CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-06-16 16:14:53
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Thanh biến mất tăm. cũng biến mất luôn.

Tại vì, theo dõi .

Quả đúng như dự đoán, trời tờ mờ sáng, dấn con đường dẫn tới Mê cung Bụi gai. Đối với , con đường chẳng gì rắc rối. Thế nhưng với một thú nhân yếu ớt như , những bụi gai đan xen chằng chịt thể cứa rách da thịt bất cứ lúc nào, kể lũ rắn độc chốc chốc phóng lùa chạy trốn trối c.h.ế.t. che giấu tung tích, cố nhẫn nhịn tay tương trợ. Đường đời, chung quy vẫn tự bước .

Sau khi Tiểu Thanh nhặt đá ném đuổi một con bọ khổng lồ, chân chợt trượt . Cậu lăn vòng xuống bờ dốc, ngã oạch lên một con đường mòn thẳng tắp lát đá trắng.

Dựa kinh nghiệm cày tiểu thuyết võ hiệp của , đoán mười mươi là sắp chuyện xảy .

Phía cuối con đường là một cây bao báp hết sức bình thường, loại cây nhan nhản thảo nguyên . Trên nền đất gốc cây một cây gậy gỗ màu nâu xiêu xiêu vẹo vẹo cắm sừng sững, cao chừng ba thước. Một con chim nhỏ mới thả b.o.m một bãi lên gậy vỗ cánh bay .

Tiểu Thanh ngây ngốc chằm chằm cây gậy, cũng nghệt mặt ngắm nó. sai, Quyền trượng Chiến thần - một cái tên bảnh chọe và oai phong đến thế, ít cũng cúng bái một bệ thần t.ử tế chứ nhỉ?

"Cuối cùng cũng đến ... Còn nữ yêu quái đằng , đừng tàng hình nữa, đây ." Cây gậy thế mà !

Tiểu Thanh dọa cho hết hồn hai liền. Lần đầu là vì cây gậy mở miệng, thứ hai là vì đột ngột chui từ lưng .

"Ngài... Ngài chính là Quyền trượng Chiến thần khả năng ban phát sức mạnh vô thượng như lời bố cháu kể ?" Tiểu Thanh rụt rè hỏi.

"Bố ư?" Cây gậy trầm ngâm suy nghĩ: “À, là cái gã tìm đến chỗ hồi hai mươi năm ? Tên là gì nhỉ... Thiên Không, đúng ?"

Tiểu Thanh vội vàng gật đầu cái rụp.

"Gã đó đấy chứ. Ta kẹt ở đây chẳng mấy nghìn năm , lác đác mới vài thú nhân tìm đến đây." Cây gậy tặc lưỡi.

"Thế nên ngài ban cho bố cháu một sức mạnh vô cùng cường đại đúng ạ?" Tiểu Thanh mừng rỡ , "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống mặt cây gậy: “Vậy thì, xin ngài cũng hãy ban sức mạnh cho cháu với!"

Cây gậy ho khan vài tiếng, đáp: "Ta giao sức mạnh cho bố từ lâu . Một khi gã c.h.ế.t , sức mạnh tự khắc sẽ truyền sang ."

Tiểu Thanh ngẩn : "Đâu ạ! Cháu lúc nào cũng như thế mà, bố truyền cho cháu sức mạnh nào ."

"Nói láo! Tự lòng bàn tay trái của , những đốm đỏ chính là sức mạnh mà ban cho các đó." Cây gậy vẻ bực dọc: “Nghĩ kỹ , hồi bố là hiểu ngay đấy."

"Ông..." chằm chằm cây gậy quái gở : “Tại ông thấy ?"

"Thừa lời! Dù gì năm xưa cũng từng thần tiên mà lị!" Cây gậy ngừng nghỉ mệt, tiếp: " thần tiên quản lý mảng nào thì mãi chẳng nhớ nổi."

"Ông là thần tiên á?" đ.á.n.h giá nó từ xuống : “Sao lưu lạc đến cái chốn ?"

