CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-06-16 17:14:54
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốp!
Một con muỗi mùa thu xui xẻo mất mạng trong tay Lão Tôn. Mùa thu ở vùng núi luôn kéo dài lê thê, muỗi to hơn cả bò.
Ông lão loạng choạng bước lên sườn đồi. Vài cây đa già ôm ấp lấy sân nhỏ của ông, rải xuống mặt đất một mảng râm mát, u tĩnh.
Kèm theo tiếng "kẽo kẹt", cánh cửa gỗ mục nát đẩy . Ông khoác ánh trăng ảm đạm, ợ một tiếng no nê tựa khung cửa, chiếc hồ lô cũ kỹ buộc ngang lưng cứ thế đung đưa nhè nhẹ.
"Còn ngủ ? Tiểu Hoàng ngủ từ đời nào kìa!" Lão Tôn quệt miệng, cất giọng với thanh niên vẫn đang bận rộn bàn. Tiểu Hoàng là con gà trống mà họ nuôi, ngủ muộn dậy sớm, báo giờ cực kỳ chuẩn xác.
Chàng thanh niên hề phản ứng. Anh cứ chăm chú cầm lưỡi d.a.o mổ lướt một phiến lá dày dặn, xanh ngắt. Trong sọt rác chân chất đầy nửa thùng những mảnh lá nát vụn.
"Vũ Xương đ.á.n.h đấy." Lão Tôn chẳng ý định bước nhà, cứ tựa hẳn cửa mà lầm bầm một : "Phát s.ú.n.g nổ , cái chức Hoàng đế e là từ nay chẳng còn nữa ."
Chàng thanh niên vẫn dồn bộ tâm trí con d.a.o và chiếc lá của . Dưới ánh đèn sáng rực, khuôn mặt gió núi thổi cho thô ráp những đường nét góc cạnh, ngũ quan tuấn tú. Anh toát lên một vẻ phong trần chẳng hề liên quan gì đến tuổi tác. Cho dù chỉ cắt một mái tóc đinh nhạt nhẽo nhất, đây vẫn là một đàn ông vô cùng ưa .
"Cậu cắt tóc nữa đấy ?" Lão Tôn rầu rĩ đỉnh đầu : “Đã bảo là đừng tìm lão Vương ở đầu làng cắt tóc nữa cơ mà, lão già đó cắt trông khác gì ch.ó gặm cơ chứ. , Thiên Thiên ..."
"Tại luôn thể bóc tách trọn vẹn gân lá ?" Chàng thanh niên đột ngột ngẩng đầu lên, ngón tay vê một đường gân lá đứt đoạn: “Ông già, ông còn bí quyết gì giấu giếm truyền cho ?"
"Đừng gọi là ông già, gọi là thầy!" Lão Tôn lườm một cái: “ là chẳng lớn nhỏ gì cả."
"Chừng nào ông gọi là 'Thiên Thiên' nữa, thì mới gọi ông là thầy." Anh vứt phần gân lá hỏng sọt rác, lau tay lấy một chiếc lá mới: “Ông từng , bao giờ thể dùng con d.a.o bóc tách chỉnh bộ gân của một phiến lá, thì lúc đó mới thực sự trở thành một vị đại phu."
"Được thôi, trò Đệ Ngũ. Với tư cách là học trò duy nhất của hiện tại, thầy xin trịnh trọng trả lời : Bí quyết chỉ một." Lão Tôn giơ một ngón tay lên, vẻ đây hiểu : "Bình tâm!"
" bốc đồng." Anh liếc Lão Tôn: “Ông lôi lời bịa đặt lừa đấy !"
"Đó là vì vẫn hiểu rõ thế nào mới là sự bình tâm thực sự." Lão Tôn ngáp dài một cái: “Cậu cứ tiếp tục luyện tập , thầy ngủ đây."
Anh cúi đầu, càng thêm tập trung và tỉ mỉ luyện tập chiếc lá. Lưỡi d.a.o mỏng như cánh ve uyển chuyển lướt giữa những đường gân và thịt lá, thao tác còn tinh tế hơn cả khi vẽ một bức tranh thủy mặc.
Đến khi nào mới thể trở nên xuất sắc như thầy, vô bệnh nhân ca ngợi đây?!
Chỉ một thoáng suy nghĩ xẹt qua, con d.a.o trong tay chệch hướng, một đường gân lá đứt phựt. Lại thất bại .
