CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-06-16 16:14:52
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cậu thích rúc trong cái vỏ trứng lắm ?" bê chiếc hộp đựng giày chân lên. Tiểu Thanh vẫn cuộn tròn trong lớp vỏ, chẳng buồn nhúc nhích lấy một li. gõ nhẹ lên vỏ trứng: “Cậu định thăm đồng loại của ?"

Lớp vỏ nứt một khe hở. Tiểu Thanh rụt rè thò nửa cái đầu , lí nhí hỏi : "Nguyệt Lượng cô ?"

"Tự mở mắt !" giật phăng lớp vỏ trứng, dùng hai ngón tay xách bổng lên.

"Đừng! Đừng để cô đang ở đây!" Bị nhấc bổng giữa trung, Tiểu Thanh cuống quýt đạp chân đạp cẳng loạn xạ: “ gì còn mặt mũi nào gặp cô nữa! thề thốt sẽ tìm Quyền trượng Chiến Thần, thế mà cuối cùng bỏ chạy... là kẻ nhát gan đáng hổ! Xin cô đấy, đừng cho cô ở đây!"

"Cậu dám gặp bạn của , dám gánh vác trách nhiệm bảo vệ quê hương, thế mà nảy sinh cái gan ngoan cố theo van nài một cho là đủ mạnh mẽ, cầu xin đó bảo vệ quê nhà ." quẳng Tiểu Thanh trở hộp giày: “Thực chất yếu đuối như những gì tưởng tượng ."

Tiểu Thanh "suyt" một tiếng rúc gọn vỏ, lắc đầu lia lịa: "Không như thế! Cô mở to mắt , bộ dáng nhếch nhác chật vật của từ quá khứ cho tới hiện tại sẽ ngay yếu ớt chịu nổi một đòn . đào mỏ vàng với thế lực chống lưng của Briman, ma thuật của Benjamin, càng chẳng sức mạnh cường hãn giống hai . Thậm chí đến việc bay lượn thôi, cũng vỏ trứng nực do khác bố thí cơ mà!"

Vỏ trứng đóng sập nặng nề.

Ngao Sí khẽ chau mày, giảm chậm tốc độ xe.

gãi gãi đầu, Ngao Sí đúng là rước về cho chúng một rắc rối siêu bự.

Cánh tay chạm đầu vẫn còn đau âm ỉ. Vết bầm tím tay chắc cũng mất vài ngày mới tan .

Ngao Sí để ý thấy cử chỉ xoa tay của liền lập tức cảnh cáo: "Nhắc nữa, về mấy trò động tay động chân cứ để . Phụ nữ t.h.a.i nghiêm cấm đ.á.n.h !" Nói đoạn, liếc , chép miệng "chậc chậc" hai tiếng: " cũng , nhiều năm lắm mới thấy em tự tay tẩn khác đấy."

lườm một cái thinh.

Vết thương tay là hậu quả để màn tẩn tên Benjamin lúc nãy.

Lúc triệu hồi Người Sâu, lùng sục tới công ty bảo hiểm Walker cách Chung cư May Mắn đúng một con phố, gã phù thủy đang ở tầng hầm, lẳng lặng chực chờ lồng giam giữ Nguyệt Lượng.

Đối với Tiểu Thanh, Benjamin là sự tồn tại tựa ác quỷ. đối với bản Benjamin, thì , Ngao Sí cùng với Giáp Ất, là ác quỷ trong những ác quỷ.

Một tên phù thủy non choẹt chỉ thông thạo dăm ba thủ đoạn ký mệnh cỏn con, sức mạnh của nếu đặt lên bàn cân với và Ngao Sí thì thực sự quá đỗi nhỏ bé.

