CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-06-16 17:14:56
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chát! Đây là con muỗi thứ bảy đập c.h.ế.t trong ngày hôm nay .

Cái thời tiết của Ấn Độ đúng là thiên đường cho loài muỗi mà.

Đệ Ngũ Thiên tảng đá bên ngoài căn lều dã chiến, lấy một túi t.h.u.ố.c viên đủ màu xanh đỏ đưa cho Annie: "Mang t.h.u.ố.c cho bọn trẻ trong làng , thể cầm tiêu chảy đấy."

"Thật vui vì cuối cùng cũng đến." Annie mừng rỡ nhận lấy túi thuốc. Sống ở cái nơi gọi là làng Kalabala gần một tháng trời, khuôn mặt vốn trắng trẻo của cô ánh nắng chói chang nhuộm thành màu đỏ gay gắt, cũng chi chít vết muỗi đốt. Thế nhưng, mỗi đến điểm hẹn và thấy Đệ Ngũ Thiên, cô vô cùng rạng rỡ.

"Câu nhiều đấy." Đệ Ngũ Thiên cúi đầu, tiếp tục sắp xếp hộp thuốc.

Ngày thứ ba kể từ khi Annie rời khỏi nước Anh, liền đến lời từ biệt với bà Lee. Men theo tấm bản đồ đính kèm trong bức thư mà Annie để , lên đường Ấn Độ. Quyết định đưa vô cùng bộc phát, đến chính cũng chẳng giải thích thế nào.

Sau một hành trình dài lênh đênh tàu xe mệt mỏi, cắm trại trong một khu rừng rậm ẩm ướt, cách cô xa. Đi về phía một dặm, vượt qua thêm một con sông nữa sẽ là làng Kalabala. Trạm y tế dã chiến của Charles đặt ngay trong ngôi làng đó.

Anh khéo léo tránh mặt Charles, thành công tìm cô khi cô đang mải miết tiêm vaccine cho đám trẻ con trong làng.

" cắm trại ngay gần đây thôi. Nếu cần giúp đỡ gì thì cứ lên tiếng nhé." Anh chỉ để đúng một câu đó cùng một tấm bản đồ vẽ vị trí nơi đang ở, vội vã rời .

Cô thậm chí còn kịp thốt lên nửa lời để bày tỏ sự ngạc nhiên và vui mừng của .

Làng Kalabala lẽ là mảnh đất cằn cỗi và nghèo đói nhất quanh vùng . Cuộc sống khổ cực của vài trăm con nơi đây thực sự bút nào tả xiết. Charles cùng "đội cứu trợ y tế" của mang theo một đống t.h.u.ố.c men và lương thực, xuất hiện oai phong lẫm liệt cứ như một vị thần cứu thế.

Ấy mà, công việc nhiều nhất là chụp ảnh. Hắn chọn những thanh niên và trẻ em trông vẻ khỏe mạnh nhất trong làng, bắt họ xếp thành đủ kiểu tạo dáng vui vẻ cửa phòng khám dã chiến để chụp ảnh. Hắn yêu cầu những ông bà lão gầy gò ốm yếu ôm lương thực mang đến, xếp hàng dãy thùng các-tông in chình ình tên để chụp ảnh. Chính tay thì bế đứa trẻ ốm yếu còi cọc nhất làng, bày một vẻ mặt thương xót vô ngần để chụp ảnh. Ngay cả khi tay sai của đang phẫu thuật cho dân làng, cũng quên chụp ảnh.

Chẳng bao lâu nữa, những bức ảnh sẽ chễm chệ xuất hiện khắp các tờ báo và tạp chí nổi tiếng ở London, kèm với đó là những lời tâng bốc lên tận mây xanh.

Còn đối với những dân thoi thóp sắp c.h.ế.t, bệnh giai đoạn vô phương cứu chữa, chỉ ghé mắt qua loa, kê vài viên t.h.u.ố.c mang tính chất tượng trưng bỏ mặc.

Charles tuyên bố, chỉ cần trụ nơi ba tháng là quá đủ . Tâm trạng của lúc nào cũng cực kỳ rạng rỡ, bất chấp việc trong làng ngày nào cũng c.h.ế.t.