Đệ Ngũ Thiên vứt con d.a.o xuống, mang theo chút cáu bỉnh bước đến cửa sổ. Cảnh sắc màn đêm bên ngoài lúc , quả đúng với câu thơ: "Minh nguyệt tùng gian chiếu, thanh tuyền thạch thượng lưu"*
*Trăng sáng rọi rặng thông, suối trong chảy đá.
Cảnh vật chân núi Lạc Anh vẫn u tĩnh và tuyệt mỹ như xưa.
Đi theo Lão Tôn học y thuật ngót nghét năm mươi năm. Lão già dắt vân du khắp bốn biển, từ chốn thành thị phồn hoa đến những ngôi làng đìu hiu hẻo lánh, nơi nào họ cũng từng nương náu. Năm nay là năm thứ năm họ định cư tại núi Lạc Anh . Dân làng quanh vùng đều quý mến họ, bởi lẽ ông lão chữa bệnh cho bao giờ lấy một đồng nào.
Cơn gió đêm se lạnh lướt qua. Anh đóng cửa sổ , nhưng ánh mắt dừng lâu chiếc gương tròn treo tường. Chiếc gương lâu lau chùi, hình phản chiếu bên trong giống như phủ lên một lớp sương mù. Anh ngẩn ngơ khuôn mặt mờ ảo của chính . Khuôn mặt , dù cho thời gian thoi đưa nhường nào, cũng sẽ chẳng hề bất kỳ sự đổi nào. Anh còn là "thanh niên" nữa, và tuổi cũng vượt xa con năm mươi.
Tất nhiên, rõ là con . buồn ở chỗ, mang cái mạng của con , mà mắc căn bệnh của con .
Nếu nhớ lầm, tỉnh dậy trong một bãi tha ma những nấm mồ vô chủ. Bị cho ồn ào đến tỉnh giấc. Có nhà hảo tâm nào đó mời đạo sĩ đến lập đàn cầu siêu cho những vong linh tại đây, tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc.
Anh choàng tỉnh khỏi giấc mộng, vươn vai một cái, vô vụn ngọc lấp lánh từ lả tả rơi xuống.
Tư duy hãy còn chậm chạp, ký ức thì trống rỗng. Anh cứ thế trong tình trạng trần như nhộng chui từ phía một nấm mồ, dọa cho những mặt ở đó một phen sợ c.h.ế.t khiếp.
Sau đó, là chuỗi ngày học hỏi và lưu lạc. Từ một kẻ tay trắng trống rỗng, học cách tiếp nhận thế giới mới mẻ .
Thật trớ trêu bao! Rõ ràng con , nhưng lạnh, đói, thương và cả ốm đau. Để kiếm tiền lót , bến tàu gió rét cắt da cắt thịt khuân vác hàng thuê. Mệt đến bã nhưng gã cai thầu vô lương tâm chơi khăm, bảo rằng ba tháng mới tiền công.
Mang theo cơn sốt hầm hập, nụ hống hách kiêu ngạo của gã cai thầu, lặng lẽ rời khỏi bến tàu, hề cãi vã loạn.
Phía lưng, bến tàu và con tàu chở hàng ngày một xa dần bỗng chốc bốc khói đen nghi ngút mà chẳng lấy một dấu hiệu báo . Giống như cháy, nhưng chẳng thấy bóng dáng nửa ngọn lửa nào. Cứ như thế, hàng bao cặp mắt chứng kiến, tất cả hóa thành tro tàn. Gã cai thầu và tất cả những công nhân kịp chạy trốn đều lăn lộn hoảng loạn mặt đất. Quần áo và da thịt bám dính kêu xèo xèo, cứ như đang ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, và nhanh chóng bỏ mạng chầu trời.
Tất cả đều khiếp đảm đến ngây dại. Sự cố đó mãi mãi một lời giải thích nào hợp lý, quan phủ chỉ ghi qua loa hai chữ "Hỏa hoạn" bản báo cáo dâng lên cho xong chuyện.
Bệnh tình của ngày một trở nặng. Dưới tầm nhòe , lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm, chẳng lấy một mục tiêu. Không tiền ăn cơm, tiền chữa bệnh, liệu thể cướp, ăn trộm lừa đảo ?
Không .
Câu trả lời của chính vô cùng rành mạch. Sâu thẳm bên trong cơ thể dường như tồn tại một ý thức mang tính bản năng cực kỳ sâu sắc, ngừng răn đe bản rằng: hành vi trộm cắp, lươn lẹo để mưu sinh là hành động hèn hạ. Thân phận của , tuyệt đối cho phép.
