuyệt đối sẽ từ bỏ mục tiêu điên rồ của ... Thảo nào Cửu Thập Bát cứ im lặng mãi.
"Tìm tính tiếp." Giáp Ất điều khiển thuyền giấy điêu luyện, lượn qua một cái bàn, bay về phía cửa lớn phòng thí nghiệm: “Hắn thiên tài đến thì giờ cũng chỉ là một hạt gạo. Còn chúng là bốn hạt."
Lời dứt, một tiếng động lạ truyền đến từ phía . Sắc mặt Giáp Ất đổi, bẻ lái gấp, đưa thuyền giấy lao vút gầm bàn trốn.
Có !
Mỗi bước chân của đối phương khiến sàn nhà rung chuyển ầm ầm.
Ngoài , tai dường như còn thấy những tiếng gõ nhỏ, nhịp điệu. Nguồn phát âm thanh trong ngăn kéo ngay đầu chúng .
…
Thiếu niên đeo kính dày cộp hì hì Tư Đồ Ưu đang nhốt trong ống nghiệm thủy tinh. Tay cầm một cái ống hút nhỏ, hút một ít nước sạch từ cốc.
" lén chúng đặt máy phát đèn trần phòng thí nghiệm. Đợi khi cả nhóm giải quyết xong vấn đề Polsi tan trong nước, sẽ giống như đối xử với giáo viên và đám học sinh yếu kém, biến tất cả chúng thành vật thí nghiệm chứ gì." Cậu khẩy, chỉ tay bốn phía: “ giả vờ chăm chỉ dọn dẹp phòng thí nghiệm mặt , chỉ là để gắn camera giám sát do thiết kế từng ngóc ngách ở đây. Cậu gì lưng chúng đều qua mắt . Trên đời chỉ là thiên tài."
"Lắp nhiều camera thế mà vẫn tìm thứ ?" Tư Đồ Ưu chẳng hề hoảng loạn, giọng điệu còn đầy vẻ chế giễu: “A Thái, cái tát đó đ.á.n.h oan chút nào."
Mặt A Thái đỏ bừng lên, thẹn quá hóa giận: "Giao t.h.u.ố.c giải Polsi đây!"
Tư Đồ Ưu chỉ , để mắt: " chia sẻ giấu giếm cách chế tạo Polsi cho các , còn hài lòng?"
"Kẻ nắm giữ t.h.u.ố.c giải mới là kẻ đ.á.n.h bại tất cả những chế tạo Polsi." A Thái gầm lên: “ lục tung ngóc ngách , rốt cuộc giấu thứ về t.h.u.ố.c giải ở ?! Nói mau!"
Tư Đồ Ưu chỉ đáp.
Một giọt nước rơi ống nghiệm, nhấn chìm quá nửa Tư Đồ Ưu.
Hắn ngừng , ngẩng đầu " đồng đội" bao giờ coi trọng: "Tiếp . Đồ ngu."
Bị dồn đường cùng, A Thái lộ sát khí: "Kể cả t.h.u.ố.c giải, nếu chỉ cách chế tạo Polsi, cũng thể khiến thế giới phủ phục chân ."
Sắc mặt Tư Đồ Ưu biến đổi.
Lại một giọt nước từ cao rơi mạnh xuống ống nghiệm, đủ để tạo tai họa ngập đầu cho Tư Đồ Ưu.
Ngàn cân treo sợi tóc, một tia sáng nhỏ nhưng sắc bén như sấm sét xuất hiện từ hư , c.h.é.m xéo ống nghiệm tay A Thái.
"Rắc" một tiếng, nửa ống nghiệm rơi xuống. Tư Đồ Ưu ướt sũng rơi ngoài, lao vùn vụt xuống sàn nhà. Trước khi ngã nát xương, Thiên Âm bay vút lên, ôm lấy eo , tiếp đất an .
Đáp xuống ngay cô là Giáp Ất với thanh kiếm sắc bén tay.
"Bên !" đóng vai chỉ huy trưởng, hướng dẫn họ nhảy khe hở của một tủ hồ sơ.