"Thuốc của hiệu nghiệm lắm." Annie cẩn thận cất mấy viên t.h.u.ố.c : “Tình trạng của bọn trẻ thuyên giảm đáng kể ."

"Thế Loria ?" Anh lau mồ hôi trán: “Cái nơi quỷ quái thích hợp với một đứa trẻ nhỏ tuổi như ."

"Con bé đang ở thị trấn cách đây năm mươi cây , chuyên tâm chăm sóc. Hôm mới ghé thăm xong, con bé khỏe mạnh lắm." Cô khẽ thở dài: “Ít thì, so với bọn trẻ ở đây, Loria vẫn còn hạnh phúc chán."

" cứ đinh ninh cô sẽ túc trực bám riết lấy Loria mỗi ngày cơ. Không ngờ cô cũng chịu tham gia đội y tế đấy." Anh vặn nắp bình nước, uống một ngụm.

" một chút gì đó cho những đứa trẻ tội nghiệp , dù chỉ là công việc tiêm phòng cỏn con." Cô với lấy bình nước của tu một ngụm. Trên khuôn mặt bừng lên một vẻ rạng rỡ đầy thỏa mãn mà đây từng : “Việc khiến cảm thấy bản vẫn còn là một ích."

"Nó còn cô cảm thấy là một bác sĩ đích thực nữa chứ gì." Anh liếc cô.

gật gật đầu, đáp: "Anh đúng. thật sự nên cảm ơn Charles vì ép tới đây. Ngược , chính ở một cái nơi tồi tàn khắc nghiệt như thế , sống những ngày tháng vui vẻ nhất." Nói đoạn, cô chợt đảo mắt quanh, vẻ bí hiểm hạ thấp giọng: "Thêm nữa, phát hiện một loài thực vật kỳ lạ ở đây. đang lén lút lưng Charles để thí nghiệm đấy."

"Ồ?!"

Dưới bầu trời đêm trăng thanh gió mát, nước sông róc rách chảy. Trong khí oi bức ẩm ướt cuối cùng cũng nhen nhóm chút mát lạnh hiếm hoi. Những vụn trăng sáng li ti như những mảnh bạc vỡ rắc xuống nhảy múa mặt nước, tạo nên một khung cảnh tuyệt .

Thế nhưng, cả Đệ Ngũ Thiên và Annie chẳng tâm trí mà ngắm cảnh. Toàn bộ sự chú ý của hai đều đổ dồn hai cây nấm dại bên bờ sông. Nằm giữa đám rễ cây đan xen chằng chịt là hai cây nấm màu trắng giống hệt như đúc, thậm chí đến cả những đường vân tròn nấm cũng lệch một ly. Chúng cứ thế cạnh trông vô cùng đáng yêu.

"Thật... kỳ diệu." Đệ Ngũ Thiên sững sờ ngắm nghía lâu mới thốt lên một câu như .

Mới chỉ một tiếng đồng hồ thôi, hai cây nấm một cây màu trắng, một cây màu vàng, đến cả chủng loại cũng khác một trời một vực. Thế mà hiện tại, cho dù dùng kính lúp phóng đại gấp bao nhiêu vác cả kính hiển vi soi, cũng tài nào tìm điểm khác biệt giữa chúng.

Annie giơ cao chiếc ống tiêm thủy tinh tay, bên trong vẫn còn đọng một chút chất lỏng màu đỏ, cô phấn khích reo lên: "Anh xem , thành công !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-30.html.]

Nói , cô lấy từ hộp cứu thương một hộp t.h.u.ố.c nhỏ, dùng nhíp gắp một chiếc lá nhỏ dài màu đỏ chót.

" vô tình phát hiện đấy, loại lá đỏ chỉ mọc trong khu rừng phía Tây của làng thôi. Hôm đó, tận mắt thấy một con mèo báo ngoạm mất một mảng thịt lớn ở chân chạy đến chỗ đó, c.ắ.n lấy một chiếc lá đỏ nhai ngấu nghiến. Sau đó, nó dùng lưỡi l.i.ế.m lên vết thương. Chưa đầy nửa phút , phần thịt khuyết lấp đầy trở ." Annie giấu nổi sự kích động, tiếp tục hào hứng thao thao bất tuyệt: “ hái một ít mang về, đem thử nghiệm chuột. Kết quả là phát hiện công dụng của loài lá chỉ dừng ở việc tái tạo cơ bắp, mà nó mang khả năng 'tái sinh '."