Thế nhưng, phận của ư? Thân phận của rốt cuộc là gì? Cho đến khoảnh khắc , vẫn chẳng thể nhớ nổi.
Chút sức tàn lực kiệt cuối cùng đưa đến một quán ăn. Người cuối cùng thấy khi ngất lịm , chính là ông lão.
Ngày đó, ông vẫn y hệt như bây giờ: mặc bộ quần áo vải và đôi giày hợp thời tiết, khuôn mặt đầy nếp nhăn, sặc sụa mùi thuốc. Chiếc hồ lô màu vàng nâu buộc ngang lưng bóng loáng như bôi mỡ.
Bát t.h.u.ố.c của ông lão nhặt cho một cái mạng. Trong khách điếm, khi ăn no uống say, ông lão đang chăm chú lật sách, : " theo ông học nghề y."
"Được thôi." Ông lão hề chớp mắt, đáp ngay tắp lự.
Mọi chuyện diễn đơn giản như đấy, trở thành học trò của Lão Tôn.
Ông lão bảo danh chính thì ngôn thuận, vẫn cần một cái tên t.ử tế.
Anh cứ ngỡ sẽ là một cái tên "tử tế" đến nhường nào. Kết quả là ông lão nhíu mày suy nghĩ nửa ngày trời, quyển sách trong tay, đập bàn một cái: "Có ! Cứ gọi là Đệ Ngũ Thiên !"
Thế mà gọi là tên !
Ông lão bảo, đến chương thứ năm, đây chính là ý trời! Hơn nữa: “Đệ Ngũ" vốn dĩ cũng là một họ kép lịch sử lâu đời, thật ý nghĩa bao!
"Tùy ông ." Anh lắc đầu, quyển sách trong tay ông lão: “Đó là sách gì thế? Có liên quan đến y thuật ?"
Ông lão gập sách , để lộ trang bìa, hề hề: "Không , đây là tiểu thuyết do Tiểu Lý nghề kể chuyện phố Dương Liễu tự đấy, tựa là 'Xuân Tam Thập Nương đại chiến Trư Bát Giới'! Hay lắm nha!"
Anh cạn lời.
Năm mươi năm, thời gian dài cũng chẳng ngắn, y thuật của ông lão học hơn phân nửa. Dùng d.a.o là khóa học cuối cùng, cũng là giai đoạn khó nhằn nhất. Thế nhưng, ông lão từng để tự khám bệnh cho ai, lúc nào cũng lấy cớ rằng đến lúc xuất sư.
Năm mươi năm trôi qua, ngoại trừ việc mặt hằn thêm vài nếp nhăn, mái tóc thưa thớt hơn phân nửa, thì ông lão cũng chẳng gì đổi đáng kể.
Anh từng hỏi rốt cuộc ông lão bao nhiêu tuổi . Ông hì hì đáp: "Một ngàn ba trăm ba mươi tuổi."
Anh tin: "Con thể sống lâu đến thế . Trừ phi ông là yêu quái."
" thuật trường sinh đấy, tin ?" Ông lão vỗ vỗ chiếc hồ lô vật bất ly , vẻ bí ẩn : "Đợi lúc nào 'ngỏm củ tỏi' , sẽ tặng chiếc hồ lô cho . Tinh hoa của y đạo, thảy đều ở trong cả."
là một lão già lời bịa đặt! Cái hồ lô rách nát , lén lút xem thử bao giờ. Bên trong ngay cả một cọng lông cũng chẳng . Phần lớn thời gian, nó chỉ dùng bình đựng nước hoặc bình rượu. Thi thoảng, ông lão còn dùng nó để đựng cả phần canh thịt ăn thừa ngoài quán mang về nữa.
Anh đưa tay day day đôi mắt đang nhức mỏi, dời ánh khỏi chiếc gương, bước bàn, hít một thật sâu cầm con d.a.o và phiến lá.
…
Trong làng xảy án mạng.
Vài gã thanh niên vạm vỡ dùng tấm ván cửa khiêng một phụ nữ đuối nước chạy thục mạng đến mặt họ.
Chẳng bao lâu , một đám khác cõng một cô gái trẻ mặt trắng bệch, môi tím ngắt, mất tri giác xông thẳng sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-28.html.]
Ai nấy đều sốt sắng gào to: "Tôn thần y, cứu mạng với!"
