CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:08:40
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôn Thạch Vưu tồi tàn và ảm đạm hơn tưởng tượng, cũng thấy những ngôi nhà thấp lè tè, cũ nát, như thể nơi đang sống chậm hơn thế giới bên ngoài vài thế kỷ.
Xe dừng bánh, mấy cả nam lẫn nữ liền ùa tới. Dưới ánh hoàng hôn, ai nấy đều lộ vẻ lo lắng, ít nhất là tỏ lo lắng, thấy bác Tống là vây lấy hỏi han rối rít.
thoáng bác Tống : "Mời , là cao tay ấn lắm, yên tâm , chắc chắn sẽ tìm Tiểu Lư về."
Cao tay ấn?!
"Cô gái, cô mau về , của cô chắc lên thành phố lớn mới mua." Bác Tống đầu với đang đầu xe, cuối cùng còn cúi chào một cái.
khổ nỗi đang đói, ai bảo ngửi thấy mùi cơm chiều thơm phức cơ chứ! Chưa kịp để khéo léo bày tỏ nguyện vọng xin miếng cơm ăn, bác Tống lưng bỏ .
Lúc , thanh niên văn nghệ cuối đoàn lướt qua , mắt thẳng, buông một câu: "Đá của cô nóng lên ."
Giọng điệu, tư thái cứ như là khí, hoặc là mù.
, đá của ? giấu hòn đá nở hoa cực kỳ kín đáo trong cái túi vải ghế lái, ngoài thể ai .
rảo bước về xe, chạm cái túi vải thấy - cái túi nóng thật, cứ như đang ủ chậu than hồng.
Vội vàng dốc hòn đá , thứ rơi tay là một khối ánh sáng xanh nhàn nhạt, hòn đá vàng lọt thỏm bên trong như hạt quả trôi nổi. Nhìn kỹ thì nguồn sáng phát từ chính chữ "BẮC" , từng nét chữ hóa thành những tia sáng rực rỡ, nhưng mờ dần . Vài giây , ánh xanh biến mất, đá trở về nguyên dạng, chỉ chữ "BẮC" là còn nữa.
Thế là ? Lại đúng lúc đến thôn Thạch Vưu ...
bỏ đá túi vải, qua kính chắn gió, thấy bóng lưng thanh niên xa dần. Túi vải giấu kỹ như thế, thấu quang, trừ phi lén trộm lúc để ý. suốt dọc đường cơ hội đó.
Chẳng lẽ cái gọi là "cao tay ấn", chính là khả năng xuyên thấu? Một đám quê mùa, cộng thêm một "cao nhân", và cả cái thứ vai bác Tống nữa... Phải, phát hiện từ sớm, vai bác Tống một thứ "thú vị".
tưng tưng cái túi vải tay, tai tiếng nước chảy ngày một rõ, mỉm , trong lòng tính toán.
Ra thùng xe lấy vài món đồ, nghênh ngang thôn.
Nơi , yêu khí ngút trời.
…
Thấy mời mà đến, bác Tống chẳng vui vẻ gì, nhưng vợ bác trái ngược. Vừa xin miếng cơm nóng, tiện thể chào hàng lá cho bà con trong thôn, bà liền gật đầu đồng ý, nhiệt tình hết sảy, còn mắng bác Tống điều, dám thất lễ với ân nhân giúp .
Bác Tống vợ, , bất lực bỏ ngoài.
Thế là giữ "khách quý". Bác Tống là trưởng thôn, vợ bác chủ, sắp xếp cho ăn cơm tối ở nhà bác, còn bảo đ.á.n.h xe đỗ ở bãi đất trống cửa nhà.
Người trong thôn chắc thấy cái xe nào như thế bao giờ, xúm chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.
Thú thật quen việc cả đám vây xem lúc ăn cơm, nhưng họ cứ chằm chằm đầy thích thú.
Người chạy đến nhà bác Tống xem náo nhiệt là mấy bà cô, bà thím, ghế sát sạt , c.ắ.n hạt dưa tán gẫu với thím Tống, soi mói tướng ăn của , hỏi tên gì, ở đến, , càng hỏi càng soi mói đời tư.
trả lời xã giao vài câu hỏi thím Tống bên cạnh: "Bác trai về hả thím? Hôm nay bận rộn quá nhỉ."
"Ngày nào chả bận." Thím Tống than vãn: “Cả thôn đều bận, nung hết bát đĩa cốc chén, trâu bò lợn gà, thức khuya dậy sớm mà chẳng thấy tiền ." Nói , ánh mắt đục của bà rơi cổ tay trái của , nơi đeo mấy chiếc vòng vàng trơn thanh mảnh, là Ngao Sí tặng cách đây lâu, bảo là vòng bình an, đeo nhiều một chút cho .
