CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:08:39
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nửa bát nước, nửa bát bùn, nặn con búp bê hì hì. Trái một con, một con, hai con búp bê dính . Bạn dắt , dắt bạn, chúng mãi mãi chẳng rời xa."
Cô vợ trẻ xinh , tay khoác tay nải vải hoa nền xanh, thong dong cưỡi lưng con lừa nhỏ. Mái tóc đen bóng búi kiểu cách đầu, cài đóa hoa tươi hái ven đường, đôi môi tô son đỏ thắm ê a hát vang câu ca dao. Gió xuân thi thoảng lướt qua lay động tà váy lụa xanh biếc, để lộ gót sen ba tấc đang đung đưa tinh nghịch.
Trên cô gái quá nhiều màu sắc, tuy lòe loẹt nhưng cũng thật rực rỡ.
Chẳng ai cô về nhà đẻ đang về nhà chồng nấu cơm, chỉ thấy một cảnh như tranh vẽ đang tiến về phía cây cầu đá bắc ngang dòng sông uốn lượn phía .
Con lừa nhỏ lắc lư cái đầu đến bên cầu. Từ xa thấy một đám , cả nam lẫn nữ. Đàn ông thì chẳng gì lạ, gánh gồng kẻ dắt ngựa, cứ thế mà qua. Kỳ quái là ở mấy phụ nữ, ai nấy trông cũng tệ, ăn mặc chỉnh tề, tô son trát phấn cũng nét phong vận riêng. Ngờ dung mạo đàng hoàng chính họ hủy hoại.
Trước khi qua cầu, họ lấy từ tay nải những bộ quần áo còn rách rưới hơn cả áo ăn mày để , bôi bùn đất đầy tay, trét lên mặt mũi đang trang điểm xinh khiến nó trở nên lem luốc. Chưa hết, búi tóc kiểu cách cũng bới tung lên như chui từ trong chăn . Sau một hồi nỗ lực, các thiếu phụ xinh phút chốc biến thành mấy bà thím luộm thuộm.
Mọi thứ xong xuôi, các bà thím vái về phía tay , lầm rầm khấn: "Bà Thạch Vưu phù hộ", mới nhấc gót sen, bảy phần cung kính ba phần sợ hãi qua cầu đá.
"Mấy mụ thú vị thật, đang yên đang lành tự biến thành khỉ đất." Cô vợ trẻ che miệng trộm, nhảy xuống lưng lừa, chỉnh trang váy áo định bước lên cầu.
"Cô nương khoan !" Có gọi giật cô .
Cô đầu, thấy một bà lão xí, lùn tịt như thổ địa, chống gậy run rẩy đám cỏ dại, đôi mắt già nua gần như chỉ còn lòng trắng trân trân cô.
"Chuyện gì?" Cô .
"Mỹ nhân qua cầu Thạch Vưu, cô nương bao giờ ?" Giọng bà lão khản đặc: “Mau mau áo quần hãy qua!"
"Cầu tên Thạch Vưu?" Cô vợ trẻ phì , vuốt tóc mai: “Cớ cho mỹ nhân qua?"
"Cầu tên Thạch Vưu, sông là Đố Tân (Bến Ghen), chỉ cho xí qua, thì đường về." Bà lão tiếp.
"Thiên hạ gì cái quy tắc bá đạo , cho ăn mặc đẽ mà bắt xí lôi thôi?" Cô vợ trẻ hừ một tiếng: “Hôm nay nô gia quyết phá cái lệ , để đỡ bắt nạt."
Nói đoạn, cô vợ trẻ bướng bỉnh dắt lừa, thong thả bước lên cầu, eo thon uyển chuyển về phía đối diện.
Dòng sông cầu rộng cũng chẳng chảy xiết, sâu bao nhiêu chẳng ai . Trong tiết trời xuân nồng nàn , nước sông xanh biếc gợn sóng trắng, phong cảnh yên bình.
Cô vợ trẻ đến giữa cầu đá, ai ngờ sắc trời đột ngột đổi, mây đen che kín mặt trời. Nước sông bỗng nổi xoáy, từ cầu phun lên một cột khí đen ngòm thông thiên. Hai con mắt trắng chẳng trắng, đỏ chẳng đỏ găm trong làn khí . Một tiếng rít gào, nó hung hãn lao xuống, cuốn chặt lấy cô vợ trẻ, lôi tuột xuống đáy sông.
Nước b.ắ.n tung tóe chớp mắt phẳng lặng. Nắng chiếu non sông, gió xuân vẫn lướt qua ngọn cây. Trên cầu đá xanh rêu, chỉ còn trơ trọi một con lừa ngốc mất chủ.
Nhìn đầu cầu, bà lão biến mất tăm.
