CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-06-16 17:14:55
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế giới ngoài , cũng loạn lạc chẳng kém.
Hôm nay lật đổ Hoàng đế, ngày mai kẻ lên phục bích. Ngày mốt nhảy chống đối. Đi đến bất cứ cũng thấy tiếng s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c nổ vang rền. Những đoàn biểu tình hiên ngang diễu hành lúc nào cũng đập mắt: phản đối cái , đả đảo cái . Những hàng đầu đa phần đều là những gương mặt còn trẻ. Tranh quyền đoạt vị, m.á.u chảy thành sông, vốn dĩ là cảnh tượng quen thuộc ở các thành phố. Thế nên, gì chuyện lo bệnh nhân để chữa.
Từ đến nay, tiền khám bệnh của luôn thu ở mức rẻ mạt. Đây là điều mà ông lão từng răn dạy: cứu một mạng , giá trị còn hơn cả vạn lượng vàng; tiền khám bệnh gì đó, chỉ cần đủ ba bữa no bụng mỗi ngày là .
Những quen đều gọi là Bác sĩ Đệ Ngũ. Nhiều khen họ tên của thật thú vị, vài đứa trẻ tinh nghịch còn lân la đến hỏi: chị của tên là Đệ Nhất, Đệ Nhị, Đệ Tam, Đệ Tứ . Khi đó, luôn nghiêm túc đáp lời: " chị em, lúc nào cũng chỉ một ."
Quả thực, mãi mãi bao giờ sánh kịp sự hài hước của ông lão.
Thời cuộc hề vì thời gian thoi đưa mà trở nên yên ả, trái ngày một nhiễu nhương hơn. Khói lửa nổi lên khắp nơi, quần hùng tranh bá. Kẻ nào cũng khao khát cắt lấy miếng thịt béo bở nhất mảnh đất , mặc kệ cái giá trả là mạng nhiều đến nhường nào.
Y thuật của hiện tại đủ để vứt đám lang băm phía cách một quãng đường xa, cho dù đến tận bây giờ vẫn thể bóc tách trọn vẹn gân của một chiếc lá.
Ông lão từng bảo, hễ một ngày thành công, thì một ngày đó thể xuất sư. Lời chắc chỉ là trêu chọc mà thôi. Cứ những giành từ cõi c.h.ế.t mà xem, ai muôn vàn cảm tạ, ai một tiếng gọi "Thần y" hai tiếng cũng gọi "Thần y"?
Chiếc hồ lô bên hông, giờ đây trở thành đại diện cho tấm lòng treo hồ lô hành y cứu . Anh ngắm nghía chiếc hồ lô bao nhiêu . Nó rốt cuộc vẫn chỉ là một cái hồ lô, chẳng mảy may chút liên quan nào đến "tinh hoa của y đạo". Ông lão ăn ốc mò !
Cô độc dạo bước nhân gian suốt mấy mươi năm, dần cảm thấy chán ghét những tiếng s.ú.n.g đạn bao giờ dứt. Chán ghét việc lúc nào cũng lúi húi giữa một đống m.á.u me be bét để gắp những mảnh đạn to nhỏ khỏi cơ thể khác. Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g xộc mũi khiến ho khan ngừng. Ngay cả sự ơn của bệnh nhân, cũng còn mang cho niềm hân hoan như thuở ban đầu nữa.
Thế là, thu dọn hành trang rời . Lần , đến một nơi xa xôi hơn.
Ở bờ bên của đại dương, con cũng đổi cả hình hài: da dẻ trắng trẻo, mái tóc vàng óng, thậm chí ngay cả đôi mắt cũng mang màu xanh biếc.
Không ông lão từng đặt chân đến một nơi như thế bao giờ . cho dù tới, thì những tháng ngày chỉ cà phê mà vắng bóng rượu đế cháy cổ, chắc chắn cũng sẽ khó khăn để vượt qua.