"Bình an khỏe mạnh là , tiền đủ tiêu là ạ." trừ.
"Hừ!" Một cô gái da ngăm đen, dáng thô kệch, mặc cái áo phao dính đầy dầu mỡ đó chằm chằm , ánh mắt đủ để nghẹn miếng sườn rán: “Cô tướng mạo , dáng vóc ngon, thiếu cái ăn cái mặc, tiền tiêu rủng rỉnh thì mới nhẹ tênh như thế . Người ở đây khổ, đừng tiền, đến cái bình an khỏe mạnh cầu còn !"
Trước khi ăn, cởi áo khoác đen bên ngoài, bên trong chỉ mặc một chiếc sườn xám dài. Chất vải mượt như mỡ đông, thêu hoa sen, ánh sáng lưu chuyển, màu nước long lanh, đường cắt may thêu thùa là xảo đoạt thiên công.
Đừng tưởng chiếc sườn xám chỉ để cảnh, nó lai lịch lớn lắm đấy. Không các bạn còn nhớ Ô Y - thợ may nhất thiên hạ ? Năm đó, bà con xa của tìm đến chỗ đón hai vợ chồng yến yêu về quê, khi , chị vợ yến yêu tặng bộ sườn xám để cảm ơn. Chị bảo vải vật phàm, tuy thần kỳ bằng gấm dệt trăng nhưng cũng dệt từ tơ tằm Lưu Ly Tiên núi tiên ngoài biển, mặc đông lạnh, hạ nóng, nhẹ, bền, khó hỏng. Kỳ diệu nhất là nó sẽ đổi kích thước theo mặc, luôn vặn sát . Ý là bụng to lên thì mặc vẫn vô tư, đúng là trang phục cần thiết cho nhà.
Dĩ nhiên yêu cái váy ngay từ cái đầu tiên, và cũng sự tinh tế, lộng lẫy của nó sẽ thu hút ánh của hầu hết phụ nữ.
"Không lạnh , xe, điều hòa." ợ một cái rõ to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-3.html.]
Sau đó là hàng loạt câu hỏi tới tấp từ các bà các cô, nào là kết hôn , chồng gì, càng hỏi càng soi.
Qua loa một hồi, cô gái da đen bĩu môi, kể lể một tràng chuyện kỳ quái như đổ hạt đậu khỏi ống tre. Chuyện là góa phụ họ Phùng trong thôn Thạch Vưu, khó khăn lắm mới nuôi con trai tên cúng cơm là Tiểu Lư khôn lớn, còn thi đỗ đại học ở Bắc Kinh, là con chim phượng hoàng bay khỏi núi, là niềm tự hào một của cả thôn. Nào ngờ Tiểu Lư về nghỉ đông, mấy hôm tự nhiên mất tích, tìm khắp nơi thấy, báo cảnh sát cũng chẳng tin tức gì.
Lạ ở chỗ, mấy ngày đó, đêm nào góa phụ Phùng cũng mơ thấy con trai cầu Thạch Vưu , bảo sông lạnh lắm về nhà, liền bảy ngày giấc mơ y hệt . Góa phụ Phùng lo đến phát điên, kể chuyện với trưởng thôn, bàn bạc quyết định tìm một cao nhân về xem .
Cô gái da đen mồm mép tép nhảy, càng càng hăng: " bảo nhà bà Phùng thế nào cũng chuyện mà, bảo bà cúng cho bà Thạch Vưu thì bà tiếc tiền giữ học phí cho con, chọc giận bà Thạch Vưu chứ gì, thế nên bà mới bắt thằng Tiểu Lư đấy! Giờ thì sáng mắt ! Còn trông mong con trai đón lên thành phố hưởng phúc nữa cơ..."
"Cô tích đức cái mồm , đừng bậy!" Thím Tống ngắt lời: “ với Ngọc Thanh chơi với từ bé, hơn chị em ruột, con nó cũng như con , đứa nào còn lôi chuyện nó đàm tiếu, tha ! Đừng để khách cho!"
Lời dứt, một gã đàn ông béo tròn tầm hai mươi tuổi từ nhà trong nhảy xổ , tay kéo quần, miệng ú ớ gào với thím Tống: "Mẹ... quần... đái!"
"Ôi giời ơi tổ tông, đái quần !" Thím Tống vội vàng lôi gã trong, một lúc mới cầm cái quần bẩn , ngượng ngùng bảo : "Con trai đấy, hồi bé va đầu."
"Va đầu gì chứ, thằng ngốc bẩm sinh thì ." Cô gái da đen nhân lúc thím Tống chỗ khác liền khẩy: “Ai bảo nhà đấy ghen tị với cái ghế trưởng thôn, chọc tức ông lão Hà đến c.h.ế.t. Quả báo nhãn tiền đấy. Làm trưởng thôn thì ."
