CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-06-16 16:14:50
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ Thượng Đế ban tặng tất cả những ánh nhất thế gian cho đêm hè thảo nguyên . Thế nhưng, vạn vật bên bầu trời chẳng hề bình yên.
Xa xa, một con sư t.ử đói khát đang rạp trốn trong bụi cỏ. Dưới màn đêm che giấu, nó lặng lẽ tiến về phía con ngựa vằn chút đề phòng. Xa hơn chút nữa là một con tê giác trắng khổng lồ đang dẫn theo đứa con bé bỏng chầm chậm bước , thỉnh thoảng cúi xuống gặm nhấm nhúm cỏ non ven đường. Trên ngọn cây bao báp cao ngất ngưởng chợt vang lên những tiếng sột soạt, một con báo gấm đang bận rộn tha xác con linh dương nhỏ săn vắt vẻo lên cành. Cách đó xa, một đàn linh cẩu cứ lượn lờ chực chờ, ánh mắt đầy vẻ cam lòng lên nanh vuốt của kẻ khác.
Vẻ của vùng đất cũng giống hệt như sự nguy hiểm của nó, đều khiến hao tâm tổn trí để sinh tồn.
Đột nhiên, bụng con tê giác trúng liền mấy phát đạn. Sự đau đớn kịch liệt hòa lẫn với nỗi kinh hoàng và phẫn nộ chống đỡ cho nó dẫn theo đứa con cắm cổ bỏ chạy để giữ lấy mạng sống. Tuy nhiên, chẳng kẻ săn nào dễ dàng buông tha cho con mồi sắp lọt tay, đặc biệt khi đó là giống tê giác trắng trở nên cực kỳ quý hiếm.
Lũ chim chóc đang say giấc nồng hoảng hốt bay túa khỏi tổ. Sư t.ử và ngựa vằn đều giật tháo chạy. Thậm chí đến cả bầy linh cẩu vốn to gan và trơ trẽn cũng ba chân bốn cẳng tản mát khắp nơi. Những vì dường như cũng lẩn khuất dạng, tựa hồ chẳng một ai nguyện ý đưa tay cứu vớt, dẫn dắt phận của hai con tê giác về một ngã rẽ hơn.
lúc , một chùm pháo sáng khổng lồ bất ngờ bung nở giữa trung, kèm theo những tiếng nổ "đoàng đoàng" vang vọng khắp bộ khu bảo tồn Kruger. Ánh sáng của ngọn pháo thắp sáng cả nửa bầu trời, chiếu rõ rành rành khuôn mặt của bọn săn trộm, đồng thời cũng dẫn dụ những nhân viên mặc đồng phục đang lăm lăm vũ khí trong tay chạy tới.
Sáng sớm hôm , trong một vùng trũng nhấp nhô lởm chởm, xác tê giác lạnh ngắt từ bao giờ. Vì chùm pháo sáng lộ tung tích nên đám săn trộm vẫn kịp cắt lấy sừng của nó. Tê giác con b.ắ.n trúng chân chỉ ngốc nghếch quỳ rạp t.h.i t.h.ể , thỉnh thoảng dùng cái đầu nhỏ bé cọ cọ lớp da thô ráp.
Các nhân viên bảo tồn thở dài ngao ngán bận rộn dọn dẹp tàn cuộc. Bọn săn trộm thật sự khiến phòng thắng phòng, hơn nữa càng ngày càng hung hãn. Ấy mà đây, từng mười năm liền, lượng động vật săn b.ắ.n trong khu bảo tồn ít, ngược đám săn trộm mới thường xuyên là kẻ thương vong. Về chẳng còn ai dám chĩa mũi s.ú.n.g về phía nữa. Không một ai nguyên do sâu xa, ngay cả các nhà chức trách cũng đinh ninh rằng công tác chống săn trộm của họ quá xuất sắc.
Đáng tiếc, sự bình yên chỉ duy trì cho đến tận sáu năm . Từ đó trở , hành vi săn trộm bùng cháy như tro tàn gặp gió, thậm chí diễn biến ngày càng ác liệt hơn.
Có còn đùa rằng: Cách duy nhất để chấm dứt nạn săn trộm hiện nay chính là để loài động vật tuyệt chủng sớm cho xong.