"Ta láng máng nhớ rằng, năm xưa vì tính nhát gan sợ phiền phức nên hại ít vô tội. Sau đó giam một tảng đá màu xanh. Lúc tỉnh thì ở đây , bên cạnh chỉ còn sót một đống mảnh vỡ giống như ngọc. Ta thấy nơi yên tĩnh thoải mái nên quyết định dọn dẹp qua loa cắm rễ ở đây luôn. Chẳng rõ bao nhiêu năm trôi qua, một vài yêu quái nửa nửa thú phát hiện . Bọn chúng cực kỳ tôn sùng khả năng xua đuổi thú dữ và rắn độc của nên gọi là Chiến thần, đồng thời thỉnh cầu ban sức mạnh cho chúng."

Khoan , cứ cảm giác giọng chẳng phát từ cây gậy nhỉ? Quan sát kỹ , nhận một luồng khí trắng mờ ảo lởn vởn trôi nổi bên cạnh cây gậy gỗ. Nhìn chẳng rõ rốt cuộc nó là cái quái gì.

"Haiz... Không cây gậy đang chuyện với cô ." Giọng đó thở dài: “Là đang cơ mà! Hình dáng ban đầu của như thế ! Chỉ là từ trăm năm , cơ thể bắt đầu suy kiệt... Dần dà chỉ còn mỗi một luồng khí trắng. Cây gậy vốn là gậy chống của . Ấy thế mà sự hiểu lầm ngớ ngẩn đó biến từ Chiến thần thành Quyền trượng Chiến thần luôn. Thiệt tình..."

Chưa dứt lời, luồng khí trắng ho sặc sụa một trận, màu sắc ngày càng nhạt . Xem lão già sắp bay màu thật .

"Nữ yêu quái, mùi vị đỗi quen thuộc..." Giọng luồng khí trắng ngày càng yếu ớt: “Ta cứ cảm giác nhất định sẽ đến tìm ."

bước tới, quả thực an ủi một luồng khí trắng sắp tắt thở thế nào cho phép, đành : "Ông cứ nghỉ ngơi chút tiếp."

"Nghỉ đủ ..." Khí trắng thều thào: “Cô mà đến sớm hơn vài ngày, còn giúp rõ xem đây rốt cuộc là ai. thôi bỏ , chờ nổi nữa..."

Lời dứt, luồng khí trắng bỗng chốc tan biến như gió thổi bay. Một vệt sáng màu xanh lam lóe lên từ chỗ nó biến mất, rơi xuống đất và hóa thành một khối đá màu xanh lam to chừng một tấc hình chiếc rìu. Cầm lên xem thử, nó chút dấu vết đẽo gọt nhân tạo nào, hệt như tạo hóa sinh mang hình dáng như .

Khối đá thứ năm ?!

cuống cuồng lấy Đào Nguyên Hạm xem, nét chữ bên quả nhiên biến mất tăm. Nằm mơ cũng từng nghĩ khối đá thứ năm lọt tay theo một cách sặc mùi kịch tính như thế .

Ở bên , đang nhảy cẫng lên vì vui sướng khi tìm khối đá thứ năm. Còn ở bên , Tiểu Thanh vẫn đang quỳ thừ đất, trân trân lòng bàn tay , lẩm bẩm: "Đã truyền sức mạnh cho ?"

"Quả thật là truyền cho ." bước đến lôi nó dậy: “Chỉ là từ đến giờ luôn sợ hãi những đốm đỏ , đến còn chẳng dám ."

Tiểu Thanh theo thói quen chà xát lòng bàn tay, cúi gằm mặt xuống, cất giọng khe khẽ: " cứ ngỡ chúng chỉ dùng sự của để nhắc nhở rằng cái c.h.ế.t đang đến gần nhường nào. Trốn trong ngọn núi phía Bắc, thật chẳng đêm nào tròn giấc. Hình ảnh những hàng xóm săn lùng đến c.h.ế.t, hình ảnh Tinh Quang qua đời, nụ của Nguyệt, và cả... từng lời bố với ... tất cả cứ bám rịt lấy giấc mơ của . căm ghét sự hèn nhát của bản , ngừng sợ hãi. Thật nực đúng ?"