Gương mặt của chẳng hề biến đổi, thứ đổi duy nhất chỉ là mái tóc và bộ trang phục. Không còn lão Vương ở đầu làng, cũng chẳng bao giờ cắt tóc húi cua nữa. Mái tóc cứ thế tự do mọc , hễ dài quá vai là cầm kéo cắt ngắn bừa . Chính vì mà cái đầu của lúc nào cũng trông y hệt một con nhím bù xù xơ xác.
Ở thành phố mang tên London , chuộng Đường trang áo xẻ tà. Đàn ông đường đều khoác lên những bộ vest phẳng lì và giày da sáng bóng. Thậm chí bác sĩ, cũng cần đến một thứ giấy tờ gọi là "Giấy phép hành nghề y".
Anh thì chẳng cần mấy thứ đó. Anh chỉ cần một nơi thể ăn, ngủ, và đủ rộng để kê một chiếc bàn dài, như là đủ .
Bà Lý, chủ tiệm tạp hóa ở góc phố, nhường căn phòng gác cho ở mà chẳng lấy một đồng tiền thuê nào. Trở năm , bà Lý đường về thăm quê trở tình cờ chung một chuyến tàu vượt đại dương với . Chẳng may mắc căn bệnh thương hàn nghiêm trọng, bà suýt chút nữa đám tàu coi là mầm bệnh mà ném thẳng xuống biển mồi cho cá. Gã bác sĩ Tây tàu vốn dĩ chẳng thèm coi trọng tính mạng của một thường dân gốc Hoa. Chính là giành bà Lý đang thoi thóp từ tay đám dã man vô tri , ròng rã suốt ba ngày trời mới lôi bà thoát khỏi lưỡi hái của t.ử thần.
Ân tình cứu mạng, nếu chỉ đền đáp bằng một chỗ che mưa che nắng, bà Lý cảm thấy vô cùng áy náy. Mặc dù tiệm tạp hóa của hai vợ chồng chẳng kiếm là bao, nhưng bà vẫn cố gắng trả cho Đệ Ngũ Thiên thêm thù lao. tất thảy đều khước từ.
Anh : "Có một nơi để nương tựa, một ngày ba bữa cơm no, thế là quá đủ ."
Từ đó trở , nghiễm nhiên trở thành một vị "bác sĩ" giấy phép hành nghề, sống lặng lẽ gác xép của tiệm tạp hóa. Những tìm đến đa phần đều là đồng hương, và nhiều trong đó là do bà Lý dắt tới. Thu trong vòng tròn nhỏ bé , vẫn là "Bác sĩ Đệ Ngũ", vẫn luôn là "Thần y" trong mắt .
Chiếc hồ lô năm nào treo ngay cạnh cửa sổ. Nó vẻ chán nản, thông qua lớp kính mờ sương mà đưa mắt ngắm cảnh vật bên ngoài.
Nếu như cái buổi chiều mưa bụi lất phất , bà Lý dẫn theo phụ nữ trẻ trung, xinh đến mặt ... Có lẽ, tất cả những câu chuyện về , chẳng bao giờ xảy .
…
"Hạ sốt !"
Trong căn phòng lộng lẫy và thoải mái, phu nhân Carter trẻ tuổi đưa tay sờ trán cô con gái đầy ba tuổi. Cô liếc nhiệt kế mừng rỡ với Đệ Ngũ Thiên.
"Ừm. Vậy là ." Anh dọn dẹp hộp t.h.u.ố.c đưa cho cô một gói bột nhỏ: “Pha với nước ấm cho con bé uống. Sau ba ngày nữa sẽ còn đáng ngại."
"Tại ?" Người nhận lấy gói thuốc, đôi mắt xanh biếc đàn ông ngoại quốc ăn mặc giản dị với vẻ khó tin: “Cha và các đồng nghiệp của ông dùng đủ cách mà vẫn thể Loria hạ sốt."
"Bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh thì đương nhiên là vô dụng thôi." Anh đeo hộp t.h.u.ố.c lên vai.
"Xin đợi một chút." Cô lấy từ tủ đầu giường một xấp tiền dày cộp dúi tay : “Cảm ơn . Bà Lee quả thực hề dối, đúng là một vị bác sĩ vô cùng xuất sắc."