Cuộc đối thoại giữa A Thái và Tư Đồ Ưu, chúng rõ mồn một.
Cứu là bắt buộc, nếu Tư Đồ Ưu c.h.ế.t đuối thì chúng hạt gạo cả đời chắc?!
Tủ hồ sơ là do tìm, là nơi ẩn nấp nhất gần đó. Bên trong tối om, trải đầy các loại giấy tờ.
Tư Đồ Ưu ho sù sụ: "Các cứu , cũng đưa t.h.u.ố.c giải cho các ."
Bốp!
Một cái tát giòn giã, tay nhẹ chút nào.
"Cái là đ.á.n.h Thầy. Dù Thầy bao giờ đ.á.n.h ai." Giọng Cửu Thập Bát chậm rãi vang lên.
"Cậu là ai..." Tư Đồ Ưu ngạc nhiên: “Thầy nào?"
"Một thầy từ lâu về ." Cửu Thập Bát im lặng hồi lâu mới : “Có biến tất cả trừ thành hạt gạo, mới cảm thấy thỏa mãn cái sự hạc giữa bầy gà, coi thường chúng sinh của ?"
"Người ưu tú giẫm đạp kẻ kém cỏi chân, chẳng gì sai cả."
Nếu vì bà bầu nên nóng giận, cũng lao lên tát một cái.
"Ranh giới của sự ưu tú ở ?" bình tĩnh hỏi : “Biết ít hơn là đồ ngu? Thi cuối lớp là đáng loại khỏi thế giới ? Làm công việc bình thường, kinh thiên động địa là ý nghĩa tồn tại? Cứ như , mười mấy tuổi đầu chế tạo vũ khí sinh hóa ch.ó má mới là 'thiên tài', mới xứng đáng vênh váo mà sống ?"
"Vốn dĩ là như ." Mồm mép Tư Đồ Ưu còn cứng hơn inox.
chẳng thèm giận, xòe tay , dùng thuật tạo ánh sáng thắp lên một ngọn lửa, chờ xem kịch .
Một cái hộp thủy tinh vỡ xuất hiện trong góc tủ. Một đám tí hon kích thước y hệt chúng giận dữ ùa từ bên cạnh cái hộp, vây quanh Tư Đồ Ưu đang lộ ánh sáng. Những nắm đ.ấ.m phẫn nộ mắt thấy sắp giáng xuống .
cuối cùng, những nắm đ.ấ.m dừng giữa trung.
Một đàn ông trung niên đeo kính, đầu hói Tư Đồ Ưu - kẻ vẫn ngẩng cao đầu chút sợ hãi sự xuất hiện của họ. Ông bất lực hạ nắm đ.ấ.m xuống, hồi lâu mới lẩm bẩm: "Thôi bỏ ."
"Sao bỏ ? Hiệu trưởng, chính nó biến chúng thành thế mà! Nếu nhờ mấy ngang qua, chúng còn nhốt đến bao giờ!" Một đàn ông vạm vỡ đang túm cổ áo Tư Đồ Ưu giận dữ : “Thằng nhóc đúng là ma ám !"
"Thầy Lý, thả em nó ." Hiệu trưởng xua tay: “Đánh c.h.ế.t nó thì ích gì? Suy cho cùng vẫn là học sinh của chúng ."
Nghe , hơn mười nam nữ còn thần sắc phức tạp, buông thõng hai tay.
Đây chính là những "vật thí nghiệm" Tư Đồ Ưu thu nhỏ và giam cầm.
Lúc nãy khi trốn gầm bàn, tiếng kêu cứu chúng thấy là của họ. Những nhốt trong hộp thủy tinh, vứt tùy tiện ngăn kéo, trong hộp chỉ một quả táo héo queo. Mấy ngày nay họ sống lay lắt nhờ gặm quả táo đó. Nếu nhờ thầy Lý sức vóc khỏe mạnh, kiên trì dùng giày da gõ kính cầu cứu, thì đám chịu đựng đến bao giờ mới thấy ánh mặt trời.