...
"Từ đó về , đàn bà con gái qua cầu Thạch Vưu ai nấy đều cẩn trọng lời ăn tiếng , tự thì đố dám qua sông."
Bác Tống ghế phụ lái say sưa kể xong câu chuyện, cuối cùng còn đắc ý hỏi : "Sợ cô gái? Mấy cô em ở thành phố xuống chắc chắn qua truyền thuyết ."
mà đáp.
Vài tiếng , đường về phương Bắc, khi đang lái xe chậm rì rì qua một thị trấn nhỏ vô danh, con đường núi ngoằn ngoèo xuất hiện bốn gã đàn ông cạnh chiếc xe tải nhỏ hỏng, đang vò đầu bứt tai vẫy xe. Trông giống , mà là cũng xử . Tiện tay việc , bèn "Lục Vân Tiên" cho họ nhờ. Họ cảm ơn rối rít lên xe. Người cầm đầu chính là bác Tống. Họ về nhà, địa điểm là: Thôn Thạch Vưu.
Ông bác là chịu yên, suốt dọc đường cứ liến thoắng, đa phần là than vãn: nào là thế đạo gian nan, tài năng gặp thời, tiền bạc đều bọn bất tài kiếm hết...
"Có cầu Thạch Vưu thật ?" hỏi, hiếm khi thấy bác ngưng than vãn để kể chuyện.
"Có chứ! Cứ dọc đường , thấy sông là thấy cầu." Bác Tống chỉ về phía : “ phét , Đố Tân thật, cầu Thạch Vưu thật, cô xem tên thôn chúng cũng gọi là Thạch Vưu đấy thây. Đó đều là chuyện các cụ tổ truyền . Mấy năm còn cán bộ huyện xuống, bảo xây dựng chỗ thành khu danh lam thắng cảnh lịch sử, chẳng thấy . Toàn là lũ suông việc, chẳng qua nhiều hơn vài cuốn sách mà đòi lên đầu dân đen, vơ vét bao nhiêu lợi lộc. So thì chúng kém gì họ , chịu thương chịu khó, đầu óc cũng tệ, chẳng qua kém chút thời vận thôi." Càng bác càng hậm hực.
gương mặt già nua đỏ bừng như gan lợn của bác, bảo: "Cũng đừng nghĩ thế bác ạ, phàm là thì luôn lý do để họ , đời vốn chuyện gì là vô duyên vô cớ cả."
Bác Tống đáp, một lúc mới : "Mười mấy cái xe chạy qua chạy , chẳng ai chịu dừng giúp, chỉ cô chịu việc . Không thì chúng chẳng còn hít bao nhiêu bụi đường. Cả thôn mỗi cái xe tải nhỏ đó, hỏng cũng chẳng cái , đợi kiếm tiền, cũng tậu một chiếc xe xịn như của cô lái chơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-2.html.]
"Xe cũ thôi, rẻ mà." : “Các bác mua đồ từ thành phố về ? Thấy khiêng cả thùng to thế ."
Bác Tống thở dài: "Là bán đồ. Mang đồ gốm chúng sản xuất cửa hàng huyện. Cái thùng là hàng trả về đấy. Chủ mua bảo năm nay buôn bán ế ẩm, lấy nhiều hàng thế, còn chê đồ chúng thời, mẫu mã theo kịp trào lưu. Hắn cứ chỉ mấy món gốm lai căng trong tiệm bảo thế mới dễ bán. , là mấy thứ trong phim nước ngoài hoạt hình, thành hình nhân ngợm kỳ quái, bì với đồ nhà thần thái! Đây là nghề tổ tông truyền từ đời Tần đến giờ đấy! là mắt như mù!"
"Đời Tần?" tò mò: “Thôn các bác chuyên gốm ?"
Bác Tống moi từ cái túi đeo bên một bức tượng gốm cao chừng ba tấc đưa mặt : "Đồ thế mà bọn hàng vùi dập!"
Liếc qua vài cái, với kinh nghiệm đồ ngàn năm của thì đúng là hàng thượng phẩm. Chất liệu mịn, đường nét mượt mà, tạo hình sống động khí thế. Ồ đúng , nặn hình tượng đất thu nhỏ, hồn hơn hẳn mấy món đồ lưu niệm bán ở khu du lịch. Không rõ là ở , nhưng nó linh khí, thể dùng từ "hàng rẻ tiền" để hình dung.
"Thôn các bác chỉ tượng đất 'nhái' thôi ?" trêu.
"Cũng cái khác chứ, tượng , bát đĩa, động vật..." Bác Tống thật thà : “Cơ mà đầu ngày càng kém. Tại mấy kẻ tay ngang nhảy tranh mối, cá là bọn họ đến chọn đất, xây lò còn chẳng , chỉ giỏi nặn bừa mấy thứ quái dị lừa tiền. Đồ của tổ tông hỏng hết!"