Anh chỉ rút hai tờ trong xấp tiền đó, gấp gọn cất túi áo, còn thì đặt hết lên bàn: "Cáo từ."
lúc , cánh cửa phòng đột nhiên đẩy mạnh một cách thô bạo. Hai đàn ông Anh, một già một trẻ, lao . Gã thanh niên bước tới nắm chặt lấy cổ tay phu nhân Carter gầm lên: "Cô điên ?! Lại tìm cái hạng đến chữa bệnh cho con gái chúng ? Lạy Chúa, nếu Robert đến phòng khám báo cho kịp thời, thực sự ngờ cô thể ngu ngốc đến mức !"
Người đàn ông lớn tuổi đ.á.n.h giá Đệ Ngũ Thiên một lượt cau mày: "Annie, con thể sẽ hại c.h.ế.t Loria ?"
Đệ Ngũ Thiên chẳng buồn liếc hai gã đàn ông đó lấy một cái, dứt khoát lưng bước .
"Đứng !" Gã thanh niên buông phu nhân Carter , lao nhanh lên chắn mặt : “ là cha của Loria, đồng thời cũng là viện phó của bệnh viện Greelin. Bây giờ thể để . Nếu con gái xảy mệnh hệ gì vì , sẽ chịu trách nhiệm!"
"Thưa ngài Charles Carter, cùng với cha đáng kính của .” phu nhân Carter lạnh lùng lên tiếng: “tại hai kiểm tra Loria , hẵng quyết định xem nên vô lễ với vị bác sĩ mà mời đến ?"
Ông cụ sững , lúc mới bừng tỉnh khỏi cơn thịnh nộ, vội bước tới kiểm tra cô cháu gái đang ngủ say. Chẳng mấy chốc, ông khẽ há hốc miệng, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Hạ sốt ... mạch đập và nhịp tim đều bình thường." Ông cụ ngẩng đầu lên, dùng giọng điệu ngạc nhiên xen lẫn chút cam lòng với gã đàn ông tên Charles: “Loria nữa ."
Charles vẫn tin, cho đến khi đích kiểm tra cho con gái xong, mới ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, chẳng gì.
"Xin vì khiến chịu sự đối xử thô lỗ như ." Phu nhân Carter bước đến mặt Đệ Ngũ Thiên, chân thành lên tiếng xin .
Đệ Ngũ Thiên phẩy tay, đó sải bước khỏi phòng.
"Gã Trung Quốc đó là ai?" Charles lấy tinh thần, sang hỏi vợ.
Phu nhân Carter khẽ khẩy: "Anh nên hỏi tên Robert trung thành tận tâm của . Sở trường lớn nhất của chẳng là giám sát nhất cử nhất động của ?!"
"Cô..." Charles thẹn quá hóa giận.
"Đây là đồ để ?" Ông cụ cầm gói t.h.u.ố.c bột của Đệ Ngũ Thiên lên, đưa lên mũi ngửi thử với Charles: “Mang về bệnh viện xét nghiệm xem thành phần là gì."
Từ đầu đến cuối, ngoại trừ phu nhân Carter, trọng tâm của những khác chẳng đặt Loria.
Trước khi rời khỏi phòng, Charles hạ giọng dặn dò vợ: "Bữa tiệc từ thiện tối nay, cô cùng . Những tham dự tiệc đều là những nhân vật kiệt xuất trong giới y khoa, còn cả vài vị là thành viên cấp cao của Hiệp hội Y khoa Hoàng gia. Cô liệu mà khôn hồn cư xử cho khéo, cùng tiếp khách."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-29.html.]
Cánh cửa phòng đóng sầm "rầm" một tiếng. Phu nhân Carter xuống mép giường với khuôn mặt vô cảm, khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái. Tấm gương bàn trang điểm phản chiếu dung nhan phần tiều tụy nhưng vẫn giữ nét thanh tú của cô.