"Những gì các hiểu, đều hiểu hết. Các tư cách gì thầy của ?" Tư Đồ Ưu khẩy, ánh mắt khinh miệt quét qua các thầy cô giáo của .
Giác ngộ, quả thực khó hơn cái c.h.ế.t quá nhiều.
Cửu Thập Bát từ từ siết chặt nắm đấm.
lúc , một trận rung chuyển dữ dội ập đến, còn mạnh hơn động đất mười độ richter, hất tung tất cả chúng ngã lăn đất.
Bên ngoài vọng tiếng gào thét điên cuồng: "Cút đây! Cho các mười giây để cút đây! Tao còn hạt gạo trốn trong ! Tao thấy hết qua camera ! Cút hết! Nếu tao mở bình ga cho nổ tung cái phòng thí nghiệm !"
Suýt thì quên, bên ngoài còn một gã điên chịu ảnh hưởng gián tiếp của "Quả Ngu". Các loại bình khí dự trữ trong phòng thí nghiệm mà nổ thật thì chúng hết đường sống. Với kích thước hiện tại, một tia lửa nhỏ cũng là biển lửa rừng rực !
Trong lúc nguy cấp, vẫn quên vỗ vai Tư Đồ Ưu: "Chúng đều là lũ ngu ngốc lọt nổi mắt xanh của , chỉ còn trông cậy thiên tài như ngoài xử lý em của thôi!"
Tư Đồ Ưu nhíu mày, gì.
"Trừ phi khôi phục nguyên trạng ngay lập tức, nếu , với bộ dạng mà ngoài, đối phương phát hiện thì một bàn chân là giẫm c.h.ế.t hết." Giáp Ất lên tiếng: “Dù dùng phép thuật tấn công thì tác dụng cũng thu nhỏ vô . Đánh chuột gián còn miễn cưỡng, chứ đối phó với to như thế là thể."
tiếng động bên ngoài ngày càng lớn, tên A Thái chắc chắn đang cầm kính lúp điên cuồng tìm kiếm chúng .
"Thuốc giải ở ?" túm lấy vai Tư Đồ Ưu.
Tư Đồ Ưu vẫn nhất quyết chịu .
Kẻ Quả Ngu hại quả nhiên sẽ biến thành kẻ ngu xuẩn nhất thế gian. Cuối cùng cũng hiểu .
Buông , đảo mắt, đột nhiên hỏi Giáp Ất: "Cậu ước tính xem, phép thuật tấn công của chúng phóng đại lên bao nhiêu thì thể khống chế thằng nhóc bên ngoài? Không cần lấy mạng, đ.á.n.h ngất là ."
"Mười , chắc là đủ." Giáp Ất .
sang hỏi đám giáo viên: "Có giáo viên Vật lý ?"
Một đàn ông nhỏ thó bước , đẩy gọng kính: "Sao thế?"
"Thầy quen thuộc phòng thí nghiệm ?"
"Cũng tàm tạm."
"Cái kính lúp gần tủ hồ sơ nhất ở ?"
"Trên bất kỳ cái bàn nào cũng thể tìm thấy."
"Tốt, đ.á.n.h cược một phen ."
…
Khi A Thái phát hiện một điểm sáng bất thường lóe lên mặt bàn nào đó thì quá muộn.
Ánh tuyết trắng thoát từ mũi kiếm của Giáp Ất, xuyên qua mặt kính lúp dựng lên, b.ắ.n trúng . Hắn chỉ cảm thấy như một cái gai nhỏ đ.â.m mạnh bụng, cảm giác tê dại và đau đớn thể kiểm soát tức thì nhấn chìm cơ thể và ý thức của .
Hắn lùi vài bước theo bản năng, từ từ bệt xuống đất.
Phía kính lúp, chúng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy chỉ là một cái kính lúp bình thường, nhưng để dựng nó lên cho kiếm khí của Giáp Ất xuyên qua chuyện dễ dàng.