Cùng lúc , một cây bao báp cách hiện trường bi kịch xa, một thiếu niên và một thiếu nữ đang vắt vẻo cành cây. Ánh nắng ban mai lấp lánh sắc vàng đặc trưng của thảo nguyên châu Phi mang theo nóng rọi qua kẽ lá, rải rác những đường nét khuôn mặt thanh tú của họ.
Thanh cẩn thận bôi một loại nước cốt thảo d.ư.ợ.c lên lòng bàn tay bỏng rát của Nguyệt Lượng, xoa trách móc: "Tớ nhắc từ sớm , đừng lo chuyện bao đồng nữa! May mà những tia pháo sáng mới chỉ bỏng tay thôi đấy! Nhỡ thu hút bọn săn trộm tới thì ?"
"Tớ thực sự thể nhịn nữa. Cứ dọa cho chúng sợ một phen chứ!" Nguyệt Lượng đung đưa đôi chân, đôi mắt buồn bã hướng về t.h.ả.m cỏ rộng lớn chân: "Đám đó càng lúc càng tồi tệ. Những hàng xóm của chúng cũng ngày một ít ."
"Đó cũng là chuyện cách nào ngăn cản ." Thanh buông tay cô : “Chúng chỉ đủ năng lực tự chăm sóc cho chính mà thôi."
Nguyệt Lượng ngoảnh mặt , đăm đăm đôi mắt màu hổ phách nhạt của bạn: "Cho dù bọn họ g.i.ế.c sạch, cũng mặc kệ ?"
Thanh buông một tiếng thở dài, nhẹ nhàng nắm lấy tay Nguyệt Lượng: "Sức mạnh của chúng quá nhỏ bé."
" chú Thiên Không năm xưa như ..." Nguyệt Lượng buột miệng thốt lên.
Thanh thoáng ngẩn , ánh mắt lập tức trở nên ảm đạm: "Nguyệt Lượng , tớ là con trai của ông , nhưng tớ là ông . Cậu hiểu ?"
"Ồ." Nguyệt Lượng cúi gằm mặt, mãi một lúc lâu mới ngẩng lên, gượng : "Tuần bọn Carl sẽ xuất phát đến Mê cung Tầm gai đấy. Năm nay cuối cùng cũng chịu tham gia . Tớ vui lắm đó!"
Thanh nhảy tót từ cây xuống. Ngay khoảnh khắc chạm đất, thanh niên tóc bạc tuấn tú bỗng chốc biến mất thấy tăm . Thay đó, gốc cây chỉ là một sinh vật nhỏ xíu cao đến nửa thước, trông nửa giống mèo nửa mèo.
Cậu ngửa mặt xòe hai cái móng vuốt , ngước Nguyệt Lượng: "Nhìn tớ mà xem, đến cái hình dáng bản thể cũng chỉ ở mức độ . Bất cứ con voi nào cũng thừa sức giẫm c.h.ế.t tớ, tùy tiện một con sư t.ử cũng thể nuốt chửng tớ bụng!"
"Thế nhưng, ít thì cũng bằng lòng thử xem ." Nguyệt Lượng nhảy xuống theo, hóa thành một con linh dương nhỏ nhắn ngoan ngoãn. Cô dùng trán khẽ cọ trán : "Tớ cảm thấy chắc chắn là thể tìm thấy Quyền trượng Chiến Thần. Giống hệt như chú Thiên Không năm xưa . Mặc kệ khác nhận , tớ và đều tin tưởng !"
Thanh trầm ngâm trong giây lát lùi một bước, biến trở hình dáng con : "Nói chuyện của . Nghe bảo, đang định rời khỏi thung lũng ?"
"Tinh Quang chẳng cũng đó ! Cậu còn thư về bảo rằng đang theo học nấu ăn trong một nhà hàng ở Johannesburg, cuộc sống đấy nhé!" Nguyệt Lượng xoay vòng, biến thành cô thiếu nữ xinh ban nãy. Cô khoác lấy cánh tay Thanh, ríu rít : "Tớ cứ mãi chôn chân ở một chỗ. Bao nhiêu năm trôi qua , Thung lũng Hi Linh mãi mãi chỉ một dáng vẻ. Cậu xem, chúng mua một cuốn sách gửi một bức thư cũng đều lặn lội một quãng đường xa. Tớ đang nghĩ, nếu những trẻ như chúng thể vững ở bên ngoài, khả năng dẫn trong Thung lũng ngoài luôn thì ! Thế giới bên ngoài tuyệt bao, điện thoại, ô tô, cả những ngôi nhà lớn nữa."