Annie Stewart mới thực sự là tên thật của cô, và gia tộc Stewart từng là một thế lực rực rỡ nhất trong thành phố . Bắt đầu từ đời cụ cố của cô, thế hệ nào cũng là những vị bác sĩ vĩ đại, cao cả, chuyên hành nghề cứu . Đến thế hệ của cha cô, ông còn trở thành viện trưởng của bệnh viện Greelin danh tiếng nhất. Bản Annie cũng từng là một nữ sinh ưu tú hiếm hoi của trường y. Chỉ tiếc là kịp thành việc học thì vội vàng gả cho Charles, trở thành phu nhân Carter trẻ tuổi. Nguyên nhân đơn giản, nhưng cũng đầy chua chát: chẳng ai rằng cha với nghề nghiệp hào nhoáng là một kẻ nghiện cờ b.ạ.c đến mức bệnh hoạn. Sòng bạc ngầm nuốt chửng hơn nửa gia sản của nhà Stewart. Nếu nhờ cuộc hôn nhân với nhà Carter, gia tộc Stewart lẽ tuyên bố phá sản từ lâu. Còn gia đình Carter, tuy lên nhờ nghề buôn gỗ, giàu nứt đố đổ vách nhưng bao giờ giới thượng lưu thừa nhận. Nay nhà họ một đứa con trai học ngành y, những lấy con gái của một danh y, mà còn chễm chệ lên ghế viện phó bệnh viện Greelin. Nhà Carter cuối cùng cũng cảm giác hãnh diện ngẩng cao đầu.
Một bên danh tiền, một bên tiền danh, lấy sở trường bù sở đoản, đôi bên đều tự hiểu ngầm với . Annie vẫn còn nhớ, chính trong sự van xin nước mắt ngắn nước mắt dài của cha già, cô mới buộc gật đầu đồng ý gả cho đàn ông mà cô mới chỉ qua đúng một tấm ảnh.
Ba năm trôi qua, sự nghiệp của Charles ngày càng thuận buồm xuôi gió. Thậm chí cả Hiệp hội Y khoa Hoàng gia, tổ chức uy quyền nhất cả nước và là thước đo giá trị của các bác sĩ cũng điền tên danh sách ứng cử viên cho vòng bầu chọn thành viên mới.
Annie khẽ thở dài. Cô dậy, lấy một chiếc hộp gỗ từ góc tủ quần áo xuống bên bệ cửa sổ. Ánh chiều tà chiếu rọi chiếc hộp đang mở, hắt lên một con d.a.o mổ mỏng manh nhưng vẫn sáng bóng và sắc lẹm.
Đây là món quà lưu niệm duy nhất mà cô mang về từ trường học. Ước mơ của cô luôn là trở thành một bác sĩ giỏi. Thế nhưng, ước mơ cuối cùng chỉ là một giấc mộng hão huyền. Phu nhân Carter của hiện tại chỉ là một món đồ trang sức bên cạnh ngài Carter, một công cụ để sinh con đẻ cái. Hắn cần cô bất cứ việc gì, chỉ cần cô lúc nào cũng phối hợp ăn ý, diễn trọn vai một cặp vợ chồng ân ái mặt ngoài, giúp củng cố thêm hình ảnh đẽ công chúng là đủ .
Cô cầm con d.a.o mổ lạnh ngắt lên, thử khua khoắng vài đường trong khí, nhưng cuối cùng vẫn ngậm ngùi cất nó trở trong hộp gỗ.
…
Kể từ đó, phu nhân Carter trở thành khách quen của tiệm tạp hóa nhà bà Lee. Mỗi đến, cô đều đội mũ lưỡi trai, mặc âu phục và giày da. Mái tóc dài óng ả màu vàng kim búi cẩn thận giấu nhẹm vành mũ. Thoáng qua, cô trông hệt như một thiếu niên tuấn tú.
Mục đích duy nhất khi cô đến đây là để lẽo đẽo theo Đệ Ngũ Thiên, hỏi han đủ thứ đời giống hệt một học trò ham học hỏi. Cô hỏi, cầm theo một cuốn sổ nhỏ để ghi chép. Thậm chí cả sơ đồ huyệt đạo cơ thể cũng cô cẩn thận vẽ . Những thuật y khoa kỳ diệu đến từ quốc gia xa xôi thường xuyên khiến cô trầm trồ kinh ngạc.