Vị hiệu trưởng lớn tuổi chẳng màng tay chân già yếu, liều mạng tì vai giữ chặt cán kính lúp. Bên cạnh, các thầy cô giáo và học sinh, ai nấy đều nghiến răng, dựa chặt , hỗ trợ lẫn , dùng cơ thể giá đỡ. Tất cả những " tí hon" liều cả mạng sống mới miễn cưỡng dựng cái kính lúp lên.
Tuy nhiên, trong đám liều mạng Tư Đồ Ưu. Tên vẫn khoanh tay ở một nơi xa. Không trong mắt thiên tài như , đám chúng - những kẻ chế tạo vũ khí sinh hóa, toán học đạt chuẩn, bé như hạt gạo, đang liều mạng dựng cái kính lúp, nghĩ đủ cách để sống sót - vẫn ngu ngốc như xưa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-19.html.]
Ngay khi tất cả chúng trút gánh nặng, chui từ kính lúp, A Thái đang liệt đất, khi mất ý thức , quờ quạng vớ một vật sáng lấp lánh sàn, dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía cái bàn chúng đang .
Một con d.a.o rọc giấy cực kỳ sắc bén.
Kể cả lưỡi d.a.o cứa trúng, một con d.a.o khổng lồ bay với tốc độ nhanh như , đập trúng ai thì đó cũng c.h.ế.t ngay tại chỗ!
và Giáp Ất, mỗi một bên, đẩy mạnh đám giáo viên học sinh đang ngây như phỗng sang hai bên.
Con d.a.o xoay tít mang theo luồng gió mạnh, sạt qua chúng , lao thẳng về phía Tư Đồ Ưu đang .
Rầm! Một tiếng nổ lớn, cả mặt bàn rung chuyển.
Quay đầu : “Tiểu Thái phi đao" rơi lệch một ly ngay chỗ Tư Đồ Ưu . Theo tiêu chuẩn của thiên tài, kịch bản chúng thấy lẽ là: tự cứu trong gang tấc, nhảy đến vùng an , khoanh tay lạnh chúng mới đúng.
chúng thấy cảnh đó. Con d.a.o im lìm ở đầu bên của cái bàn.
dốt Vật lý, nhưng cũng với tốc độ và quán tính đó, con d.a.o thể dừng bàn , chắc chắn lực lượng gì đó ngăn cản nó.
Ngoài việc thấy Tư Đồ Ưu, cũng thấy Thiên Âm và Cửu Thập Bát .
Chạy vội đến con d.a.o xem… Thiên Âm đang dùng chính cơ thể , c.h.ế.t trân chặn lưỡi d.a.o đang quét tới. Cô bé nhỏ xíu thế mà khiến vật thể khổng lồ dừng ngay mặt Tư Đồ Ưu, mũi d.a.o sắc nhọn chỉ cách đầu một sợi tóc.
Tư Đồ Ưu cũng sững ở đó, ngẩn ngơ bóng lưng Thiên Âm.
"Thiên Âm... Cửu Thập Bát?" định thần , bước tới, dè dặt gọi.
"Bọn họ" đều trả lời . Cơ thể Thiên Âm vẫn giữ nguyên tư thế ép chặt lưỡi dao.
Tất cả đều im lặng. Giáp Ất cau mày.
Mất vài phút , Thiên Âm mới như hồi phục chút sức lực, từ từ lùi vài bước, , nở nụ gượng gạo: "... cứ tưởng thiên thần thì sẽ thương chứ..."
Một vết thương khổng lồ ngang n.g.ự.c cô.
Máu tươi đỏ thẫm ồ ạt tuôn từ vết thương. Cô cúi đầu , hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
vội lao tới ôm lấy cô, cầm m.á.u giúp cô, nhưng phát hiện m.á.u chảy cách nào ngừng .
"Giáp Ất!" cầu cứu .
Giáp Ất cúi xuống kiểm tra vết thương, lắc đầu: "Tổn thương mức độ , vô phương cứu chữa. Cô sớm còn sức mạnh của thần, chẳng khác gì phàm."
