CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-06-16 16:14:51
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dĩ nhiên nhận gã đàn ông tên Benjamin . Suốt sáu năm ròng rã, chí ít cũng điều tra rõ gốc gác của Briman và . Cậu một kẻ là đại gia giàu sụ, còn kẻ thì hướng dẫn viên bán thời gian trong khu bảo tồn suốt mấy năm, đó từ chức. Tuy nhiên, những điều cũng chỉ dừng ở mức đó. Cậu ý thức rõ rằng, bản chẳng thể nào chịu nổi dù chỉ một cú đ.ấ.m của Benjamin, chứ đừng đến việc đương đầu với Briman, kẻ luôn bảo vệ bởi hàng tá vệ sĩ. Cái c.h.ế.t của bố tựa như vết hằn khắc sâu tim, ngoài việc mang sự giằng xé thống khổ thì còn thể gì khác ?!
"Định chuồn ?" Benjamin chắp hai tay lưng, cúi đầu trong bộ dạng hóa hình . So với sáu năm , cao thêm ít, sừng sững mặt Thanh hệt như gã khổng lồ.
"Tránh ." Thanh ngấm ngầm siết chặt nắm đấm.
"Trước khi cút thì ít nhất cũng nên chào bạn bè của mày một tiếng chứ." Benjamin gởn, hàm răng trắng ởn lóe lên tia sáng lạnh lẽo giữa đêm đen. Hắn rút một tay từ phía lưng, tóm lấy chiếc túi vải đen, tiện tay giũ mạnh. Từ chiếc túi bé tẹo mà lăn một con tê giác đen lực lưỡng to lớn, khoảnh khắc chạm đất khiến cả một cỏ dại chấn động ầm ầm.
Con vật tội nghiệp chẳng còn thở. Trên cái đầu to bự chảng đọng một lỗ đạn phát khiếp, xen lẫn là những vệt m.á.u tươi hãy còn đỏ hỏn.
Thanh như hóa đá tại chỗ. Con tê giác ... là Tinh Quang!
"Gia tộc của tao lấy việc săn bắt thú nhân thú vui, đồng thời cũng xem nó như phương kế sinh nhai. Tao quen tự xưng là thợ săn, nhưng phần đông thường gọi bọn tao là phù thủy." Benjamin khẽ lắc tay, cái túi vải liền biến thành chiếc khăn tay đen nhánh: “Tao từng ngao du qua nhiều khu vực của động vật hoang dã, và chỉ phát hiện tung tích thú nhân khi đến Kruger. Tiếc tao tài nào đ.á.n.h hang ổ của lũ chúng mày. , tao hứng thú với màn ôm cây đợi thỏ. Tao tỏng thế nào cũng mấy con thú nhân tự lượng sức mò ngoài. Lấy con tê giác ngu xuẩn ví dụ . Nó biến thành một thằng béo ú, cõng hành lý chuồn khỏi khu bảo tồn. Tao bám đuôi nó một mạch tới tận Johannesburg, đóng vai một sinh viên từ nơi khác đến, kết bạn với nó ngót nghét gần hai năm trời. Nếu Briman vướng mấy rắc rối, tao nghĩ tao sẽ để nó sống vất vưởng thêm một thời gian nữa. Dù thì đồ ăn nó nấu cũng ngon phết."
"Tao hiểu mày đang lảm nhảm cái quái gì!" Giọng Thanh run rẩy theo từng nhịp thở: “Tại mày g.i.ế.c Tinh Quang?"
"Thú nhân chính là 'vật ký mệnh' hảo nhất thế gian. Thể chất nửa nửa thú của bọn mày là hệ thống hoán đổi tuyệt diệu nhất." Benjamin cẩn thận gấp gọn chiếc khăn tay đút túi áo: “Trên đời quá nhiều kẻ sợ hãi cái c.h.ế.t. Chỉ cần chúng chịu chi tiền, tao thể 'gửi gắm' sinh mệnh của chúng những thú nhân trẻ tuổi tròn mười tám. Một khi kẻ đó hứng chịu tổn thương chí mạng, tỷ như một viên đạn găm trúng sọ, mắc bệnh nan y, 'vật ký mệnh' sẽ lập tức phát huy tác dụng. thời khắc sinh mệnh kẻ đó kết thúc, nó sẽ thế gánh lấy cái c.h.ế.t tột cùng . Còn bản kẻ đó sẽ tái sinh, ung dung tận hưởng cuộc đời. Cái 'tác dụng' , e là ngay cả lũ thú nhân bọn mày cũng chắc . Cơ mà , giờ tao cho mày hiểu đấy. Và tao, với tư cách là tay môi giới bảo hiểm, thứ tao rao bán chính là loại bảo hiểm mạng sống đây."