Đối với "cô học trò" đột nhiên xuất hiện , Đệ Ngũ Thiên ghét, nhưng cũng chẳng đặc biệt thích. Chỉ cần cô hỏi, sẽ trả lời cặn kẽ từng li từng tí: từ cách phân biệt thảo dược, cho đến cách kê đơn bắt mạch cho đúng bệnh. Tóm , những bản lĩnh mà sư phụ truyền , đều thành thật dạy hết cho cô. Ngược , những kiến thức cô học ở trường y cũng là những thứ mà Đệ Ngũ Thiên từng tiếp xúc bao giờ. Dù chỉ là một sinh viên y khoa bỏ học giữa chừng, cô vẫn vui vẻ truyền đạt hiểu của cho .
Ròng rã suốt mấy tháng trời, những cuộc trò chuyện giữa họ luôn chỉ xoay quanh chủ đề y thuật. Thế nhưng, những màn đối đáp qua , cùng trao đổi nghiên cứu đó chẳng hề tẻ nhạt chút nào. Có một , phụ nữ còn mang theo một chiếc máy ảnh cồng kềnh, nhất quyết đòi chụp ảnh lưu niệm cùng . Anh cản nổi cô, đành kề vai chụp ảnh, nhưng khi đối diện với ống kính, cứ ngượng ngùng mãi mà chẳng nặn một nụ .
Mãi đến , nếu lúc nào đó cô bặt tăm vài tuần liền đến, Đệ Ngũ Thiên bỗng nhận bản sẽ bất giác hướng ánh mắt ngóng ngoài cửa sổ.
Người phụ nữ tâm đầu ý hợp dường như trở thành một thói quen trong cuộc sống bình yên của . Anh quen với dáng vẻ cặm cụi ghi chép và chăm chú lắng của cô; quen với cái điệu bộ nhét thảo d.ư.ợ.c miệng cố nhịn mùi vị kỳ quái mà nhai nhai nuốt nuốt; quen với cả tiếng giày da lộc cộc bước lên những bậc cầu thang gỗ.
Có một điều dám khẳng định: tiệm tạp hóa chính là nơi lưu lâu nhất kể từ khi rời khỏi ngọn núi Lạc Anh.
Mùa đông ở nơi ẩm ướt lạnh lẽo. Sương mù ban ngày cứ cứng đầu cứng cổ bao phủ lấy ngóc ngách.
Hôm nay là ngày lễ Giáng sinh của phương Tây. Ấy mà, cô đang chồm hổm tầng lầu của tiệm tạp hóa, kề vai sát cánh cùng Đệ Ngũ Thiên. Hai thẫn thờ dán mắt chiếc lò lửa nhỏ mặt đất. Phía lò đun là một ấm sắc thuốc, thứ nước t.h.u.ố.c màu nâu đang sôi lục bục, sủi bọt, tỏa một mùi t.h.u.ố.c Bắc nồng nặc nhưng xen lẫn hương thơm thanh mát, lan tỏa khắp căn phòng.
Thứ t.h.u.ố.c trị cảm mạo đặc hiệu do tự tay bào chế chính là món đồ tuyệt vời nhất trong mùa đông giá rét : rẻ hiệu nghiệm, là vị cứu tinh yêu thích nhất của những nghèo.
"Cô đeo cái thứ đó mà thấy tối ?" Anh hỏi nhưng chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Từ lúc bước đến giờ, sống mũi cô lúc nào cũng chễm chệ một cặp kính râm trông vô cùng lạc quẻ.
"Dạo ngủ ngon giấc nên mắt khó chịu, tiện gió gặp ánh sáng mạnh." Cô trả lời qua loa, tay đưa lên chỉnh chiếc kính râm theo phản xạ cố ý đ.á.n.h trống lảng: “Tiếng Anh của dạo lên nhiều đấy. Xem bà Lee là một giáo viên giỏi ha."
Khóe mắt vô tình liếc qua cổ tay cô. Một vết bầm tím rõ mồn một đập mắt.