Cái thứ tà thuật ký mệnh hại lợi ngay từ thời cổ đại xuất hiện. Những kẻ hèn nhát sợ c.h.ế.t, vì ngăn cản kết thúc sinh mệnh sẽ chi tiền thuê mướn phù thủy giam giữ linh hồn chúng cơ thể sống khác. Theo thường lệ, phù thủy sẽ giam cầm vật ký mệnh, đồng thời thao túng hành động để chắc chắn nó sống sót cho đến lúc chủ tắt thở. Kiểu hành vi ép kẻ khác chờ c.h.ế.t vô cùng đê tiện và tàn độc, từ lâu liệt hàng ngũ tà thuật. Ấy thế mà cái gã Tây đem ngón nghề kiếm cơm, chẳng những ép c.h.ế.t bao vô tội, mà còn lên mặt tác oai tác quái dùng thứ tâm lý biến thái đe dọa những như Tiểu Thanh. Thật bỉ ổi!

Giáp Ất chỉ dùng vỏn vẹn một lá bùa liền c.h.é.m đứt chú thuật mà Benjamin đang áp lên Nguyệt Lượng. Điều cũng đồng nghĩa, kẻ gửi gắm sinh mệnh sẽ đ.á.n.h mất "tấm thẻ bảo hiểm" mạng sống thứ hai.

Lúc ôm Nguyệt Lượng vẫn đang hôn mê rời , Benjamin - kẻ đang bò lết mặt đất cú hạ đo ván của Ngao Sí, bỗng gằn : "Là viện binh do cái thứ rác rưởi hèn nhát kêu tới ?! Ha ha, tao ngửi thấy cái mùi của nó ."

Tiểu Thanh thu lu trong ba lô của Ngao Sí, thở mạnh cũng chẳng dám cất tiếng.

Hiếm khi tên khốn luồng khí phách của Ngao Sí hù dọa cho tè quần, bèn dừng bước đáp lời : " cũng là ăn buôn bán. Chẳng qua bán bảo hiểm."

"Năm trăm triệu đô la." Benjamin ném một con khổng lồ: “Một cái mạng thú nhân, đáng giá chừng tiền. Chúng mày suy nghĩ chút ?"

"Cái thứ gọi là sinh mệnh , nay bao giờ thể đong đếm bằng giá cả." liếc gã đàn ông coi như là tuấn tú , càng càng chán ghét.

"Chúng mày kẻ ký gửi mạng sống con nhỏ là ai hả? Là đứa con độc nhất mắc bệnh nan y của ông trùm Briman đấy! Cái mạng của , còn trân quý hơn cả kim cương vàng bạc!" Benjamin gào lên thất thanh lưng : “Thú nhân, khác gì đám du thủ du thực đầu đường xó chợ . Dù cho c.h.ế.t rũ xương cũng chẳng kẻ nào , càng chẳng ai thèm nhớ!"

Sống ở khu , là đám dẫu ngỏm cũng chẳng c.h.ế.t chóc ai... Lời của bà chủ nhà lúc , bất chợt thấu hiểu rõ ràng.

chững , vòng trở mặt gã Benjamin đang bệt đất. Nở nụ rạng rỡ với , vung nắm đấm, dồn trọn bộ sức lực nện thẳng một cú trời giáng cái bản mặt dương dương tự đắc của .

"Bố bọn họ sẽ nhớ." thả lỏng nắm tay đang tê rần, thở một thật dài: "Con cái nhà ai, cũng trân quý y như cả thôi."

Khinh miệt, thậm chí chà đạp lên tính mạng những kẻ yếu thế hơn , xưa nay từng là phương thức để kẻ mạnh thực thụ phô trương sức mạnh. Và điểm cũng chính là lý do giúp Benjamin mạng tay Ngao Sí. Nếu , chỉ cần bước qua cửa là đủ khiến tên phù thủy nhãi nhép c.h.ế.t chỗ chôn. Bất quá, bao giờ thèm đoái hoài tới việc g.i.ế.c những kẻ yếu hơn .

Đạo lý , Benjamin hiển nhiên hiểu nổi.

Mặt trời lên cao, Khu bảo tồn Kruger hiển hiện ngay phía .