Đáng tiếc, ngay cả Lão Tôn cũng bó tay chịu trói. Một nhảy sông tự vẫn, một uống t.h.u.ố.c độc, đưa đến đây thì quá muộn .
Trong phòng, hai cái xác vẫn còn ấm mỗi một góc, quen của hai bên tụ tập xung quanh lóc ỉ ôi. Một gã đàn ông chừng ba mươi tuổi, tướng mạo trông cũng khá thư sinh đàng hoàng, quỳ rạp ở giữa, tự tát mặt lẩm bẩm như một kẻ điên: "Giá mà chẻ đôi thì ! Chẻ đôi thì mấy!"
Đệ Ngũ Thiên ở ngưỡng cửa, ngó hai cái, lưng bước tới bậc thềm đá trong sân, nơi ông lão đang điềm nhiên thưởng . Lúc đang là giữa trưa, mặt trời rực rỡ nhưng chẳng hề mang đến chút cảm giác ấm áp nào.
Sự tình thực hề phức tạp. Gã đàn ông lên thành phố thuê, kiếm chút tiền thì lén lút lưng vợ cả để b.a.o n.u.ô.i nhân tình. Sau khi chuyện vỡ lở, gã định chia tay với vợ, ngặt nỗi vợ lấy cái c.h.ế.t đe dọa, tuyên bố hễ chia tay thì cô sẽ tự sát, đồng thời cũng cho phép gã chính thức nạp . Gã đàn ông hết cách đành dùng dằng dây dưa suốt một hai năm trời. Giờ đây, cô nhân tình sinh lòng cam chịu, khăng khăng đòi gã cho một danh phận, thế là lặn lội từ thành phố tìm hẳn về tận làng quê. Hai đàn bà ầm ĩ lên đến mức thể nào vãn hồi .
Đến cuối cùng, vợ cả quá đỗi phẫn uất bèn gieo xuống sông; còn cô nhân tình chịu lép vế cũng uống t.h.u.ố.c độc tự tận, bỏ gã đàn ông bàng hoàng, chẳng .
"Ồn ào thật đấy." Anh xuống bên cạnh ông lão. Tiếng than vang vọng từ trong phòng mỗi lúc một đinh tai nhức óc.
Ông lão vẫn thinh, cứ nhẩn nha uống và phơi nắng.
Anh trầm ngâm một lát hỏi: "Nếu như một loại y thuật thật sự thể biến một thành hai giống hệt , ông thấy như ? Nếu như hai gã đàn ông, thì hai phụ nữ chẳng c.h.ế.t ."
"Chẳng gì. Dù chăng nữa, những kẻ giữ sự bình tâm, thì sớm muộn gì cũng rước họa thôi." Ông lão nhấp một ngụm , , đột ngột hỏi: "Cậu bóc gân lá ?"
"Chưa." Anh đáp.
"Câu hỏi của , chính xác là nguyên nhân cốt lõi khiến thể bóc tách gân lá đấy." Ông lão ranh mãnh chớp chớp mắt.
Anh chau mày, chẳng thể nghĩ thông huyền cơ ẩn chứa trong câu .
"Bây giờ nghĩ thì tương lai ắt sẽ ngày tự khắc hiểu." Ông lão lau miệng, lấy chiếc hồ lô vân vê tay: “ vẫn còn nhớ cái năm mà gặp , ở bến tàu Hải Thành xảy một t.h.ả.m kịch vô cùng kỳ dị. Con tàu chở hàng cùng với vô công nhân bến đều c.h.ế.t một cách oan uổng. Cùng là mùi khét lẹt, nhưng mùi do ngọn lửa gây phần khác biệt so với hỏa hoạn thông thường."
"Vậy ?" Một con chim hoang bay sượt qua bờ tường, ngoái đầu theo: “Cái mũi của ông cũng thính nhạy thật đấy."
"Cả cuộc đời , lượng thảo d.ư.ợ.c mà phân biệt dựa mùi hương cả vạn loại, khác biệt nhỏ đến cũng đừng hòng qua mắt ." Ông lão tiếp tục ngắm nghía chiếc hồ lô của : “Trên vẫn luôn tồn tại một thứ mùi kỳ lạ đó. Đến tận bây giờ vẫn hề tan ."
Dưới ánh nắng mặt trời, màu sắc của chiếc hồ lô càng trở nên sẫm hơn. Những vệt loang lổ trải dài hình tròn trịa đến buồn của nó, tạo thành muôn vàn hình thù thể nào lý giải.