Nhân lúc cô để ý, đột ngột vung tay với tốc độ cực nhanh, tháo phăng chiếc kính râm xuống lập tức cau mày .
Cô giật ngoảnh mặt theo bản năng, nhưng quá muộn. Con mắt trái đỏ ngầu vì xung huyết cùng hốc mắt bầm dập bại lộ, chẳng thể nào che giấu thêm nữa.
"Chồng cô đ.á.n.h ?" Anh nhạt giọng hỏi.
Cô c.ắ.n chặt môi, im lặng hồi lâu mới cất lời: "Hắn Ấn Độ cùng , đến một vùng nông thôn nghèo nàn và ngập tràn dịch bệnh nhất."
Anh đầu cô: "Ấn Độ?"
"Hắn lúc nào cũng đau đáu khao khát gia nhập Hiệp hội Y khoa Hoàng gia, nhưng để trở thành hội viên chính thức của tổ chức , lai lịch của vẫn đủ độ hào nhoáng." Cô chằm chằm nồi t.h.u.ố.c đang sôi lò: “Những trong hiệp hội đó, thì sách lập ngôn, thì chữa khỏi những căn bệnh nan y hiếm gặp, kẻ từng đẩy lùi một đợt dịch bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng. Nói tóm , bọn họ đều là những ' hùng' từng ' sinh tử' vì sự an nguy của nhân loại. Charles thể trưng những 'chiến tích' lẫy lừng như thế, nên khi nâng lên đặt xuống chán chê, nhắm trúng một ngôi làng ở Ấn Độ, nơi quanh năm luôn trong tình trạng thiếu thốn t.h.u.ố.c men và bác sĩ."
"Phát t.h.u.ố.c chữa bệnh miễn phí ?" Anh mỉm nhẹ.
"Chỉ là trò mua danh chuộc tiếng thôi." Cô gằn.
"Loria vẫn chứ?" Anh hỏi chuyển chủ đề.
Cô lắc đầu, ánh lửa từ lò sưởi hắt lên nhảy múa trong đôi mắt xanh biếc bi thương: "Ba ngày , Charles sai thuộc hạ và v.ú em đưa Loria sang Ấn Độ . liều mạng giành con bé, nhưng sức yếu thế cô nên gì . Hắn , dù lên trời xuống đất, vẫn mãi là tài sản riêng của . Hắn ở , ở đó."
"Ồ." Anh khẽ gật đầu, xoay tới tủ t.h.u.ố.c lấy một hộp t.h.u.ố.c mỡ đưa cho cô: “Loại t.h.u.ố.c trị bầm tiêu sưng hiệu quả đấy."
Cô đón lấy hộp t.h.u.ố.c với vẻ mặt chất chứa bao cảm xúc ngổn ngang, khẽ khàng một tiếng cảm ơn.
Anh bước tới dập tắt bếp lửa, điềm nhiên : "Vậy chúc cô thượng lộ bình an."
Căn phòng chìm tĩnh lặng.
"Thứ ... là gì ?" Cô chợt chỉ tay về phía chiếc hồ lô treo bên cửa sổ.
"Không gì , chỉ là một món đồ chơi nhỏ do sư phụ tặng thôi. Các đại phu ở Trung Quốc thời xưa thích đựng t.h.u.ố.c viên trong đó."
"Thế chuỗi đá đeo tay cũng là sư phụ tặng ?" Cô thu ánh về, ánh mắt trượt xuống cổ tay . Ánh sáng càng u tối bao nhiêu, vầng sáng phát từ chuỗi đá càng rõ nét bấy nhiêu.
"Không ." Anh lắc đầu.
"Là một cô gái tặng chứ gì." Cô bỗng mỉm trêu chọc.
Anh thật thà đáp lời: " ."
"Đệ Ngũ Thiên .” cô bỗng gọi đầy đủ tên : “Anh đến Ấn Độ ?"
Anh lưng về phía cô, thoáng ngẩn trong giây lát lắc đầu: " cũng nữa."
Hai thêm lời nào nữa. Ngoài cửa sổ, văng vẳng vọng tiếng hát Thánh ca trong vắt, ngân vang và xa xăm.