"Tay còn đau ?" Ngao Sí vẫn tập trung cầm vô lăng, tự lẩm bẩm một : "Mình nên xử cái thằng phù thủy c.h.ế.t tiệt nhỉ? Giữ mạng , chẳng hóa khiến nhiều thú nhân vạ lây ."

cử động mấy ngón tay, đưa mắt ngắm t.h.ả.m thảo nguyên bao la hùng vĩ trải dài tít tắp, khẽ : "Dù xử lý , thì tay cũng nên là ."

Vừa , cúi xuống chiếc hộp đựng giày đang chỏng chơ chân.

xa nhà tận ba năm, hiếm hoi Tiểu Thanh vẫn còn nhớ đường về.

Nó dẫn chúng quanh co khúc khuỷu, băng qua một bãi đá lởm chởm, vòng qua khúc sông cạn, rẽ một đường hầm ngầm kín đáo. Đi mãi mãi, một thung lũng sơn thủy hữu tình với hoa cỏ rực rỡ bỗng chốc mở mắt chúng . Vẻ của thung lũng Hi Linh quả thật hề quá chút nào.

Thế nhưng, ngay tại lối thung lũng, nó bảo chúng dừng bước, đồng thời khẩn khoản xin Giáp Ất gỡ tờ bùa dán vỏ trứng xuống.

"Lại định bỏ trốn ?" lạnh lùng liếc nó.

"Nhờ đưa Nguyệt về giúp với." Tiểu Thanh vẫn trốn tịt trong vỏ trứng chịu : “Cảm ơn cất công đến đây."

"Bọn định ." đặt quả trứng đà điểu nhát gan xuống đất: “Nguyệt của để ở đây đấy. Hoặc là đợi con bé c.h.ế.t đói, hoặc là tự về tìm đến giúp ."

Vỏ trứng lập tức mở bật , Tiểu Thanh trợn tròn mắt: "Chị gì cơ?"

Thấy , nhanh như chớp vươn tay xách bổng thằng nhóc lôi ngoài. Tay trái phẩy nhẹ một cái, một luồng khí từ lòng bàn tay phóng tới, đ.á.n.h vỡ nát vỏ trứng.

"Của ... vỏ của ..." Tiểu Thanh ôm đầu, hét lên trong hoảng loạn.

"Của cái gì? Nhà của ? Hay cái vỏ của ?" thẳng tay ném nó xuống bãi cỏ.

Tiểu Thanh ngẩn ngơ gom những mảnh vỡ mặt đất, mấp máy môi: "... đây... đây chính là nhà của !"

"Nhà dễ vỡ như ." về phía , nơi vài cả nam lẫn nữ đang lấm lét sang bên . Cạnh họ còn một con voi: “Nhà của ở đằng kìa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-24.html.]

Mẹ của Nguyệt, bố của Tinh Quang, cùng với Carl vội vã chạy về phía .

Chẳng hề lấy một lời trách móc, việc duy nhất mà những trong thung lũng chỉ là dang tay đón những đứa trẻ trở về nhà. Nguyệt tỉnh dậy trong vòng tay lúc mặt trời ngả bóng. Câu đầu tiên cô bé là: "Hình như con thấy Thanh!"

"Anh ở đây." Tiểu Thanh rụt rè chui từ lưng Ngao Sí, bước đến mặt Nguyệt: “Em chứ?"

"Là cứu em ?" Nguyệt , đôi mắt rưng rưng lệ.

"Không, ." Cậu vội vàng xua tay, chỉ về phía ba chúng : “Là họ cứu em khỏi tay Benjamin đấy. Anh sức mạnh để đ.á.n.h bại gã phù thủy."

thực sự chỉ đá cho nó một phát mông.

"Em vẫn luôn tin rằng sẽ đến thăm em mà." Cơ thể của Nguyệt biến hóa thành hình dáng một thiếu nữ ánh . Cô bé dậy, đỡ Tiểu Thanh trong lòng bàn tay: “Lúc Benjamin bắt, em ngừng gọi tên chú Thiên Không. Anh xem, chú mang về ."

Tiểu Thanh mím chặt môi, chẳng lời nào.

lúc , một đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm chống gậy bước , sốt sắng hỏi chúng : "Tinh Quang ? Mọi thấy thằng bé ? Nó mãi về, tìm bao nhiêu nơi mà chẳng thấy. Cái thằng bé ..."