Cô ngừng một chút, khẽ tiếp lời: "Ít nhất, ở đó sẽ tiếng s.ú.n.g nổ vang lên bất cứ lúc nào."
"Cậu ngoài đó thì thể việc gì?" Thanh chằm chằm sườn mặt ngập tràn sức sống thanh xuân của cô.
"Tinh Quang nhờ quen bên tìm giúp tớ một căn nhà, còn liên hệ sẵn một nhà hàng để tớ đến thêm . mà cái tên cũng thật tình, miệng cứ bảo tuần sẽ về đón tớ sang, mà đến tận hôm nay vẫn chẳng thấy bóng dáng cả." Nguyệt Lượng chu môi phụng phịu, nhưng ngay đó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy kỳ vọng lên: "Tinh Quang bảo mức lương ở thành phố đó là cao nhất! Tớ chỉ cần việc vài năm, khi đủ tiền mở một cửa tiệm quần áo nhỏ nhắn bán những trang phục do chính tay thiết kế. Sau đó, đợi kiếm nhiều tiền hơn, tớ sẽ mua một căn nhà thật lớn..."
Tương lai mà cô vẽ mới tươi , đến mức Thanh cũng bật . Thế nhưng, thế giới ngoài liệu thực sự vắng bóng s.ú.n.g săn và sự c.h.é.m g.i.ế.c ? Bản cũng chẳng thể nào nắm rõ.
Đi một đoạn, Nguyệt Lượng bỗng dừng bước nhảy chắn ngang mặt Thanh, gõ nhẹ trán một cái: "Tuần nhớ cố lên đấy nhé!"
"Được." Cậu miễn cưỡng gật đầu.
Nguyệt Lượng mỉm hài lòng, dặn dò: "Địa chỉ của tớ ở Johannesburg là Chung cư May Mắn, nhớ đấy? Trước khi mua nhà lớn, tớ tuyệt đối sẽ đổi chỗ ở . Có thời gian thì nhớ đến thăm tớ nhé! Lúc nào rảnh rỗi, tớ cũng sẽ về thăm ."
Thanh đưa tay xoa đầu cô: "Yên tâm , tớ nhớ hết cả ."
Mặt trời ngày càng lên cao, từng luồng sóng nhiệt thi cuồn cuộn xung quanh. Thế nhưng, trái tim của một cách nào cũng chẳng thể ấm lên nổi...
…
Thanh bỏ trốn.
Con đường dẫn đến Mê cung Tầm gai, chẳng hề đặt chân lên dù chỉ một bước.
Theo truyền thuyết, Quyền trượng Chiến Thần ẩn giấu ở nơi sâu thẳm nhất của mê cung, thể ban phát sức mạnh vô hạn cho con . Thế nhưng đối với , đó chỉ là một giấc mộng. Không, đúng hơn là thứ mà ngay cả trong mơ cũng chẳng dám mơ tới.
Cậu sợ hãi. Những bụi gai nhọn hoắt đ.â.m rách da thịt, tòa mê cung tối tăm mờ mịt thấy ánh mặt trời, lũ quái thú cùng rắn rết hung tợn... thứ đều khiến khiếp đảm tột độ.
Là một trong ít ỏi những thú nhân còn sót đời, Thanh luôn cảm thấy bản ngày qua ngày càng trở nên tồi tệ hơn.
Nói thì, thú nhân e rằng chính là loài yêu quái cái tên xứng với thực lực nhất trong vũ trụ. Mang tiếng là một danh xưng dọa , nhưng ngoại trừ việc thể tự do chuyển đổi hình dạng giữa và thú thì bọn họ chẳng còn chút bản lĩnh nào khác. Bất kỳ sự vật phương thức nào thế gian thể dồn con chỗ c.h.ế.t, cũng đều phát huy tác dụng y hệt đối với họ. Thế giới rộng lớn như , cứ là yêu quái thì đều mang trong pháp lực vô biên.
Và mỗi thú nhân, ngay cả khi sống một đời bình an khỏe mạnh cũng chỉ sở hữu tuổi thọ ngắn ngủi vỏn vẹn ba mươi năm.
Thung lũng Hi Linh ẩn ở một nơi kín đáo nhất ngay chân núi, ven rìa khu bảo tồn Kruger. Những tán cây rậm rạp cùng t.h.ả.m cỏ xanh mơn mởn bao bọc lấy dòng sông bốn mùa bao giờ cạn. Ngọn đồi nhỏ trông giống hệt con lạc đà ở phía tây bờ sông luôn lấp lánh đốm sáng vàng rực rỡ nắng. Nhất là mỗi cơn mưa, thường một dải cầu vồng vắt ngang qua đỉnh đồi, cảnh sắc đến nao lòng.