"Thế nhưng vẫn chẳng thể rũ bỏ đồng loại trong thung lũng. Nếu , khi gặp Ngao Sí, chẳng nảy sinh ý nghĩ nhờ đến bảo vệ thung lũng." thẳng , giọng điệu trở nên nghiêm khắc: “Ngẩng đầu lên chuyện đàng hoàng xem nào."

Tiểu Thanh cho giật , vội ngẩng lên : "Suốt bao năm qua, tháo găng tay chỉ đếm đầu ngón tay. Mà cứ mỗi tháo, phát hiện trong thung lũng vơi vài mạng. Tuổi thọ của thú nhân vốn dĩ ngắn ngủi, còn đối mặt với vô vàn cạm bẫy hiểm nguy từ bên ngoài... Thứ họ cần là một vị hùng giống như bố , chứ chẳng là một kẻ sinh nhát cáy như ."

"Thế nghĩ, sức mạnh vô địch nhất thế gian rốt cuộc là cái gì?" xổm xuống, thẳng đôi mắt chan chứa sự rầu rĩ của Tiểu Thanh: “Cơ bắp cuồn cuộn? Tiền bạc chất cao như núi? Tà thuật phù thủy hắc ám? Hay là giống như với Ngao Sí đây, mang trong linh lực thể hô phong hoán vũ, lên trời xuống biển?"

Tiểu Thanh ngẫm nghĩ một hồi lâu, khẽ lắc đầu, trả lời .

thở dài: "Những thứ đó chẳng tính là sức mạnh cường hãn thực sự ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-25.html.]

"Tất cả đều tính ?" Lần thì Tiểu Thanh mù mờ thật sự.

" một cô gái thuộc bộ tộc Nhân Mã. Mang phận là một thợ săn bẩm sinh, thế mà cô để cho mũi tên lẽ găm con sư t.ử đổi hướng lao thẳng về phía ." nhặt cây gậy gỗ lên, vung vẩy vài đường trong trung: “Sức mạnh ở việc trong tay cầm gậy gộc s.ú.n.g săn, nắm giữ tiền tài quyền thế, mà ở chỗ trong cuộc đời , tồn tại một thứ gì đó đáng để dốc cạn sinh mệnh bảo vệ ."

dùng cây gậy gõ nhẹ lên đầu Tiểu Thanh: "Cái thì chẳng liên quan mảy may đến việc là một con kiến nhỏ nhoi một con voi đồ sộ."

Chẳng cái tên hiểu những gì . chỉ thấy lặng thinh lâu, từ từ giơ tay lên. Đây là đầu tiên thẳng những dấu ấn đỏ rực bằng một ánh mắt kiên định, hề nao núng.

Bầu khí trong thung lũng bắt đầu trở nên căng thẳng.

Nguyên nhân bắt nguồn từ một đoạn video mà Giáp Ất bằng điện thoại lúc lượn lờ dạo chơi bên ngoài. Đoạn clip ghi cảnh cả chục chiếc xe Hummer rầm rập xông qua cổng khu bảo tồn. Vài tên to con lực lưỡng nhảy từ xe xuống, đ.ấ.m đá túi bụi những nhân viên đang sức ngăn cản chúng. Đám lai lịch bất minh xem luật pháp như cỏ rác, hung hăng tiến sâu trong lòng khu bảo tồn.

"Gã đó dẫn theo Briman tới ." Giáp Ất tắt video, liếc Tiểu Thanh: “Cậu Benjamin bản đồ dẫn thung lũng ?"

Tiểu Thanh gật đầu: " . cho dù bản đồ chăng nữa, thì bọn chúng cũng mất ít nhất một ngày mới tới thung lũng."

"Bọn chúng mang theo nhiều vũ khí." Giáp Ất hờ hững : “Đủ để cày nát cái nơi thành bình địa."

Các thú nhân trong thung lũng vẫn hiểu mô tê gì, chỉ chúng đầy căng thẳng, rối rít hỏi xem rốt cuộc chuyện gì xảy .

