CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-06-16 16:43:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới màn đêm, những cánh cửa đóng kín kêu lên cọt kẹt. Mười mấy khuôn mặt giống hệt đang điên cuồng chen chúc, áp sát từng khe hở tường. Những nhãn cầu hằn đầy tia m.á.u tham lam dòm ngó trong căn nhà lợp tôn xập xệ, trơ trọi giữa bãi bùn lầy.

Trên dải đất ở phía nam New Delhi , lúc nào cũng thoang thoảng một thứ mùi oi bức, ngột ngạt tỏa từ khu ổ chuột đang chìm trong giấc ngủ đằng xa.

Nơi đây vốn dĩ luôn tĩnh lặng, bởi lẽ những sống ở khu mỗi ngày chỉ bận rộn vì một việc duy nhất: lấp đầy chiếc bụng đói. Giữa những căn nhà rách nát và rãnh nước hôi thối, thường xuyên vang lên tiếng ré của những đứa trẻ khát sữa; hình ảnh những gã đàn ông dắt chiếc xe đạp cũ kỹ buồn bã trở về, chỉ lắc đầu bất lực ánh mắt mong ngóng của vợ con. Cứ dăm bữa nửa tháng, những ông lão bà lão ốm yếu giã từ cõi đời trong cơn bạo bệnh hoặc đói khát. Lại cả những trẻ tuổi vì chịu nổi sức ép nặng nề của cuộc sống, quyết định kết liễu đời bằng những gói t.h.u.ố.c chuột rẻ tiền nhưng vô cùng hiệu quả.

điều may mắn duy nhất là, chí ít họ vẫn còn thể khám bệnh. Nói chính xác hơn, một vị bác sĩ sẵn sàng đến khám cho họ, luôn miễn phí tiền khám và khi rời còn để t.h.u.ố.c men lấy tiền. Mỗi bước giữa những ánh mắt đầy hàm ơn nhưng cũng đầy tuyệt vọng , đàn ông nghiêm nghị, hiếm khi nở nụ đó chỉ để đúng một câu: "Bình tâm ."

Vấn đề là, tình cảnh hiện tại thật sự khiến khó lòng mà bình tâm cho nổi!

Trong căn nhà tôn, Giáp Ất mặt về phía , dùng lưng chặn chặt lấy cánh cửa đang rung lắc điên cuồng. Thanh "Thất Vĩ Mặc" tỏa ánh sáng lạnh lẽo phóng từ hộp tăm, gọn trong tay . Nếu do cứ gọi vũ khí chuyên dụng của là "kiếm tăm", thì chẳng nghiêm túc đính chính với rằng: thanh trường kiếm nửa trong suốt, ánh tuyết dập dờn và biến ảo khôn lường gọi là "tăm", mà gọi là Thất Vĩ Mặc. Thật là một cái tên kỳ quặc!

"Cứ chống đỡ cứng ngắc thế , căn nhà chẳng trụ bao lâu nữa ." Trước một cánh cửa sổ hỏng tay cầm, Ngao Sí dùng hai tay ghì chặt lấy nó, nhất quyết để những kẻ bên ngoài chui lọt .

"Một phút, thể dọn sạch sẽ đám bên ngoài." Giáp Ất liếc qua khe cửa, lạnh lùng lên tiếng.

" chỉ cần nửa phút!" Ngao Sí lườm một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-27.html.]

Từ phía , đàn ông luôn sống một cách lặng lẽ bước . Ánh đèn đung đưa chiếu rọi lên mái tóc hoa râm và chiếc áo blouse trắng luôn sạch sẽ của . Anh cất lời: "Những chuyện đó, đành nhờ cả hai ."

"Anh đúng là bình tâm thật đấy." , mười mấy bóng đen bên ngoài: “Anh chắc chắn là chứ?"

Anh mỉm : " là bác sĩ mà."

Nói đoạn, móc từ trong n.g.ự.c áo một tờ giấy gấp ngay ngắn đưa cho , ngó căn buồng trong bảo: "Cái nhờ cô giao cho Emily giúp ."

Nương theo cử động tay của , một luồng ánh sáng nhạt lướt qua mắt . Trên cổ tay đeo một chuỗi đá mặt trăng "dù cách nào cũng thể tháo ". Dưới con mắt của bình thường, đó chỉ là một loại tinh thạch dễ dàng bắt gặp. Mười ba hạt châu tròn trịa, nửa trong suốt với màu trắng sữa, trôi theo sự biến ảo của ánh sáng mà tỏa một tầng ánh xanh lam thăm thẳm, mềm mại và dịu dàng. Chỉ liếc mắt một cái cũng đủ thấy, đây chính là mảnh ghép đẽ nhất hái xuống từ ánh trăng. Thế nên, những viên tinh thạch mang hình dáng luôn đời gọi bằng cái tên trần tục: Đá Mặt Trăng.

rõ, chuỗi hạt tay là viên đá mặt trăng "tầm thường". Anh từng rành rọt với rằng, chuỗi ánh trăng một cái tên dành riêng cho nó - Nguyệt Ẩn Nương.

cũng vô cùng rõ ràng, đây chính là thứ mà đang tìm kiếm: Viên đá thứ sáu.

Từ Nam Phi đến Ấn Độ, từ Phá Thiên Phủ đến Nguyệt Ẩn Nương. Câu chuyện khiến ngay cả một bà chủ kinh qua trăm trận như cũng cảm thấy vô cùng trắc trở, chẳng bắt đầu kể từ .

Có lẽ, nên bắt đầu từ một con muỗi chăng?!

Loading...