Kể từ khi Thanh bắt đầu nhận thức, lượng đồng loại thú nhân trong thung lũng giảm dần từ hơn ba mươi xuống chỉ còn vỏn vẹn hai mươi mấy , và dĩ nhiên sự suy giảm vẫn sẽ tiếp diễn. Có c.h.ế.t vì bệnh tật, già yếu mà qua đời, cũng vài c.h.ế.t vì những tai ương oan uổng.
Thanh mù mờ, chẳng ngoài quê hương thì thế giới rốt cuộc còn bao nhiêu đồng loại đang tồn tại, giống như việc luôn thể hiểu rõ ý nghĩa sự tồn tại của chính .
Cứ mà xem, từ lúc sinh cho tới bây giờ, khoác bộ lông xám xịt, hình còn bé hơn cả chú mèo con. Mặc dù cùng với sự gia tăng của tuổi tác, thể "chuyển hóa" thành dáng vẻ một thiếu niên, nhưng điều đó vẫn chẳng đổi cái bản chất yếu ớt vốn . Bản thể của từng một sự biến đổi nào, vĩnh viễn chỉ là "con mèo nhỏ" bé bằng hạt tiêu.
Cho dù là chạy thi, trèo cây vật tay, bao giờ là đối thủ của Carl. Bản thể của Carl vốn dĩ là một chú voi con mạnh mẽ cơ mà. Câu cửa miệng của Carl lúc nào cũng là: trở thành hùng giống như chú Thiên Không, tìm bằng Quyền trượng Chiến Thần giấu trong Mê cung Tầm gai để đoạt lấy nguồn sức mạnh vô tận.
Chẳng từ đời tổ tiên thứ mấy, truyền tai một huyền thoại: Ở sâu thẳm Mê cung Tầm gai thuộc phía đông thung lũng, cất giấu một thanh Quyền trượng Chiến Thần mang thần lực vô biên. Bất cứ ai chỉ cần bước tới mặt nó, sẽ ban cho sức mạnh vĩ đại vô hạn. Cái gọi là Mê cung Tầm gai, thực chất là cánh rừng gai góc rộng lớn bao giờ lọt nổi tia sáng mặt trời. Bởi địa thế bên trong quá đỗi phức tạp và chằng chịt nên mới phong danh xưng "mê cung". Nơi đó chẳng những đường hiểm trở, mà còn là sào huyệt của rắn độc, thú dữ. Rất nhiều thú nhân vì mộ danh mà tiến tìm kiếm quyền trượng, nhưng phần lớn đều chuốc lấy thất bại về, thậm chí mang thương tích đầy . Theo đúng quy định tổ tiên để , mỗi thú nhân trong suốt cuộc đời chỉ duy nhất một cơ hội tiến Mê cung Tầm gai.
Suốt bao năm qua, chỉ bố của Thanh là duy nhất đặt chân đến mặt quyền trượng.
Và ông thực sự trở thành vị hùng trong lòng . Khi ông còn sống, một tên săn trộm nào thể trốn thoát khỏi móng vuốt và hàm răng sắc nhọn của ông. Những bầy voi rừng, tê giác, báo gấm sư t.ử ông cứu sống nhiều đếm xuể.
Trong thời gian đó, giới săn trộm bắt đầu rỉ tai một lời cảnh cáo: "Đừng đến Kruger! Ở đó một con quái vật đáng sợ lắm!"
Thanh vẫn nhớ rõ, bố thích dẫn theo rạp gốc bao báp. Có lúc hai bố con tắm nắng, những đêm phơi ánh trăng. Khi chứng kiến cảnh chú voi con trượt chân ngã vũng bùn, khi thấy gia đình tê giác vụng về ầm ầm chạy ngang qua, bố đều mãi thôi. Thời điểm , thế giới đối với vẫn là một nơi đầy thú vị và tươi .
Thế nhưng ánh mắt của bố bao giờ buông lơi sự cảnh giác.