"Tinh Quang đang mở một nhà hàng ở bên Trung Đông, chuyện ăn bận rộn quá nên bảo lúc nào rảnh sẽ về thăm bác." Lời dối tuột khỏi miệng một cách trơn tru.

"Thật ? Mọi gặp nó ? Mọi là bạn của Thanh ?" Đôi mắt đàn ông vụt sáng, ông sang hỏi Tiểu Thanh: “Có thật thế ?"

Tiểu Thanh vội gật đầu: "Dạ thật. Tinh Quang sống . Mấy bạn của cháu đều khen nấu ăn ngon lắm. Cậu còn nhờ cháu mang chút đồ ngon về cho bác, tiếc là cháu rớt mất tiêu ."

Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, lén lau khóe mắt mắng: "Cái thằng quỷ sứ ... . Nó về thăm cũng chẳng quan trọng nữa."

Nếu thú nhân chỉ ba mươi năm tuổi thọ, thì hãy cứ để lời dối đồng hành cùng ông đến cuối đời. Hà cớ gì phá nát một niềm hạnh phúc giản đơn đến .

Carl với hình vạm vỡ bước , ném chùm quả dại tay cho Tiểu Thanh: "Món thích ăn nhất ."

"Carl..." Tiểu Thanh ngượng ngùng ôm lấy chùm quả: “..."

" cái gì mà , tìm thấy Quyền trượng Chiến thần." Carl dứt khoát : “ đấy. Khe hở giữa mấy bụi gai hẹp lắm, vóc dáng của chắc là chui lọt. Còn ngẩn đó gì, ăn nhanh ! Cậu ăn là ăn đấy nhé!"

Cậu tuyệt nhiên đả động một chữ nào đến chuyện Tiểu Thanh từng bỏ trốn trận chiến năm xưa.

"Carl, xin ..." Tiểu Thanh còn hết câu, một nắm quả dại nhét tọt miệng.

"Ăn ! Người một nhà với gì mà tính toán, còn bày đặt xin với chả xin !" Carl đẩy Tiểu Thanh một cái. Vì sức quá mạnh nên Tiểu Thanh lộn vòng liên tục cỏ.

Tất cả những mặt đều ồ lên, một trận vui vẻ thực sự. Đến cả bản Tiểu Thanh cũng gãi đầu, hì hì ngốc nghếch.

"Cũng đến nỗi khó chịu lắm, đúng ? Thoải mái hơn trong vỏ trứng nhiều." vắt vẻo cây bao báp cao ngất ngưởng ở ngay lối thung lũng, hai chân đung đưa, ôm khư khư chiếc tách "ngự dụng" của .

Cảnh sắc ban đêm thảo nguyên châu Phi hề giống với bất cứ nơi nào khác. Dù những vì trời thưa thớt nhưng cũng đủ để say lòng . Ngay cả khi bạn rằng ở đó quanh đây thể đang sư t.ử rình rập bầy linh dương, lũ linh cẩu đang tranh giành thức ăn, thì điều đó cũng chẳng hề phá hỏng bức tranh tĩnh lặng . Ngoại trừ tiếng s.ú.n.g của loài , thì mảnh đất thứ đều dung hòa một cách kỳ lạ.

Tiểu Thanh ở nhánh cây bên cạnh, đôi tai lúc nào cũng cụp xuống nay vểnh lên đôi chút. Cậu chớp mắt ngắm thế giới mà trốn chạy suốt ba năm qua, thỉnh thoảng lén lút dụi mắt.

"Ngao Sí bảo là một con rồng ở Đông Hải, còn chị là một đại yêu quái sống cực kỳ lâu năm ." Cậu bất ngờ lên tiếng: “Anh còn bảo chị thích ép khác uống một loại đắng ngắt."

" ghét nhất là cái kiểu cứ thêm mấy tính từ cần thiết từ 'yêu quái'." bĩu môi, nhấp một ngụm .