Đôi tai lừa đầu Thiên Âm giật giật, giọng Cửu Thập Bát vang lên: "Xin Thiên Âm, quên mất cơ thể là và cô dùng chung. Chưa kịp hỏi ý kiến cô..."
"Con lừa ngốc. Chúng từ lâu chẳng phân biệt ai với ai ." Thiên Âm : “Người phong ấn , lẽ chính vì mục đích . Chính là để con lừa luôn tròn đầy như , mãi mãi bầu bạn với vị thiên thần từng cái gì cũng 'đầy' là ..."
Tư Đồ Ưu ngẩn ngơ Thiên Âm, môi run rẩy: "Cậu... cần khác cứu."
Cửu Thập Bát mặt sang, Tư Đồ Ưu: " khác. Chúng ... là em cùng mọc từ một cái cây mà!"
"Anh em..." Tư Đồ Ưu lẩm bẩm.
Trên mặt Cửu Thập Bát nở nụ ngốc nghếch: "Không nhớ cũng ... nhưng nhất định nhớ, đừng bao giờ coi những bên cạnh là hạt gạo nhỏ bé đáng kể nữa... Cậu xem, những hạt gạo như chúng , cũng thể... cũng thể 'gã khổng lồ' như A Thái ngã xuống đấy."
Hạt gạo, cũng thể khiến khổng lồ ngã xuống?!
Tư Đồ Ưu , những thầy cô giáo kiệt sức mặt, A Thái đang hôn mê bất tỉnh đằng . Cái khí thế cố chấp chống đỡ bấy lâu trong , nháy mắt tan vỡ.
Hơi thở của ngày càng dồn dập, hai tay ôm chặt ngực, ngã vật xuống đất, cơ thể co rúm đau đớn, hít lấy hít để như lên cơn hen suyễn.
Hoặc là cái c.h.ế.t, hoặc là giác ngộ.
Mười mấy giây , chỉ Tư Đồ Ưu nôn khan một trận, một quả màu trắng pha đen từ miệng lăn ngoài.
"Mau..." Cửu Thập Bát ngày càng yếu ớt chỉ quả đó.
Giáp Ất bước tới, giơ cao chân, chút do dự giẫm nát bấy nó.
"Lừa ngốc, thắng ." Giọng Thiên Âm cũng nhỏ dần, cô khó nhọc đầu , an ủi: “Chúng từng thảo luận, đối với Tư Đồ Ưu, nên g.i.ế.c nên giữ. tin tên sẽ giác ngộ. con lừa tin. Cậu bảo, Quả Ngu tuy đáng sợ, nhưng Quả Trí ở khắp nơi, chỉ xem bạn chịu ăn mà thôi..."
: "Hiểu ."
"Lâu lắm về Đào Nguyên, từng canh giữ một cái ngưỡng cửa ở đó. Những gã ở Đào Nguyên đều là lừa, nhưng mà họ ngốc." Cửu Thập Bát thở hắt một dài, tai lừa từ từ rũ xuống: “Ở đó một cây đào, lứa quả mọng đầu tiên kết hàng năm luôn tròn đây... là ngon nhất..."
…
Thuyền giấy của Giáp Ất đưa tất cả khỏi phòng thí nghiệm bừa bộn.
Điểm đến là phòng y tế của trường.
Tư Đồ Ưu khi nôn Quả Ngu trở nên dễ chịu hơn nhiều. Cậu cho chúng t.h.u.ố.c giải Polsi chính là viên canxi. , là viên canxi bình thường nhất.
Câu trả lời khiến thổ huyết.
Vì tò mò, còn hỏi tại Polsi chỉ thu nhỏ chúng và đồ đạc mang theo, bảo hiện tại mới chỉ đưa DNA con phạm vi thu nhỏ, những cái khác kịp nghiên cứu.
Chắc chắn tên nhầm lẫn ở bước nào đó , thế mà thu nhỏ cả yêu quái! Nghĩ đến đây vẫn đ.ấ.m một trận.
Tuy nhiên, bảo rằng sẽ từ bỏ nghiên cứu .