"Tại bố vất vả canh giữ ở đây thế ạ? Nhà của chúng chẳng ở trong thung lũng ? Đám động vật cũng đồng loại của chúng , cớ gì bố cứ bảo vệ bọn nó?" Thanh ngày đó vẫn còn nhỏ xíu, mất kiên nhẫn vẫy đuôi đuổi lũ ruồi muỗi bay lượn xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-22.html.]
"Bọn chúng là hàng xóm của chúng đấy." Bố đưa tay xoa đầu .
Thanh hiểu bèn ngước bố: " mà, những tay thợ săn chĩa mũi s.ú.n.g về phía chúng ."
"Đứa trẻ ngốc ." Đôi mắt màu hổ phách nhạt của bố chợt trở nên sâu thẳm: “Khi hàng xóm láng giềng của một đều g.i.ế.c sạch trơn, thì bản đó còn an bao lâu nữa?"
Thanh ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy vẻ hiểu nhưng thực chẳng hiểu gì.
"Nhà của chúng , chỉ gói gọn trong một vùng thung lũng nhỏ bé. Nói là 'hàng xóm' thật cũng chính xác, bởi lẽ chúng cũng là một phần của nơi đây." Bố mỉm nhẹ nhàng: “Đợi con lớn hơn một chút nữa, lẽ con mới thấu hiểu suy nghĩ của bố."
Thanh chớp chớp mắt, phất đuôi đập c.h.ế.t một con muỗi.
Có điều, mãi cho đến tận bây giờ, vẫn tài nào hiểu thấu suy nghĩ của bố. Hay đúng hơn, hề cam tâm tình nguyện thấu hiểu.
Cậu hiểu, tại lúc bố thương tích đầy , đến mức uống một ngụm nước cũng ho rũ rượi nửa ngày trời, mà vẫn nhất quyết giữ thói quen khỏi thung lũng tuần tra mỗi ngày. Một thú nhân hai mươi sáu tuổi vốn quá đỗi già nua, hiện tại ông đến trèo lên một cái cây cũng chẳng còn đủ sức.
Nếu như bố chịu từ bỏ thói quen , dù chỉ một ngày nghỉ ngơi thôi, thì lẽ viên đạn của lũ săn trộm chẳng thể xuyên thấu trái tim ông.
Năm , Thanh mới lên tám. Lúc vụ việc xảy , đang cách bố một cách chẳng xa là bao.
Đến tận bây giờ, vẫn nhớ như in hình bóng gã đàn ông vạm vỡ ngậm xì gà chiếc xe việt dã mui trần. Hơn chục tên tay sai vây quanh gã, trong tay kẻ nào kẻ nấy lăm lăm những khẩu s.ú.n.g uy lực khủng khiếp mà bình thường tuyệt đối thể kiếm .
"Ha ha, trúng !" Gã đàn ông phá lên ha hả: “Mau tóm lấy con vật đó mang qua đây cho tao, trong nhà đang thiếu một tấm đệm da xịn." Nói đoạn, gã vỗ mạnh vai tên tài xế bên cạnh, lớn tiếng khen ngợi: "Mày quả nhiên là hướng dẫn viên giỏi nhất ở khu vực đấy. Sau mày cứ dứt khoát tài xế cho tao luôn , Benjamin. Mày tên là Benjamin ?"
"Vâng, tên là Benjamin, thưa ông Briman. Cảm ơn ý của ông, đến đây hướng dẫn viên chẳng qua chỉ là công việc bán thời gian thôi, thứ đam mê nhất vẫn là nghề môi giới bảo hiểm." Chàng thanh niên châu Âu ở ghế lái đáp . Khuôn mặt tuấn tú của vẫn còn phảng phất nét trẻ con, trông cứ như một sinh viên mới nhập trường .
"Nói , cũng nên mua một phần bảo hiểm từ chỗ nhỉ?" Briman rít một xì gà.
"Chắc chắn ông sẽ hứng thú để trở thành khách hàng của thôi." Benjamin : “Bảo hiểm của khả năng giúp khách hàng thoát khỏi họng s.ú.n.g b.ắ.n tỉa của T.ử thần một đấy."
Briman đầy hứng thú: "Nghe vẻ thú vị đấy. Lúc nào rảnh thì đến tìm bàn bạc nhé." Vừa dứt lời, gã liếc "con mồi" đang co giật trong vũng m.á.u phía với ánh mắt đắc ý khinh miệt, gào lớn: "Đã lâu lắm mới sảng khoái thế . Chỉ cần chịu vung tiền thì cái khu bảo tồn cũng hóa thành bãi săn riêng của mà thôi!"