Nếu tận mắt chứng kiến, đ.á.n.h c.h.ế.t Đệ Ngũ Thiên cũng bao giờ tin đời chuyện một cây nấm biến hóa thành bản hảo của một cây nấm khác như .

Theo kết quả thử nghiệm của Annie, nếu chiết xuất dịch lá đỏ tiêm cơ thể vật thí nghiệm A, đó hút m.á.u của A tiêm sang cho vật thí nghiệm B, thì chỉ một tiếng , B sẽ biến đổi thành hình dạng y đúc như A. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là hai vật thí nghiệm là sinh vật sống và thuộc cùng một họ với .

"Cái lá đỏ của cô... thể sẽ trở thành phát minh vĩ đại nhất của thế kỷ đấy." Đệ Ngũ Thiên buông một tiếng thở hắt .

Annie sung sướng chồm lên ôm lấy , nhảy cẫng lên ăn mừng như một đứa trẻ: "Biết , thứ thậm chí thể biến một thành hai luôn cũng nên!"

Một biến thành hai ư?

Anh khẽ giật sững . Một mảng ký ức từ nhiều năm bỗng ùa về: hình ảnh đàn ông gào t.h.ả.m thiết giữa hai cái xác phụ nữ trơ trọi.

Anh cũng nhớ rõ lời sư phụ từng : cái chuyện "xẻ hai " vốn dĩ chẳng là một chuyện gì.

Anh định mở miệng cảnh báo Annie vài câu, nhưng cuối cùng lời đến khóe môi nuốt ngược trong. Khó khăn lắm cô mới một khoảnh khắc vui vẻ rạng rỡ đến thế.

Ánh trăng dần mây che khuất, tiếng nước róc rách vẫn vang vọng đều đều. Anh đưa cô về trạm y tế. Vừa vài bước, nhịn ngoái đầu , liếc hai cây nấm thêm một nữa.

Một tuần , làng Kalabala đột nhiên hứng chịu một trận đại dịch chuột vô cùng quái dị.

Ở một nơi thế , chuyện chuột bọ c.ắ.n phá vốn dĩ chỉ là chuyện cơm bữa. Thế nhưng, khác biệt so với những . Mười mấy con chuột đen xì rõ lai lịch từ xông càn quét khắp làng, gặp là c.ắ.n xé điên cuồng. Mãi cho đến khi đàn chuột d.a.o rựa và đuốc lửa của dân làng tiêu diệt sạch sẽ, thì nhiều c.ắ.n trọng thương, trong đó cả vài đứa trẻ nhỏ. Một trường hợp nguy kịch, bao gồm cả con trai của trưởng làng, rơi trạng thái hôn mê sâu.

Nghiêm trọng hơn nữa là sự việc hề lắng xuống dù cho lũ chuột diệt trừ tận gốc. Những nạn nhân c.ắ.n chỉ thương nặng ở bên ngoài, mà trong vòng hai mươi tư giờ đó còn bắt đầu hiện tượng ho máu. Thậm chí, ngay cả những ngày đêm túc trực chăm sóc họ cũng lây nhiễm với các triệu chứng y hệt.

Charles cuống cuồng, hoảng loạn. Đội ngũ y tế của cũng đành bó tay chịu trói căn "bệnh dịch" bùng phát đột ngột . Số t.h.u.ố.c men bọn họ mang theo trở nên vô dụng.

Ngay trong lúc rục rịch chuẩn dắt díu bè lũ tay sai bỏ trốn khỏi cái nơi quỷ quái , Annie dẫn theo Đệ Ngũ Thiên bất chấp sự ngăn cản của tất cả , quả quyết sâu trong làng.