"Sau khi chính cũng hạt gạo một , mất hứng thú với thí nghiệm ." Nguyên văn lời .
Bây giờ, việc phiền phức nhất là viên canxi. Viên t.h.u.ố.c to tướng bày mặt, sầu thối ruột.
May mà Tư Đồ Ưu bảo chỉ cần ăn lượng bằng ba miếng c.ắ.n là đủ.
Thế là, cảnh tượng náo nhiệt nhất đêm nay là một đám tí hon trốn trong phòng y tế, vây quanh hai viên canxi đổ từ lọ thuốc, một miếng một miếng thi gặm...
Nếu con lừa ham ăn nhất cũng ở đây, chắc chắn sẽ còn vui hơn nữa.
...
VĨ THANH
Chưa bao giờ thấy việc cao lớn trở là điều tuyệt vời đến thế!
Trời tờ mờ sáng, và Giáp Ất bước khỏi Trung học Đào Nguyên.
Trước đó, Giáp Ất còn hai việc…
Thứ nhất, bắt Tư Đồ Ưu giao nộp bộ tài liệu và dữ liệu về Polsi, tiêu hủy sạch sẽ.
Thứ hai, khiến thể giáo viên và học sinh chìm giấc ngủ kéo dài 24 giờ. Khi tỉnh , ký ức về Polsi, về chúng , và về Thiên Âm sẽ biến mất.
"Lũ trẻ đó từng 'đầy' quá , giúp bọn họ dọn dẹp bớt cho trống, để còn chứa thêm nhiều thứ khác." Nói xong câu , Giáp Ất chỉ đầu , lắc đầu: “Chỗ của cô thì trống quá! Sau sách nhiều . Phải một phụ nữ văn hóa chứ!"
cảm thấy đời chắc chắn chỉ ba trái Quả Ngu đó . Chắc chắn còn những Quả Ngu khác mấy tên xui xẻo bẩm sinh tự phụ nào đó ăn mất . Ví dụ như Giáp Ất, ví dụ như Ngao Sí...
OK, giận, giận chút nào. xoa bụng, với nhóc con bên trong: "Ngoan, đưa con ăn cơm. Muốn ăn cơm đùi gà cơm thịt nướng?"
"Bà chủ, yếu. Cơm đùi gà gần nhất ở ?"
"Cút!"
Động cơ Thiên Âm sửa xong mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào.
Chiếc xe cũ lao vùn vụt, để làn khói thải sảng khoái đầu tiên trong buổi sớm mai ở thành phố Đào Nguyên...
Trước khi rời thành phố, ghé bưu điện gửi một kiện chuyển phát nhanh. Trong đó một hũ Phù Sinh gói kỹ và một lá thư, nhận là Tư Đồ Ưu.
Nội dung thư ngắn, chỉ một dòng: Ngày xửa ngày xưa một chốn Đào Nguyên, trong Đào Nguyên một cái cây, cây mọc hai con lừa, lừa thích ăn nhất là quả mọng. Hãy nhớ, quả chín đầy mới là ngon nhất.
Quay xe, bèn Giáp Ất lắc đầu cảm thán: "Cô bà chủ bán , cô là nhà từ thiện đại hạ giá!" Rồi ném tờ báo cho : "Xăng tăng giá ."
"Quy tắc nhân viên Bất Đình, thêm một điều mới! Mỗi nhân viên đảm bảo bán mười hũ trong một tháng, nếu sẽ tính lương thưởng." thản nhiên ném trả tờ báo: “Ai hài lòng thể khiếu nại, cũng thể từ chức."
"Cô nỡ để ?" Giáp Ất co , dựa nghiêng ghế.
Câu mà ... để Ngao Sí thấy thì to chuyện!
đầu , đang định cảnh cáo đừng lung tung thì tiếng ngáy của tên vang vọng khắp non sông.
Khuôn mặt trẻ trung và trai cửa kính xe lộ rõ vẻ mệt mỏi trong ánh sáng nhờ nhờ.