"Ông sẽ tặng nó cho chứ?" Anh đ.á.n.h trống lảng.
"Đương nhiên ." Ông lão trả lời đầy quả quyết: “Đã bảo là chỉ cần 'ngỏm' một cái, nó sẽ thuộc về mà."
Anh bật : "Thế thì chừng nào ông mới chịu ngỏm đây, đồ lão già c.h.ế.t ?"
"E rằng, chỉ trong vòng một tháng nữa thôi." Ông lão mỉm .
Bẵng đến hoàng hôn, nhóm lóc t.h.ả.m thiết mới đốt đuốc, đưa thi hài từ từ về phía ngôi làng.
Khoảng sân nhỏ cuối cùng cũng lấy vẻ tĩnh lặng vốn .
Trong căn phòng, ông lão ngay ngắn ánh đèn, trải sẵn một xấp giấy Tuyên Thành, cầm bút lông hết trang đến trang khác.
Anh ông lão đang chép kinh văn. Từng bài "Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh" - bài kinh ngắn nhất trong kinh Phật - chép ngay ngắn, dần dần xếp chồng lên . Ông lão chép cẩn thận, nét chữ ngay hàng thẳng lối, tỉ mỉ khác gì lúc ông kê đơn t.h.u.ố.c ngày thường, chẳng hề cẩu thả dù chỉ một tấc.
Mãi cho tới đêm khuya, khi giấy cạn, mực khô, ông lão mới gọi tới, đưa cho xấp kinh văn dặn: "Đốt ."
"Nhiều thế ?" Anh buột miệng hỏi thêm một câu. Ông lão nay vẫn giữ thói quen : hễ gặp những bệnh nhân vô phương cứu chữa, đó ông luôn vì họ mà chép một bài kinh văn đem hóa.
"Chép thêm vài bản cho những đứa trẻ ở thành Vũ Xương nữa." Ông lão đưa tay dụi đôi mắt mờ sương: “Có bao nhiêu mồi lửa chiến tranh, là bấy nhiêu xác khô sương trắng."
Anh xấp kinh văn trong tay: "Thế thì nhiêu đây mà đủ ."
"Có lòng là đủ ." Ông lão trợn tròn mắt: “Hay là thực sự cho cái già mệt đến c.h.ế.t mới lòng!"
Anh nhún vai, ngoài sân.
Tro tàn từ những bài Tâm Kinh gió cuốn lên trung, bay lả tả rải rác khắp bốn phương tám hướng.
Chẳng cần bất kỳ nguồn lửa nào, vẫn khả năng "thiêu rụi" tất thảy những thứ mà đốt. Ông lão tỏng bản lĩnh , nên trong nhà nay từng tốn tiền mua lấy một bao diêm, coi như tiết kiệm.
Quay trở phòng, ông lão cuộn tròn giường ngủ say sưa, tiếng ngáy vang lên như sấm nổ.
Ròng rã năm mươi năm qua, ông vẫn luôn mang dáng vẻ như thế. Chữa bệnh cứu , ăn cơm ngủ. Không quá nhiều bi ai hoan hỉ, cũng chẳng hề điên cuồng bực tức, bình thản và điềm nhiên tựa như một hồ nước sâu tĩnh lặng.
Anh tiến gần, đắp chiếc chăn cho ông lão.
Ánh trăng ngoài cửa sổ bỗng sáng rực lên, rọi xuống cổ tay trái của . Chuỗi hạt cườm màu trắng sữa đang khẽ gợn lên thứ ánh sáng xanh lam sâu thẳm.
Anh chằm chằm chuỗi đá đến ngẩn ngơ. Ngoài ông lão , lẽ đây chính là thứ gắn bó với lâu nhất. Từ khoảnh khắc tỉnh dậy ở bãi tha ma, chuỗi đá ngự trị tay , cách nào cũng chẳng tháo . Không vì nó thít quá chặt, mà bởi cứ tháo tới nửa giây, nó lập tức xuất hiện ở vị trí cũ. Cho dù ném nó xa đến , thì cuối cùng nó vẫn hiên ngang ngự cổ tay.
Nó với , tựa như hai thứ hòa một thể.
…
Một tháng , ông lão thật sự qua đời. Ngày hôm đó chẳng lấy một tia nắng mặt trời, cái lạnh buốt giá của đầu đông chớm ùa về.
Ông lão ngay trong giấc ngủ, gương mặt thanh thản vô cùng.