" chỉ phép một ngày hôm nay thôi, thưa ông Briman." Benjamin lên tiếng nhắc nhở.
"Mười triệu đô la cho một ngày tự do săn, mức giá đắt chút nào." Briman nhả một vòng khói mờ mịt. Chiếc nhẫn đá quý khổng lồ ngón tay gã phản chiếu ánh nắng chói lòa: "Cái thế giới , tiền bạc vĩnh viễn là nguồn sức mạnh tối thượng nhất, ha ha."
Hóa bọn chúng chẳng phường săn trộm gì cho cam, mà chỉ đơn thuần là lũ nhà giàu rửng mỡ dùng tiền mua lấy thú vui tiêu khiển.
Thanh núp lùm cỏ, đầu óc trống rỗng, run lẩy bẩy. Xuyên qua khe hở của đám cỏ dại, trợn trừng mắt căm phẫn gã đàn ông và gã thanh niên đang hớn hở xe. Hai tên tay sai đang thận trọng tiến gần chỗ bố đang trọng thương.
Tuyệt đối thể để bố bọn chúng mang như !
Móng vuốt của Thanh bấu chặt đến mức đứt cả rễ cỏ. Ngay khi bàn tay của đối phương kịp chạm bố, vọt như một mũi tên xé gió, c.ắ.n phập một nhát rõ mạnh.
Một trong hai tên tay sai đau đớn thét lên. Hắn vung tay ném mạnh, hất tung Thanh bay xa tít tắp. Kẻ c.ắ.n cúi xuống lòng bàn tay , bất quá cũng chỉ là vài dấu răng rớm m.á.u chứ chẳng hề hấn gì.
"Ái chà, vẫn còn một con ranh con nữa ?!" Briman nhanh chóng vác s.ú.n.g lên, nhắm thẳng hướng Thanh rơi xuống.
Liên tiếp hai tiếng s.ú.n.g chát chúa vang lên, đạn găm sượt qua da đầu bay vút . Thế nhưng bóng dáng quen thuộc kịp bật dậy từ mặt đất. Bố quật ngã tên tay sai bằng một nhát cào chí mạng x.é to.ạc cổ họng , lao vội đến bên cạnh Thanh, ngậm chặt lấy gáy , phóng thẳng lùm cỏ rậm rạp biến mất tăm.
"Mẹ kiếp! Cái con quái vật đó thế mà vẫn c.h.ế.t!" Briman giậm chân bình bịch, hậm hực gầm lên: "Đuổi theo nó cho tao!"
Benjamin hề đạp chân ga, chỉ chăm chăm về hướng hai cha con tẩu thoát, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cực kỳ khó nhận .
Thanh sợ c.h.ế.t trân. Tất thảy thành viên trong thung lũng cũng đều sững sờ kinh khiếp.
Người hùng của họ mang chi chít vết thương do đạn bắn, dốc cạn bộ chút sức tàn lực kiệt cuối cùng mới lết cùng con trai về đến nhà.
Thanh bàn tay ướt đẫm m.á.u tươi của chính , ngơ ngác bố.
"Thanh, nơi giao cho con." Bố gượng gạo nắm lấy bàn tay trái của , dặn dò câu cuối cùng.
Cậu "òa" nức nở. Cậu chẳng thể phân định rạch ròi trong lòng là sự thống khổ nỗi sợ hãi chiếm cứ nhiều hơn.
Cậu đủ năng lực để nhận lấy một lời dặn dò nặng nề đến thế. Cậu dám giống bố đơn thương độc mã xông Mê cung Tầm gai đoạt lấy quyền trượng; dám phản kháng những mối nguy rình rập hàng xóm; dám đ.á.n.h trả nòng s.ú.n.g kẻ thù. Thậm chí, còn chẳng dám thi thố với Carl nữa, yếu ớt tới nhường cơ mà, sự " dám" âu cũng là lẽ đương nhiên.
Hôm nay, rốt cuộc cũng rời . Triệt để chạy trốn.
Cậu thể chịu đựng nổi những ánh mắt đan xen cả kỳ vọng lẫn nghi ngờ trong thung lũng; chịu đựng nổi lời thách thức triền miên của Carl; và hơn hết, gánh nổi việc của Nguyệt Lượng mỗi ngày đều mang đồ ăn ngon tới ép ăn thật nhiều, dặn dò ăn mới thể khỏe mạnh như bố.