Nói đoạn, rút từ trong túi áo một tờ báo, ném thẳng xuống mặt Thanh.
Trên mặt báo, dòng tiêu đề khổng lồ đập ngay mắt: "Kỳ tích! Phú hào Briman ám sát, viên đạn xuyên thấu hộp sọ vẫn bình an vô sự!"
"Ban đầu Briman tin tao, lão cho rằng ném núi tiền mua vật ký mệnh là chuyện hoang đường. Mãi đến thời gian , lão chọc hắc bang, bọn chúng rêu rao lấy mạng. Lão huy động bao nhiêu vệ sĩ mà vẫn cảm thấy đủ an , lúc lão mới hớt hải chạy đến tìm tao. Tao hài lòng với cái giá mà lão đưa . Chính vì , tao gõ cửa nhà Tinh Quang."
Thanh thẫn thờ mất một lúc lâu, mới lắp bắp: "Mày... Ý mày là, mày lợi dụng Tinh Quang, để c.h.ế.t cho Briman?"
"Chuẩn xác." Benjamin khẽ vỗ tay cồm cộp: “ mày cứ yên tâm, tao hạng vơ bèo gạt tép nhận bừa giao dịch. Ký mệnh một , tao cũng mất một hai năm để tịnh dưỡng khôi phục. Cho nên hôm nay tao đến đây để bắt mày ."
Thanh hít một thật sâu: "Thế mày tới đây gì?"
"Chẳng mục đích gì cụ thể cả." Benjamin nhún vai: “Chỉ là cho mày hiểu một điều: Dù là cái lão bố luôn tự cho là thần hộ mệnh, là cái thằng con ăn hại như mày, rốt cuộc cũng chỉ là những sinh vật yếu đuối mỏng manh nhất thế gian. Bọn mày nay từng lĩnh ngộ thế nào mới gọi là sức mạnh thực sự."
Sức mạnh... Hai chữ , từ lâu hóa thành lưỡi d.a.o sắc lẹm găm chặt trái tim Thanh.
"Cơ thể tráng kiện, của cải khổng lồ, ma thuật siêu phàm, những thứ đó mới là cội nguồn sức mạnh." Benjamin xổm xuống, dùng ngón tay gõ nhẹ lên đầu Thanh: “Còn bọn mày, chẳng cái quái gì cả. là một lũ hèn nhát rác rưởi."
Thanh vội vàng né tránh, lùi vài bước theo phản xạ.
" ! Cứ thế đấy, đụng chuyện là chỉ rụt cổ trốn chạy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-23.html.]
Tiếng mỉa mai của Benjamin nện thẳng xuống đỉnh đầu Thanh, khiến da đầu nhức nhối như kim châm.
Cậu bịt chặt hai tai, phẫn nộ gào thét: "Rốt cuộc mày cái gì?"
Benjamin thong thả dậy, nụ vẻ ngây thơ giả tạo vắt vẻo khuôn mặt tà mị: "Briman cực kỳ thích chiêm ngưỡng dáng vẻ rướm m.á.u thoi thóp đến c.h.ế.t của con mồi. Tao cũng là một thợ săn, nhưng thứ tao thích nhất là... vẻ mặt sợ hãi tột cùng của lũ mồi săn tao bắt . Tụi mày càng kinh sợ, thì sự thỏa mãn của tao càng phình to. Con tê giác ngu xuẩn tao nhốt trong lồng, ngày nào nó cũng nếm trải nỗi sợ hãi cùng cực. Ồ, nó còn tự tay vẽ bản đồ dẫn Thung lũng Hi Linh đưa cho tao, van nài tao tha mạng cho nó đấy."
Lời miêu tả tỉnh bơ của gần như bóp nghẹt bầu khí khiến Thanh nghẹt thở c.h.ế.t lịm.
"Được , chúc mày thượng lộ bình an. Tốt nhất là hãy tìm một cái lỗ nào đó thật xa mà trốn cho kỹ . Vài năm nữa, nếu tao đào vật ký mệnh nào mắt, chắc chắn tao sẽ mò đến tìm mày. Và tao đảm bảo tao sẽ tóm mày." Benjamin vẫy vẫy tay chào tạm biệt: “Tạm biệt nhé, hy vọng thời gian ngày nào mày cũng ngủ ngon."
Hắn khẽ phất tay một cái, cái xác to đùng của Tinh Quang trong chớp mắt liền tan tành thành đống tro bụi.
Cùng với bóng lưng nhàn nhã rời của Benjamin, một nỗi kinh hoàng mất kiểm soát ùn ùn bủa vây lấy Thanh.