Đêm đó, lúc chỉnh chăn cho ông lão vì tư thế ngủ xộc xệch, ông lão vẫn còn thức giấc một . Dưới cơn ngái ngủ nhập nhèm, ông liếc một cái, chẳng chẳng rằng, chỉ giơ một ngón tay lên, vẽ một chữ "Nhất" (一) lên trán .
Sau đó, ông lão trở , cất tiếng ngáy khò khò, và từ đó bao giờ tỉnh nữa.
Anh chôn cất ông lão gốc cây cổ thụ to nhất, già cỗi nhất sân, dựng lên một tấm bia đá thô sơ.
Trên mặt bia khắc một dòng chữ: Một ông lão đang ở đây.
Thế nhưng, ngay bên cạnh dòng chữ , còn thêm một dòng chữ bé xíu xiu chẳng nhỉnh hơn con kiến là bao: Nếu ngươi rõ dòng chữ , chứng tỏ... ngươi giẫm chân của lão già đấy! Còn mau tránh !
Đây là điều mà ông lão dặn dò từ lâu, lâu về . Rằng khi ông thác , văn bia khắc đúng như thế . Chẳng cần ca tụng công danh, cũng chẳng cần đau thương ảo não.
Dưới ánh chiều tà, gió núi và tiếng lá cây hòa tấu nên những âm thanh xào xạc. Tấm bia đá đen ngòm trông chẳng khác nào bộ quần áo mà ông lão vẫn mặc ngày thường, vô cùng mờ nhạt và khiêm nhường.
Anh trầm mặc bia mộ lâu, ánh mắt cứ lặp lặp dòng văn bia. Cuối cùng, bật .
E là chỉ như ông lão mới thể những chuyện thế . Ông lạc quan nhưng cũng thật điên rồ. Để dỗ dành những đứa trẻ sợ đắng sợ đau chịu uống t.h.u.ố.c châm cứu, ông ngần ngại lấy nhọ nồi bôi lem nhem thành mặt mèo để trêu cho lũ trẻ vui , phân tán sự chú ý của chúng. Cả một ngôi làng dịch bệnh bao phủ, liệt khu vực cách ly, chỉ chờ quan phủ lệnh là sẽ thiêu rụi . Tất thảy các đại phu đều sợ hãi tránh xa, chỉ duy nhất ông là dám lao tâm dịch.
Tất nhiên, cũng những lúc ông chẳng thể cứu sống bệnh nhân. Khi , gia quyến của c.h.ế.t vì quá đau xót mà biến ông thành nơi trút giận cũng là chuyện thường tình. Vết sẹo trán ông chính là dấu tích một nhà mất kiểm soát cầm đá ném trúng. Ấy thế mà ông chẳng hề né tránh, chỉ thốt lên một câu: "Đã cố gắng hết sức, mong gia đình nén bi thương", cứ thế ôm lấy vết thương rỉ m.á.u mà rời .
Lão già , luôn dùng thực tế để minh chứng cho sự "bình tâm" của . Thế nhưng, một con tri giác, cảm xúc, thể lúc nào cũng như cơ chứ? Thật quá khó. Ngay cả bản một kẻ vốn chẳng là là cũng tài nào nổi.
Hay lẽ, trong chuyện vẫn còn ẩn chứa bí quyết nào đó mà ông lão từng truyền cho ?! Dù chăng nữa, những chuyện mà ông lão giấu giếm còn nhiều: từ phận thực sự của , cho đến ý nghĩa của chữ "Nhất" vẽ lên trán ngay lúc lâm chung. Cho đến tận lúc ông lão mồ yên mả , cũng chỉ ông mang họ Tôn, thậm chí ngay cả họ tên đầy đủ của vị "ân sư" cũng chẳng , những chuyện khác thì càng cần bàn tới.
Đối với mà , ông lão chỉ để cho một y thuật cao siêu cùng với một chiếc hồ lô, ngoài chẳng còn bất cứ thứ gì khác.
Trở sân, thu dọn chút hành trang mỏng manh. Sau đó, cũng giống hệt như ông lão, vắt chiếc hồ lô ngang hông, khoác thùng t.h.u.ố.c lên lưng, lững thững bước khỏi cổng.
Chẳng báo cho bất kỳ ai một tiếng, chỉ cảm thấy rằng nên ngoài dạo một chút, cũng .
Bởi vì từ khoảnh khắc trở , bản , cuối cùng cũng trở thành một vị đại phu ?!