Cậu căn bản thể khỏe mạnh ! Bên trong cơ thể tồn tại một rào cản vĩnh viễn thể phá vỡ, ép buộc sống sót hình hài một con mèo nhỏ hèn mọn.
Thế hệ trẻ trong thung lũng lúc bấy giờ chỉ còn , Nguyệt Lượng, cùng Carl và Tinh Quang. Mối quan hệ giữa và Nguyệt Lượng là thiết nhất. Cô ngoan ngoãn hoạt bát, bản thể là một con linh dương nhỏ; Carl là voi; còn Tinh Quang là một con tê giác đen. Giờ đây, những thú nhân trẻ tuổi còn hài lòng với góc trời bó hẹp nữa. Họ ấp ủ những lý tưởng mới, khát khao dâng hiến cuộc đời ngắn ngủi một thế giới bao la hơn.
Tinh Quang lớn tuổi nhất nên cũng là đầu tiên rời . Cậu đến Johannesburg suốt hai năm ròng, mới về thăm thung lũng đúng một bận, cứ tíu tít kể về thế giới bên ngoài tuyệt vời . Đã lâu Thanh tin tức của . Mà cái từng hứa hẹn sẽ về đón Nguyệt Lượng , chẳng thấy ló mặt đến nay.
Rất nhanh thôi, Nguyệt Lượng cũng sẽ vì một tương lai rạng rỡ mà chính cô cất công thêu dệt.
Từng bọn họ đều đang dùng những cách thức riêng biệt, cốt để rời xa quê hương mà trong mắt họ chỉ là dã thú, săn g.i.ế.c và chạy trốn.
Riêng Carl nhất quyết , lý do là vì vẫn chẳng thể buông bỏ "Quyền trượng Chiến Thần". Bằng giá, đặt chân tới mặt thanh quyền trượng khi còn sống.
Thanh thu dọn hành lý nào, cũng hé răng báo cho bất cứ ai, kể cả Nguyệt Lượng.
Nhân lúc trời còn kịp sáng, lẳng lặng bước khỏi Thung lũng Hi Linh.
Cậu cẩn thận đeo một chiếc găng tay móng vuốt bên trái, cốt là vì thấy hai mươi chấm đỏ xếp thành vòng tròn in lòng bàn tay. Nếu chịu khó kỹ, sẽ thấy những chấm đỏ kỳ thực là dấu ấn mang đủ hình dạng: voi, thỏ, sư tử, cả linh dương.
Những đốm đỏ chính xác là nổi lên trong lòng bàn tay Thanh ngay cái ngày bố qua đời.
Ngày , từng thấy thứ tương tự tay trái của bố. Bố bảo đó là ký hiệu mà Quyền trượng Chiến Thần lưu khi ông xông Mê cung Tầm gai. Thanh quyền trượng thậm chí còn , nó bảo với bố rằng đây chính là dấu ấn của Chiến Thần, nó sẽ lĩnh ngộ nguồn sức mạnh khổng lồ.
Đó chắc chắn là một lời dối! Một hàng đốm đỏ tẻ nhạt, mang đến sức mạnh to lớn cho cơ chứ? Ít nhất thì nó vô hiệu Thanh. Bố qua đời sáu năm ròng, nhưng bản thể của chẳng mảy may tị biến hóa nào. Vẫn yếu xìu, lấm lem bùn đất, nhếch nhác vô cùng.
Dấu ấn Chiến Thần gì chứ, lừa đảo cả thôi! Cậu chỉ phát hiện những chấm đỏ đúng một tác dụng: mỗi khi thung lũng một đồng loại sắp lìa đời vì bệnh tật nguy hiểm, một chấm đỏ sẽ mờ . Đến khi đối phương c.h.ế.t hẳn, đốm đỏ đó sẽ vĩnh viễn biến mất. Tới tận hôm nay, chỉ còn vỏn vẹn hai mươi đốm.
Cậu cách nào ngăn chặn bọn săn trộm ngông cuồng, thể che chở cho sự an của những hàng xóm, càng bất lực cái c.h.ế.t thể tránh khỏi của đồng loại.
Rời , lẽ chính là sự lựa chọn duy nhất. Trốn mãi mãi, mặc kệ đời, cũng chẳng để ai quyền đoái hoài quản thúc đến nữa.
"Này, đồ thú nhân !"
Từ phía lưng, đột nhiên một giọng bất thình lình vang lên gọi giật .