Charles đeo khẩu trang kháng khuẩn dày tới hai lớp, chui lủi nấp ở nơi xa làng nhất. Hắn giương mắt theo bóng lưng vội vã của vợ, nhưng ngay cả chút dũng khí chạy theo giữ cô cũng chẳng .

Một kẻ đến đây chỉ với mục đích duy nhất là "chụp ảnh" thì năng lực chống chọi căn bệnh ác tính từ trời rơi xuống cơ chứ.

Khắp làng bao trùm trong bầu khí hoảng loạn tột độ. Tiếng lóc hòa lẫn với tiếng rên la đau đớn vang lên ngớt. Suốt ba ngày ba đêm ròng rã, Đệ Ngũ Thiên hề chợp mắt, vận dụng hết phương pháp để chữa trị cho từng bệnh nhân một. Annie trở thành trợ thủ đắc lực và đáng tin cậy nhất của . Mãi cho đến khi tình trạng của tất cả các bệnh nhân đều định, bệnh dịch cũng dấu hiệu lây lan thêm nữa, mới khẽ mím đôi môi khô khốc nứt nẻ, đưa tay dụi dụi cặp mắt đỏ ngầu. Anh bước khỏi một ngôi nhà với dáng vẻ mệt mỏi rã rời, tựa lưng bức tường rào thả phịch bệt xuống đất.

Phải chờ đến lúc , đội y tế của Charles mới "sống ". Đám cũng dẹp luôn cái ý định rút lui trốn chạy . Charles dẫn theo đám thuộc hạ của rồng rắn tới từng nhà bệnh trong làng, vẻ "quan tâm hết mực" bắt đầu truyền mấy loại dịch dinh dưỡng vô thưởng vô phạt cho họ. Khi những việc , khuôn mặt chất chứa nỗi "lo âu đầy chân thành". Thậm chí, lúc chứng kiến một đứa bé tròn nửa tuổi thét lên vì đau khi tiêm, còn nặn những "giọt nước mắt xót thương" vô cùng nhập vai.

Những dân làng mới trải qua một phen hoảng sợ tột độ, cuối cùng vẫn ngu ngơ tôn thờ Charles như một vị ân nhân ông trời cử xuống. Còn đàn ông xa lạ với chiếc hồ lô giắt bên hông, vị cứu tinh thực sự xuất hiện trong lúc họ nguy kịch nhất thì biến mất tăm mất tích.

Ngay lúc , đang bên bờ sông, chính là nơi Annie từng khoe thành quả thí nghiệm với . Từ hai cây nấm trắng ẩn giữa đám rễ cây, giờ đây nhân bản thành hơn chục cây. Đáng sợ hơn cả, đỉnh đầu của mỗi cây nấm đều nứt toác một cái rãnh ngừng tiết chất nhầy, trông hệt như những cái miệng đang thèm thuồng chảy dãi. Bất cứ con muỗi loài bọ nào bay ngang qua đều chúng há miệng hút tụt trong ăn thịt. Còn cây nấm đầu tiên - cây nấm từng tiêm dịch lá đỏ rút chất lỏng để vật xúc tác khiến cây nấm thứ hai biến đổi - bốc .

Tại vị trí cũ của nó chỉ còn vương chút mảnh vụn, trông hệt như thức ăn thừa kẻ nào đó xé xác ăn dở.

Đệ Ngũ Thiên nắm chặt hai tay thành nắm đấm, nghiến răng lẩm bẩm: "Yêu nghiệt."

Anh xoay , hít một thật sâu chậm rãi rời khỏi bờ sông.

Những luồng khói đen kịt bắt đầu bốc lên từ gốc cây rễ chằng chịt. Lớp tro đen từ một đốm nhỏ nhoi nhanh chóng lan rộng thành một vùng lớn, nuốt trọn bộ cây cùng bầy nấm biến dị đang lúc nhúc bên . Những tàn tro bay lả tả rơi xuống dòng sông, tan thành từng vòng khói đen cuồn cuộn trong dòng nước, dọa cho bầy cá tôm một phen hoảng hồn tháo chạy tán loạn.

Không hề ngọn lửa nào bùng lên, nhưng đây quả thực là một màn thiêu rụi triệt để chừa thứ gì.

 

Loading...