Nghĩ , tối qua đúng là nhờ giúp đỡ suốt chặng đường mới đỡ vất vả. Một đạo sĩ cay nghiệt chế giễu , chủ động che mưa chắn gió cho , thật thể hiểu nổi. Gã nhân viên lập dị trong giai đoạn ba của tiệm Bất Đình rốt cuộc là cái bẫy phần thưởng mà phận dành cho đây?!
Dọc đường đều thấy biển quảng cáo liên quan đến thành phố Đào Nguyên, hai chữ Đào Nguyên cứ chạy qua chạy trong lòng .
Xin , cũng mong một kết thúc đoàn viên, cũng mong Thiên Âm - từng là thiên thần, và Cửu Thập Bát đến từ Đào Nguyên sẽ một vết thương đ.á.n.h bại. Tiếc sự thật là sự thật, cả và Giáp Ất đều thể khiến họ mở mắt nữa.
Điều chắc chắn là gương mặt của Thiên Âm, Cửu Thập Bát khi biến mất, nuối tiếc, chỉ nụ .
Một cặp đôi đủ năng lực thực sự để coi thường khác, nhưng ngàn năm qua chân thành tôn trọng từng đang nỗ lực sống quanh , khiêm tốn qua từng vùng đất. Những kẻ bao giờ chịu để tròn đầy, ngược sẽ nhiều niềm vui và sự thỏa mãn hơn.
Cái gọi là Quả Trí Quả Ngu, chính là đạo lý "đầy" và " đầy" chăng.
đỗ xe bên đường, sờ hòn đá xanh biếc hình thù kỳ dị mới trong túi. Khi nó rơi từ xác tan biến của Thiên Âm, nâng niu nó, ấm của Thiên Âm và Cửu Thập Bát rõ ràng vẫn còn bên trong.
Giáp Ất bảo hòn đá tên là Đào Nguyên Hạm (Ngưỡng Cửa Đào Nguyên). Nếu ghé sát mắt, soi lên ánh sáng sẽ thấy cảnh tượng Đào Nguyên xinh , hoa đào nở rộ khắp nơi.
giơ nó lên, nheo mắt ánh sáng, mỉm . Quả nhiên là , hoa đào rực rỡ, gió xuân hây hẩy, hình như còn mấy chú lừa khiêm tốn vui vẻ đang chạy nhảy bên trong.
Tuy nhiên, cảm tính thì cảm tính, câu chuyện Thiên Âm kể mang đến cho nghi vấn mới.
cứ tưởng phong ấn trong Thanh Phách là những yêu nghiệt tác oai tác quái, hai hòn đá đều như . Thiên Âm từng là thiên thần của Thiên giới. Cả cô nhắc đến - vị thần tên Địa Âm mọc đầy tai như con gấu - luôn liên tưởng đến Thiên Cơ. Nếu Thiên Cơ cũng từng là thiên thần thì chuyện trở nên cực kỳ kỳ quái. Bởi vì phong ấn thiên thần chuyện nhỏ. Còn cả lớp phong ấn Thanh Phách thứ hai nữa, tại cái còn nguyên, cái vỡ, khiến những kẻ phong ấn bên trong hiện diện những hình thái khác ?
Những câu hỏi cứ lăn lộn trong đầu , chuyện bán chạy ngược chẳng còn quan trọng mấy.
Đang lúc suy nghĩ lung tung thì “Rầm!” một tiếng lớn, như vật nặng rơi xuống nóc xe !
Ném đồ từ cao xuống là hành vi căm thù nhất! ... khoan , khỏi thành phố Đào Nguyên , dọc đường đồng m.ô.n.g quạnh, lấy nhà cao tầng?
đang định dừng xe thì cửa kính xe, một nửa bất ngờ treo ngược xuống…
Biến mất mấy tháng trời, mặt mũi đầy sương gió, Ngao Sí treo ngược cửa sổ, chỉ tay lề đường, hung hãn rít qua kẽ răng từng chữ:
"Em! Tấp lề ngay cho !"
Nguy , chủ nợ tìm đến cửa ...