"Anh bảo uống xong sẽ ngộ vài chuyện." Tiểu Thanh chằm chằm tách của . Dòng nước xanh biếc lấp lánh trong màn đêm trông vô cùng thanh mát.

" cho khác dùng chung cốc uống nhé!" vội vàng nhích chiếc cốc sang một bên: “Không ghé miệng đây!"

Tiểu Thanh chìa một cái móng vuốt , đáp: "Chị rót đây cũng , một chút thôi là đủ ."

"Thôi . Người thưởng thì một chút thôi cũng đủ." nâng tách, rỏ vài giọt lòng bàn tay .

Cậu đưa lên ngửi ngửi, đó thè lưỡi l.i.ế.m thử. Khuôn mặt đầy lông lá lập tức nhăn nhúm : "Đắng quá!"

"Thế vị đắng là gì?" hỏi.

Cậu chép chép miệng, nét mặt dần giãn : "Là vị ngọt!"

"Luôn nếm trải đắng cay thì mới cảm nhận vị ngọt thực sự." cũng uống một ngụm: “Rất nhiều thích của , bởi vì ngay khi nếm thấy vị đắng, họ liền nhổ toẹt . Điều cũng giống như việc nhiều kẻ luôn tự cho là yếu đuối, họ vội vã từ bỏ bản cả khi kịp lĩnh hội sức mạnh chân chính."

Tiểu Thanh đầu, ngây : "Làm thế nào mới sức mạnh chân chính?"

"Sao ? Cái tự tìm hiểu thôi." lườm nó: “Cơ hội một hai trong đời đấy, đừng lãng phí."

Nói xong, nhảy phốc xuống đất. Nhỡ Ngao Sí phát hiện trèo cây, cằn nhằn suốt một tiếng đồng hồ cho mà xem.

Quay thung lũng, già trẻ lớn bé đều chìm giấc ngủ. Ở đây chẳng nhà cửa, thú nhân đều quen với lối sống ngoài trời. Kẻ thì tảng đá, thì phủ phục mặt đất, kẻ cuộn tròn gốc cây, để mặc cho ánh trăng và những vì vỗ về giấc mộng.

Các thú nhân từng với rằng, tên của họ bắt nguồn từ khoảnh khắc họ chào đời, dựa theo cảnh tượng đầu tiên lọt tầm mắt của . Khi Tiểu Thanh sinh , thứ đầu tiên bà thấy là một thảo nguyên bao la xanh mướt. Bà kể rằng, dẫu thảo nguyên ngày nào cũng thấy, nhưng chỉ riêng khoảnh khắc bà mới cảm nhận sắc xanh mà tươi mới và tráng lệ đến thế. Đáng tiếc, bà chỉ thể bên cạnh Tiểu Thanh vỏn vẹn hai năm qua đời vì bạo bệnh.

rón rén bước , chỉ sợ đ.á.n.h thức đám yêu quái mà chẳng giống yêu quái chút nào . Đến khi ngả lưng xuống cạnh Ngao Sí đống cỏ khô mới phát hiện vẫn ngủ.

"Mấy kẻ quả thực cần một khả năng che chở cho họ." Anh choàng tay sang, nhẹ nhàng ôm lấy : “Anh hi vọng tiệc của em thành công . Ngủ ngon nhé."

khẽ sững , mỉm vỗ vỗ tay : "Ngủ ngon."

Xung quanh chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ngáy lúc bổng lúc trầm của Ngao Sí. Giáp Ất thì chẳng lượn . Dù thì cũng dư sức quen với phong cách xuất quỷ nhập thần của gã thuê , càng hề lo lắng việc sẽ sư t.ử ăn thịt.

Trằn trọc mãi ngủ , mò mẫm tìm túi vải đựng đá, lấy khối Đào Nguyên Hạm khắc chữ "Khứ" . Đưa lên soi ánh trăng, kinh ngạc phát hiện nét chữ đó mờ dần.

Trúng mánh ! Khối thanh phách thứ năm ở ngay gần đây ư?!

 

Loading...