"Sẽ ." Tiểu Thanh nhảy phốc lên một tảng đá cao, dõng dạc tuyên bố: “Không một kẻ nào thể bước chân thung lũng để loạn."

từng thấy thẳng tắp oai phong đến thế, giọng cũng đanh thép khác hẳn ngày. Thậm chí trong đôi mắt vốn dĩ lờ đờ vô hồn nay bỗng rực lên một tia sáng, khiến bất giác nhớ tia nắng sớm xuyên thủng tầng mây cái ngày đầu tiên đặt chân đến nơi đây. Dẫu cho lúc , trông vẫn chỉ là một con mèo con bé nhỏ đáng kể, nhưng cái bóng đổ dài phía lưng lờ mờ xuất hiện sự biến hóa kỳ lạ. Đó tuyệt nhiên là cái bóng của một con mèo.

kéo tay Ngao Sí rời khỏi đám đông, nhỏ: "Tới lúc ."

"Đi ư?" Ngao Sí hiểu: “Bên ngoài cả đám tới tìm nợ m.á.u kìa... chúng cứ thế mặc kệ ?"

"Tiệc kết thúc ." lườm một cái, tinh ranh: “Tên nhóc đó cũng diện kiến Quyền trượng Chiến thần và nhận chân truyền đấy."

"Thật đùa ?" Ngao Sí chằm chằm với vẻ mặt đầy hoài nghi.

véo tai kéo gần, thì thầm to nhỏ vài câu, đó vẫy tay gọi Giáp Ất. Ba chúng lặng lẽ rời .

Tuy nhiên, mới bước tới gốc cây bao báp ở ngay lối thung lũng, Tiểu Thanh đuổi theo gọi giật .

"Mọi định ?" Cậu vọt tới chặn mặt chúng .

"Chỗ thì thật." Ngao Sí gãi mũi: “ đây là nhà của bọn , đây là nhà của . Thế nên, dẹp ngay cái suy nghĩ xúi nhập cư nhé!"

" chỉ đến để chào tạm biệt thôi." Tiểu Thanh ngửa đầu lên: “ sẽ bỏ nữa ."

"Cậu dự tính thế nào?" hỏi nó.

" nhờ bọn Carl tạm thời sơ tán già trong thung lũng nơi khác, thanh niên trai tráng sẽ ở ." Tiểu Thanh nghiêm túc : “Mọi đúng, đây là nhà của , vì thế sẽ ở ."

Hai mắt híp thành hình vành trăng khuyết, nhảy phốc lên vai , thì thầm: "Trà của chị, nhổ nhé. Còn về Quyền trượng Chiến thần, tuy chẳng rốt cuộc nó là cái thứ gì, nhưng tin những lời nó . cũng tin rằng năm đó bố thực sự lĩnh hội sức mạnh chân chính từ ngài. Và ông cũng thực sự truyền sức mạnh đó cho . Chỉ là giờ hề nhận mà thôi."

"Thế sức mạnh đó ?" mỉm hỏi.

"Sức mạnh bắt nguồn từ lòng dũng cảm. Mà sự dũng cảm đích thực ở việc xâm lược, mà là sự bảo vệ." Tiểu Thanh xòe lòng bàn tay , những dấu ấn màu đỏ bừng lên chói lọi: “Những vết son vốn chẳng để nhắc nhở cái c.h.ế.t gần kề nhường nào, mà là để khắc ghi cho nhớ rằng, còn bao nhiêu sinh mạng đang chờ che chở."

Không chỉ riêng , mà ngay cả Ngao Sí cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Vậy chúc thượng lộ bình an." Tiểu Thanh định bước , bỗng sững , ngoái đầu ném cho một nụ : “Nếu chê phiền, hai nhớ đưa con cái đến đây chơi nhé. Cả nhà cùng cây bao báp , đảm bảo sẽ ngắm khung cảnh tuyệt mỹ nhất trần đời!"

gật đầu cái rụp: "Chắc chắn . Hứa nhé."

"Tạm biệt!" Tiểu Thanh vẫy vẫy móng vuốt chào chúng .

"Từ từ !" bất thình lình gọi giật nó .

"Sao thế?"

"Thế núi vàng chả ai từng nhắc tới hả?"

"Là ngọn núi trong thung lũng đó thây."

"Cơ mà chỗ đó đào vàng!"

"Thì bảo là đó vàng , ngọn núi đó tên là Núi Vàng mà lị."

"Có ngon câu nữa xem!!"

 

Loading...