Thanh từng một câu : Bản cái c.h.ế.t vốn chẳng đáng sợ, việc mòn mỏi chờ đợi T.ử thần giáng lâm mới thực sự là nỗi sợ tột cùng.
Nơi chân trời loé lên tia sáng mờ ảo, giữa thảo nguyên mênh mông, Thanh cắm cổ chạy thục mạng. Có lẽ chỉ cần chạy nhanh thêm chút nữa, xa hơn chút nữa, thì cái c.h.ế.t của bố, của Tinh Quang, bản án t.ử hình mà gã phù thủy phán quyết, lẫn an nguy của những trong thung lũng... tất thảy sẽ vứt bỏ tít tắp phía .
Giữa mớ suy nghĩ hỗn độn, chỉ một ý niệm duy nhất nảy bật lên trong đầu : May mà kẻ nhắm tới là , may mà vẫn còn sống.
Chẳng từ tới nay lúc nào cũng ôm tư tưởng ? Chỉ cần họng s.ú.n.g chĩa , thì đúng là đáng để ăn mừng .
Đồ hèn nhát rác rưởi vô dụng... Benjamin mắng sai, sự nhát cáy và yếu đuối định sẵn cho phận trốn chạy muôn đời.
Cậu chạy trốn khỏi thảo nguyên, đào tẩu khỏi quốc gia ngang đường xích đạo . Cậu hề phương hướng, chỉ nhắm mắt lao về phía mặt trời mọc theo phản xạ. Khí hậu mỗi lúc một lạnh, da vàng ngày một đông. Cơ thể kiệt sức, ngất lịm cửa một tiệm tạp hóa và ông lão đeo kính tròn mặc bộ Đường trang cứu sống. Ông lão đút cho quả ô mai chua chua, chẳng những quét sạch cơn đói khát, mà còn giúp lập tức hiểu tiếng Trung Quốc.
Ông lão hiền từ xoa xoa cái đầu lông lá của , : "Ta cháu là yêu quái. Cơ mà yêu quái đến mức nhếch nhác chật vật thế , quả thực hiếm thấy lắm."
Gần như sắp sụp đổ , thút thít kể câu chuyện của bằng giọng đứt quãng.
Nghe xong, ông lão khẽ lắc đầu, lôi từ trong cái tủ góc phòng một mảnh vỏ trứng đà điểu đưa cho , dặn dò: "Nếu sợ hãi quá, thì cứ trốn trong . Như sẽ chẳng ai tìm thấy cháu nữa . Hơn nữa, vỏ trứng còn thể đưa cháu tới bất kỳ nơi nào cháu , ở trong đó cháu sẽ đói, chẳng mệt, vô cùng thích hợp với cháu."
Ông lão gạt , lớp vỏ trứng thần kỳ quả nhiên khả năng che chở . Từ đó trở , nó nghiễm nhiên biến thành "ngôi nhà" nhỏ bé của . Ngày ngày cuộn trốn biệt trong đó, lang thang phiêu bạt khắp bốn phương. Cảm giác an mà thế giới nhỏ xíu ban phát khiến trở nên tham lam luyến tiếc. Sẽ một ai moi tung tích của nữa, ngay cả tên phù thủy chắc chắn mơ cũng đoán nổi rúc trong vỏ trứng. Thật tuyệt diệu !
, theo thời gian, Thanh bàng hoàng phát hiện đến cả năng lực hóa thành cũng tước đoạt nốt. Cậu hệt như một con ốc mượn hồn buồn kệch cỡm, lê lết chiếc vỏ ốc của chính bôn ba khắp nẻo, rảo bước tìm hết trạm dừng chân an đến trạm dừng an khác. Cứ hễ chút xíu gió thổi cỏ lay là lập tức chui tọt vỏ, chuồn với tốc độ ánh sáng. Lâu dần, dứt khoát liệt giường ôm ngủ suốt hai mươi tư giờ đồng hồ.
Mãi đến một ngày nọ, bay qua vùng biển khơi sương mù dày đặc bao phủ, đáp xuống một hòn đảo đồi núi giữa đại dương. Nơi hoang vu bóng , chỉ tuyền chim quý thú lạ trở thành chốn dừng chân lâu nhất của . Cậu lủi trong tổ chim, ngụy trang thành một quả trứng của loài hồ điểu, thản nhiên hưởng thụ sự che chở của chim . Loài chim chẳng mấy trí tuệ đương nhiên sơ hở, cùng lắm chỉ buồn bực đôi chút hiểu vì cớ gì quả trứng ấp mãi chịu nở con.
Cậu cảm thấy an . Thiết nghĩ chi bằng cứ ở tịt nơi , dùng phương thức thế tiếp tục sống vật vờ qua ngày đoạn tháng...