Mọi mặt đều ngầm hiểu, vẻ mặt hả hê.
thèm ý kiến, chỉ thoáng qua vai của họ lẳng lặng ăn cơm.
Rất nhanh đó, thím Tống từ bếp , hỏi ăn no , bưng một bát canh nóng hổi đặt lên bàn. Bát canh kịp đặt xuống thì cửa bước .
Một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi, da trắng mịn như bát canh mặt , bộ đồ công nhân màu xanh đậm rộng thùng thình như nuốt chửng . Ngũ quan tinh xảo, chẳng giống miền núi dầm mưa dãi nắng chút nào, trông như công t.ử bột sa cơ lỡ vận lưu lạc đến đây. Chỉ tiếc là mắt một vết bớt màu đỏ son, hình thù như năm ngón tay cố tình che khuất tầm . Một thiếu niên tuấn tú, bạch ngọc tì, quả là đáng tiếc.
Tuy nhiên, thứ thấy chỉ thế, lưng dường như còn "dán" thêm một cái bóng mờ mờ ảo ảo.
"Thím Tống, cho cháu mượn ít đương quy, nhà cháu hết, đang cần sắc t.h.u.ố.c cho cháu." Giọng thiếu niên trong trẻo, chào hỏi nhiệt tình.
"Ồ, Xuân Lô đấy , đợi tí thím lấy cho ngay." Thím Tống vội nhà trong, bốc một nắm đương quy nồng nặc mùi t.h.u.ố.c đưa cho .
"Cảm ơn thím, hôm nào cháu trả." Cậu thiếu niên tên Xuân Lô vui vẻ đón lấy, bỗng hít hít mũi, : "Mùi thơm quá."
Cả phòng đầy , chỉ ngửi thấy mùi hũ "Phù Sinh" nhỏ xíu mang theo.
hứng thú : "Cậu thích uống ?"
"Anh cháu thích." Xuân Lô quan sát : “Chị là..."
" tình cờ là bán ." chỉ cửa: “Thấy cái xe ? Đó là tiệm của ."
"Chị cho cháu xin một ít mang về cho cháu nếm thử ?" Cậu nghiêm túc hỏi: “Nếu thích, cháu sẽ tìm chị mua."
: "Nếm thử thì vấn đề gì, nhưng do chính tay pha mới dậy hết hương vị. Tất nhiên, nếu chịu mua, sẽ dạy bí quyết pha loại . mà, của ai cũng bán, xem tâm trạng, xem duyên phận."
Xuân Lô khẽ nhíu mày: "Chưa thấy ăn nào như chị, tiền cũng kiếm ? Nhỡ cháu nhất định mua thì ?"
"Ở chỗ , chuyện gì là 'nhất định' cả, bán, gì ?" cố tình chọc tức , thấy là trêu chọc, cái tật khó bỏ, đằng nào Ngao Sí cũng ở đây.
"Nếu khác thứ chị mà , chị sẽ thế nào?" Xuân Lô hỏi ngược .
lau miệng, đáp: "Sở hữu thứ , chứng tỏ đó lợi hại."
Xuân Lô chớp mắt, đôi môi đỏ mọng như nụ hoa nhếch lên: "Ra cửa về hướng Bắc, thấy cây hòe lớn, bên cạnh là nhà cháu. Rảnh chị ghé qua pha cho cháu chén , ngon dở, bán , lúc đó hẵng ."
"Chậc chậc, chuyện thưởng tao nhã thế , cả thôn chắc chỉ nhà Xuân Lô là hứng thú." Thím Tống theo bóng lưng Xuân Lô, sang với : “Cô đến đúng chỗ đấy, chúng suýt quên mất trai thằng Xuân Lô là một kỳ quặc, cái gì cũng thích chỉ mê uống , tàn tật. Tội nghiệp thằng bé Xuân Lô chăm sóc bao năm nay, việc lớn việc nhỏ trong nhà một tay nó lo liệu, trai ăn gì uống gì nó đều tìm cách kiếm về bằng ." Bà thở dài, ngại ngùng bảo : "Đoán là đồ cô bán rẻ, nhưng nếu thằng bé mua thật, cô nể mặt già bớt cho nó chút đỉnh ?"
Một câu chuyện đơn giản, lập tức vẽ bức tranh em tình thâm, tình làng nghĩa xóm . khuôn mặt thật thà của thím Tống, đáp: "Cháu , nể tình thím và bác Tống cho bữa cơm ngon , cháu cũng báo đáp chứ."
Được nể mặt, thím Tống vui mặt, luôn miệng giục: "Uống canh , uống canh , cô gái ."
Thịnh tình khó chối từ, ực ực, uống cạn bát canh gà nóng hổi thơm lừng, mặc kệ bên trong trộn bao nhiêu t.h.u.ố.c mê.