"Các bác từng nghĩ đến việc đổi cách ?" hỏi, đồng thời liếc mắt thoáng qua vai của bác một cách kín đáo.
"Đổi?" Bác Tống trừng mắt, giọng đầy tự hào: “Nhìn khắp thiên hạ, mấy ai còn giữ kỹ thuật chính thống như chúng ? Tổ tiên bao đời nay đều là tay hòm chìa khóa trong nghề . Từ thời Tần Thủy Hoàng, thôn bao nhiêu thợ giỏi bậc nhất triệu tập đúc tượng đất đấy."
"Ồ, lợi hại thật." nỡ cắt ngang cảm giác ưu việt nho nhỏ của bác .
"Mà hỏi cô, cô du lịch một ?" Bác Tống đổi chủ đề.
" buôn bán." : “Bán ."
Bác Tống ngạc nhiên: "Trông cô thế , y hệt tiểu thư lá ngọc cành vàng nuông chiều, thế mà là dân buôn bán?"
"Cũng kiếm cơm bỏ bụng chứ ạ. Haha."
"Trà của cô chắc đắt lắm nhỉ?" Bác Tống chợt hỏi: “Tiếc là đám thô kệch chúng hiểu món , ngày thường cứ ghé mồm vòi nước uống no là xong."
Sợ ép mua chắc? phì : "Cũng tùy thôi ạ, giá cả cố định, xem ai là mua. Có duyên thì một xu lấy, vô duyên thì ngàn vàng đổi."
Bác Tống gãi đầu, vẻ mặt như tiếng nước ngoài. Lúc , tiếng chuông điện thoại "hàng nhái" trong túi bác Tống vang lên ầm ĩ. Bác nghiêng , hạ giọng máy: "Về , đang đường... Đón , cứ chuẩn như dặn ."
Ở thùng xe phía , đồng bạn của bác Tống thi thoảng truyền đến tiếng chuyện. Họ trẻ hơn bác Tống nhiều, bàn chuyện điện thoại mới các kiểu.
từ đầu đến cuối, chỉ thấy tiếng của hai đàn ông, trong khi ghế ba .
Không cần cũng ai đang giữ im lặng. ấn tượng khá sâu sắc về đó. Hiệu ứng thị giác khi cùng nhóm bác Tống giống như một ly cà phê sang chảnh đặt cạnh đống thịt xông khói quê mùa .
Rõ ràng và nhóm bác Tống cùng một đường. Áo hoodie nỉ dày cổ lọ màu xám tro, mũ len cùng tông trùm đầu, vài lọn tóc rối lòa xòa thoát khỏi mép mũ vương cặp kính râm bóng loáng, cũng chẳng thấy vuốt . Quần da đen loại mờ cũ kỹ, túi đeo chéo màu quân lục lười biếng vắt mông, chân đôi giày leo núi HANWAG nâu chắc nịch. Chỗ nào cũng toát lên cái chất của thanh niên văn nghệ.
Hiếm cái là tên dáng cũng khá, gầy nhưng cơ bắp, cao hơn bác Tống cả cái đầu, mẫu ảnh dư sức. Chỉ tiếc cái kính râm che mất nửa mặt, dung nhan thực hư thế nào. Chắc cũng tệ?!
Suốt dọc đường chẳng ai chuyện với , cũng chẳng với ai, tai nhét earphone, sống trong thế giới riêng.
"Cô gái, đưa chúng đến nơi chắc cô đầu chọn đường khác thôi." Bác Tống cúp điện thoại: “Đến thôn tiếp là Đố Tân, xe cô qua cây cầu đó ."
"Đố Tân..." lẩm bẩm cái tên kỳ quái , nhớ câu chuyện bác Tống kể, bèn đùa: "Thế cháu lái xe nữa, cháu bộ qua cầu, giống cô vợ nhỏ trong chuyện bác kể ."
"Đừng lung tung!" Bác Tống nghiêm mặt: “Cầu đó mấy hôm chúng phong tỏa , trong thôn cũng phép bờ sông nữa."
"Sao phong tỏa? Cầu đá vấn đề an ?" Tính tò mò của nổi lên.
"Cô là khách qua đường, đừng hỏi nhiều." Bác Tống nổi cáu, thèm để ý đến nữa, chỉ thi thoảng thở dài thườn thượt.
Chân trời nhuốm màu hoàng hôn, vài tia nắng còn sót yếu ớt rải núi xanh cỏ dại. Từ xa, tiếng nước chảy rì rào theo gió vọng . nhấn ga tăng tốc.